Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1665: Quét ngang.

Đây là sự dung hợp nhiều loại thần thông mà Thạch Hạo đã kết hợp lại, tạo nên uy lực khôn lường.

Giữa bầu trời, con ma cầm đen kia từ từ co rút lại. Khánh Khôn không dám tiếp tục triển khai pháp tướng, bởi lẽ thân hình quá lớn, dù có nhanh như tia chớp cũng khó lòng tránh né kịp.

Tuy nhiên, lần này hắn chẳng thể nào tránh né được, thân thể lần nữa bị xuyên thủng, máu nhuộm đỏ cả thân.

Bởi vì, bên trong mũi tên kia ẩn chứa phù văn Luân Hồi, mang theo lực lượng thời gian, quấy nhiễu thời không khiến hắn khó lòng thoát ra được.

Phụt! Máu tươi văng tung tóe, Khánh Khôn phẫn nộ.

"Bốn phía trên dưới đều là không gian, ta nuốt trọn khắp thiên hạ!" Ma cầm đen hí vang, Khánh Khôn phát ra uy thế, toàn thân lông chim đen kịt bốc cháy.

Tiếng kinh văn vang vọng, hắn đang sử dụng bí pháp hòng phong tỏa Thạch Hạo, khiến Hoang tựa như lâm vào vũng lầy, hư không quanh hắn như bị nung chảy và biến mất.

Và đương nhiên, Thạch Hạo cũng sẽ tan chảy và biến mất theo. Đây chính là bí thuật của Đế tộc Khánh Khôn, có thể nuốt chửng cả thiên địa.

Ầm! Ngay lúc này, Ổ Côn đã thoát khỏi những cành cây do pháp môn của Liễu Thần biến thành, đồng thời tay cầm thiên đao chém thẳng về phía trước.

"Thạch Hạo, nạp mạng!" Cùng lúc đó, Dư Vũ cũng hét lớn.

Khánh Khôn đập cánh, hợp lực cùng hai đại cao thủ kia liều chết tấn công Thạch Hạo.

Thạch Hạo lâm vào thế bị động, nhất thời bị các ký hiệu kinh văn của ba đại Đế tộc vờn quanh và nhấn chìm. Ba đại cao thủ không hề giữ lại chút sức lực nào, vận dụng tới thủ đoạn cấm kỵ mạnh mẽ nhất của mình.

Ầm! Trong cơ thể Thạch Hạo, ánh sáng lưu chuyển và một luồng sức mạnh đặc biệt lan tràn. Đó là khu vực bụng, là Luân Hải, là cánh cửa đang giải phóng tiềm năng trong cơ thể hắn.

Hắn tạo ra một màn ánh sáng bảo vệ mình, dùng thân làm chủng, mở ra toàn bộ lực lượng trong cơ thể đồng thời thông qua vài loại bảo thuật chí cường để phóng thích pháp lực.

Thạch Hạo mạnh mẽ chống đỡ rồi công kích thẳng về phía Khánh Khôn, tựa hồ không chết không thôi. Vì thế, hắn đã phải chịu một đao của Ổ Côn, thân thể lảo đảo một cái.

Hắn giương cung gài tên, thề phải giết chết đối phương bằng được.

Khánh Khôn phẫn nộ cực điểm, cảm thấy Hoang đang ức hiếp mình, coi hắn là quả hồng mềm ư?

"Giết!" Khánh Khôn gào thét, trên người hiện lên rất nhiều chiếc lông chim đen kịt tựa như kiếm sắc bén, tiếp đó là những tiếng xé gió vút vút phóng thẳng tới Thạch Hạo.

Xoẹt! Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là, Hoang đột nhiên bật vút lên trời cao, sau lưng là cặp cánh Côn Bằng vỗ mạnh mẽ, hai tay lấp lánh phù văn lôi điện, ký hiệu Luân Hồi dày đặc nơi ngực, tiếp đó một cây nhỏ màu vàng kim hiện lên sau đầu, mặc kệ hứng chịu những đòn nghiêm trọng của hai người khác mà giết thẳng tới Khánh Khôn.

Hoang tựa như vị Trích Tiên kinh người và mạnh mẽ, bùng nổ ra ánh sáng chói lòa nhất.

Ầm! Thạch Hạo xoay chuyển hàng loạt bảo thuật, tựa như một vị Đế Quân bễ nghễ thiên hạ mang theo khí thế bức người, hắn đang sử dụng Lục Đạo Luân Hồi.

Hắn thoát khỏi vòng vây của Ổ Côn và Dư Vũ rồi lao thẳng lên trời cao, chuyên tâm tiêu diệt Khánh Khôn.

Hắn dung hợp nhiều bảo thuật lại với nhau để mở ra Lục Đạo, khiến thời gian xoay chuyển, khiến lôi điện đan xen, khiến sức mạnh Côn Bằng xé rách cả bầu trời.

Thạch Hạo vận dụng toàn bộ đạo hạnh tấn công con ma cầm kia.

"Chạy đi đâu!" Ổ Côn hét lớn, trường đao trong tay vung mạnh, tản ra đao khí cu���n cuộn chém trúng sau lưng Thạch Hạo, thế nhưng lại bị một đám phù văn cản trở, không cách nào chém thành hai nửa.

Dư Vũ cũng hét lớn, song chưởng đánh tới đinh tai nhức óc tựa như đại ấn ép mạnh xuống trúng vào phía sau lưng Thạch Hạo.

Ầm! Ánh điện lấp lánh, phù văn đan xen.

Sau lưng của Thạch Hạo bùng phát ra hào quang óng ánh bảo vệ thân thể, chống đỡ công kích của hai người kia, thế nhưng hắn cũng chịu tổn thương, ói ra ngụm máu tươi.

Thân thể lắc lư một hồi nhưng vẫn nằm trong sự kiểm soát, tiếp tục lao tới áp sát, liều mạng với Khánh Khôn.

Lúc này, sau lưng là cánh Côn Bằng tựa như một con ác điểu, thế nhưng cặp cánh đó không phải thực thể mà là do pháp lực tạo thành.

Thần thông Lục Đạo Luân Hồi mạnh mẽ hơn trước đây không biết bao nhiêu lần.

Cùng với đạo hạnh càng thêm sâu sắc thì sự lý giải về môn thiên công này càng thêm tinh thâm.

"Chỉ là một môn thiên công cổ xưa mà nghĩ áp chế ta!" Khánh Khôn gầm khẽ, hắn vận dụng bí pháp của Đế tộc, bên ngoài cơ thể phát sáng hóa thành một vầng thái dương đen ng��m.

Nhưng vào lúc này, hắn cũng đã lấy ra binh khí của mình, đó chính là một thanh thiên mâu đen kịt như mực đâm thẳng tới Thạch Hạo.

Ầm! Thiên địa rung chuyển bần bật, hai người đánh ra một đòn kịch liệt khiến xung quanh nổ tung.

"Hoang, ngươi chạy đâu cho thoát!" Cũng chính lúc này thì Ổ Côn, Dư Vũ đã đuổi sát tới, lần nữa tiến hành vây công.

Nhưng tình thế có chút khác biệt, Khánh Khôn ứa máu nơi khóe miệng, trong cuộc va chạm trực diện vừa rồi hắn đã bị trọng thương, thân thể thoáng chốc co giật.

"Chính là giọt máu này!" Đầu ngón tay của Thạch Hạo xuất hiện một giọt máu, đó chính là tinh huyết của Khánh Khôn.

Tiếp đó hắn rít lên một tiếng, xung quanh dày đặc ký hiệu, tổng cộng xuất hiện mấy mũi thần tiễn, có cái ngưng tụ từ pháp lực Côn Bằng, có cái hóa thành từ Lôi Đình, có cái dựng thành từ phù văn Luân Hồi...

Hắn bôi giọt tinh huyết kia lên mũi tên rồi tiếp đó là bùng nổ.

"Thề bắn chết cho bằng được!"

Thạch Hạo gầm khẽ, khống chế toàn bộ đạo hạnh rồi phóng ra mấy mũi tên này, tất cả đều nhiễm lấy khí tức của Khánh Khôn.

"Lục Đạo Luân Hồi, giết!" Thạch Hạo hét lớn, sáu mũi tên xoay tròn, không còn thông qua cung lớn nữa mà là từ trong sáu cái lỗ đen ngòm lao ra nhằm thẳng vào Khánh Khôn.

Tiếp đó, Thạch Hạo mặc kệ, xoay người đối kháng với hai kẻ đang đánh tới.

"Tại sao lại như thế?" Khánh Khôn kinh hãi, không cách nào tránh né được. Màn ánh sáng hộ thể cũng không còn tác dụng, mũi thần tiễn đầu tiên bay tới và xuyên thủng thân thể hắn. Sau đó, chuyện đáng sợ đã xảy ra, nơi ấy nổ tung.

Ầm! Một con Côn Bằng nổ tung nơi bả vai, khiến hắn mất đi một cánh tay, hóa thành mưa máu, đã hoàn toàn phế bỏ.

Phụt! Tiếp đó, mũi thần tiễn thứ hai bắn trúng ngực hắn, một mảnh vỡ thời gian bay lượn rồi nổ tung khiến hắn nhanh chóng già đi, trước sau nơi ngực đều xuyên thủng.

"Lục Đạo Luân Hồi lại có thể diễn giải tới mức này!" Xa xa có người kinh hãi.

Hoang quá mạnh mẽ, còn trẻ như vậy mà đã có thể dùng Lục Đạo Luân Hồi để điều động khống chế bảo thuật đến trình độ này, thật sự kinh khủng.

"A..." Khánh Khôn hét lớn, hắn đang tránh né, đang trốn tránh thế nhưng lại không cách nào thoát khỏi.

Lại một mũi tên khác lao tới rồi nổ tung hóa thành một cây liễu, cành liễu tựa như tơ lụa quấn chặt lấy hắn.

Phụt! Tiếp đó, lại thêm một mũi tên lao tới xuyên thủng và bắn nổ qua thân thể hắn.

Ầm ầm! Trong hư không, đột nhiên sáu lỗ đen đó hòa làm một thể rồi nhấn chìm và giam cầm lấy Khánh Khôn.

"Nổ!" Thạch Hạo hét lớn, hố đen nổ tung và bùng phát ra thần năng vô lượng, chấn cho Khánh Khôn chia năm xẻ bảy.

Đặc biệt là, nơi đó vang lên những tiếng phốc phốc, sáu mũi thần tiễn tái hiện rồi lao vút trong hư không, toàn bộ đều bắn thẳng vào đầu lâu của Khánh Khôn.

Phụt! Hắn mất mạng, đầu lâu hóa thành một chùm mưa máu, thi thể không đầu rơi từ trời cao.

Khánh Khôn đã bị giết!

"Thật là dũng mãnh!" Một bên khác, Ổ Côn và Dư Vũ phẫn nộ, bọn hắn chỉ biết trơ mắt mà nhìn chứ không cách nào ngăn cản.

Thiên công Lục Đạo Luân Hồi được diễn giải tới mức đó, cơ bản tu sĩ ở cảnh giới này không tài nào thi triển ra được.

"Nên tới phiên các ngươi rồi!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.

Trên người hắn mang theo vết máu nhưng không phải của mình, tất cả đều là của những kẻ địch lưu lại trên thân hắn.

Hắn khống chế vài loại bí thuật, dùng Tám Thức Tán Phật ra tay tấn công.

Ba kẻ quần đấu, liều mạng cùng nhau.

Thạch Hạo cũng chẳng hề dễ chịu chút nào, khóe miệng tràn ra một tia máu, bởi vì khi nãy giết Khánh Khôn thì hắn đã tiêu hao quá lớn. Để giết chết đối phương một cách nhanh chóng, hắn suýt chút nữa đã rút khô pháp lực.

Đồng thời lại còn phải ứng phó Ổ Côn và Dư Vũ, thành ra áp lực cực lớn.

Cũng còn may là, hắn lấy thân làm chủng, tiềm lực vô biên, hơi điều tức một chút thì tinh khí cuồn cuộn lại lần nữa.

Ầm ầm! Đại chiến không ngừng, quyết đấu sinh tử.

Từ lúc bắt đầu cho tới hiện tại, trận chiến đã trải qua hơn ngàn chiêu.

May mắn chính là, Thạch Hạo đã giết chết được hai cao thủ Đế tộc.

"Giết!" Sau khi chiến đấu hơn hai ngàn chiêu, Thạch Hạo gầm khẽ.

Thời khắc này, lúc hắn vận dụng Tám Thức Tán Phật thì bàn tay đột nhiên chói lọi hào quang, hắn dung hợp vào kinh văn Bất Diệt, thân thể lập tức mạnh mẽ tới cực hạn.

Phù, pháp ấn của Dư Vũ bị xuyên thủng, bàn tay be bét thịt nát, không cách nào địch lại Hoang.

Boong! Cùng lúc đó, Thạch Hạo lại tung một quyền đánh thẳng lên trường đao của Ổ Côn, tay không đánh văng binh khí đồng thời đánh thẳng lên trên chuông lớn Tử Kim nơi đỉnh ��ầu của �� Côn, khiến cho tiếng chuông văng vẳng tan nát cả trời xanh.

Thân thể Ổ Côn lắc lư rồi thối lui.

"Giết!" Thạch Hạo gầm khẽ, hắn nhìn chằm chằm Dư Vũ rồi giết thẳng tới.

Ổ Côn giật mình, tuy bị đánh bay nhưng vẫn giết trở lại, hắn rất sợ Thạch Hạo lại giết thêm một kẻ Đế tộc nữa.

Ầm ầm! Giao phong kịch liệt, ba người vẫn dây dưa như trước.

Thế nhưng, chung quy trận chiến nào rồi cũng phải hạ màn kết thúc. Lúc Thạch Hạo vận dụng Bất Diệt Kinh tới mức tận cùng thì thân thể đáng sợ đến kinh khủng, đặc biệt là hào quang nơi nắm đấm xé rách cả bầu trời.

Phụt! Cuối cùng, hắn một quyền xuyên thủng lồng ngực của Dư Vũ rồi đánh nổ tung!

Giữa bầu trời, mưa máu văng tung tóe, tình cảnh khá kinh khủng.

"A..." Dư Vũ hét lớn đầy không cam lòng, hắn nhanh chóng tái tạo thân thể, huyết nhục cùng tinh huyết chạy ngược lại, dính kết vào nhau.

Thế nhưng, hắn chưa kịp gào thét thì quyền phải của Thạch Hạo mang theo một mảnh trường vực nện mạnh tới.

Vù, bao trùm toàn bộ, phịch, một quyền của Thạch Hạo nổ mạnh xuống khiến cả người hắn nổ tung. Lần này hắn cũng không bao giờ tái tạo chân thân được nữa.

Bởi vì, một quyền của Thạch Hạo đã hoàn toàn đánh giết nguyên thần, đồng thời thân thể của hắn cũng nổ tung theo.

"Thân người, chẳng được tích sự gì!" Thạch Hạo nói đến đây thì chẳng thèm lưu ý tới thân thể của đối phương nữa.

"Nên tới ngươi rồi!" Thạch Hạo nhìn chằm chằm Ổ Côn, rất nhiều bảo thuật tỏa ra bảo vệ bản thân, mà hai tay thì lại hiện lên phù văn Bất Diệt Kinh, không gì là không xuyên thủng, giết thẳng tới.

Boong! Tiếp đó, Thạch Hạo tay không chặt đứt trường đao của Ổ Côn rồi đánh nổ thân đao.

Boong! Mà đáng sợ nhất chính là, một quyền của hắn xuyên thủng chiếc chuông lớn màu tím kia, đánh nổ pháp bảo phòng ngự bảo vệ Ổ Côn.

"Giết!" Thạch Hạo hét lớn, một quyền tạt ngang trời xanh, xuyên thủng Ổ Côn, máu tươi văng tung tóe, giết chết kẻ cuối cùng trong bốn đại cao thủ của Đế tộc!

Hắn tựa như ma thần đứng giữa trời xanh!

Những dòng tinh hoa ngôn từ này, độc quyền khai mở tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free