[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1577: Tuyệt cảnh.
"A..." Thạch Hạo uất hận, ngửa mặt lên trời gào thét, tựa như một con sói cô độc bị thương dưới ánh trăng, một mình cảm nhận cơn đau đớn, rơi vào tuyệt vọng đầy cô độc.
Kết quả như thế này thật sự quá đáng thương, tuy rằng hắn đã sớm biết rằng khi đặt chân đến Dị vực sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì, thế nhưng thê thảm đến mức này vẫn khiến hắn cảm thấy uất ức khôn nguôi.
Hắn là tu sĩ, là một cường giả kiên định theo đuổi con đường siêu thoát, lần lượt tiến bước, trải qua mưa gió, bao giày vò, từ yếu ớt đến mạnh mẽ, thật sự chẳng hề dễ dàng.
Nhưng, trong giây phút này, thành tựu bản thân đạt được lại bị hủy hoại chỉ trong một ngày.
Chuyện này làm sao có thể chấp nhận được chứ?
Dù Thạch Hạo có cứng rắn đến đâu, lúc này hắn cũng cảm thấy cuộc đời mình quá u ám, thiếu thốn hy vọng, thà rằng đối mặt với cái chết còn hơn.
Chỉ là, hắn không phải là một người cam tâm khuất phục, lúc tiến vào Dị vực thì hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc tự sát, vẫn luôn chống cự, không ngừng đối kháng với vận mệnh.
Đáng tiếc, hắn vẫn không thể thay đổi được gì, điều tồi tệ nhất đã ập đến nhanh chóng như vậy.
"Đạo huynh, ngươi làm như thế thì hơi quá đáng rồi đấy, lấy gì mà bàn giao với Vương Bất hủ đây?" Ngay cả mấy người ngồi trên bồ đoàn cũng đều kích động.
Đặc biệt là ba vị cường giả của Dị vực lại càng biến sắc mà đứng bật dậy, loại trừng phạt này quá nặng nề, hoàn toàn không hề giống như dự liệu trước kia.
"Vẫn còn chưa phế bỏ mà, chỉ là tàn phế mà thôi, nguyên thần lực của hắn đã hoàn toàn tan rã đâu." Ông lão Cô tộc nói.
Lời nói của hắn rất bình thản, chẳng hề gợn sóng, tựa như chẳng hề để tâm tới chuyện đó.
"Ngươi..." Chí Tôn Đế tộc lạnh lùng nhìn hắn.
"Đạo hữu, tạm thời vẫn nên buông tha cho hắn thì hơn." Ngay cả vị sư tử già với bộ lông vàng óng cũng âm thầm khuyên can, nói y không nên hành động theo cảm tính.
"Ha ha..." Ông lão Cô tộc cười cợt, vẫn thản nhiên như trước, nói: "Yên tâm đi, nguyên thần không hủy diệt thì chẳng hề có vấn đề gì cả, có thể bàn giao với cổ tổ."
Tất cả mọi người đều cảm thấy, ông lão này thật quá độc ác.
Tuy rằng đang cười lớn nhưng hàm răng trắng như tuyết lộ ra lại khiến người khác rợn người, cứ thế phế bỏ Hoang như vậy ư?
Không một ai cho rằng lời nói của hắn là sự thật, đã tới mức này rồi thì còn gì để ph�� bỏ nữa chứ, trong mắt mọi người thì Hoang đã chẳng còn chút hy vọng nào.
Nguyên thần của Thạch Hạo càng ngày càng lu mờ, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, từng sợi bí lực đang bị rút cạn, đang dần tan rã, hắn đang từ từ suy yếu.
"Cẩn thận một chút, cấm chế bên trong nguyên thần của hắn sắp bị kích hoạt rồi đó!" Vị cổ tăng sa đọa lên tiếng nhắc nhở.
Điều này có nghĩa là, Hoang sẽ không phải chỉ bị phế đơn giản như vậy mà sẽ nổ tung ngay tại chỗ, hình thần câu diệt.
Thạch Hạo cảm giác mình trở nên vô cùng suy nhược, tựa như ngọn nến trước gió, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị dập tắt, sinh mệnh nhanh chóng khô héo!
Hắn cũng không biết nên mừng hay là nên buồn, trong chớp mắt khi đạo hạnh bị chém thì hắn đã mất đi toàn bộ niềm tin, thế nhưng khi ngọn lửa sinh mệnh lung lay thì hắn lại thở phào nhẹ nhõm, thà rằng giải thoát sớm còn hơn.
"Ha ha... Yên tâm đi, ta tự biết chừng mực, hắn không chết được đâu." Ông lão của Cô tộc mỉm cười nói.
Thông qua vách lò trong suốt thì Thạch Hạo có thể nhìn thấy được b��n họ, tiếp đó là nhìn về phía ông lão Cô tộc kia, tại sao đối phương lại nhằm vào hắn gay gắt đến vậy? Còn quyết liệt hơn cả vị sư tử già lẫn cường giả Dị vực.
"Người trẻ tuổi, ngươi tuyệt vọng rồi à, có phải đang nghĩ tới việc tự vẫn không?" Ông lão Cô tộc nhìn hắn.
Thạch Hạo vốn tràn đầy căm hận, cảm thấy cuộc đời này quá đen tối, thế nhưng lúc này chợt bừng tỉnh, khôi phục lại vẻ thanh tỉnh, hắn lạnh lùng nhìn tất cả, chẳng thèm đáp lời.
Ánh sáng nguyên thần rất tối tăm, thế nhưng Thạch Hạo lại không hề cảm thấy thương tiếc và đau buồn gì cả, mà là tĩnh lặng đến lạ, chìm vào trầm mặc.
Hắn sẽ không tự vẫn, dù cho bị phế thì cũng sẽ xem như là sự lĩnh ngộ, trải nghiệm cuối cùng trên con đường nhân sinh, hắn cảm thấy, mình sẽ không yếu đuối.
"Cứ đến đây đi, cứ để ta trải nghiệm đau đớn này, khổ cực này, thương thế này... Từ lâu ta đã biết con đường phía trước vô cùng u ám, cớ gì phải ảo não?" Thạch Hạo nói.
Xa xa, những học sinh hít một hơi khí lạnh, xuyên qua thành lò thì bọn họ cảm nhận được loại tâm tình này của hắn, mỗi một người đều hoảng sợ, Hoang có thần kinh thép đến mức nào đây, hay là đó chính là tính cách đầy cứng cỏi của hắn?
Trải qua việc đáng sợ như vậy, bọn họ chỉ đứng nhìn thôi mà đã cảm thấy lạnh buốt toàn thân, nếu đổi lại là bọn họ, e rằng đã sớm tuyệt vọng.
Hoang lại còn đang thưởng thức nữa chứ? Là đang từ từ cảm nhận? Thật là một tên biến thái!
Thế hệ trẻ tuổi nhìn chằm chằm Hoang đang ở trong lò, ánh mắt họ đều thay đổi, cảm nhận được một số đặc tính của Hoang, hắn có thể mạnh mẽ như vậy, có thể một đường quét sạch đối thủ như thế, hoàn toàn có quan hệ cực lớn với sự cứng cỏi của hắn.
Người như vậy mà tu hành thì đạo tâm sẽ kiên định vô cùng.
Bên trong lò, từng đóa hoa nở rộ, đó là khi thân thể đại dược được rèn luyện tới mức gần hoàn thiện, xương cốt, tinh lực, da thịt, phủ tạng của Thạch Hạo đều đang được chắt lọc, tiến đến hồi kết.
Có hương thơm lan tỏa khiến cho mấy người nơi đây lộ vẻ kỳ lạ, có người tham lam và cũng có rất nhiều người nhíu mày, cảm thấy lò dược ấy làm người khác phải kính sợ.
Đột nhiên, nguyên thần của Thạch Hạo phát sáng, cả chiếc lò rung chuyển dữ dội!
"Nhanh, mau ngừng lại!"
Sư tử già của dòng dõi Vô Uy sư tử hét lớn, đây là lần đầu tiên nó thất thố đến vậy, dốc sức ngăn cản thân lò phát sáng.
Bởi vì, Hoang bị thương nặng, nguyên thần bất ổn, rất có thể đã chạm vào cấm chế bên trong đầu hắn, bọn họ chẳng thể làm ngơ!
"Nhanh đảo ngược Âm Dương, nếu không sẽ không kịp đâu!" Chí Tôn Đế tộc quát lớn, hắn cũng thất thố không kém.
Ầm!
Chiếc lò phát sáng, ông lão Cô tộc kết ấn, khống chế đạo hỏa khiến chiếc lò càng thêm rực rỡ, ánh lửa càng thêm bùng cháy dữ dội.
Bên trong chiếc lò, nguyên thần của Thạch Hạo cũng không hề nổ tung, sức mạnh vừa mới chạm vào cấm chế bên trong biển ý thức của hắn liền bị cắt đứt, bảo vệ tính mạng hắn, nguyên thần vẫn chưa diệt.
Thế nhưng, hai luồng khí Âm Dương xung kích, gây tổn thương nguyên thần hắn, chùm thần hồn ấy mờ tối, thiếu chút n���a đã tắt hẳn.
"Ngươi đang làm cái gì vậy chứ, muốn hủy diệt hắn sao?!" Chí Tôn Đế tộc quát lớn.
"Hắn vẫn còn sống, nguyên thần vẫn còn đó thôi, cẩn thận một chút sẽ không có vấn đề gì." Ông lão của Cô tộc lên tiếng.
Lúc này, nguyên thần bên trong chiếc lò trở nên mờ ảo, tựa như chỉ cần một cơn gió thổi qua thì sẽ bị thổi tan, khiến người khác cảm thấy khó mà bảo vệ được.
Tất cả mọi người đều cảm thấy, ông lão Cô tộc này thật độc ác.
Hoang, một kỳ tài ngút trời lại bị một ông lão của Cô tộc chặt đứt đạo hạnh như thế? Kết thúc như vậy, quá thê thảm!
"Không được, trạng thái của Hoang không ổn định, cần phải thay đổi, cần được cứu sống!" Sinh linh của Dị vực không ngừng tản ra khí tức Bất Hủ kia quát lớn.
Sư tử già cũng chẳng còn lời nào để nói, nó cảm thấy, ông lão của Cô tộc ra tay quá ác độc, khiến nó cảm thấy khiếp sợ, chuyện đã trở nên quá lớn.
"Rất khó hồi phục như cũ, thân thể và nguyên thần của hắn đều được rèn luyện ở bên kia Đế Quan, dưới quy tắc không trọn v���n, vừa nãy lại trải qua sự nung nấu của giới ta nên đã hủy hoại hoàn toàn đạo quả rồi. Muốn hồi phục lại như cũ thì trừ phi phải dùng đến thiên tài địa bảo, lại dưới pháp tắc trọn vẹn của giới này, đồng thời chúng ta cùng nhau rèn luyện hắn thêm lần nữa, thế nhưng cái giá phải trả quá lớn, không cần thiết phải làm như vậy." Ông lão Cô tộc nói.
Bên trong tòa cung điện, học sinh của thư viện đến thở cũng không dám, bởi vì, bọn họ cảm nhận được sự phẫn nộ của mấy vị Chí Tôn.
"Ngươi... làm nên chuyện tốt rồi đấy, nếu như nguyên thần của Hoang tan biến thì ta xem thử ngươi bàn giao thế nào với Vương Bất hủ!" Một vị Chí Tôn của Dị vực lạnh giọng nói.
"Không phải đã có Bất hủ đồng ý với việc nung nấu hắn hay sao, chỉ là quyết định của cấp trên thôi." Ông lão của Cô tộc nói, tiếp đó hắn lại bổ sung: "Hiện giờ có thể mang nguyên thần của hắn tới bộ tộc ta, sau đó vận dụng Lò Âm Dương chân chính, tới lúc ấy chắc chắn có thể phá giải cấm chế bên trong nguyên thần của hắn."
Còn đi nung nấu nữa à? Chí Tôn của Đế tộc chút nữa thì đã mắng ra tiếng "Cút"!
Ít nhất, Hoang đang trong tình trạng này thì cũng không thể ra tay làm loạn nữa.
Sau đó mấy ngày, bên trong thư viện Chiến Thần xuất hiện một vài đại nhân vật, tất cả đều là chí cường giả của các chủng tộc, đều là cao tầng cả.
Sau khi tìm hiểu tình huống của Thạch Hạo thì sắc mặt của đám đại nhân vật này rất khó coi, chút nữa thì đã nổi trận lôi đình.
"Không được, tuyệt đối không thể đưa Hoang tới Lò Âm Dương của Cô tộc được, hắn có thể mất mạng bất cứ lúc nào."
Nhưng mà, Cô tộc cũng chẳng hề cho rằng mình có lỗi, bởi vì, bọn họ sớm đã nói, cần phải dùng Lò Âm Dương chân chính để luyện hóa Thạch Hạo thì mới có thể phá giải phong ấn trong đầu của hắn. Thế nhưng, ban đầu thì ai cũng ngăn cản, bọn họ chỉ có thể vận dụng một chiếc lò giả ở trong thư viện Chiến Thần mà thôi.
"Chiếc lò kia rất tà dị, làm sao khiến người khác yên lòng được chứ?!" Một bên khác phản bác.
"Không được, dù thế nào cũng phải thay đổi tình trạng của Hoang, trạng thái của hắn như vậy là quá tệ, cần phải để hắn phục hồi lại như cũ!" Có người đứng ngồi không yên nói.
Bởi vì, bọn họ lo sợ sau khi Vương Bất hủ trở về sẽ nổi giận, hoặc là cũng không phải là thứ quan trọng nằm trong đầu Hoang, cổ tổ bắt hắn về có công dụng khác không chừng.
Sau khi nghĩ tới những vấn đề này thì mấy người bọn họ không thể nào bình tĩnh nổi n���a.
Mấy người biết, kỷ nguyên này chắc chắn sẽ không thể yên bình, sẽ có cuộc va chạm hào hùng hơn hẳn từ trước đến nay, quyết định của cổ tổ tuyệt đối không thể bị quấy rầy.
"Giúp hắn rèn luyện lại đạo quả ngay trong giới ta, giúp hắn hồi phục lại như cũ!" Có người lạnh giọng nói.
\ Đây là bản dịch do truyen.free cung cấp, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.