[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1580: Hoàng huyết.
"Cơ duyên nằm ngay nơi đó, còn việc có thể đạt được hay không thì phải xem chính bản thân hắn thôi." Huyết Hoàng cất tiếng, thân thể nó thu nhỏ lại, từ cao lớn như một ngọn núi khổng lồ hóa thành dài chừng ba thước, sau khi vỗ cánh liền đáp xuống vách núi.
Nhiệt độ nóng rực, vách núi cũng đang phun lửa, người thường chỉ cần chạm nhẹ thôi chắc chắn sẽ bị thiêu cháy thành tro bụi.
Điều kỳ lạ là những vách núi ấy đều chịu đựng nhiệt độ cực cao, vậy mà chẳng hề nóng chảy thành dung nham, quả thật rất đặc thù.
Giữa ngọn lửa, hơn hai mươi bình chứa treo trên sườn dốc chính đều đang phát sáng. Dù mang vẻ cổ điển, nhưng chỉ cần nhìn lướt qua cũng biết chúng không phải vật tầm thường, đều tỏa ra khí tức của năm tháng.
Liệu chúng có được lưu lại từ vô số năm về trước không?
Bộ tộc Huyết Hoàng đang làm gì thế này, vì sao lại bảo vệ những bình máu này ở đây, lại còn treo trên vách núi cheo leo như vậy?
Hoàn toàn chính xác, máu này cực kỳ quý báu. Bất kỳ một bình nào cũng đủ khiến ngoại giới điên cuồng, đây là máu bất tử, có thể giúp người khác tái sinh sau khi tắm rửa qua.
"Phía sau sườn dốc chính là trọng địa của bộ tộc ta, có vị tiền bối đại hiền đang bế quan tu luyện, bất luận kẻ nào cũng không được phép tiến vào quấy rầy." Lời nói của Huyết Hoàng khiến mấy vị Chí Tôn không khỏi rùng mình.
Vách n��i bao quanh tạo thành một khu vực cấm, người ngoài không được phép tiến vào, bởi có cao thủ vô thượng đang bế quan ở đó.
Năm xưa, khi cuộc đại chiến giữa hai giới kết thúc và Huyết Hoàng bay tới dị vực, cuối cùng nó đã dừng lại tại nơi đây. Rất nhiều sinh linh đã tìm đến bái phỏng, đều là những chủng tộc mạnh mẽ, thậm chí còn có cả Vương Bất hủ tới làm khách và ban cho bộ tộc này vinh quang tột bậc.
Huyết dịch của bộ tộc này rất đặc thù, vì vậy, cũng có người tới thăm hỏi và xin lấy đôi chút chân huyết.
Lúc đó, bộ tộc Huyết Hoàng chỉ vừa mới đến dị vực nên cũng không tiện cự tuyệt các tộc khác. Bởi vậy, họ đã phong ấn một vài chân huyết và treo lơ lửng ở nơi ấy, để mặc cho một số chủng tộc mạnh mẽ có duyên đến mà lấy.
"Nếu như muốn thì đều có thể tới lấy sao?"
Sau khi nghe Huyết Hoàng lạnh nhạt không chút cảm xúc kể về những chuyện xưa kia, mấy vị Chí Tôn đều kinh ngạc, có người cất tiếng hỏi như thế.
"Tiền đề là, ngươi phải mang được bình huyết đó đi!" Huyết Hoàng đáp.
Bởi vì không phải ai cũng có duyên cả, máu của Huyết Hoàng sa đọa sớm đã biến dị, không còn là máu Phượng Hoàng thuần túy nữa. Có thể đối với một vài người thì đó là bảo dược vô thượng, nhưng đối với một số chủng tộc khác thì lại có thể là kịch độc.
Cường giả tới cầu máu huyết này, chỉ cần chạm vào chiếc bình trên vách núi là có thể phán đoán liệu mình có duyên hay không rồi.
Nếu không, xưa kia cứ cung cấp hết cho những cường giả có nhu cầu, cứ đưa thẳng một ít chân huyết, sau đó có vài người không thể dùng được thì sẽ là sự lãng phí vô cùng lớn.
Hiện giờ thân thể của Thạch Hạo không tài nào động đậy nổi. Hắn bị mấy vị Chí Tôn thi pháp, quan tài băng bay lên và xuất hiện gần sườn dốc, từ từ tới gần những chiếc bình cổ xưa ấy.
"Năm tháng dài đằng đẵng qua đi, mà một vài Hoàng huyết vẫn chưa được mang đi ư?" Dù là Chí Tôn cũng lộ vẻ khác thường.
Rất rõ ràng, chân huyết của Huyết Hoàng sa đọa này có vấn đề, quả nhiên không phải hoàn toàn thích hợp với mọi sinh linh. Thậm chí có thể nói, chỉ có số ít người mới có thể sử dụng được.
Nếu không, máu huyết quý giá như vậy thì làm sao có thể vẫn được lưu lại ở đây chứ!
Nếu như là Phượng Hoàng thì chắc chắn sẽ không có vấn đề này, nó rất an lành, là thụy cầm! Mà Huyết Hoàng sa đọa thì sớm đã dị biến, huyết dịch cũng đã khác xưa.
Đồng thời, mấy vị Chí Tôn cũng có chút hoài nghi. Thời gian dài trôi qua như vậy rồi, liệu máu huyết kia vẫn còn rất mới ư? Liệu thần tính có bị tiêu tán không.
"Yên tâm đi, máu huyết của bộ tộc ta được phong ấn rất tốt, tinh túy sẽ không trôi mất chút nào." Con Huyết Hoàng đứng trên vách đá nói.
Ánh lửa lấp lánh, vách núi cổ xưa dần hiện rõ. Cùng với việc quan tài băng lại gần, một vài ngọn lửa liền lui đi, để lộ ra những chiếc bình cổ kia.
"Quan tài băng như muốn tan chảy rồi!" Có người nhíu mày.
Mấy vị Chí Tôn buộc phải ra tay, đồng thời thi triển phong ấn để bảo vệ quan tài này.
Đây cũng không phải là chất liệu bằng băng theo nghĩa đen, mà là một loại thần ngọc lạnh giá và trắng như tuyết, là một trong những tài liệu làm quan tài cao cấp nhất. Thế nhưng, kết quả là nó lại không thể chịu đựng nổi khi ở nơi này.
Nếu không phải như vậy thì Thạch Hạo cũng không cách nào tới gần được, quan tài băng đang bảo vệ hắn.
"Ngươi chính là người trẻ tuổi kia à, dù đã bị thương thành như vậy mà lòng dạ trả thù của Cô tộc vẫn như trước sau, lại phế một hậu bối thành ra dạng này." Huyết Hoàng cúi đầu nhìn Thạch Hạo nằm trong quan tài.
"Làm sao để biết máu huyết này có thích hợp với hắn hay không?" Một vị Chí Tôn mở lời.
"Mở nắp quan tài, để hắn tiếp xúc trực tiếp với bình chứa." Huyết Hoàng nói.
"Với trạng thái của hắn hiện tại, nếu như mở nắp quan tài thì sẽ bị thiêu cháy thành tro bụi ngay." Một vị Chí Tôn lên tiếng.
Ầm ầm!
Huyết Hoàng há miệng hút một cái, toàn bộ sự nóng rực trên vách núi đều biến mất, từng ánh lửa từ từ lùi vào trong miệng nó, tạm thời phong ấn lại vách núi này.
Thạch Hạo không thể động đậy, thế nhưng dưới sự trợ giúp của mấy vị Chí Tôn thì cũng không gặp phải vấn đề gì. Ngón tay của hắn bắt đầu chạm vào những chiếc bình chứa kia.
Bình cổ thứ nhất chỉ cao bằng nắm đấm, bên trong là huyết dịch đỏ thẫm. Lúc hắn chạm vào thành bình, nó liền rung động.
"Có thể, hắn có thể sử dụng bình máu này." Huyết Hoàng nói.
Sự tình thuận lợi nằm ngoài dự liệu, chỉ vừa mới bắt đầu mà đã thành công.
"Màu sắc của những máu huyết này hoàn toàn khác nhau, công hiệu cũng khác nhau, hay có điểm gì đặc biệt khác không?" Một vị Chí Tôn lên tiếng, ngay cả bọn họ cũng kinh ngạc không thôi và có chút hứng thú với nơi này.
Huyết Hoàng trên vách núi gật đầu, nói: "Đúng thế, mức độ đậm đặc tinh hoa của những máu huyết này khác nhau, vả lại cũng không phải tới từ cùng một Huyết Hoàng."
Thạch Hạo không thể nào di động, thế nhưng thần niệm vẫn có thể truyền ra được. Hắn muốn thử một chiếc bình chứa khác. Khi biết những Chí Tôn của dị vực này muốn cứu hắn, muốn hắn phục hồi như cũ, thế nhưng hắn cũng chẳng hề lấy làm cảm ơn.
Bởi vì, những người này cũng chẳng phải xuất phát từ thiện ý của bản thân, mà chỉ muốn cứu hắn để sau này báo cáo kết quả cho Vương Bất hủ mà thôi.
Bình chứa thứ hai là một bình trong suốt bằng nắm tay trẻ nhỏ, thế nhưng bên trong chỉ phong ấn một giọt máu óng ánh một cách dị thường, vẻ đỏ tươi khiến tâm thần người ta mê hoặc!
Có thể suy ra, giọt máu này nhất định là do đại nhân vật lưu lại, là tinh hoa huyết dịch được cô đọng lại.
Sau khi Thạch Hạo chạm vào thì máu huyết này rung động kịch liệt, rất rõ ràng, nó cũng đã có phản ứng.
Việc này khiến cho Huyết Hoàng đang đứng trên vách đá ngạc nhiên không thôi, lại có thể sử dụng máu huyết này.
Mấy vị Chí Tôn cũng muốn nhìn xem thử Hoang không bình thường tới mức nào, cho nên, bọn họ thích thú cứ để mặc cho hắn tiếp tục.
Tiếp đó, Thạch Hạo một mạch tiến tới, khi đối mặt với những bình chứa khác nhau thì đều sinh ra cảm ứng, khiến cho những chân huyết đã yên lặng trong nhiều năm kia đều thức tỉnh.
Có máu huyết rất đặc biệt, có màu vàng, tựa như là hoàng kim bị nung chảy vậy, vừa nhìn thì đã biết rất đáng gờm rồi.
Có máu huyết lấp lánh ánh sáng năm màu, tựa như không hề bị sa đọa, là Phượng Hoàng huyết bình thường.
Còn có một bình máu huyết khác, bên trong ẩn chứa tiếng phượng hót, vẻ tươi đẹp khiếp người, mang theo khí hỗn độn, vừa nhìn đã biết cực kỳ siêu phàm.
Chỉ là, về sau Thạch Hạo lại bị một bình máu hấp dẫn và bỏ qua những bình khác.
Đó là một chiếc bình nhỏ bằng xương trắng, chất liệu xương rất đặc biệt, bị huyết ngâm qua nên trở nên trong suốt, có thể thấy rõ ràng máu huyết bên trong.
Máu huyết này không hề có bất kỳ ánh sáng lộng lẫy nào, cũng chẳng hề tản ra khí tức Đại Đạo, nó có màu đỏ sẫm hoặc thậm chí có chút đen thui, tựa như là một bình máu thối rữa.
Thế nhưng, sau khi bàn tay của Thạch Hạo dừng lại ở đây thì không còn tiếp tục di chuyển nữa.
"Máu huyết này có gì đặc biệt thế?" Một vị Chí Tôn Đế tộc hỏi.
Bọn họ vẫn đang giúp Thạch Hạo tuyển chọn máu huyết, lúc có nghi vấn thì tất nhiên phải hỏi rõ.
"Bá đạo hơn so với những chân huyết khác." Huyết Hoàng đáp ngắn gọn.
"Chính là nó rồi!" Thạch Hạo đưa ra lựa chọn.
Trong con ngươi của mấy vị Chí Tôn đều lóe lên thần quang. Nếu như không phải muốn cứu trị cho Hoang thì bọn họ cũng sẽ tìm vài lý do để mang đi chút chân huyết nơi đây.
Huyết Hoàng nghe thấy thế thì con ngươi co rụt lại, thế nhưng về sau cũng gật đầu. Thông qua vẻ mặt của nó thì có thể thấy được máu huyết này chẳng hề bình thường, việc này làm nó có chút không nỡ.
"Hi vọng sẽ không hại ngươi!" Huyết Hoàng nói.
Bình nhỏ bằng xương trắng được gỡ từ trên vách núi xuống. Sau bao năm tháng dài đằng đẵng, cuối cùng cũng đã có người đạt được.
Thật ra không phải một bình máu, mà là một giọt máu. Rất đặc, màu sắc rất thẫm, đỏ đậm đã dần ngả sang màu đen.
Mấy vị Chí Tôn mang theo Thạch Hạo rời khỏi vùng đất Phần Thiên này. Bình nhỏ bằng xương trắng được đặt bên trong quan tài băng cùng Thạch Hạo, bọn họ cùng nhau bay về phía Tiên Đài sơn.
Có Chí Tôn bảo vệ đồng thời mở đường, cho nên trên đường đi rất an toàn, cơ bản không một ai dám ngăn cản.
Sau khi bọn họ trở lại Tiên Đài sơn thì bắt đầu tu dưỡng để giúp Thạch Hạo lột xác, thoát khỏi tình thế nguy cấp như hiện tại.
Trên ngọn Tiên Đài sơn, hậu nhân của Xích Vương là Xích Mông Hoằng cũng rất biết điều. Ít nhất trên mặt hắn không hề có chút biểu hiện gì, hắn biết mình đã không còn cơ hội nữa.
"Ta không cam lòng mà!" Một vị Chí Tôn đứng trên Tiên Đài sơn rồi nhìn chằm chằm Thạch Hạo trong quan tài băng, tiếp đó nói chuyện với những người khác.
Bởi vì, Hoàng huyết này rất nghịch thiên, hơn nữa còn có vùng đất tẩm bổ nguyên thần như nơi này thì nhất định có thể giúp Thạch Hạo lột xác, lần nữa trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng đây không phải là đời sau của bọn họ, cũng không phải là sinh linh bản địa của giới này. Hắn tới từ bên kia Đế Quan, là đời sau của địch thủ của bọn họ. Hiện giờ bọn họ lại đang giúp đỡ, thật sự là lãng phí, không nên như thế.
Có người không để ý lắm, nói: "Lão già Cô tộc kia nói rất đúng, sau khi cứu chữa xong thì vẫn còn có thể giết. Trước mắt, vẫn nên cứu hắn cái đã, miễn cho bị Vương Bất hủ trách tội."
Bản chuyển ngữ này là thành quả của sự tận tâm, chỉ hiện diện tại truyen.free.