[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1670: Thê thảm.
Thêm một người nữa của Đế tộc ngã xuống, khiến thế hệ trẻ tuổi của dị tộc càng thêm căm phẫn, điên cuồng phản công!
Trên sa mạc vô tận, khung cảnh thảm khốc hiện ra. Pháp khí ngút trời, thi thoảng có binh khí gãy vỡ. Máu tươi tung tóe, thi thể không đầu ngã xuống không ngớt, cảnh tượng vô cùng tàn khốc.
"Đi mau!"
Phía Đế quan, có người hét lớn. Cuộc chiến này không thể tiếp tục được nữa, xét về tổng thể thực lực, bên này đang kém hơn hẳn so với dị vực.
"Tên giữ bảo thụ kia, ngươi hãy nhận lấy cái chết, nạp mạng đi!"
Một tiếng vang ầm ầm như trời long đất lở. Đại tu sĩ thuộc cảnh giới Độn Nhất với đôi mắt đỏ kè lao tới, thề sống thề chết phải giết bằng được Thập Quan vương!
Đây là một cường giả sắp bước vào lĩnh vực Chí tôn. Hắn điều động pháp khí, sát khí ngập trời.
Hắn nhìn chằm chằm Thập Quan vương, Trích Tiên và Thạch Nghị. Mái tóc dựng thẳng, đôi mắt đỏ như máu mang theo sát ý lạnh lùng nghiêm nghị, tựa như một tu la sát thần.
Đến bước này, đừng nói là họ, ngay cả Chí tôn cũng muốn ra tay. Cuộc chiến khốc liệt đến mức khiến họ không tài nào nhẫn nhịn thêm được nữa.
Ầm ầm!
Thời khắc này, Thập Quan vương cùng Trích Tiên đứng cạnh nhau, đồng thời khống chế thần lực, vung mạnh binh khí trong tay, đánh thẳng lên thiên không!
Trong nháy mắt, hư không nổ tung, vòm trời rung chuyển dữ dội, quy tắc đại đạo hạ xuống.
Đó chính là uy lực của cây non Thế Giới thụ. Dù chỉ mới cao chừng một thước, đang trong giai đoạn mọc rễ nảy lá, nhưng uy năng của nó khó lường, có thể dẫn dắt đại đạo để áp chế mọi thứ.
Xoẹt!
Cũng trong lúc đó, một luồng ánh sáng hừng hực vọt lên. Chiếc sừng cổ trong tay Trích Tiên xé tan thương khung, tựa như một tia chớp đáng sợ nhất lướt ngang bầu trời.
Đó chính là sừng của Thiên Giác, đại biểu cho cực hạn của sức mạnh. Nó mang theo phù văn khủng khiếp áp chế vạn vật, nhất lực phá vạn pháp!
Đây là sừng của Chân tiên, do đó nó nắm giữ sức mạnh không tài nào tưởng tượng được!
Vị cường giả đỉnh cao cảnh giới Độn Nhất đang lao xuống giữa trời cao kia vừa kinh hoảng vừa sợ hãi. Tuy ngập tràn sát khí, hắn vẫn buộc phải lùi lại, tránh đi đòn tấn công này.
Mạnh như hắn cũng không dám càn rỡ đối đầu trực diện với cây non Thế Giới thụ và chiếc sừng cổ kia.
Bởi lẽ, Tác Minh chết trận cũng là do bị Thế Giới thụ này quét trúng, bị chiếc sừng kia xé tan thân thể và bị thương nặng dẫn đến suy yếu.
"A..."
Xa xa, Thác Cổ Ngự Long h��t thảm một tiếng. Hắn bị một thanh chiến mâu màu bạc ghim chặt vào thân thể, kéo lê mấy trăm trượng rồi đóng chặt xuống mặt đất.
Phụt!
Tiếp đó, nửa người hắn nổ tung thê thảm, thiếu chút nữa thì hình thần đều diệt.
"Ngự Long!"
Một cô gái thốt lên rồi lao thẳng về phía đó.
Nàng là một trong Vệ gia tứ hoàng. Từ nơi xa, một mũi thần tiễn mang theo phù văn ngập trời, tạo ra tiếng nổ đại đạo vang rền, lao tới.
Thiên địa như biến sắc theo mũi tên, đáng sợ vô cùng.
Ba người còn lại trong Vệ gia tứ hoàng cũng hét toáng lên đầy nóng ruột, muốn lao tới cứu viện nhưng khoảng cách quá xa.
Mũi tên này quá khủng khiếp, bắn tan vỡ thiên địa, tạo ra một thông đạo màu đen, khiến trời cao cũng phải nứt vỡ.
Tuy rằng xung quanh cô gái thuộc Vệ gia tứ hoàng kia hình thành nên những ngọn lửa đỏ hóa thành hỏa hoàng để bảo vệ bản thân, thế nhưng đã quá chậm, phòng ngự không hiệu quả.
Vút, mũi tên này cắm thẳng vào yếu huyệt của nàng, phá tan phù văn hộ thể rồi xuyên thủng lồng ngực, đồng thời trong chớp mắt ấy khiến toàn bộ thân thể nàng nổ tung.
Máu tươi bắn lên rất cao, nhuộm đỏ cả sa mạc vô tận.
Cô gái thuộc Vệ gia tứ hoàng này đã hương tiêu ngọc vẫn, chết thảm tại chỗ.
"A..."
Thác Cổ Ngự Long gầm như dã thú rồi giãy giụa bò dậy từ mặt đất. Nửa thân dưới đã biến mất, hắn gầm thét như muốn rách cả mí mắt.
Đó chính là vị hôn thê hắn vừa mới đính hôn gần đây, vậy mà trong cuộc đại chiến này đã vĩnh viễn chia lìa.
"Giết..."
Thác Cổ Ngự Long điên cuồng nâng thân thể tàn phế, lao thẳng về phía trước.
Ba người còn lại trong Vệ gia tứ hoàng cũng chém giết đến đỏ cả mắt. Tuy là phận nữ nhi, nhưng họ lại điên cuồng cực kỳ, đồng loạt xông về phía trước.
"Trở về mau!"
Thạch Nghị ngăn lại. Trùng Đồng phát sáng hình thành nên trường vực ngăn cản các nàng. Giai đoạn hiện tại này, người của Đế quan hoàn toàn ở thế hạ phong, bị áp chế. Nếu tiếp tục chiến đấu, chỉ có đường chết.
"A, em gái, a..." Ba cô gái trong Vệ gia tứ hoàng hét lớn, ai nấy đều rơi lệ. Các nàng hiểu rằng, hành động của Trùng Đồng giả là ý tốt, là đang cứu các nàng.
"Lùi!"
Nhưng vào lúc này, cả Thập Quan vương và Trích Tiên cũng quát khẽ. Bọn họ bọc hậu và bắt đầu rút lui.
"Tên nắm bảo thụ kia, còn tên giữ thiên giác nữa, các ngươi đứng lại cho ta!" Đại tu sĩ thuộc cảnh giới Độn Nhất không chỉ có một người, ai nấy cũng đều điên cuồng vây giết hai đại cao thủ này.
"Người của Đế quan, ta cho các ngươi một cơ hội, để lại bảo thụ cùng sừng cổ, và chúng ta đơn độc tỷ thí một trận. Ta sẽ giết sạch các ngươi cho xem!" Có người quát lớn.
Những sinh linh kia rất không phục, cho rằng Thập Quan vương có thể giết được Đế tộc Tác Minh là nhờ nắm giữ chí bảo, nếu không sẽ không phải là đối thủ.
"Nhiều người vậy sao, ta phải đến giết từng tên một hay là các ngươi tự mình đến nạp mạng?" Thập Quan vương quát lạnh, ầm, lần nữa vung bảo thụ quét về phía trước.
"Ngươi hãy nhận lấy cái chết thì hơn!"
Nhưng vào lúc này, chợt có một tiếng quát lớn truyền tới. Xa xa là khí thế khủng khiếp ngập tràn. Có một vị đại tu sĩ tay cầm Tam Xoa kích, mang theo khí thế đè ép cả sa mạc vô tận này lao tới.
"Pháp khí Chí tôn?" Lòng người bên Đế quan chợt nguội lạnh.
Thanh Tam Xoa kích này kinh khủng tuyệt đối. Mặc dù không phải là binh khí Chí tôn chân chính, nhưng cũng gần như vậy, bởi vì lượng lớn sát ý mà nó tỏa ra đã làm lay động nhật nguyệt tinh thần giữa trời cao.
Nên biết, tất cả những hiện tượng này đều là do khí tức của nó tản ra mà thành!
"Ầm ầm!"
Thập Quan vương và Trích Tiên đồng loạt ra tay, khống chế cây non Thế Giới thụ cùng với sừng cổ đón đỡ đòn tấn công từ trên cao, không hề sợ hãi, đánh thẳng vào thanh binh khí kia.
Trong thiên địa liền vang lên sấm sét đại đạo, khí tức Chí tôn ngập tràn. Đó là do thanh pháp khí kia đang ép xuống tạo thành, khiến thiên địa sụp đổ!
Cũng trong lúc đó, từ hướng ấy cũng có mũi tên phá không lao tới, lần nữa truyền tới tiếng vang đầy đáng sợ. Nó xuyên thấu màn ánh sáng và bắn thẳng tới Phó Cẩn.
Vù, Dịch Nghĩ của Thánh viện trúng tên, phụt, vị thiên tài mạnh mẽ này nổ tung, đã bỏ mạng.
Xoẹt!
Dây cung lại chấn động khiến hư không run rẩy, thêm một mũi tên nữa lao tới.
"A..."
Lam Tiên kêu thảm thiết. Cô gái khuynh quốc đã tu ra ba luồng tiên khí với vẻ đẹp động lòng người cũng trúng tên, hình thể tan rã. Sức mạnh mà nàng phải đối mặt quá kinh khủng nên không tài nào ngăn cản được.
Một hạt giống xuất hiện và nhanh chóng xoay tròn bao bọc lấy nguyên thần cùng một phần huyết nhục của Lam Tiên, rồi nhanh chóng quay trở lại.
Đó là cổ chủng hoàn mỹ!
Hạt giống này đã bảo vệ mạng sống của nàng.
Uy hiếp từ người bắn tên nơi phương xa kia quá lớn, liên tiếp bắn giết các thiên tài phía Đế quan, không thể nào chống lại được.
Tất cả mọi người nhanh chóng rút lui.
Chiến dịch này rất khốc liệt. Phía dị vực có cao thủ, bao gồm cả thành viên Đế tộc, chết thảm. Mà bên Cửu Thiên cũng có một vài anh kiệt trọng yếu bỏ mạng.
Phụt!
Đao khí ngang dọc, và từ nơi phương xa có bóng người truy kích tới, muốn hỗn chiến với người bên Đế quan, muốn giao thủ lần nữa.
Phù, đầu người lăn xuống. Lại một cô gái trong Vệ gia tứ hoàng bỏ mạng. Nàng bị đánh bay đầu lâu với gương mặt xinh đẹp, đôi mắt trợn tròn. Nàng không muốn chết, thế nhưng nguyên thần đã bị đao khí xoắn nát.
Một số cường giả trẻ tuổi của dị vực quá hung hãn, mạnh mẽ đến đáng sợ.
Thạch Nghị quay đầu chống trả. Vốn hắn vẫn ngăn cản ba cô gái còn lại của Vệ gia, thế nhưng vẫn có người chết trận.
"Giết!"
Phía dị vực, một đám người truy sát tựa như hồng thủy mãnh thú, mang theo sát khí khủng khiếp.
Ầm ầm!
Giữa bầu trời là tiếng trầm vang đầy đáng sợ.
Thập Quan vương cùng Trích Tiên liên thủ phá tan, đánh nứt pháp khí mà cường giả cảnh giới Độn Nhất tung ra.
Phụt!
Hai người này rất hung hãn. Nhìn thấy người phe mình không ngừng chết thảm, họ chém giết càng điên cuồng hơn. Phù, hai chí bảo kết hợp tạo ra ánh sáng thần thánh, đập tan tu sĩ đỉnh cao Độn Nhất kia.
"Đi mau!"
Bọn họ hét lớn, một bên ngăn chặn địch phía sau, một bên không ngừng rút lui.
Ầm ầm!
Một lát sau, nơi xa xa tràn ngập khí tức của Chí tôn đích thực. Có Chí tôn chân chính ban xuống bí bảo đ�� hậu nhân cầm binh khí giết thẳng vào chiến trường.
Ngoài ra, còn có Chí tôn lạnh lùng uy nghiêm quan sát.
"Ầm ầm ầm!"
Một hướng khác, nơi Thạch Hạo thiên kiếp như biển không ngừng trút xuống và nhấn chìm. Hắn một bên độ kiếp, một bên giao chiến với Hạo Phong.
Hai người không ngừng chém giết kịch liệt.
Không thể không nói, thiên kiếp này đã gây ra sự quấy nhiễu lớn cho Thạch Hạo.
Bởi vì, thiên kiếp quá mạnh mẽ đã nhấn chìm lấy hắn, cuồn cuộn không dứt, như cả vùng biển mênh mông đổ ập xuống.
Hạo Phong tránh ra ngoài và chỉ công kích từ xa, không muốn thực sự đặt chân vào bên trong vùng thiên kiếp.
"Giết!"
Thạch Hạo mang theo thiên kiếp, phóng thẳng về phía tu sĩ dị vực ở đó. Hắn muốn mang kiếp nạn đến cho nhiều kẻ thù hơn. Thế nhưng, mỗi lần như vậy, Hạo Phong sẽ nhân cơ hội đó truy sát về phía người bên Đế quan.
Đây là một loại uy hiếp: chỉ cần Thạch Hạo dám huyết sát sinh linh dị vực thì hắn cũng sẽ dùng thủ đoạn tương tự để truy sát các thiên tài kia.
"Ngăn cản hắn lại giúp ta!"
Thạch Hạo truyền âm về phía Thập Quan vương cùng Trích Tiên. Hai người kia có bí bảo nên chắc chắn không gặp vấn đề gì lớn.
Ầm ầm!
Thập Quan vương, Trích Tiên quả quyết vô cùng, giết thẳng hướng Hạo Phong.
Ngay sau đó, Thạch Hạo mang theo thiên kiếp, mang theo ánh chớp vô tận, mang theo sát ý điên cuồng lao thẳng về phía tu sĩ trẻ tuổi của dị vực.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác khi chưa được cho phép.