Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1569: Tinh anh của Đế tộc.

Mấy vị quản ngục sắc mặt tái xanh, dù sắp đặt thế nào thì Hoang cũng sẽ thắng sao?

Ngay cả hơn chín mươi chín phần trăm số tu sĩ các tộc cũng không hề hay biết ẩn tình bên trong, chỉ có số ít cực kỳ mới hay biết bọn họ đã dùng thủ đoạn, hòng khiến Hoang phải đại bại.

Vì vậy, khi thấy Đường Ngô thảm bại chỉ sau một chiêu, rất nhiều người đều kinh ngạc thốt lên, không phải bọn họ không biết Hoang lợi hại, nhưng quả thực không ngờ hắn lại biến thái đến vậy, thật sự quá đỗi bất hợp lý.

Nơi đây không thể nào giữ được sự tĩnh lặng, tiếng người huyên náo vang dội.

Thế nhưng, hiện giờ Thạch Hạo phải trả một cái giá cực lớn, thân thể rách toác, khởi nguồn từ bên trong cơ thể hắn, tựa như một chiếc bình thủy tinh bị va đập, đầy rẫy những vết rạn nứt chằng chịt.

Trên người hắn đầm đìa máu tươi đổ xuống, bản nguyên bị trọng thương.

Việc này cực kỳ nghiêm trọng, trước kia hắn từng bị thương tổn tới bản nguyên tại dãy núi Thần Dược, dù dùng mọi cách cũng không thể chữa lành, đe dọa nghiêm trọng tới tính mạng hắn, cuối cùng sau khi đột phá vào cảnh giới Trảm Ngã, thương thế mới hoàn toàn khỏi hẳn.

Hiện giờ lại bị thương một lần nữa, là do vài lão già kia âm thầm hãm hại.

"Hoang đã bị thương rồi, hắn cũng không hề mạnh mẽ như chúng ta tưởng tượng, vừa nãy để một chiêu giết địch thì hắn đã phải đánh đổi một cái giá cực lớn!"

Có người hô lớn, bởi vì đã rõ như ban ngày, trên người hắn tràn đầy vết thương, ngay cả mi tâm cũng không ngoại lệ, vết rạn loang lổ, máu tươi chảy dài khắp nơi.

"Khụ!" Thạch Hạo phun ra một ngụm máu tươi rồi quét nhìn tất cả mọi người, đặc biệt là vài tên quản ngục kia, liên tục cười lạnh, nói: "Đây chính là sự kiêu ngạo của giới này đây sao, thứ được gọi là chủng tộc hiếu chiến, hóa ra chỉ có thế này thôi sao?"

Thế nhưng, lúc này hắn không cách nào thốt nên lời nữa, trong bóng tối chợt có một luồng sức mạnh đáng sợ mãnh liệt đâm thẳng về phía mi tâm hắn, ngăn cản việc hắn nói ra chân tướng.

Thạch Hạo biết, vài tên quản ngục kia sợ sẽ bại lộ sự thật.

Sinh linh dị vực quả thật có sự kiêu ngạo của chính mình, nếu không cũng sẽ không thể có một nhóm cường giả muốn đơn độc khai chiến với Thạch Hạo, ấy là xuất phát từ lòng tự tôn của bọn họ.

Nhưng về phần các tu sĩ thế hệ trước, có một số người không hề có chút nhiệt huyết, cũng không hề cương quyết, chỉ có vài kẻ như mấy tên quản ngục kia mới hy vọng thấy được kết quả thắng lợi.

Bọn họ không tiếc bất cứ giá nào mà vận dụng thủ đoạn dối trá để làm suy yếu phần thắng của Thạch Hạo, khiến cho hắn mất mặt trước đông đảo mọi người, kết thúc trận sóng gió này.

Bởi vì, trong mắt những người này, bất kể thật sự đánh bại hay là dùng thủ đoạn hạ nhục Thạch Hạo, chỉ cần có thể đánh bại hắn ngay trước mặt mọi người thì đều là một kết quả tốt đẹp.

Như thế, không chỉ có thể dẹp tan phong ba mà còn có thể cổ vũ sĩ khí!

Chỉ có đại thắng thì mới có thể làm cho sinh linh hiếu chiến của các tộc trút được cơn giận dữ, hoàn toàn tiêu tan, không còn ngột ngạt và căm phẫn nữa.

"Người trẻ tuổi, ngươi đang nói gì thế hả, sỉ nhục tu sĩ giới ta như vậy còn chưa đủ hay sao mà còn muốn bêu riếu chuyện khác?" Một tên quản ngục lạnh lùng hỏi, tuyệt đối không thể thừa nhận hành vi này.

"Đê tiện!" Thạch Hạo chỉ có thể gian nan thốt ra hai chữ này, bởi vì dù truyền âm bằng thần niệm cũng bị âm thầm ngăn cản.

"Để ta tới giết ngươi!"

Lúc này có một tiếng quát kinh thiên động địa truyền tới, một con sơn dương vàng rực kỳ lạ bước tới, bởi vì bản thể nó hiện ra là một sinh vật cực kỳ hi hữu.

"Hoàng Kim Dương, người kế thừa của dòng dõi Thiên Kiếm!" Có người ngạc nhiên và bất ngờ, không ngờ dòng dõi này lại xuất hiện.

Đây cũng không phải là sinh linh phổ thông, cặp sừng vàng rực chính là vỏ kiếm ẩn chứa hai thanh thiên kiếm, là đại sát khí mà tộc này sở hữu, tiếp nối truyền thừa Thiên Kiếm.

Chỉ là, bộ tộc này cũng đã suy tàn, huyết thống cũng không hề quá tinh khiết, nếu không, vào những năm tháng cổ đại thì chúng nó đã vô cùng huy hoàng.

Năm đó bộ tộc này thiếu chút nữa đã xuất hiện hai vị Vương Bất Hủ, nhưng đáng tiếc là hai nhân vật tuyệt thế ấy đều dừng lại ở nửa bước cuối cùng, một người chết trận tại Cửu Thiên, người còn lại tọa hóa trong nơi bế quan.

Sau cái thời điểm huy hoàng cùng cực ấy thì hơn một kỷ nguyên trở lại đây, bộ tộc này rất biết điều, rất ít cường giả xuất hiện bên ngoài.

"Phong ấn ta lại, vậy thì cứ trực tiếp giết ta đi." Thạch Hạo nhìn về phía mấy tên quản ngục kia, lần này mi tâm hắn rỉ máu, đồng thời gian nan nói ra vài lời như thế này.

"Ngươi có ý gì hả, nhiều lần sỉ nhục tu sĩ giới ta, đúng là hống hách đến cùng cực!" Một tên quản ngục quát lớn.

Thạch Hạo ngồi xếp bằng chẳng hề nhúc nhích, từ chối cuộc chiến đấu.

"Hoang, ngươi không dám đánh một trận ư?" Hoàng Kim Dương lạnh lùng hỏi.

Thạch Hạo chẳng thèm để ý, chỉ há miệng phun ra một luồng ánh sáng trong suốt, muốn khắc lên chữ viết trên không trung, thế nhưng lại có tiếng hừ lạnh của một tên quản ngục, đánh tan chữ viết này.

Trong nhóm này có một người đã đặt một chân vào cảnh giới Chí Tôn, thực lực phi thường mạnh mẽ, cho nên có thể dễ dàng làm được những chuyện này, thực lực siêu phàm thoát tục.

"Ha ha..." Thạch Hạo cười lớn, hắn vẫn có thể phát ra loại âm thanh như thế này.

Trong mắt của tu sĩ dị vực, đây là sự khinh bỉ và xem thường.

Đột nhiên trong bóng tối có người truyền âm, nói: "Đế tộc đã tới rồi, mau chóng giải quyết Hoang, nếu không, ta sợ sẽ có người thuộc nhóm đại nhân trẻ tuổi kia sẽ thật sự quyết chiến với hắn, nếu như thắng thì không có vấn đề gì, thế nhưng nếu thua thì sẽ khiến các tộc chấn động và thất vọng!"

Vài tên quản ngục nghe vậy thì cũng chấn kinh.

Đế tộc, họ cho rằng đủ khả năng để quyết chiến với Hoang, thế nhưng, lỡ đâu thất bại thì sức ảnh hưởng sẽ càng to lớn, cho nên tốt nhất là cứ đánh bại Thạch Hạo ngay lúc này.

Thế nhưng, hiện giờ Thạch Hạo lại không hề mở miệng mà ngồi xếp bằng ở nơi ấy, làm ra vẻ sẽ không thèm xuất thủ, khiến bọn họ căm tức không thôi.

"Hoang, chỉ cần ngươi không nói những lời linh tinh thì chúng ta sẽ cho ngươi một cơ hội để quyết chiến công bằng, không hề can dự nữa." Vạn bất đắc dĩ, chợt có một tên quản ngục âm thầm truyền âm.

Thạch Hạo hờ hững quét nhìn bọn họ, rất lâu sau mới gật đầu, nói: "Được!"

Rất nhiều người đều lộ vẻ khác thường, cảm thấy ban nãy chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không vì sao Hoang lại có dáng vẻ quái dị đến vậy?

"Hoang, ngươi khinh thường giới ta như vậy, chắc chắn phải trả một cái giá thật lớn!" Hoàng Kim Dương bước tới, đến khi quyết chiến thì nó mới bắt đầu biến hình.

Đây là một chàng trai không thể xác định được tuổi tác, trông tầm ba mươi mấy tuổi, mái tóc dài vàng óng, trên đầu là một cặp sừng vàng.

"Giết!"

Hai người quyết chiến, Hoàng Kim Dương chém ra một mảnh kiếm quang, tới cả chục vạn luồng, sát ý vô tận lan tỏa, đánh giết về phía Thạch Hạo.

Thạch Hạo vận chuyển pháp môn Lôi Đế, một tòa Lôi Trì xuất hiện, đầy mạnh mẽ và ngang ngược, vô số lôi đình xẹt xẹt, tia chớp đan dệt, bổ thẳng về phía từng luồng kiếm quang kia.

Ầm!

Tiếng vang kịch liệt phát sinh, vạn kiếm tề phát, lôi đình điên cuồng, nơi đây run rẩy dữ dội.

Keng!

Hoàng Kim Dương thét dài, cặp sừng trên đầu tróc ra, hai vệt kiếm quang vàng rực đầy chói mắt cắt lìa thương vũ, soi sáng cổ kim.

Luồng kiếm quang này mạnh mẽ vượt quá tưởng tượng của mọi người, nó ẩn chứa hơi thở của thời gian, tựa như có thể giam cầm sức mạnh của thời gian.

Ầm!

Thạch Hạo trở nên điên cuồng, cốt văn trong cơ thể đan dệt, đặc biệt là ở trước ngực chợt có một nhóm hoa văn hừng hực sáng rực, hắn đang khống chế Chí Tôn thuật trời sinh của bản thân: Luân Hồi.

Lúc hai luồng kiếm quang thời gian kia chém tới thì hắn nắm chặt pháp ấn, bạo phát bảo thuật Luân Hồi.

Rầm!

Trong thiên địa vang lên âm thanh sấm sét nặng nề và đáng sợ, có thể nhìn thấy được sức mạnh của thời gian đang đan dệt và không ngừng xung kích lẫn nhau.

"Hóa ra là hắn!"

Khi nhìn thấy cảnh này thì chợt có người khẽ nói, hắn nhận ra được thân phận khác của Hoàng Kim Dương, trong thế hệ trẻ tuổi của ngàn năm trước từng có một vị cường giả bí ẩn am hiểu loại kiếm quang mang theo khí tức của năm tháng như vậy.

Một trong những Thiên Vương trẻ tuổi của ngàn năm trước, trong thời đại của mình cũng thuộc hàng ngũ vài kẻ đứng đầu!

Thế nhưng, một tu sĩ mạnh mẽ đến vậy mà vẫn không thể bắt được Hoang.

Ầm!

Cùng với cú va chạm, Hoàng Kim Dương thuộc cảnh giới Độn Nhất linh cảm được điều gì đó, bởi vì cơ thể nó đang run rẩy và bị quyền ấn của Thạch Hạo quẹt trúng.

Hắn cảm thấy bản thân trở nên yếu đi, bởi vì, thân thể đang dần lão hóa, da thịt bắt đầu nhăn nheo, rõ ràng đang bị tước đoạt năm tháng, trúng phải sức mạnh thời gian.

Kiếm quang thời gian của hắn không thể làm gì được Hoang, ngược lại lại bị thần thông Luân Hồi của đ���i phương quẹt trúng, cướp đi năm tháng của hắn.

"A..." Hoàng Kim Dương hét lớn, mái tóc vàng trên đầu trở nên khô cằn, lúc này có thể thấy được tốc độ lão hóa của hắn, suy yếu không thể nào tả xiết, chỉ trong giây lát nữa thôi thì sẽ bại vong.

"Giết!"

Hắn hét lớn một tiếng đồng thời khống chế cặp sừng vàng, đây vốn là hai cái vỏ kiếm, thế nhưng vài tên quản ngục kia từng giúp hắn tế luyện qua một phen, trong lúc nguy cấp, hắn có thể mạnh mẽ khống chế.

Xoẹt!

Kiếm khí khuấy động, một trong hai chiếc sừng vàng chợt bắn ra một luồng thần mang cực nhanh xuyên thủng lồng ngực của Thạch Hạo, chiếc còn lại thì hóa thành một luồng kiếm khí thiếu chút nữa đã đâm trúng mi tâm, chém sượt qua gò má hắn.

Đó là sức mạnh đã vượt qua bản thân Hoàng Kim Dương.

Ầm!

Cuối cùng, hai chiếc sừng này nổ tung và từ trong bắn ra liên miên ánh sáng, chúng mang theo những phù văn đầy thần bí.

Đây là một sát trận cỡ nhỏ, lúc này nổ tung, uy lực cực kỳ kinh người.

Đối với người đứng bên ngoài thì Hoàng Kim Dương đang liều mạng, bởi vì, thân thể nó cũng đang nổ tung theo, tựa như đang tự bạo, muốn kéo Hoang chết cùng.

Chỉ có mỗi mình Thạch Hạo biết được, cơ bản không phải chuyện như thế, cặp vỏ kiếm sừng dê kia đã bị người khác động tay động chân, đáng lý ra không thể nào như vậy được.

Phụt!

Hoàng Kim Dương nổ tung, đã chết.

Cũng trong lúc đó, Thạch Hạo bị xé rách thê thảm, chỉ thiếu chút nữa cũng nổ tung theo.

Đương nhiên, vài tên quản ngục không cách nào để hắn tử vong thật sự nên sẽ ra tay cứu viện, bởi vì Hoang chính là người được cao tầng mang từ Đế Quan về.

Chỉ là, không cần chờ bọn họ xuất thủ, thân thể của Thạch Hạo đã trở nên óng ánh, tuy rằng bị xé rách thế nhưng vẫn không hề nổ tung, những vết loang lổ trên người thông suốt từ trước ra sau, tiên khí ngập tràn, huyết dịch sôi trào và nhanh chóng khép lại.

Thân thể của hắn mạnh mẽ đến mức không còn gì để nói, Thạch Hạo gắng gượng chống đỡ được, không hề chết đi.

"Ha ha..." Thạch Hạo cười to, mang theo vẻ lạnh lẽo và khinh bỉ, còn có chút căm phẫn, ngay cả chiến tích cũng đều bị người khác cướp lấy ư?

Hắn rõ ràng có thể đại thắng, thế nhưng lại bị người khác can thiệp như vậy, liên tiếp bị ngăn cản công kích, vài tên quản ngục kia rất khát khao nhìn thấy cảnh hắn thảm bại ngay trước mặt tất cả mọi người.

Rầm!

Kim quang dâng trào, một chàng trai cực kỳ tuấn tú đi tới, sau lưng là một cặp cánh chim vàng óng, mái tóc dài ngang eo, thân thể được vòng thần bao phủ, không hề nhiễm chút tục khí nhân thế, siêu phàm nhập thánh.

"Giao hắn cho ta, chiến một trận công bằng!" Hắn mở lời.

"Hạc Tử Minh!" Rất nhiều người ngạc nhiên.

Đây là hậu nhân của Hạc Vô Song, được mệnh danh là người đứng đầu trong thế hệ trẻ tuổi, nghe đâu hắn vượt xa những tu sĩ cùng thời, có thể sánh vai với những người bạn cùng trang lứa của Đế tộc vẫn luôn ngủ đông không ra kia.

Đặc biệt là, gần đây còn có lời đồn đại, hắn từng được một cao thủ cái thế chỉ điểm, giúp hắn lưu thông máu huyết, rèn luyện thân thể, thực lực đã trở nên kinh khủng vô cùng.

Trừ hắn ra còn có mấy bóng người mờ ảo khác, tổng cộng có tới bốn người từ những phương vị khác nhau tiến tới, đều mang theo khí hỗn độn, mạnh mẽ khiến người khác khiếp sợ!

Đế tộc, cùng lúc xuất hiện tới bốn người!

"Cũng thú vị đó chứ, đáng để chúng ta xuất thủ, thế nhưng, người ngoài đừng nên can thiệp, ta muốn quyết chiến chân chính, hắn chính là một cục đá mài dao hảo hạng!"

Một người thanh niên trẻ tuổi lên tiếng, lòng tự tin tràn đầy.

Trong bốn người này có một cô gái nhẹ nhàng bước tới gần, đôi mắt đẹp rạng ngời, khí hỗn độn tản ra, để lộ dung nhan tuyệt thế của mình.

Làn da mịn màng, trắng bóng tựa Dương chi ngọc, đôi mắt linh động, lọn tóc bóng loáng bay bổng, tựa như Quảng Hàn tiên tử giáng trần, không hề có chút khí tức khói bụi trần gian nào cả.

Cô gái này xinh đẹp tới lạ thường, hiếm thấy trên đời.

Khi Thạch Hạo nhìn chằm chằm nàng thì lại sinh ra cảm giác quen thuộc, rất nhanh, trong lòng hắn khẽ động, nghĩ ngay tới một cái tên: Mạc Tiên!

Nghe đồn, nàng là Nhân tộc, thế nhưng ngay cả Đế tộc cũng cảm thấy sự kinh diễm của nàng, được Bất Hủ đón tới và tiến nhập vào trong cổ địa Đế tộc, cùng tu hành trong đó!

Toàn bộ bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý bạn đọc đã theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free