Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 16: Chịu thua

Bái Phong vừa định đứng dậy, Thạch Hạo đã như chim ưng non vút lên không trung, lao tới, một cước giáng xuống, đạp thẳng lên ngực y, đôi mắt sáng ngời nhìn xuống.

"Rầm" một tiếng, cả vùng núi khẽ rung chuyển. Thiếu niên cường tráng Bái Phong lập tức nằm ngửa ra, không thể gượng dậy. Chẳng ai dám nghi ngờ sức mạnh từ cú đá của nhóc con.

Người Bái Thôn kinh hãi. Một thiếu niên thiên phú xuất chúng như Bái Phong, người khiến tộc nhân đều kính nể, không ngờ lại thảm bại như thế, hơn nữa còn bị một đứa trẻ con đánh bại.

Rất nhiều người Bái Thôn giương cung lắp tên, định bắn chết Thạch Hạo để giải cứu.

Đám Thạch Phi Giao giận dữ, cũng đều giương cung định bắn trả, chuẩn bị một cuộc hỗn chiến.

"Vụt" một tiếng, Thạch Hạo nắm lấy cổ áo Bái Phong, nhấc y lên che trước người, quay về phía người Bái Thôn, tự bảo vệ mình.

Bái Phong giận điên người. Y vốn âm trầm bình tĩnh, nhưng lúc này đã không thể nhẫn nhịn nổi nữa. Hôm nay quả thực là vô cùng nhục nhã. Bị một thằng nhóc miệng còn hôi sữa như vậy túm lấy, còn khó chịu hơn bị giết chết. Y ra sức giãy giụa, nắm đấm vung về phía nhóc con.

Thạch Hạo tuy thiếu kinh nghiệm, nhưng tay nhanh mắt tinh. Một tay khác tỏa ra ánh sáng, ký hiệu lưu chuyển, "bịch" một tiếng đánh mạnh vào ngực Bái Phong, khiến thân thể y run lên bần bật, miệng ứa máu tươi, nắm đấm mất đi s���c lực.

Nhóc con không dừng lại, nhấc Bái Phong cao hơn mình rất nhiều, nhanh chóng nhảy vọt lên rồi xông về phía Thạch Lâm Hổ.

Thân thể Bái Phong thon dài, bị cầm như vậy, hơn nửa cơ thể y bị kéo lê trên đất, bị bụi gai, đá núi cắt vào, tóc tai bù xù. So với thiếu niên lạnh lùng tuấn tú lúc trước, quả thực là cách biệt một trời một vực, chật vật không thể tả nổi.

Còn cách khoảng tám, chín mét, nhóc con bỗng ném Bái Phong ra. "Bịch" một tiếng, y rơi ngay trước mặt đám Thạch Lâm Hổ, lăn vài vòng, lại phun thêm mấy ngụm máu, trong mắt toàn là oán hận và giận dữ.

"Nhóc con, mày không phải rất ác độc sao, tiếp tục kiêu ngạo nữa đi!" Thạch Phi Giao không thèm để ý, nói xong liền nhấc chân tặng cho y một cước. "Răng rắc" một tiếng, mấy xương sườn ngực Bái Phong lập tức đứt lìa.

Sức mạnh của họ vốn xấp xỉ nhau, nhưng Bái Phong lúc này đã là tù nhân, khó mà phản kháng. Lấy xương ngực đối chọi với bàn chân, đương nhiên là không thể chịu nổi, y đau đớn đến mức đầu túa mồ hôi, rên lên một tiếng.

"Nhóc con, cháu quá lương thiện rồi. Vừa rồi khi đối địch có mấy cơ hội để đánh trọng thương hắn, cháu đều bỏ lỡ cả. Hơn nữa sau khi bắt được hắn, cháu ra tay quá nhẹ, như vậy đối với bản thân mình mà nói rất nguy hiểm." Thạch Lâm Hổ ở bên cạnh giáo huấn.

"A!" Nhóc con nhăn nhó, khác hẳn với dáng vẻ như mãnh hổ vừa rồi. Đây là lần đầu tiên nó liều mạng như vậy, chủ yếu là vì nhìn thấy mấy vị a thúc trong tộc suýt nữa bị người ta bắn chết, mà đối phương còn không nói lý lẽ như vậy, cho nên mới sốt ruột xông lên chiến đấu.

"Khoan đã, bằng hữu Thạch Thôn xin hạ thủ lưu tình, có gì từ từ nói, việc gì cũng có thể thương lượng." Người Bái Thôn đã sốt ruột, một thiếu niên tiềm lực kinh động Đại Hoang như thế nếu bị tra tấn đến chết, đối với bộ tộc của họ mà nói là tổn thất quá lớn.

"Thương lượng ư? Lúc các ngươi cướp đoạt con mồi mà chúng ta vất vả săn được, chặn giết tộc nhân của ta, vô tình máu lạnh giương cung bắn bọn ta, sao các ngươi không nghĩ đến những việc này?" Thạch Lâm Hổ tức giận nói.

"Rầm!"

Ở m��t bên khác, Thạch Phi Giao lại trực tiếp đạp thêm một cước, một xương cánh tay của Bái Phong lại kêu "răng rắc" một cái rồi gãy lìa, khiến y mặt nhăn nhúm, nhưng lại không nói tiếng nào.

"Đừng, mau dừng tay, tất cả đều là do bọn ta sai, bồi tội ở chỗ này còn không được hay sao?" Một người trung niên của Bái Thôn hét lên, rất là lo lắng.

Mà thủ lĩnh đội săn của họ cũng hét lớn, yêu cầu đàm phán. Hắn cao hai mét ba, hai mét tư, khí thế bức người, nhưng giờ cũng không còn cường ngạnh và hung hăng như lúc nãy nữa.

"Đàm phán cái con mẹ mày, cái khác ta mặc kệ, trước tiên đập một trận đã rồi nói sau." Cha của Nhị Mãnh nổi giận đùng đùng nói. Những ngày này người Thạch Thôn đã nén một bụng lửa giận, sao có thể bỏ qua mọi việc chỉ với một câu nói.

"Rầm!"

Bàn tay to như quạt hương bồ của hắn vung xuống, đánh thẳng vào mặt Bái Phong, trực tiếp đánh cho rách da, cả người y bay ngang mấy mét.

"Nhóc con, mày còn dám trợn mắt à? Huynh đệ của ông mày suýt nữa bị mày bắn chết bốn năm người. Bắn tên ác độc, xuyên cả tạng ph���. Giờ sao mày không lớn lối nữa đi, tiếp tục đi chứ!"

"Rầm!"

Khi Bái Phong lăn tới chân Thạch Lâm Hổ, hắn cũng trực tiếp đá ra một cước. Loại sức mạnh ngàn cân như thế này đủ để đạp chết mãnh thú, Bái Phong có mạnh tới mức nào cũng phải đứt thêm vài cây xương, khóe miệng co rúm, máu và mồ hôi chảy ròng ròng.

Không lâu trước đây, y kiêu ngạo ép người, lạnh lùng bá đạo, hiện tại lại trở thành tù nhân, tóc tai bù xù, cả người là máu, không nói tiếng nào, sự tương phản quả thực quá lớn.

"Rầm!"

Người Thạch Thôn hận thấu sự kiêu ngạo của y lúc trước, loại lạnh lùng và kiêu ngạo đó khiến người ta hận đến ngứa răng. Lúc này đua nhau xông lên, người một cước, kẻ một đạp, chia nhau ra mà đánh. Sống ở Đại Hoang, ai ai cũng thân thể cường tráng, ăn trận đòn như vậy, Bái Phong suýt nữa đi đời, xương không biết đã gãy bao nhiêu cây, nằm bẹp dí ở đó.

"Dừng lại!"

Người Bái Thôn lo lắng, giương cung lớn muốn xông lên giải cứu, bởi vì tiếp tục như vậy thì Bái Phong bị phế là cái chắc, khỏi hi vọng có ngày quật khởi trở lại.

"Dừng lại hết cho ta, cút sang một bên mà đứng! Còn chưa xong đâu, chờ bọn ta hả giận rồi bàn sau." Thạch Phi Giao nói.

Mọi người người một cước, kẻ một tát, chẳng mấy chốc đã tra tấn Bái Phong đến mức không còn hình người nữa rồi, mặt mũi bầm dập, khung xương khắp nơi gãy lìa, dáng vẻ vô cùng thê thảm, không còn một chút lạnh lùng nào.

Lúc này đây, một đám nhóc cũng x��ng lên, đặc biệt là Bì Hầu, ra sức đá y, nói: "Ngươi suýt chút nữa đã bắn chết cha ta. Kiêu căng nữa đi xem nào, làm sao, còn không phải là để nhóc con bắt lại à!"

"Nhóc con của tộc ta mới hơn ba tuổi rưỡi, ngươi mười mấy tuổi đầu rồi, đến nó cũng không đánh lại, còn có cái gì để mà kiêu căng phách lối đây?" Một đám nhóc vừa đánh vừa trêu chọc.

Lúc này, một đám người vây lấy Thạch Hạo, khen ngợi không ngớt. Đến người Thạch Thôn cũng không ngờ nó lại lợi hại đến vậy, trực tiếp bắt được một thiếu niên đáng sợ có thể sánh với Thạch Lâm Hổ.

"Bằng hữu Thạch Thôn, các ngươi trút giận đủ rồi chứ." Người Bái Thôn sốt ruột, tiếp tục như vậy, thiên tài cũng thành tàn phế, đến lúc đó khác quái gì con chó đâu?

"Vậy thì bàn bạc đi!" Thạch Lâm Hổ ngồi phịch xuống người Bái Phong, hoàn toàn xem y như ghế ngồi. Điều này khiến người Bái Thôn đều thắt tim lại, một hán tử to con như vậy, cao sắp hai mét rưỡi đến nơi rồi, dùng sức ngồi như thế thì một con trâu mộng cũng phải rạp xuống.

Nhưng người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, chỉ có thể nhẹ giọng khuyên bảo, không dám tỏ ra bất mãn.

"Đều là bằng hữu ở trong Đại Hoang, cho dù có chút va chạm thì cũng là cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy. Xin hãy bao dung, tha thứ cho sự lỗ mãng của chúng ta lần này." Một người hơi biết ăn nói trong đội săn của Bái Thôn lên tiếng.

"Ta nhổ vào, cái gì mà cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy? Nói nghe rõ hay! Trước đó các ngươi làm cái gì, vì sao muốn bắn chết tộc nhân của ta?" Thạch Phi Giao quát.

Thạch Lâm Hổ lại vẫy tay, nói: "Đừng lảm nhảm nữa, bọn ta không thích nghe. Nói đi, bồi thường chúng ta như thế nào?"

"Việc này..." Người Bái Thôn đều nhíu mày, thủ lĩnh đội săn nói: "Bọn ta nhận lỗi ở chỗ này, hơn nữa đem toàn bộ con mồi tặng cho các ngươi, thế nào?"

Cha của Nhị Mãnh trợn mắt nói: "Những con mồi này vốn là của bọn ta, làm bị thương bao nhiêu người của bọn ta, chỉ nhận lỗi suông là xong sao?"

"Thế này được không, kể từ bây giờ bọn ta rút khỏi vùng núi này. Không bao giờ vượt giới nữa, trả lại khu săn bắn cho c��c ngươi được chưa?" Người Bái Thôn nói.

"Rắm chó, đây vốn cũng là của chúng ta. Nói nửa ngày cũng chẳng có lấy nửa điểm thành ý!" Một người Thạch Thôn nóng tính quát.

Thạch Lâm Hổ vẫy tay một cái, nói: "Ta chán chẳng muốn nói với các ngươi nữa. Thả thằng oắt con này cũng được, nhưng trừ những điều kiện ban nãy ra phải để lại toàn bộ vũ khí trên người các ngươi. Như vậy liền có thể khiêng nó về, sau này đừng có bén mảng đến chỗ của chúng ta nữa."

"Cái gì, không được!" Người Bái Thôn hét lớn. Đối với họ mà nói, vũ khí chính là sinh mạng thứ hai, sống ở trong vùng núi này, không có binh khí thì làm sao sống nổi.

Phải biết rằng, ở đây mỏ kim loại thưa thớt, rất khó để đào được, có được một kiện binh khí vừa tay rất gian nan, cần rèn đúc và mài dũa thời gian dài.

"Vậy thì chẳng có gì để nói nữa. Người đâu, chặt đầu thằng oắt này xuống trả lại Bái Thôn cho ta!" Thạch Lâm Hổ hét lên.

"Được!" Một thanh niên lớn tiếng đáp, nâng lên một thanh kiếm bản to định chém xuống, chặt đầu Bái Phong.

"Đừng mà, bọn ta đáp ứng mà!" Một nhân vật chủ chốt của Bái Thôn hét lớn, cuống quýt ngăn cản.

Những người khác sắc mặt khó coi, có người nói: "Thật sự phải giao nhiều vũ khí như vậy ra sao?"

"Không có vũ khí có thể đúc lại. Mặc dù tốn thời gian song cuối cùng vẫn còn có hi vọng. Nhưng nếu người chết đi rồi thì hoàn toàn không thể sống lại. Bái Phong thiên tư cực kỳ cao, ở trong vùng Đại Hoang này cũng hiếm có, tương lai có thể bảo vệ tộc ta."

Người Bái Thôn đã thỏa hiệp, hàng đống tên sắt được dọn đến, còn có một loạt cung Long Giác và hàng loạt thanh kiếm bản to sắc bén, tim của họ đều đang nhỏ máu.

Nguyên bản sẽ có một cuộc huyết chiến, nhưng nhóc con đột nhiên nhảy ra đối đầu với một thiếu niên đáng sợ như Bái Phong, lại làm thay đổi chiến cục, tránh khỏi một cuộc xung đột, nếu không không biết sẽ phải chết bao nhiêu người.

Cả đám người thắng lợi trở về Thạch Thôn.

Những ngày tháng sau đó, Thạch Thôn yên bình, nhưng sâu trong dãy núi lại không bình tĩnh, lúc nào cũng có tiếng thú rống động trời, làm cho quần sơn rung chuyển, loạn thạch cuồn cuộn.

"Tộc trưởng, con Toan Nghê kinh khủng ở sâu trong dãy núi đó hơn nữa là sắp chết già rồi. Gần đây vẫn luôn rít gào, giãy giụa." Có người tới bẩm báo cho Thạch Vân Phong.

"Đó chính là một con Thái Cổ Di Chủng chân chính nha. Ở sâu trong dãy núi cũng coi như là cự bá một phương. Nếu có thể lấy được thi thể của nó, rút ra chân huyết, khắc lại Nguyên Thủy Bảo Phù ở trên bộ xương, vậy chẳng khác nào đã mở được một kho báu động trời!"

Đây là bản dịch riêng có của truyen.free, mong độc giả thấu rõ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free