[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1651: Đế quan phá.
An Lan muốn mang theo vật gì đi? Đây là điều mọi người đều mong muốn biết.
Ngày xưa, khi tu sĩ Dị Vực xông qua cửa ải, họ cũng từng hò hét tìm kiếm vật gì đó, thế nhưng không một ai biết được đó là vật gì.
Lần này, thứ mà An Lan mang đi chính là vật đó sao?
Đây là một chuyện kinh thiên động địa!
Nó đáng để tất cả mọi người suy ngẫm, cảnh giác, rốt cuộc đó là vật gì mà lại khiến ngay cả Vương Bất Hủ cũng phải nhúng tay, thậm chí còn liều mạng tranh giành!
Khí tức cực kỳ thê lương ập tới, trời đất như muốn nổ tung, hư không tan chảy, Vương Bất Hủ ra tay thì ai dám địch lại!?
Cánh tay của An Lan to lớn đến mức che kín cả bầu trời, bao phủ cả vũ trụ, thế nhưng nó đã bị đại dương màu đỏ do Thiên Uyên hóa thành từ từ ăn mòn, để lộ xương trắng hếu, nhìn rất đáng sợ.
Ầm!
Tiếng va chạm kinh thiên động địa, toàn bộ tu sĩ từ cấp cao nhất cho đến thường dân nhỏ bé đều run rẩy bần bật, linh hồn lạnh cóng, thân thể lẫn thần hồn như sắp vỡ tan.
Bàn tay xương trắng ấy quá đỗi khổng lồ, những ngôi sao bao quanh chẳng đáng nhắc tới khi so với nó, một nắm liền bóp nát cả thành lâu!
Phải biết rằng, tòa Đế Quan này đã tồn tại vô số năm tháng, được xây dựng từ vô vàn thi thể tinh tú, hình thành nên một tòa thành trì bất hủ, thế nhưng hiện giờ đã không sao chống lại được một đòn của An Lan.
Thành lâu b��� bóp nát, một số cường giả đứng bảo vệ nơi ấy, bao gồm cả những thống lĩnh cực kỳ mạnh mẽ, chưa kịp thốt lên một tiếng kêu thảm, liền nổ tan xác tại chỗ.
Đó là một cảnh tượng bi thảm, bên trên thành lâu ấy có ít nhất vài vạn tu sĩ, bởi vì khu vực đó rất rộng lớn, là bệ đài bao la được xây dựng từ những tinh tú khổng lồ, kết quả là toàn bộ quân sĩ trấn giữ nơi đó đều bỏ mạng.
Trong đống đá vụn, bên trên thiên thạch đang bốc cháy là sương máu bay lượn, đó chính là tinh lực của hơn vạn tu sĩ sau khi chết bay lên, hoàn toàn không còn lại chút hài cốt nào!
"A..."
Trên tường thành nơi xa xa, rất nhiều người gào thét, mắt đỏ ngầu, nơi đó có huynh đệ của họ, có bậc cha chú, người thân của họ, còn có chiến hữu đã gắn bó, kết quả lại chết thảm như vậy.
Ầm!
Đế Quan phát sáng, toàn bộ phù văn tỏa sáng bảo vệ nội thành, bảo vệ những đoạn tường thành khác.
Trên thực tế, ngay khoảnh khắc vừa rồi, nếu không phải những phù văn này được kích hoạt, trận pháp Tiên Đạo thức tỉnh thì toàn bộ sinh linh trong thành đều phải chịu tai họa, đều phải chết!
Bởi vì, chỉ cần khí tức của Vương Bất Hủ lan tỏa ra thôi thì cũng đủ nghiền nát chúng sinh rồi!
Vừa nãy, trong khoảnh khắc ngắn ngủi như thế mà đã có mấy vạn tu sĩ bỏ mạng, cũng không phải do nắm tay lớn ấy bóp nát, mà là do khí thế kinh khủng tỏa ra từ bàn tay khổng lồ ấy khi nó từ trên trời cao giáng xuống, phá nát thành lâu.
Một đám nhân vật trọng yếu của Đế Quan như muốn nứt toác cả khóe mắt, thế nhưng lực bất tòng tâm, đoạn tường thành mà bọn họ đứng cũng đã rạn nứt, suýt chút nữa cũng vỡ tan theo.
Đế Quan bùng cháy dữ dội, đây là tầng bảo vệ cuối cùng được mở ra, chỉ khi đến thời khắc sinh tử, thành nát người vong thì sức mạnh tuyệt thế này mới thức tỉnh.
Việc này đồng nghĩa với việc, thời khắc cuối cùng của Đế Quan đã tới, nếu như không giữ được thì coi như kết thúc.
Đó là sự kết thúc của một kỷ nguyên!
Tất cả mọi người đều sợ hãi, Vương Bất Hủ rốt cuộc mạnh tới mức nào chứ, chỉ có một đòn mà đã suýt chút nữa diệt Đế Quan!
Mỗi người đều lạnh toát từ tận xương cốt, chênh lệch cỡ này tuyệt đối không thể bù đắp được, khoảng cách quá xa, chỉ cần Vương Bất Hủ hiện thân thì thiên hạ không một ai có thể ngăn cản!
Thạch Hạo tất nhiên sẽ không lùi bước, sớm đã xuất thủ toàn lực!
Thế nhưng, sức mạnh trong cơ thể hắn đang dần suy yếu nhưng vẫn không hề trốn tránh, ngăn cản An Lan rồi lao thẳng tới.
Đáng tiếc, hắn vẫn không thể nào ngăn cản được thảm kịch đang phát sinh kia.
Bởi vì, phía Dị Vực lúc này chợt truyền tới vài luồng khí tức hùng mạnh, không chỉ một vị Vương Bất Hủ ra tay, rất nhiều kẻ đã ra tay tàn nhẫn!
Bàn tay lớn của Du Đà cũng vươn tới ngăn cản bước chân của Hoang.
Quả nhiên, cánh tay của Du Đà cũng bị đại dương màu đỏ ăn mòn, máu thịt lẫn lộn, xương trắng lởm chởm, thế nhưng vẫn không tiếc tất cả để ngăn cản Hoang, giúp An Lan tranh thủ chút thời gian.
Ngoài ra còn có vài tờ pháp chỉ tránh thoát khỏi biển đỏ ngòm ấy, chúng cố gắng vượt qua Thiên Uyên và bay lượn giữa biển pháp tắc rồi trấn áp thẳng về phía Thạch Hạo.
Đó là pháp chỉ của Vương Bất Hủ, ẩn chứa sức mạnh cái thế của các vị Vương Bất Hủ, đồng loạt trấn áp Hoang!
Dù cho Hoang có thần thông nghịch thiên thì cũng cảm thấy mệt mỏi khi chống đỡ, cũng bị vây công, cũng bị ngăn cản, khi nhiều nguồn sức mạnh cùng lúc ập tới nên hắn không cách nào ngăn cản được An Lan nữa.
Thạch Hạo gầm lên một tiếng dài, hư ảnh khổng lồ với chín t���ng tháp lơ lửng trên đỉnh đầu cũng quay ngược lại, cũng xông thẳng về phía Du Đà, chống đỡ lấy vài tờ pháp chỉ kia.
Đồng thời ở một bên khác, linh thể mang theo cổ đỉnh lơ lửng trên đỉnh đầu thì bước nhanh chân lao thẳng về phía bàn tay xương trắng của An Lan và cố sức chém đứt nó.
Ầm!
Thế nhưng, vài tờ pháp chỉ lấp lánh chói mắt không ngừng tỏa ra vạn trượng hào quang, tựa như là mưa ánh sáng lấp lánh ngăn lại con đường tiến bước.
Đó chính là tổ thuật chí cao đồng loạt được thi triển, cắt ngang thời không, chặt đứt con đường phía trước của linh thể mang cổ đỉnh kia, tranh thủ thời gian quý giá cho An Lan.
Trời đất rung chuyển kịch liệt, Thạch Hạo liều mạng.
Không thể làm gì hơn, giọt máu truyền sức mạnh cho hắn đang dần suy yếu, sắp tan biến, hắn có lòng nhưng không đủ sức, chỉ đành trơ mắt nhìn An Lan phá cửa ải, khóe mắt Thạch Hạo gần như nứt toác, máu tươi chảy xuống.
Ầm ầm!
Đế Quan, tường thành đổ nát tan tành.
Nơi thành lâu bụi mù ngập trời, núi sập mây tan, bàn tay xương trắng ấy đã đập v�� nát và vút qua không trung!
Đế Quan bùng cháy, phù văn rung chuyển trời đất, đó chính là sức mạnh Tiên Đạo chí cao đang phát huy uy lực để bảo vệ tòa thành cổ.
Tất cả Tiên Trận trong thành đều được kích hoạt, lan tỏa ra sức mạnh để bảo vệ lần cuối.
Ít nhất, trận pháp đã bảo vệ được những sinh linh khác, ngoại trừ những tu sĩ trên thành lâu đã nổ tung, hình thần câu diệt thì những tu sĩ các tộc khác trong Đế Quan cũng không ai mất mạng.
Thế nhưng, chỉ cần những đại trận này chỉ cần rạn nứt đôi chút, và một tia khí tức dù là nhỏ nhất của Vương Bất Hủ lọt vào thì tất cả mọi người nhất định phải chết!
Một tia khí tức cũng đủ nghiền nát chúng sinh!
Thế nhưng, bàn tay xương trắng to lớn ấy cũng không tiếp tục ra tay sát hại nữa, bởi vì thời gian rất cấp bách, đại dương màu đỏ ngòm cùng với dòng hỗn loạn trật tự vô địch ở phía sau đang ăn mòn Vương Bất Hủ.
An Lan không hề có nhiều thời gian, bàn tay lớn của hắn lướt ngang bầu trời và đánh nát thành lâu, từ trên cao vọt xuống và xuyên qua bầu trời Đế Quan.
Cảnh tượng này đã vĩnh viễn khắc sâu trong lòng tu sĩ các tộc, mãi về sau này, qua bao năm tháng thì những người còn sống sót ấy sẽ không bao giờ quên, đó là vết thương không thể nào khép lại, là nỗi ám ảnh kinh hoàng trong lòng bọn họ.
Đứng trước bàn tay xương trắng ấy thì dù là ngôi sao cũng sẽ biến thành bụi trần!
Rầm!, nó xuyên thủng và đánh nát một thành lâu khác, vô số đá lớn tung bay, càn khôn sụp đổ.
Phải biết rằng, Đế Quan cao ngất trời, những đoạn tường đều được luyện hóa từ tinh tú, kích thước mênh mông vô biên.
Thế nhưng, đứng đối diện với bàn tay này thì tựa như là bùn nhão vậy, cứ thế bị xuyên thủng.
Điều đáng mừng nhất chính là, bàn tay lớn ấy lướt ngang trên bầu trời chứ không hề tàn phá những Tiên Trận đã được kích hoạt phía dưới, nếu không, trong cuộc tàn phá thực sự ấy thì cũng không biết có bao nhiêu người sẽ bỏ mạng.
Hay là, nếu như quyết chiến thật sự thì Đế Quan sẽ trở thành phế tích ngay lập tức, toàn bộ sinh linh đều nổ tung tại chỗ!
"A..." Bên trong Đế Quan là tiếng gào thét của vô số tu sĩ, mắt ai nấy như muốn lồi ra.
Bởi vì, sau khi thành lâu kia nổ tung thì lại có hơn vạn tu sĩ mất mạng thảm khốc, đã bị khí tức mạnh mẽ từ bàn tay ấy ép cho nổ tung thành thịt nát, hóa thành sương máu.
Không một ai có thể sánh bằng Vương Bất Hủ, cơ bản không có người có thể ngăn cản được!
Thời khắc này, tất cả mọi người đều tuyệt vọng, đều sợ hãi, bầu trời nhân gian trở nên u ám, trong tình cảnh này, làm sao có thể chống trả được?
Cũng vào lúc này thì tu sĩ các tộc mới sâu sắc cảm nhận được Hoang nghịch thiên đến nhường nào, An Lan mạnh mẽ là thế mà trước đây không lâu từng bị Hoang truy sát.
Đáng tiếc, Hoang bị đám người Du Đà chặn lại rồi.
Vương Bất Hủ vô địch cái thế, một bàn tay của hắn đã vượt ải, hắn sẽ làm gì, hủy diệt vạn linh, tàn sát thế giới này sao?
Bàn tay xương trắng lướt qua Đế Quan, xuyên qua trời xanh, nó từ từ mở rộng to lớn vô biên.
Rất nhanh, nó đã bay qua những khu vực không người rộng lớn, vượt qua vô số núi sông hiểm trở, từ Biên Hoang thẳng tiến đến Ba Ngàn Châu!
Đây tuyệt đối là tin tức kinh thiên động địa!
Phải biết rằng, khu cương vực này có thể rộng đến hàng tỷ dặm, kết quả bàn tay này cứ thế xuyên qua, làm rung chuyển trời đất.
Ngày hôm đó, chúng sinh của Ba Ngàn Châu đều hoảng sợ, cảm thấy như tận thế đã đến, toàn bộ sinh linh đều run rẩy, nội tâm sợ hãi, bị một luồng khí tức mạnh mẽ chấn động.
Khi chúng sinh cảm nhận được thì bàn tay xương trắng ấy vẫn còn cách đó hàng tỷ dặm, như thế có thể thấy được sự ngang ngược, kinh khủng, uy năng vô địch của nó tới nhường nào rồi!
Ba Ngàn Châu, mỗi một châu đều có tới hàng ngàn vạn dặm đất đai, thậm chí tính bằng trăm triệu dặm, rộng lớn vô biên.
Cửu Thiên Thập Địa cũng không phải là ngôi sao mà là một đại lục khổng lồ trôi nổi trong vũ trụ, là thế giới rộng lớn năm xưa sau khi bị đánh nát và phân chia thành.
Lúc này, Ba Ngàn Châu rung chuyển kịch liệt.
Vào lúc này, bàn tay xương trắng ấy lao tới, nó cao ngạo trên cao, như từ vực ngoại giáng xuống, muốn hạ xuống một châu nào đó.
Ầm!
Hoàn toàn là một kiếp nạn kinh hoàng!
Bàn tay xương trắng lao nhanh xuống, ngang ngược không hề kiêng dè, trái lại càng thêm điên cuồng, khí tức của Vương Bất Hủ cũng không hề thu liễm chút nào.
Sau khi từ Biên Hoang lao đến đây, bay qua những khu vực hoang vu không người, bàn tay lớn ấy xuất hiện tại một đại châu có vô số sinh linh thì nhanh chóng hạ xuống, làn sóng khí tức tuyệt thế ầm ầm ập xuống.
Rắc rắc!
Đại châu này với hàng tỷ dặm đất đai chợt lún sâu, đổ nát tan tành, đá vụn bay ngập trời, dung nham cuồn cuộn chảy, mặt đất bị khí tức ấy phá nát.
"A..."
Vô số sinh linh kêu gào, toàn bộ sinh linh trên đại châu này đều hét thảm, đều sợ hãi, điên cuồng chạy trốn.
Chỉ là, họ trốn đi đâu được chứ? Bàn tay lớn của Vương Bất Hủ cũng chỉ lướt qua nơi đây, bay ngang qua châu này, chỉ là khí tức tự nhiên bên ngoài đã đủ nghiền ép như vậy rồi.
Ầm ầm!
Cuối cùng, một châu với hàng tỷ dặm đất đai sụp lún, sương máu bao trùm, vô số sinh linh đều mất mạng ngay tại chỗ.
Tiếng gào thét đầy ngắn ngủi chợt tắt lịm, toàn bộ đại châu chìm trong tử khí, toàn bộ sinh linh đều diệt vong!
Cảnh tượng ấy thật khiến người ta tuyệt vọng!
Bàn tay xương trắng lướt ngang, vạn vật đều héo tàn, nó che kín cả bầu trời với phạm vi hàng tỷ dặm, khi nó lướt ngang qua bầu trời thì toàn bộ sinh linh trên mặt đất đều tan biến.
Dưới sự áp chế ấy, không cần cố ý ra tay thì toàn bộ mọi thứ đều sẽ hủy diệt.
Đây chính là Vương Bất Hủ vô địch tuyệt thế!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi đội ngũ tài năng tại Truyện Free.