Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1639: Lại đoàn tụ.

Trên bầu trời sa mạc vô ngần, một con Xà Dạ Xoa lượn lờ giữa không trung. Vì khoảng cách quá xa, nó chỉ như một điểm sáng bạc, đang ngó chừng về phía Đế Quan.

Thạch Hạo nhạy cảm phi thường, trong lòng hắn nặng nề, cảm nhận được một luồng sát ý nội liễm. Đó chính là Vương tộc dị vực, là chủng tộc có năng lực phi hành vượt trội đang giám thị Đế Quan.

Trên vòm trời, Xà Dạ Xoa chấn động trong lòng. Nó đã nhìn thấy Hoang, thiếu niên đào tẩu khỏi dị vực, điều này khiến nó kích động và hưng phấn khôn xiết!

Nó có thân hình loài người, hai tay hai chân, nhưng đầu lại là đầu rắn bạc. Đồng thời, phía cuối xương cụt có một chiếc đuôi rắn to lớn, ngoài ra còn có cặp cánh bạc của Dạ Xoa, tộc này hung mãnh dị thường.

Trước tiên nó phải truyền tin tức này về, bởi vì, có đại nhân vật cách đó không xa đang âm thầm thử sức đột phá Thiên Uyên!

Đây tuyệt đối là công lao lớn. Nếu như có thể nhanh chóng bẩm báo, Xà Dạ Xoa nhất định sẽ được trọng thưởng.

"Hoang, hi vọng ngươi sẽ trì hoãn đôi chút vì quá trình nhập quan rườm rà kia!" Xà Dạ Xoa cười khẩy một tiếng rồi giương cánh nhằm thẳng về một phía khác của sa mạc vô ngần.

Keng!

Một tiếng xé gió truyền tới, tiếng sấm nổ vang rền lao nhanh đến chỗ nó, quá nhanh, hoàn toàn nằm ngoài sự tưởng tượng của nó.

Phập!

Một cây trường thương màu vàng ngưng tụ từ lôi điện đã đâm thủng thân thể của nó. Máu tươi phun trào, thân thể nó cũng đồng thời vỡ tung.

Chết!

Xà Dạ Xoa trong giây phút cuối cùng liếc nhìn thiếu niên có vẻ mặt lạnh lùng đang đứng trong sa mạc kia. Khi hắn thu tay về, ánh điện trong lòng bàn tay liền tan biến.

"Gào..."

Một tiếng gầm rú lan ra. Đó là tiếng gầm cuối cùng, yếu ớt của nó, vang vọng khắp bầu trời này.

Vèo vèo vèo...

Từng bóng người xuất hiện, có ưng lớn màu máu, có ma cầm với ngọn lửa đen chập chờn, có chim thần với ánh lửa xanh lam cuồn cuộn, còn có tam túc phi long...

Tổng cộng có hơn mười cường giả phi hành mạnh mẽ xuất hiện, rất mạnh mẽ, đều là đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất.

Sinh linh ở cấp độ này lại được phái tới chỉ để giám thị Đế Quan thì đủ chứng tỏ rằng họ sắp có động thái lớn. Trước nay, những cường giả này khi xuất hiện đều là thống lĩnh của các tộc.

"Gào..."

Tiếng gầm rú vang vọng bốn phía, chấn động cả sa mạc vô ngần. Đám sinh linh trinh sát của dị vực đã phát hiện ra Hoang nên phát ra tín hiệu báo động, thông báo cho các đại nhân vật ở nơi sâu trong sa mạc vô ngần.

Ầm ầm!

Một lát sau, khí tức Bất Hủ ngập tràn, gợn sóng chí cao cuồn cuộn, chèn ép cả bầu trời, bao phủ cả sa mạc vô ngần, thế nhưng đã bị Thiên Uyên ngăn cản.

"Để bọn họ vào thành!" Mạnh Thiên Chính quát lên.

Thần quang đã sớm quét qua những đứa trẻ kia và không phát hiện ra bất kỳ điều bất thường nào.

Xoẹt!

Giữa bầu trời chợt có từng thanh cốt mâu bay tới. Chúng to lớn có thể xuyên thủng đất trời, có thể đâm nát vô số thần sơn.

Mục tiêu chính là Thạch Hạo và cả những đứa trẻ kia nữa.

Ánh mắt Thạch Hạo lóe lên. Giữa lòng bàn tay hắn dệt nên trật tự, lôi điện nổ vang, hóa thành một ấn ký lôi đình khổng lồ, ầm ầm đánh thẳng lên trời cao. Toàn bộ phù văn và ánh sáng trên bầu trời đều vỡ nát.

Nơi đó, một vụ nổ kịch liệt vang lên.

"Hay!"

Trên tường thành, rất nhiều người khen ngợi. Thực lực của Hoang lại tăng nhanh như gió rồi.

"Xoẹt!"

Thạch Hạo giơ tay. Trong lòng bàn tay xuất hiện một thanh đại đao do tia chớp ngưng tụ thành, bỗng nhiên chém thẳng lên trời cao!

Phụt!

Trong ánh điện chói mắt, chiến đao lôi đình kia thông thiên động địa, chém bay một con ma cầm màu đen, mưa máu tán loạn.

Mạnh như thế? Tất cả mọi người đều biến sắc, đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh. Dù gì cũng là chủng tộc phi hành thuộc cảnh giới Độn Nhất, lại cứ thế bị Thạch Hạo đang đứng trên mặt đất chém giết!

Giữa bầu trời, hơn mười sinh linh trinh sát mạnh mẽ thuộc cảnh giới Độn Nhất lùi về sau, không dám tới gần nữa.

Thế nhưng, ở phía sau lại có gợn sóng kinh khủng truyền tới. Có cường giả của dị vực xuất hiện, có Chí Tôn ra trận.

Cũng trong lúc đó, bên cạnh Thạch Hạo một bóng người lóe lên. Mạnh Thiên Chính đứng ở đó và nhìn về phía trước.

Ầm!

Hắn vỗ mạnh vào hư không, như một lời cảnh cáo, đồng thời ngăn cản một luồng khí tức nào đó làm chấn động cả sa mạc vô ngần.

"Về trước đã!" Hắn nói thế.

Bọn họ đã vào thành, mà hắn cùng Thạch Hạo đi đoạn hậu phía sau, ung dung và bình tĩnh lùi về Đế Quan.

Rất nhanh, phía cuối sa mạc vô ngần có từng bóng người xuất hiện, như những người khổng lồ mang theo cả thế giới, cao lớn hơn núi, nguy nga vô cùng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm về nơi đây.

Quả nhiên, sau khi nghe được tin Hoang xuất hiện thì đã có Chí Tôn tới, lại có tới sáu người cùng lúc!

Có thể thấy được, bọn họ coi trọng và muốn bắt hắn trở lại đến nhường nào.

Bởi vì, Hoang đã đào tẩu khỏi dị vực, một sai lầm khiến bọn họ không thể nào chịu đựng được, là một sự sỉ nhục, chỉ một tên tu sĩ nhỏ bé lại tự mình bỏ trốn được.

"Giao Hoang ra, nếu không Đế Quan sẽ diệt vong ngay trong nay mai!"

Âm thanh nặng nề tựa như sét đánh, rung động cả thiên địa, sa mạc vô ngần cũng ầm ầm rung động theo. Đây là tiếng gầm nhẹ của một Chí Tôn. Nếu như không có Đế Quan bảo vệ, rất nhiều người đã nổ tung rồi.

"Cút!" Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính chỉ đáp lại một chữ như thế.

Lúc này, bên trong Đế Quan là tiếng hô vang dậy, khắp nơi sôi trào. Một đám trẻ tuổi vây quanh Thạch Hạo, thể hiện sự mừng rỡ chào đón hắn bình yên trở về.

Thái Âm Ngọc Thỏ kề vai với hắn tựa như huynh đệ, nói: "Chàng trai, làm ta lo lắng hoài công!"

Trường Cung Diễn tiến tới vỗ vỗ bả vai của Thạch Hạo, kích động nói: "Trở về là tốt rồi!"

"Haizz, đáng tiếc thật, ta đốt rất nhiều giấy vàng cho ngươi, lãng phí quá." Tào Vũ Sinh lẩm bẩm.

"Ngươi rất giỏi!" Dù cho là Thập Quan Vương Thiên Tử rất ít khi lên tiếng cũng tiến tới, vỗ nhẹ vào ngực hắn mấy cái.

...

Đám người dùng những cách thức khác nhau biểu đạt niềm vui. Thạch Hạo có thể sống sót trở về đã là một kỳ tích rồi, khiến người khác phải thán phục, cũng khiến mọi người kinh ngạc.

"Chút nữa chúng ta làm vài chén, ta có bình thần nhưỡng do đám lão già nhà ta giấu cả mấy vạn năm luôn!" Thác Cổ Ngự Long lên tiếng. Những thanh niên bản địa trong Đế Quan lần lượt nhiệt tình tiến tới.

Thạch Hạo đáp lại từng người một, ôm chặt chào hỏi một vài thanh niên khác. Khi đối mặt với Thanh Y thì lại ôm chặt lấy nàng.

"Ha ha..." Đám người cười lớn.

Nguyệt Thiền cảm ứng từ Thanh Y. Vốn là một thể hai người, khoảng cách lại không xa, cho nên cả người nổi da gà. Nàng không sao chịu nổi vì cũng cảm nhận được.

Một đám trẻ con đứng sau Thạch Hạo chỉ biết ngơ ngác. Trước nay chúng chưa thấy qua loại tình cảnh này, càng chưa từng thấy nhiều người cười nói như hiện tại.

Với chúng, điều này rất xa lạ. Một số đứa nhỏ ngây ngốc, sắc mặt cứng đờ. Đây là trải nghiệm hoàn toàn khác.

Nhưng mà, trong tiếng hoan hô ấy cũng có sự căng thẳng cùng với chút ngột ngạt.

Ngoài thành, từng bóng hình cao lớn sừng sững như những ngọn núi đen ngòm che khuất cả mặt trời, hùng hồn và ngột ngạt khiến người khiếp sợ.

Mọi người linh cảm được, khả năng rất cao là lần này dị vực sẽ có động thái lớn, sẽ có cuộc đại chiến kinh thế.

Sinh ở thời đại này thì tuyệt đối không thể tránh né, chỉ có thể chủ động đón đánh!

Tất cả đều nắm chặt nắm đấm, im lặng quan sát.

"Đế Quan nhất định sẽ phá, ngay ngày hôm nay!" Bên ngoài, một Chí Tôn lên tiếng, lạnh lùng tựa như từ sâu trong Cửu U xa xôi truyền tới.

Tình hình khác hẳn trước kia. Hắn lại khẳng định đanh thép như vậy, ắt hẳn có chỗ dựa. Chẳng lẽ muốn bắt đầu công phá Đế Quan thật sao? Việc này làm cho mọi người run sợ.

Lúc này, trên tường thành chợt có người lên tiếng. Là người của Vương gia, Vương Nhị, một trong chín con rồng của Vương gia, đối mặt với Thạch Hạo rồi hỏi: "Ta muốn biết, vì sao ngươi lại trở về? Ngục tù dị vực còn kiên cố hơn tường đồng vách sắt gấp trăm lần, ngươi đã làm sao thoát ra được?"

"Vương Nhị, ngươi có ý gì?"

Không mấy ai dám gọi thẳng như vậy. Lúc này, một người có địa vị và bối phận cực cao trong Đế Quan lên tiếng. Tu vi có thể không vô địch thiên hạ, nhưng địa vị lại rất cao.

"Không có gì, ta chỉ hiếu kỳ mà thôi. Ta sợ Đế Quan sẽ vì đó mà rước lấy tai họa." Vương Nhị của Vương gia nói.

Lập tức, một số người trầm mặc. Bởi vì cho dù có đồng tình với Thạch Hạo thì cũng vẫn khó hiểu vì sao hắn có thể trốn thoát được. Hãy biết rằng dị vực có Bất Hủ tồn tại.

Nếu như có vấn đề thật, mối họa chắc không hề nhỏ.

Trong mắt rất nhiều người, từ khi Thạch Hạo bị đưa đi, ngồi lên xe chở tù nhân thì đã không thể trở về rồi.

Nhưng mà, mới bao lâu chứ, hắn lại bình an trở về!

Rất nhiều người nghi hoặc không tìm được đáp án.

"Không cần hỏi, ta cũng sẽ tự nói thôi. Đồng thời ta cũng muốn bẩm báo, Dị vực có khả năng sẽ tiến công quy mô lớn, cuộc đại quyết chiến thật sự sắp tới rồi!" Thạch Hạo trầm giọng nói.

Mọi người đều biến đổi sắc mặt, không hề coi đây là chuyện giật gân, bởi vì hàng loạt dấu hiệu cho thấy các sinh linh bên kia Biên Hoang sắp có động thái lớn.

Sự tình can hệ trọng đại, vô cùng khẩn cấp. Thạch Hạo kể ra những điểm mấu chốt, nói hết những gì ông lão cụt một tay ở Nguyên Thủy Đế Thành từng nhắc đến.

"Muốn bắt đầu rồi ư..." Có người lẩm bẩm, càng cảm thấy sự ngột ngạt trong Đế Quan.

Đồng thời, bọn họ cũng không khỏi kính nể những người của Nguyên Thủy Đế Thành. Thậm chí cảm thấy hổ thẹn, lại có một nhóm người che chắn ở phía trước, kiên định ôm lấy niềm tin: thành còn người còn, thành mất người vong.

Nhưng mà, cũng có một số người bán tín bán nghi nhưng không phản đối. Dù sao chưa từng trải qua, chỉ là nghe lời nói từ một phía của Thạch Hạo.

Sau đó, Thạch Hạo bắt đầu nói về những việc mà mình đã trải qua.

"Cái gì, tiến vào Tiên Vực?!" Đám người khó mà tin được.

...

Dị vực, yên tĩnh sau bao năm. Một vài tịnh thổ bế quan của các Vương Bất Hủ, hôm nay đều tỏa sáng rực rỡ!

Đ��ng thời, rất nhiều người nghe được những tiếng ầm vang lớn. Các chiến xa của họ đã được đánh thức, những núi nứt toác xuất hiện trên thế gian. Cũng có thể thấy những cổ thú khổng lồ đã ngủ say vô số năm giờ đang tỉnh giấc. Đó chính là những hung thú kéo chiến xa.

Các Vương Bất Hủ đã sớm trở về từ khu mai táng. Vả lại, sau vạn cổ im lìm, giờ đây đã muốn xuất sơn! Chỉ duy nhất tại truyen.free, quý độc giả mới có thể thưởng thức trọn vẹn hành trình tu chân đầy kỳ diệu này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free