Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1548: Cục diện tốt nhất.

Không ai ngờ rằng, Chí Tôn Đế tộc trong chiến xa đen kia lại đánh giá Thạch Hạo cao đến vậy, còn gián tiếp đưa ra lời hứa như thế.

Một cá nhân mà có thể trở thành Vương tộc, thậm chí còn có thể vượt lên trên, gặp Đế tộc không cần hành lễ, đứng ngang hàng, đây chẳng phải là địa vị siêu nhiên đến mức nào sao?

Cần phải biết rằng, trong lịch sử, chỉ những sinh linh có thực lực nghịch thiên thật sự như Cô tộc, Sa đọa Huyết Hoàng, những nhân vật mạnh mẽ có thể quyết định cục diện chiến trường, mới được kính trọng đến nhường này.

"Tên nhóc họ Thạch kia, sao ngươi không cất lời?" Thái Âm Ngọc Thỏ tức tối, lòng đau như cắt thay cho Thạch Hạo.

Nếu Thiên Giác Thú chưa từng thề sống thề chết với dị vực, chưa từng mang thù giết cha diệt huynh, hẳn nó đã rất muốn khuyên Thạch Hạo cứ sang bên kia mà sống, bởi lẽ những lời của Kim thái quân đã khiến lửa giận trong lòng nó sục sôi, đầy bất bình.

Thạch Hạo vừa lập công lớn như vậy, thế mà vừa trở về đã bị coi như một món hàng để giao dịch, đây chẳng phải là chuyện bi thảm đến nhường nào sao?

Bất cứ ai lâm vào hoàn cảnh này cũng sẽ phản kháng, đây rõ ràng là sự cưỡng ép, không thể nhẫn nhịn.

Tại nơi đây, có không ít người từng lên tiếng bênh vực Thạch Hạo, không chỉ là những người trẻ tuổi, mà còn có cả những bậc tiền bối quanh năm chinh chiến với dị vực.

Đặc biệt là những vị đại tu sĩ từng trải qua vô vàn cuộc chiến, tắm trong máu lửa, cũng vô cùng phẫn nộ thay cho Thạch Hạo, muốn can thiệp vào sự bất công này. Bọn họ căm hận sinh linh dị vực, dành cả cuộc đời để chiến đấu với chúng, ai nấy đều kiên cường bất khuất.

Chỉ có điều, Kim thái quân quá mạnh mẽ, thân là một Chí Tôn lại còn tìm ra được con đường có thể bảo vệ sự an bình cho Đế Quan, điều này khiến rất nhiều người đành phải bất đắc dĩ.

"Làm việc phải không thẹn với lòng, nên làm gì thì cứ làm, hãy cứ thuận theo bản tâm mà lựa chọn!" Thanh Y xinh đẹp tuyệt trần cất tiếng, áo trắng như tuyết, gương mặt tinh xảo, thanh lệ thoát tục, thế nhưng lúc này lời nói của nàng không còn rõ ràng, cũng chẳng còn êm dịu như trước nữa.

Lời nói này khiến rất nhiều người chấn động, đặc biệt là mấy vị đại tu sĩ kia, ví như cường giả trung niên cưỡi trên Thôn Thiên Thú, đại kỵ sĩ đứng trên đầu Ngân Hống sừng sững như một ngọn núi nhỏ, cùng với một vài đại thống lĩnh của các tộc, tất cả đều nhìn lại và cuối cùng không ít người đều gật đầu đồng tình.

Theo một ý nghĩa nào đó, đây ch��nh là biểu hiện của một loại nhân tính và nhân tâm.

Những đại tu sĩ vốn cộc cằn, những người thuộc trường phái chủ chiến, đám sinh linh ngày thường chém giết tàn khốc với dị vực, tất cả đều nghiêng về phía Thạch Hạo, đều cảm thấy bất bình thay cho hắn.

Thử nghĩ mà xem, lập được nhiều công lao như vậy, thế mà lại chịu đãi ngộ bất công đến thế, ai có thể không lạnh lòng đây?

Đương nhiên, cũng có vài người không tỏ thái độ gì, thậm chí còn có kẻ bất mãn nhìn chằm chằm Thạch Hạo. Những bộ tộc này đều hy vọng cuộc huyết chiến sẽ sớm kết thúc, để đổi lấy một quãng thời gian hòa bình.

Số lượng nhân khẩu bên trong Đế Quan khổng lồ vô số, chủng tộc đa dạng, bởi vậy có rất nhiều sinh linh với những lựa chọn riêng của mình, có người đồng tình với Thạch Hạo và dĩ nhiên cũng sẽ có người phản đối.

Đặc biệt là một vài gia tộc không hòa thuận, thậm chí là đối địch với hắn, ví như Vương gia, Kim gia cùng với những người đi theo của bọn họ, tất nhiên đều mong muốn nhanh chóng đẩy Thạch Hạo về phía dị vực.

"Kim thái quân đức cao vọng trọng, không hổ danh đại tôn tiên hiền, chúng ta ngưỡng mộ và kính phục không thôi. Vì bảo vệ Đế Quan, vì bảo vệ các tộc mà người đã không tiếc hết thảy, dù cho có phải chịu vài lời chê trách cũng không thẹn là Chí Tôn."

Người của Đỗ gia lên tiếng, bọn họ không phải là gia tộc Trường Sinh thế nhưng cũng là gia tộc đỉnh cấp trên Cửu Thiên này, chỉ đứng sau những đạo thống Trường Sinh hiếm có mà thôi.

"Đúng vậy, Kim thái quân đức cao vọng trọng, người từng nói, nếu như dị vực yêu cầu hậu nhân của người, thì dù cho là truyền nhân dòng chính chói lóa nhất như Kim Triển cũng sẽ không chút do dự đưa ra. Đây chính là khí phách và độ rộng lượng của bậc Chí Tôn." Có người cất lời khen ngợi, đó chính là đại thống lĩnh của bộ tộc Tỳ Hưu.

Mấy người dồn dập tỏ rõ thái độ, trước đó có người nói đỡ cho Thạch Hạo, thì giờ đây lại có người ngả về phía Kim thái quân.

"Kim Triển đạo huynh cũng rất thấu hiểu mọi chuyện thôi, mới vừa rồi được hỏi như vậy, biết rõ là đi chịu chết nhưng hắn cũng đồng ý không chút do dự. Phải cần đến khí phách cỡ nào chứ, không hổ là nhân kiệt ngút trời của thế hệ trẻ tuổi!" Có người buông lời như vậy.

Đương nhiên, đây là người đi theo của Kim gia, theo như lời một số người nói trước đó, thì cũng không thể nào so sánh được, dù sao đó cũng chỉ là tình huống giả thiết mà thôi, chứ không phải lấy vận mệnh của hắn ra để trao đổi.

Tiếp đó, những người này không quên liếc nhìn Thạch Hạo một cái, là cố ý nhắc nhở hắn đưa ra quyết định, bởi vì rất nhiều người đều đang chờ đợi hắn.

"Ngươi ngậm miệng lại!" Thiên Giác Thú tức giận gầm lên, nó đang điên tiết, lạnh giọng chỉ thẳng mặt về phía Kim gia, nói: "Nếu như các ngươi đã rộng lượng như vậy thì chút nữa nếu Thạch Hạo xuất quan, vậy hãy để Kim Triển làm kẻ hầu đi theo sau, hành động này còn vượt xa những lời dõng dạc vừa nãy đó."

Một đám người nhìn lại, sắc mặt của người Kim gia trở nên vô cùng khó coi.

"Thạch huynh, dù ngươi đưa ra quyết định như thế nào, ta cũng đều ủng hộ!" Tào Vũ Sinh nghiêm túc nói, tỏ rõ thái độ của mình.

Tới nước này, một đám trẻ tuổi đều ngứa gan b��t bình. Nếu phải giao Hoang ra, đó chẳng phải là chuyện sỉ nhục đến tột cùng sao.

Không chỉ bọn họ cảm thấy tức giận, mà ngay cả Đế Quan cũng phải hổ thẹn theo. Trong mắt của những người chủ chiến, hòa bình vĩnh viễn không thể đạt được từ sự thỏa hiệp, mà phải đạt được từ chiến đấu.

Nỗi uất ức như vậy còn lớn hơn cả việc cắt đất trả kinh văn, còn có chuyện nào tệ hơn chuyện này chứ?

"Kim đạo hữu, làm như vậy không ổn lắm." Lại một Vô Địch giả cất lời, bày tỏ ý kiến của mình.

Kim thái quân liếc mắt nhìn mọi người rồi nhìn về phía Thạch Hạo, nói: "Tiểu hữu, ngươi vẫn luôn im lặng không nói một lời, ta muốn biết ý kiến của ngươi."

Tất cả mọi người đều dõi theo Thạch Hạo.

"Bà đang ép người đó!" Thái Âm Ngọc Thỏ nói.

Rất nhiều người âm thầm gật đầu, bởi vì trước đây Kim thái quân từng nói, nếu như Kim Triển bị chọn trúng, bà sẽ đưa hắn ra khỏi thành mà không một chút do dự nào. Hiện giờ lại hỏi Thạch Hạo như vậy, là có ý gì? Rõ ràng là đang ép buộc hắn!

"Hoang, sao rồi, đến giới ta đi, ngươi sẽ có đãi ngộ mà ngươi xứng đáng được hưởng!" Bên ngoài, có kẻ cười ha hả.

"Các ngươi đang ly gián đó à!" Có người đứng trên tường thành hét lớn, cảm thấy sinh linh dị vực bụng dạ khó lường, rõ ràng là đang cố ý ly gián một vài bộ tộc trong Đế Quan.

Thạch Hạo thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía chân trời, tâm tư cũng được kéo về, bóng hình cô độc ưỡn thẳng người, hoàn toàn hồi phục lại tinh thần, ánh mắt sắc bén như điện xẹt.

Hắn mở miệng nói: "Ta không nghĩ tới, vừa huyết chiến sinh tử một trận với dị vực, vừa mới trở về Đế Quan mà giờ lại phải đối mặt với bọn họ nữa rồi."

"Kết quả này hơi nằm ngoài dự liệu của ta, trong Đế Quan ta lại trở thành một tấm thẻ đánh bạc dùng để giao dịch, mà nếu như xuất quan thì lại sẽ trở thành một vị khách quý, thậm chí sẽ có địa vị siêu phàm, một người có thể trở thành một bộ tộc." Thạch Hạo tự giễu.

Những lời này vừa thốt ra liền khiến nhiều người cảm thấy nóng rát mặt mày, Hoang nói rất chân tình và cũng là một sự châm biếm lớn lao.

Một người trẻ tuổi không gì sánh được như vậy, công huân to lớn, ấy vậy mà bên trong Đế Quan lại chẳng hề nhận được chút lễ ngộ nào, ngược lại còn được kẻ địch tán thưởng. Chuyện này đúng là một sự châm biếm cay độc.

"Cuộc chiến xưa nay ở Biên Hoang rất tàn khốc, rất vô tình, từ xưa đến nay cũng không biết có bao nhiêu tiên dân đã hy sinh. Nếu muốn có được hòa bình thì đều phải có người trả giá. Người trẻ tuổi, ngươi rất giỏi, người đời sau sẽ nhớ kỹ đến ngươi." Kim thái quân lên tiếng.

Đây là lời kết luận cuối cùng, quyết định đưa hắn rời khỏi Đế Quan ư? Thân thể của mọi người đều chấn động.

"Ta muốn hỏi tiền bối một câu, những gì Kim thái quân nói đều là thật, nếu như tranh thủ đủ thời gian thì sẽ có cường viện tới giúp đỡ và bảo vệ Đế Quan?" Thạch Hạo hỏi một vị Vô Địch giả.

Vị Vô Địch giả kia nhíu mày nhìn về phía Kim thái quân, muốn để bà ta trả lời cho rõ ràng.

"Chứng cứ ta đều đã nói rõ khi nãy đó thôi? Hoàn toàn có thể tin tưởng!" Kim thái quân nhìn về phía mấy vị Vô Địch giả, tiếp đó lại nhìn về phía Thạch Hạo, nói: "Ngươi chưa đạt tới tầng thứ này thì có một số việc không tiện nói rõ với ngươi."

"Thật vậy ư?" Thạch Hạo thở dài, nói: "Nếu như vậy mà có thể thay đổi được cục diện, một mình ta xuất quan, chịu chết đi tới dị vực thì có gì đáng tiếc, ta có thể!"

Thế nhưng, sau đó ánh mắt của hắn trở nên hừng hực, nói: "Ta chỉ sợ, là uổng mạng, mang tới hậu quả vô cùng gay go."

"Hoang, ngươi sợ ư?" Bà lão bên cạnh Kim thái quân chất vấn.

"Bà câm miệng lại cho ta! Lúc ta liều mạng với dị vực ở Biên Hoang thì bà vẫn còn đang sống trong nhung lụa ở Đế Thành đó, nếu như ta sợ thì sẽ không màng sống chết mang chiếc rương gỗ này về rồi sao?" Thạch Hạo lạnh lùng đe dọa nhìn bà ta.

Bà lão có cảnh giới cực cao, thực lực vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng giờ khắc này bị Thạch Hạo nhìn chằm chằm chợt cảm thấy lạnh lẽo toàn thân, bất giác muốn lùi bước.

Bản thân bà ta cũng rất giật mình, tại sao mình lại sợ hãi trước ánh mắt của một đứa trẻ nhỏ như vậy? Chẳng lẽ đây chính là chính khí quán đỉnh, uy khí ngút trời, khiến bốn phía đều phải khuất phục ư?

"Bà già thúi, bà ngậm miệng lại thì hơn! Còn dám nói hươu nói vượn nữa thì chúng ta sẽ cùng nhau nhốt bà vào chuồng heo đó!" Thiên Giác Thú hét lớn lên, những người khác cũng dồn dập đáp theo.

Bà lão muốn trừng mắt uy hiếp bọn họ, thế nhưng trong lòng lại có chút chột dạ.

Đồng thời, vào lúc này có một vị Vô Địch giả lạnh lùng quét mắt tới, nói: "Nếu như ngươi còn ăn nói linh tinh thì ta sẽ giết ngươi ngay, chẳng cần quan tâm ngươi là người hầu của kẻ nào!"

Kim thái quân khoát tay ra hiệu cho mọi người im lặng, không một ai dám nói gì nữa.

"Nói như vậy, ngươi đồng ý xuất quan?" Kim thái quân nhìn về phía Thạch Hạo rồi hỏi.

"Nếu như ta xuất quan, một mình đi chịu chết mà có thể đổi lấy hòa bình cho toàn bộ Đế Quan, chiến cuộc cuối cùng sẽ vì thế mà được sửa lại, ta cũng chẳng do dự gì." Thạch Hạo nói tới đây thì hơi dừng lại, nói: "Nhưng mà, nếu như năm trăm năm sau không có ai tới cứu viện, vậy thì chuyện hôm nay sẽ ảnh hưởng tới cỡ nào chứ, đồng thời sẽ khiến tâm của bao nhiêu người nguội lạnh? Khi đó ta sợ rằng Đế Quan sẽ tự động sụp đổ, chính là một tai nạn thảm khốc."

"Ngươi cứ yên tâm, sẽ không có chuyện như vậy đâu, nhóm sinh linh kia tới lúc đó chắc chắn sẽ xuất hiện!" Hai mắt của Kim thái quân trở nên sâu lắng, bình thản nói vậy.

"Tốt lắm, ta xuất quan." Thạch Hạo gật đầu.

Vào lúc này, có người của Đỗ gia lên tiếng khen ngợi Thạch Hạo, nói hắn hiểu được đại nghĩa, đây là một công lao to lớn.

Có người của bộ tộc Tỳ Hưu gật đầu, tán thành việc Thạch Hạo là người chính trực.

Cũng có một vài gia tộc khác lộ ý cười, đó là dáng vẻ tiễn đưa Thạch Hạo, một người đổi lấy một khoảng thời gian yên bình, dưới cái nhìn của bọn họ thì rất đáng giá.

Thạch Hạo yên lặng, bởi vì cũng có người nở nụ cười đầy giả tạo khiến hắn chẳng thoải mái chút nào, thậm chí còn có người chẳng hề giấu giếm gì cả, rõ ràng không chút thiện ý nào.

Ví như người của Kim gia, cùng với những người đi theo của bọn họ, đều ẩn giấu địch ý.

Thạch Hạo nhẹ giọng nói: "Cuối cùng thì ta cũng hiểu được, vì sao trên Cửu Thiên này lại có một vài Cấm khu không chịu xuất thế. Nếu như ta tới dị vực mà không chết, v�� sau sẽ dùng thân phận nào để quay trở lại đây?"

"Ngươi... có ý gì?" Một người đi theo của Kim gia hỏi.

"Ta đang nghĩ, nếu lần đi này ta không chết, sau này khi ta bước trở lại Cửu Thiên thì sẽ dùng thái độ như thế nào để đối diện với nơi đây?" Thạch Hạo thoáng chút cô đơn, ánh mắt sâu thẳm, nói: "Ta nghĩ tới bảy Vương ở Biên Hoang, họ thật đáng thương."

Hắn nhẹ nhàng thở dài, nói: "Nếu như lần nữa ta quay trở lại, cục diện tốt nhất cũng chỉ là trở thành một Cấm khu, bảo vệ những người ta nên bảo vệ!"

Mọi quyền lợi dịch thuật cho chương truyện này đều được bảo hộ tại truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free