[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1609: Bất hủ ngăn cản.
"Cưỡi cá bỏ chạy rồi ư? Khốn kiếp, ngươi đang chọc tức ta đấy à!?"
Trong cổ địa của Nguyệt Ma Vương tộc, người trẻ tuổi mạnh nhất tộc đang ngồi trên ghế da thú, mới nãy còn vắt chéo chân ung dung nhấm nháp một quả thần. Thế nhưng lúc này hắn đã ném phăng quả thần quý hiếm kia đi, sắc mặt âm trầm, xoay người trừng mắt nhìn người báo tin, vì cảm thấy trí phán đoán của mình bị sỉ nhục.
"Bẩm thiếu chủ, tiểu nhân không dám nói láo! Chuyện đó hoàn toàn chính xác, thực sự đã xảy ra, và không chỉ một người tận mắt chứng kiến!" Tên thân tín kia vội vàng cãi lại, thề sống thề chết rằng mình không hề nói ngoa.
Nguyệt Ma Vương tộc cư ngụ gần Hải Bộc nhất, đồng thời tộc này cũng rất mạnh mẽ, những năm gần đây tuy trầm lặng, nhưng vốn là một trong những Vương tộc đứng đầu, thế lực vô cùng khủng khiếp.
"Vô lý! Ngươi hãy bịa cho ta một cái cớ khác đi! Ngươi cho rằng đầu óc ta cũng đã rỉ sét như ngươi rồi sao? Hải Bộc là nơi nào mà lại có chuyện cưỡi cá theo gió vượt sóng chứ? Chuyện quỷ quái gì thế này! Phàm là kẻ tiến vào, chắc chắn phải chết!" Sắc mặt Nguyệt Ma thiếu chủ càng lúc càng âm u, chỉ hận không thể tát chết tên thân tín này.
Tên thân tín kia sắp bật khóc, đứng đó chỉ trời thề đất, không tiếc tự nguyền rủa mình, khẳng định mọi lời đều là sự thật, không một lời dối trá, đồng thời khẩn khoản mời Nguyệt Ma thiếu chủ nhanh chóng đến đó, nói không chừng còn có thể nhìn thấy đuôi cá.
Nguyệt Ma thiếu chủ tát vào ót tên tôi tớ thân tín một cái, bảo hắn đi trước dẫn đường, bởi vì chính hắn cũng không thể nào tin nổi.
Nguyệt Ma tộc từ đời tổ tông đã sinh sống ở khu vực này nên vô cùng tường tận về Hải Bộc, từ xưa đến nay chưa từng thấy bất kỳ loài cá nào hoạt động bên trong đó.
Bất kể sinh vật gì khi tiến vào đều phải chết, bị kéo thẳng xuống tận cùng Hải Bộc và vĩnh viễn không thể trở lại. Thế mà giờ đây lại có một tên đầy tớ nói với Nguyệt Ma thiếu chủ rằng Hoang cưỡi cá bỏ chạy, chuyện này không phải quá hoang đường rồi sao?
Nguyệt Ma thiếu chủ cảm thấy tên tôi tớ đáng chết này đã bị ma quỷ ám ảnh, nếu dám cố ý lừa gạt hắn, hắn nhất định sẽ đánh chết tên đó!
"Thiếu chủ, mau nhìn kìa, nhìn nơi đó, một con cá thật lớn!"
Khi đến trước Hải Bộc, đứng trên một ngọn Thần sơn cao lớn, tên tôi tớ kia lập tức kích động thét lên.
Nguyệt Ma thiếu chủ suýt chút nữa thì rớt quai hàm, vốn đang nổi trận lôi đình định hành hung tên đầy tớ này, kết quả lại thật sự nhìn thấy một cảnh tượng khó tin nổi.
Hoang, cùng với hai người trẻ tuổi khác, đang ngồi trên lưng một con cá lớn, sát bên vây lưng của nó, đang theo gió vượt sóng, lao ngược lên phía bầu trời.
Một con cá, một con cá lớn đến vô biên! Hoang thật sự cưỡi cá bỏ chạy rồi!
Điều này khiến hắn nhất thời sững sờ, sinh sống ở đây nhiều năm như vậy, ngay cả một chiếc vảy cá cũng chưa từng nhìn thấy, sao lúc này lại xuất hiện một con cá lớn như thế chứ?
Con cá này thực sự quá lớn, chắc chắn phải dài đến mấy vạn trượng, đây có lẽ là Côn Bằng sống lại và đến Dị Vực dẫn Hoang đi sao?
"Người đâu, mau chóng đi bẩm báo, Hoang đã bỏ chạy rồi, muốn rời khỏi giới này của ta!"
Nguyệt Ma thiếu chủ kéo căng cổ họng như một chiếc kèn đồng lớn, đột nhiên bùng phát thét to lên, hắn đã vận dụng đến Âm Ba Công của Vương tộc.
Kỳ thực, không cần hắn phải kêu to, không cần hắn phải bẩm báo, khu vực này đã sớm có người phát hiện ra rồi, đó chính là những cao thủ vẫn đang âm thầm đi theo Thạch Hạo.
Tuy rằng không tiến đến gần, vẫn quan sát từ rất xa, nhưng hiện giờ bọn họ cảm thấy không ổn chút nào, tên Hoang kia nhảy vào Hải Bộc, rất có thể... sẽ trốn thoát thành công.
"Gặp quỷ thật rồi! Đây chính là Hải Bộc, tại sao có thể có cá chứ?"
Một đám người đều sững sờ, như thể nhìn thấy quỷ, chuyện này thật khó tin nổi, Hoang cứ thế mà bỏ trốn sao? Lại còn bằng phương thức bỏ chạy như thế này, khiến người ta khó có thể tiếp thu.
Trên con cá con nguyên thủy, Thạch Hạo và hai vị Táng sĩ Hoàng kim đã sẵn sàng đón địch, không dám có chút bất cẩn nào, nghe nói sau khi tiến vào Hải Bộc này, chỉ một chút sơ sẩy là phải 'người chết đạo tiêu'.
Cho dù lúc đầu có sống sót, nhưng khi tới gần điểm cuối, cũng sẽ hình thần câu diệt.
"Bám chặt lấy con cá này và theo nó đi, có thể đảm bảo chúng ta không gặp chuyện gì, thậm chí có lẽ còn có đại vận may. Đương nhiên, con đường phía trước cũng có thể là vực sâu địa ngục!" Tam Tạng nói.
"Ầm!"
Con cá lớn lao vào nước, lặn sâu xuống Hải Bộc, vây lưng đều đã biến mất khỏi mặt biển, ba vị cao thủ trẻ tuổi cũng biến mất theo.
Bọn họ dùng pháp lực tạo ra một màn ánh sáng để tự bảo vệ mình, cố gắng không để nước biển dính vào người, phòng ngừa bất trắc xảy ra. Thế nhưng bọn họ cũng biết, khi đến phần cuối, chắc chắn sẽ có ngoại lực đáng sợ xé rách màn sáng pháp lực, cuối cùng cũng phải chìm xuống nước.
Con cá con nguyên thủy xuyên hành bên trong Hải Bộc, dọc theo mặt biển như một thác nước hùng vĩ, lao ngược lên phía bầu trời, thỉnh thoảng lại chìm sâu xuống đáy nước, rồi lại vọt lên khỏi mặt nước.
Vào lúc ấy, vài người sẽ thấy được thân hình khổng lồ của nó. Nó có cái đầu của Bá Long, hàm răng sắc bén, nhưng lại mọc ra một cặp sừng trâu đen to lớn, cao hơn cả núi, khắp thân là vảy cá, thân thể cá chép đen kịt như mực, nhưng thỉnh thoảng lại lập lòe ánh máu đỏ sậm.
Nó mạnh mẽ vẫy đuôi một cái, lập tức khiến sóng biển ngập trời, đủ để nhấn chìm cả một dãy núi trùng điệp, vô số bọt nước bay lên, gột rửa cả trời xanh.
Có người muốn ngăn cản, phát ra đủ các loại tổ thuật, kết quả khi tiến vào Hải Bộc thì chỉ có thể hóa thành một đám bọt nước, không cách nào bắn trúng con cá lớn quái dị kia.
Bên trong Hải Bộc này có một sức mạnh kỳ lạ, có thể làm tan rã các loại phù văn công kích, bảo vệ con cá con nguyên thủy kia, giống như một cái ao nuôi dưỡng nó vậy.
"Mau bẩm báo cho Bất Hủ, Hoang sắp chạy thoát rồi!" Có người lớn tiếng hô.
Bởi vì bọn họ biết, địa điểm mà Hải Bộc biến mất, rất có thể đã thoát khỏi giới này, có thể xuyên qua để tiến vào những nơi khác. Chuyện này vô cùng nghiêm trọng, nhất định phải bẩm báo lên trên.
Hoang thế nhưng là người mà Bất Hủ Vương muốn, cứ để chạy thoát như thế thì thật sự không thể tưởng tượng nổi. Nếu Bất Hủ Vương giận dữ, các tộc đều phải run rẩy, ảnh hưởng quá lớn.
Điều duy nhất khiến bọn họ vui mừng là Hải Bộc bao la, cho dù con cá kia có quái lạ đến mấy, cũng không thể lập tức biến mất. Tuy đã nhảy vọt lên bầu trời, nhưng dù sao thì thác nước cũng rất dài, còn cách lúc biến mất hẳn một đoạn ngắn, vẫn chưa tới điểm cuối cùng.
Khắp nơi đều có truyền tống trận, tin tức Hoang sắp bỏ chạy nhanh chóng được truyền đi khắp các nơi.
Đặc biệt là những Bất Hủ giả, trong số đó có mấy vị nhận được tin tức đầu tiên, có người cầu viện nhờ bọn họ ngăn cản, nếu không thì hậu quả khó mà lường hết được.
Ầm ầm! Giờ phút này, Thế Giới Thụ rung động, có Bất Hủ ra tay, tiến hành tế tự khai thông với Thế Giới Thụ, vận dụng một chạc cây nhỏ của nó đè về hướng Hải Bộc.
Không nghi ngờ gì nữa, dù là Bất Hủ giả cũng không thể bình tĩnh được nữa, nếu không thì đã không đến nông nỗi này. Bọn họ huy động nhân lực, không tiếc rung chuyển Thế Giới Thụ.
"Chết rồi!"
Thạch Hạo biến sắc, hắn đã nhìn thấy một chạc cây cứng cáp như rồng xuất hiện trên bầu trời, mà những chiếc lá lại to lớn vô biên, tỏa ra ánh sáng lung linh, chậm rãi ép xuống.
Ngay lập tức, hắn cảm thấy như ngày tận thế vậy, cây lớn ép xuống đầu còn nghiêm trọng hơn cả tinh không tan vỡ, áp lực thật quá lớn.
Đây là Thế Giới Thụ, trên mỗi chiếc lá đều có một ngôi sao, rộng lớn vô ngần, mang theo khí hỗn độn, đó chính là uy năng của cái cây khai thiên tích địa.
Rào!
Hải Bộc rung chuyển, bọt nước phóng thẳng lên trời, càng lúc càng mênh mông hơn, bao trùm bốn phương.
Cũng ngay lúc đó, con cá con nguyên thủy chìm sâu xuống đáy nước, không chống cự lại Thế Giới Thụ mà bắt đầu bỏ trốn. Trong tích tắc, mấy người Thạch Hạo cảm thấy áp lực chợt giảm hẳn.
Chuyện này... quá đỗi kỳ lạ! Dù gì cũng là Thế Giới Thụ, lại không làm gì được Hải Bộc này ư?
"Chậm một chút thôi, bọn chúng đã tới gần nơi Hải Bộc biến mất, quy tắc cùng các loại tràng vực của nơi này đáng sợ đến quái lạ, ngay cả Thế Giới Thụ cũng không thể ảnh hưởng đến được."
Bất Hủ còn cách đây rất xa, mà Thế Giới Thụ lại cắm rễ ở Dị Vực, cành lá xum xuê mở rộng hướng về khắp các nơi. Bất Hủ chính là lợi dụng những chạc cây như vậy để trấn áp Hải Bộc, thế nhưng vẫn phải thất bại rồi.
"Chính hắn muốn chết thì không thể trách chúng ta!" Một vị Bất Hủ giả trong số đó mở miệng, âm thanh lạnh lùng vô tình, hắn muốn triển khai thủ đoạn nào đó.
"Không nên làm thế, nếu thật sự chết rồi thì không cách nào bàn giao với Cổ Tổ giới ta!" Một vị Bất Hủ khác hô lên.
Cách đây không lâu, Bất Hủ giả đã truyền xuống pháp chỉ bảo đảm sự an toàn của Hoang. Thế nhưng, bên trong pháp chỉ kia có dấu ấn của b��n họ, tổng cộng có sáu dấu ấn đã vọt vào bên trong cơ thể Thạch Hạo.
Hiện giờ, lại có người chuẩn bị dùng thủ đoạn cực đoan để hủy diệt Hoang.
"Chẳng cần quản nhiều như vậy, nếu để hắn trốn đi thì còn thể thống gì nữa. Một tên tu sĩ oắt con bé nhỏ mà thôi, sao có thể để hắn muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, trước tiên cứ cho hắn biết tay một chút đã!"
Một sinh linh tỏa ra ánh sáng Bất Hủ nói xong, ngồi xếp bằng trong hư không, hai tay kết ra một pháp ấn kỳ lạ.
Ầm! Trong thiên địa lập tức có sấm sét hỗn độn hiện lên, vang vọng khắp bầu trời, các tộc đều kinh hãi, ngửa đầu quan sát.
Sau đó, rất nhiều bộ tộc nhìn thấy một con cá, nó bay trên bầu trời, nhảy ra khỏi Hải Bộc như thể bay lượn vậy, phát ra từng luồng ánh đen!
Lúc đầu, Thạch Hạo có một loại cảm giác như ngày tận thế, hắn cũng biết Bất Hủ giả đang nhắm vào hắn, cũng không biết thủ đoạn thông thiên triệt địa của bọn họ, nhưng đã trải nghiệm được sự uy hiếp của cái chết.
Thế nhưng rất nhanh trạng thái này liền bị thay đổi. Con cá kia nhảy lên và phát ra luồng ánh đen thần bí, các loại hoa văn bí ẩn trên người nó sáng lên, theo lời hai vị Táng sĩ Hoàng kim thì đây là một loại tổ văn cổ xưa nhất.
Sau đó, con cá kia liền mang theo bọn họ nhảy ra khỏi Hải Bộc rồi bay vào trong bầu trời, bóng nó mơ hồ như sắp biến mất.
Bọn họ tiến vào điểm cuối trên danh nghĩa của Hải Bộc, tất cả đều không còn thấy, đều biến mất sạch sành sanh, hiện giờ bọn họ cũng đã rời khỏi rồi.
"Cái gì, có thể ngăn cản bí pháp của ta ư, đó là sinh linh gì?" Bất Hủ giả thay đổi sắc mặt, cảm giác vô cùng ngạc nhiên.
"Một con cá đã thoát khỏi dòng sông trong truyền thuyết kia, cũng thoát khỏi luôn vận mệnh của chính nó!" Một vị Bất Hủ giả trầm giọng nói, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Đã qua hơn một kỷ nguyên rồi, giờ con cá con nguyên thủy lại xuất hiện là có ý gì đây?!" Bất Hủ giả có sắc mặt lạnh lùng dị thường nghiêm túc.
Lời dịch tâm huyết này độc quyền thuộc về truyen.free.