Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1566: Rèn luyện.

Thiên lao Hắc Thủy tĩnh mịch và tăm tối vô cùng, chốn thâm sâu nhất chẳng hề vang vọng chút âm thanh nào, chỉ ngập tràn tử khí âm u.

Thạch Hạo vẫn đang trong giai đoạn lột xác, thân thể y không ngừng bị ăn mòn, tan chảy thành máu đen, ngay cả xương cốt cũng đã hòa tan. Đây quả là một luyện ngục trần gian đúng như danh tiếng.

Quá trình này vô cùng đau đớn, chẳng thể kết thúc trong một sớm một chiều.

Đặc biệt hơn, vào lúc này, y còn bị dòng nước đen ăn mòn. Nếu muốn vượt qua kiếp nạn này, tái tạo chân thân, y cần phải tiêu hao một lượng lớn thần lực.

Nếu cứ mãi giam mình trong nơi này, thần lực của Thạch Hạo sớm muộn gì cũng sẽ cạn kiệt.

Một chùm sáng thẳng tắp rọi xuống, báo hiệu quá trình rèn luyện đã kéo dài suốt một ngày một đêm. Thạch Hạo mở mắt, vẫn lơ lửng giữa thiên lao, cẩn trọng cảm nhận toàn bộ thân thể mình.

Quả nhiên, cơ thể y đã trở nên cứng cỏi hơn. Sau một phen rèn luyện, tuy chưa thể gọi là niết bàn trùng sinh, nhưng thân thể đã được tái tạo, tiến triển theo hướng tốt nhất.

Mà quá trình này cần rất nhiều thời gian. Chỉ một ngày một đêm thì không thể hoàn toàn lột xác bản thân.

Việc này cần thời gian và cũng phải đổi bằng gian khổ, mới mong tiến được một bước thật dài.

Không ai có thể thành công một cách hời hợt. Dù đã đặt chân đến dị vực đi nữa, cũng không thể trong nháy mắt mà chim sẻ hóa phượng hoàng.

Thậm chí, nếu tùy tiện tiến vào dị vực và cưỡng ép rèn luyện bản thân, rất có khả năng sẽ lập tức gặp phải vấn đề lớn!

Đại đạo đầy đủ, quy tắc thiên địa không chút thiếu sót. Đột nhiên tiến vào một thế giới như vậy, cưỡng ép dẫn các đạo tắc này nhập thể để rèn luyện bản thân, thông thường sẽ phải gánh chịu sự cắn trả kịch liệt.

Loại rèn luyện này thậm chí có thể khiến thân thể tan rã, hồn phi phách tán.

Tựa như khi nung đồ sứ, có thể sẽ xuất hiện những sản phẩm lỗi, vỡ nát, huống chi là sự rèn luyện chân chính của một sinh linh.

Trong quá trình này, Thạch Hạo kiên cường xây dựng lại chân thân, dù gặp phải một vài tình huống nguy hiểm nhưng vấn đề cũng không quá lớn, y vẫn có thể chịu đựng nổi.

Vấn đề lớn nhất trước mắt y chính là, chất lỏng màu đen này quá đỗi khủng khiếp, rất khó để ứng phó. Dù y vẫn đang dựa vào thứ này để luyện thể, nhưng lại chẳng thể nào hóa giải được sự đáng sợ của nó.

Trong giây lát nghỉ ngơi, Thạch Hạo trầm tư suy nghĩ: làm sao có thể miễn nhiễm với thứ chất lỏng này đây, rốt cuộc nó là thứ gì?

Nếu có thể rèn luyện chân thân đến mức hoàn toàn không màng đến chất lỏng màu đen này, như vậy y tin chắc, pháp thể của mình sẽ mạnh mẽ đến tận cùng, cũng được xem như một sự đột phá mạnh mẽ.

"Chậm rãi từ từ rèn luyện chân thân, có lẽ đến cuối cùng pháp thể của ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, lúc ấy có thể dần miễn nhiễm với thứ nước đen này, không còn sợ hãi nó nữa."

Nghỉ ngơi sau chốc lát, Thạch Hạo lại bắt đầu việc tu hành. Y dẫn chất lỏng màu đen ra bên ngoài, từ từ xung kích thân thể mình.

Quả nhiên, huyết nhục lại bị ăn mòn, xương cốt một lần nữa bị phá nát. Quá trình này vô cùng tàn nhẫn và đáng sợ.

"Ầm!"

Một thời gian rất lâu sau đó, toàn thân Thạch Hạo trở nên xán lạn, một lần nữa vận chuyển thần lực để chữa trị, xây dựng lại thân thể tả tơi, khiến thể phách y trở nên óng ánh phi thường.

Cứ như vậy, Thạch Hạo không ngừng thử nghiệm, không ngừng tiến hành ròng rã đến tám ngày trời!

Sau khi đạt đến bước này, toàn thân y trở nên mờ ảo, thần lực gần như khô cạn. Không còn thần lực bảo vệ, y rất khó để tiến hành quá trình xây dựng lại cơ thể.

Trong lúc đó, những sinh linh trông giữ Thiên lao Hắc Thủy đã đến đây rất nhiều lần. Sắc mặt từng người đều xám xịt và khá giật mình: chỉ là một tu sĩ cảnh giới Trảm Ngã mà lại có thể kiên trì lâu đến vậy!

Trong quãng thời gian dài đằng đẵng đó, Hoang chủ động dẫn nước đen hủy diệt thân thể mình, sau đó lại dùng thần lực chữa trị, tái tạo chân thân. Việc rèn luyện và đột phá như vậy sẽ khiến mức tiêu hao cực kỳ lớn.

Trong mắt các sinh linh dị vực, dù là tu sĩ cực kỳ giỏi ở cảnh giới này mà phải chịu dằn vặt như vậy, có thể kiên trì một ngày một đêm đã là rất đáng nể, rất khó để kéo dài thêm.

Nhưng ai ngờ, hắn lại có thể kéo dài lâu đến vậy.

"Nhóc con, ngươi rất khá đó!"

Lại có người đến, sau khi nhìn thấy bộ dạng của y thì sắc mặt biến đổi liên tục.

Đồng thời, bọn họ cũng liếc nhìn về phía "thây khô" sát vách kia, là cường giả bị treo hơn một kỷ nguyên trước nhưng vẫn chưa từng nhúc nhích chút nào. Đáng tiếc y vẫn không hề có động tĩnh gì, vẫn chưa hề xuất hiện cái gọi là truyền đại pháp cho Hoang.

Nghe được động tĩnh bên ngoài, Thạch Hạo cũng chẳng hề để tâm, y vẫn kiên trì như trước.

Những người này cũng không quấy rầy, chỉ đứng quan sát y, xem thử y có thể kiên trì được bao lâu!

"Một nhân vật ngút trời ở cảnh giới Trảm Ngã có thể rèn luyện chân thân như vậy, có thể kiên trì một hai ngày đã là phi thường. Còn tên Hoang này... rốt cuộc y sẽ đi tới bước nào đây?"

Những người này rất căm thù Hoang, nhưng cũng khiếp sợ không kém. Sau đó là đôi chút ngạc nhiên, muốn biết cực hạn của y sẽ ở mức nào, có thể đi tới bước nào.

Ngày thứ chín, Thạch Hạo lảo đảo loạng choạng, thân thể bị ăn mòn. Y tiêu hao chút thần lực cuối cùng còn sót lại để gắng gượng gian nan tái tạo lại chân thân mình.

Đêm thứ mười, Thạch Hạo đã bất tỉnh mấy lần, pháp lực gần như đã khô kiệt. Ở nơi đây không cách nào bổ sung bù đắp, chỉ có thể tiêu hao, cho nên đây mới chính là điểm đáng sợ của tòa thiên lao này.

Nhưng Thạch Hạo lại phát hiện ra, cơ thể y đã trở nên mạnh mẽ hơn, thời gian chống cự lại nước đen cũng đã dài hơn.

"Tên này quả thực biến thái! Hắn chỉ là một người trẻ tuổi thôi ư? Hắn làm sao có thể làm được như vậy?!" Đến lúc này, những sinh linh canh ngục đều rất quan tâm và cũng rất sợ Hoang sẽ xảy ra bất trắc, như vậy sẽ khó lòng báo cáo kết quả lên cho cấp trên.

Rốt cuộc, sau ngày thứ mười, Thạch Hạo gần như đã đèn cạn dầu, thế nhưng quả thật cơ thể y đã trở nên mạnh mẽ hơn, đã trải qua cuộc rèn luyện khó quên.

Chỉ là, sau khi gắng gượng chữa trị thương thế thì y sẽ không còn chút pháp lực nào nữa, như thế sẽ bỏ mạng ngay!

"Không xong, tên này không thể chết ở đây được, mau mang hắn ra ngoài!" Có sinh linh dịch chuyển, mở cửa tù và mang y ra khỏi khu tuyệt địa ấy.

Sau khi Thạch Hạo tỉnh lại, y phát hiện mình đã rời khỏi thiên lao, thân thể đang tự chủ hấp thụ tinh khí đất trời, một lần nữa càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Chỉ là, tay chân y đều bị gông xiềng khóa chặt. Đương nhiên, đây cũng không phải do Chí Tôn tự tay bố trí, nên y vẫn có thể vận chuyển thần lực.

Ầm!

Thạch Hạo không chút do dự, bắt đầu cuộc lữ trình tu hành ở bên ngoài này.

Y đang ở trong thành, ngồi trên mặt đất, chứ không còn ở bên trong Thiên lao Hắc Thủy bên dưới tòa thành lớn này nữa.

"Hoang, không ngờ ngươi vẫn giữ được sự bình tĩnh. Đã trở thành tù nhân mà còn vọng tưởng khổ tu ở giới ta ư? Là nên nói tâm tư ngươi lớn, hay là ngươi không biết sống chết?" Có người khẽ lên tiếng.

"Chỉ là một kẻ tù tội mà thôi, còn cho rằng có thể quật khởi ư?" Kẻ khác cười khẩy nói.

Bởi vì, bọn họ đã gặp qua rất nhiều trường hợp tương tự. Thạch Hạo lại quá đỗi trầm ổn, sau khi đến dị vực thì không hề nói một lời nào, chỉ vùi đầu khổ tu, không hề giác ngộ được việc mình đã trở thành tù binh.

Địch ý mà bọn họ dành cho Thạch Hạo rất sâu đậm. Nếu không phải muốn xem y kiên trì được bao lâu, cũng như muốn dùng y để thăm dò lão quái vật kia, thì đã sớm gây khó dễ cho y rồi.

Hiện giờ, bọn họ đã mất đi kiên nhẫn, nên vừa bẩm báo Chí Tôn vừa lên kế hoạch dày vò y.

"Gần đây người đến hỏi về Hoang càng ngày càng nhiều, chúng ta chịu áp lực cũng khá lớn. Hay là mang hắn ra ngoài để các tộc xả giận, chỉ cần cẩn thận đôi chút, đảm bảo tính mạng cho hắn thì hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì!"

Việc thăm dò lão quái vật kia không hề có kết quả, vả lại Thạch Hạo đã rèn luyện cơ thể bản thân đạt đến thành quả bất phàm, việc này khiến bọn họ đứng ngồi không yên.

Cuối cùng, Thạch Hạo bị áp giải đến cửa thành, và bị treo lên cao!

Khoảng thời gian này, tu sĩ các tộc không ngừng kéo đến hòng tìm kiếm tên Hoang xúi quẩy kia, chủ yếu là những gia tộc mà y từng sát hại. Hiện giờ y đã bị bắt làm tù binh nên bọn họ muốn trả thù.

Tin tức được truyền ra liền gây nên náo động lớn!

"Hoang đã bị áp giải ra ngoài, bị treo trên lầu gác cửa thành!"

"Để ta nhìn thử tên đao phủ này có phải có đến ba ngàn cánh tay hay không, có tài hoa xuất chúng hay không, rốt cuộc là có chỗ bất phàm nào?!"

Trước cửa thành chật ních tu sĩ, ai nấy đều quan sát, rất nhiều người không hề che giấu sát ý của mình.

"Hoang, ngươi chết đi cho ta!" Rốt cuộc cũng có người không nhịn được hét lớn, y bắt đầu hành động.

Quả nhiên, Hoang vừa mới xuất hiện đã thành công đốt cháy sự phẫn nộ của một vài Vương tộc, khiến cho những người này đứng ngồi không yên, rất muốn ra tay với y.

Ầm!

Cũng may, nơi này có cao thủ t���a trấn, vẫn đang nghiêm mật quan sát và chặn đứng những công kích của đám người đó.

Đương nhiên, điều quan trọng nhất là, bên trên lầu gác ở khu vực này có trận pháp bảo vệ, đảm bảo Thạch Hạo sẽ không bị ám sát.

"Hoang, tên hung đồ này, ngươi giết người trong tộc ta, hại chết sư thúc tổ của ta, không ngờ sẽ có ngày hôm nay ư? Rơi vào giới ta thì đừng nghĩ đến chuyện sống sót!" Một vài thiếu nữ hét lớn lên.

"Ầm!"

Hàng loạt tạp vật được ném thẳng về phía Thạch Hạo.

Thậm chí có người còn ném thẳng trứng hung cầm vào mặt Thạch Hạo.

Lần này, những sinh linh canh giữ lo sợ Thạch Hạo bị người đánh giết đã ngó lơ, mặc cho những người kia muốn làm gì thì làm, những tạp vật không ngừng rơi trên người y.

Trong lúc này, sắc mặt Thạch Hạo vẫn rất lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm thậm chí có chút khinh bỉ, chẳng hề để tâm.

"Các ngươi có nhìn thấy không, tên tù nhân này lại còn sỉ nhục chúng ta nữa chứ, đã bị bắt làm tù binh rồi mà còn làm giá ư!" Có người sau khi nhìn thấy thần sắc của y thì khẽ lên tiếng.

"Xin mấy vị đại nhân đừng bảo vệ hắn nữa, hiện giờ quần hùng căm hận, mặc dù không thể giết chết hắn ngay tức khắc, nhưng cũng muốn thu một chút vốn liếng từ hắn." Có người đề xuất.

"Một đám nhu nhược, hiện giờ chỉ biết kêu gào chỉ trỏ trước mặt ta mà thôi, lúc ở chiến trường thì đám các ngươi đang ở nơi nào? Tính là cái thá gì chứ, tất cả rồi cũng sẽ trở thành món ăn mà thôi!"

Sau khi đến dị vực, đây là lần đầu tiên Thạch Hạo mở lời.

Rất rõ ràng, y đang chủ động công kích toàn bộ mọi người ở đây.

"Hoang, bớt nói xàm đi. Dị vực rất to lớn, thiên tài vượt qua ngươi cũng chẳng hề thiếu. Nếu như mời hậu nhân của cổ tổ An Lan, Du Đà xuất thế thì sẽ đến lượt ngươi hống hách chắc?" Có người quát lớn.

Thạch Hạo bình thản mở miệng nói: "Không phục thì cứ đi mà mời. Nếu cho ta một cơ hội xuất thủ thì đến một giết một, đến hai giết một đôi. Còn các ngươi, cả đám cùng lên hết một lượt thì ta cũng đủ sức quét sạch!"

Đây tuyệt đối là đang chọc thẳng vào tổ ong vò vẽ, như châm lửa vào thùng thuốc nổ.

Những gia tộc đến đây đều có cừu oán với Thạch Hạo, đều có tộc nhân bị y giết chết. Sau khi nghe được những lời này của y thì tức giận không thôi.

"Xin đại nhân hãy đồng ý, để chúng ta ra tay giết chết hắn!"

"Một đám rác rưởi." Thạch Hạo khiêu khích.

Độc giả kính mến, bản dịch chương này do truyen.free thực hiện và phát hành, kính mong quý vị đọc và ủng hộ bản chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free