[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1545: Đại binh áp sát.
Bên ngoài Đế Quan, từng tấm pháp chỉ bay lên không trung rồi tự bốc cháy, tựa như đang cử hành một nghi thức cúng tế cổ xưa nào đó.
Bên trong sa mạc cát vàng rộng lớn cũng vang lên tiếng kèn lệnh, tựa như có ngàn vạn đội quân hùng mạnh đang tiến công về phía Đế Quan.
Thiên Uyên tựa như một cái phễu khổng lồ úp ngược, không ngừng chuyển động tại đây, phát ra tiếng ầm ầm, những tia chớp đen xen lẫn, mưa máu trút xuống.
Ngoài ra còn có tiếng khóc của những nhân vật Tiên đạo hiện lên mờ ảo trong mưa to gió lớn, giống như rất nhiều sinh linh cổ xưa thức tỉnh, tất cả đều đang gầm nhẹ.
Cảnh tượng kia vô cùng kinh khủng, theo pháp chỉ nơi sâu trong sa mạc vô tận bay lên cúng bái, chiến trường dưới Thiên Uyên xảy ra biến động kinh người.
Lại dường như ngày tận thế sắp sửa ập đến, những tia chớp đen, sấm sét máu đan xen, quấn quýt lấy nhau, càng có thêm mưa máu xối xả tuôn xuống.
Trời tối sầm, đất rung chuyển.
Cả tòa Đế Quan khổng lồ, tường thành còn được xây từ những ngôi sao tàn lụi, nhưng bây giờ cũng đang rung động, tựa như muốn sụp đổ.
Đó là một luồng khí tức kỳ dị đang tràn ngập, đang lan tỏa, phá hủy ngàn tỉ dặm nhân gian, vô biên vô hạn bao trùm trời đất!
“Vương Bất Hủ cuối cùng cũng đã thức tỉnh hoàn toàn rồi sao, bọn họ muốn ra tay rồi!”
Bên trong Đế Quan, một ông lão bỗng chốc mở mắt, hai luồng ánh sáng lạnh lẽo bắn ra. Lão đã ngồi khoanh chân ở đó không biết bao nhiêu vạn năm, bụi trần phủ kín người.
Thậm chí ngay cả trên khuôn mặt cũng tràn đầy bụi đất, bao trùm toàn bộ cơ thể như một pho tượng đất.
Đây là một vị Vô Địch Giả bên trong Tổ Đàn, cho dù khi chiếc hòm gỗ mục nát được mang về, lão cũng không xuất thế. Hiện tại, bởi cảm nhận được biến động từ bên ngoài, lão mới thức tỉnh.
“Sức mạnh Bất Hủ…” Các nơi khác cũng có người khẽ thở dài.
Ngay cả Kim Thái Quân cũng vậy, bà đứng trên một ngọn núi cổ nhìn về phía chân trời xa xăm. Dù cho có Đế Quan bảo vệ thì trong lòng bà vẫn có một cảm giác run sợ.
Bởi vì đó là khí tức lan tràn mãnh liệt của Vương Bất Hủ.
Cho dù có Đế Quan phòng ngự, nhưng làn sóng thần bí kia dường như vẫn có thể xuyên thấu.
Tuy nhiên, cái này không mang tính phá hoại mà chỉ là một loại uy thế nhàn nhạt, khiến trong lòng các Chí Tôn cũng có một sự bồn chồn cùng một cảm giác ngột ngạt.
Cũng chỉ có bọn họ mới có thể cảm nhận được, còn những người khác thì không phát hiện, chỉ biết rằng bên ngoài biên quan sắp có biến động kịch liệt. Thế nhưng, không đạt đến cấp bậc đó thì không thể cảm nhận được uy hiếp khủng khiếp đến từ Vương Bất Hủ.
Giống như con nai nghe tiếng sư tử mà run rẩy, trong khi con kiến lại chẳng hay biết gì.
Con kiến, chính là hầu hết những tu sĩ từ cảnh giới Độn Nhất trở xuống.
Đương nhiên điều này cũng không phải là tuyệt đối, cũng có một số ít tu sĩ cảnh giới thấp cảm nhận được, chẳng hạn như Thạch Hạo. Lòng hắn dao động, cảm giác như có một ngọn Tiên sơn hùng vĩ đè nặng trước mặt, muốn trấn áp hắn.
Đế Quan trong trạng thái phong ấn, bên ngoài không cách nào tiến vào.
Chỉ có thông qua trận truyền tống mới có thể vào thành.
Thế nhưng hiện tại lại có một mặt tường thành được mở ra, và có người đã leo lên tòa thành cổ kính vĩ đại, cao vút trời xanh kia để ngóng nhìn về hướng dị vực.
Mỗi một viên gạch trên tường thành này đều là một ngôi sao tàn lụi, đều là những ngôi sao lớn không còn sinh khí. Vì vậy có thể tưởng tượng độ cao của nó đến thế nào, đứng ở bên trên giống như sừng sững trên đỉnh tinh không.
Người này ngóng nhìn dị vực, ánh mắt sáng ngời.
Hắn là Vương Trường Sinh, đứng ở chỗ này, yên lặng bất động, nhìn về phía sa mạc cát vàng vô tận.
Trước đây, không có mấy người có thể leo đến được nơi này để trông về phía dị vực ở đối diện, bởi vì xưa nay cả thành trì đều trong trạng thái phong ấn, ngăn chặn lại con đường duy nhất giữa hai thế giới.
Rất nhanh, Kim Thái Quân cũng đã tới, đứng đó nhưng cũng không muốn lên tiếng trước.
“Lần này, nếu như bọn họ tiến đến đây thì những người chống cự đều phải chết.” Trên tường thành vang lên thanh âm già nua sâu thẳm, đó là tiếng của Vương Trường Sinh.
Dáng vẻ hắn trông chỉ mười sáu mười bảy tuổi, khuôn mặt non nớt đến lạ, thế nhưng âm thanh lại rất già, ánh mắt cũng rất tang thương.
“Đại thế ập đến, không cách nào chống lại.” Kim Thái Quân đáp lại.
Rất nhanh lại có ba bóng người xuất hiện trên tường thành. Bọn họ là những Vô Địch Giả bên trong Đế Quan, bình thường luôn bế quan trong Tổ Đàn.
Bọn họ đều mang khí hỗn độn, bóng người mờ ảo, cũng đang yên lặng ngóng nhìn về phía dị vực.
Bên trong sa mạc vàng rộng lớn, những làn sóng dữ dội càng thêm kịch liệt. Có thể nhìn thấy hàng chục, hàng trăm tấm pháp chỉ bay lên không, mỗi một tấm đều rực rỡ đến cực độ.
Khi những tấm pháp chỉ kia bay đến độ cao nhất định sẽ đột nhiên tự bốc cháy và tạo thành những phù văn vô cùng phức tạp, khắc ghi trên không trung.
Tiếng cúng bái vang lên, tựa như ngàn vạn sinh linh đang khóc than, cầu xin, dập đầu để giao cảm với sức mạnh trong cõi u minh, nhằm mở ra một thông đạo đáng sợ nào đó.
“Lần này nguy rồi!”
Một vị Vô Địch Giả lên tiếng, hắn là sư phụ của Tề Hoành, cũng là chủ nhân ban đầu của chiến xa Ngũ Linh, đứng trong hỗn độn nhìn về phía Biên Hoang.
Làm sao vượt qua được kiếp nạn này? Vương Bất Hủ đã tỉnh lại, đây là muốn thi triển thủ đoạn cái thế, không tiếc mọi giá để xông vào và phá tan sự ngăn cách của Thiên Uyên!
Đó là điều mà các Chí Tôn đều kinh hãi, trong lòng dâng lên sóng gió ngập trời.
Không phải bọn họ không thể cảm nhận được khí thế ấy, đó là làn sóng thần bí, là sức mạnh kinh khủng tản ra sau khi Vương Bất Hủ tỉnh lại, khuếch tán khắp thiên địa.
Rất nhanh, bọn họ nhìn thấy một dòng lũ đen sì ở phía chân trời, đội quân dị vực vô tận đã đến rồi!
Dòng lũ ấy như đại hồng thủy tràn ngập khắp mặt đất, đen kịt một mảng, khiến người ta run rẩy, sợ hãi như một luồng sát khí ngút trời ập tới!
Ầm!
Cả tường thành rung chuyển từng hồi như gặp phải va chạm mạnh.
“Quả nhiên là diện mạo của cuộc đại quyết chiến, bọn họ mang khí tức Đại Đạo của dị vực tới, dùng sức mạnh của thế giới kia tấn công nơi này!” Có Chí Tôn khẽ thở dài.
Tất nhiên, đây cũng không phải là chuyện quan trọng nhất. Đáng sợ nhất chính là, nếu Vương Bất Hủ không tiếc mọi giá, quyết tâm gây khó dễ, vậy ai có thể đảm bảo Thiên Uyên chắc chắn phòng thủ được?
“Cho thủ lĩnh các tộc lên thành!” Một vị Vô Địch Giả mở miệng. Thân là Chí Tôn lâu năm nhất, mỗi lời nói cử động của hắn đều có ảnh hưởng to lớn, có thể hiệu triệu các tộc.
Đế Quan đã không còn có thể bình tĩnh được nữa, tất cả cường giả các tộc, những nhân vật thủ lĩnh ấy đều được điều động, bắt đầu tập trung về phía đoạn tường thành này.
Mấy người Thạch Hạo tự nhiên cũng bị kinh động. Lúc này ngay cả những chiến công hiển hách mà hắn đạt được cùng với những vầng sáng ngút trời kia cũng đều trở nên mờ nhạt.
Bởi vì, biến cố kinh hoàng đã tới, đại sự chấn động trời đất sắp xảy ra, ánh mắt của mọi người đều bị hấp dẫn tới. Nên dù cho lần này Thạch Hạo cực kỳ chói mắt, thế nhưng trước việc đại họa đang đến thì chuyện này đã không còn chói mắt đến thế nữa.
Rất rõ ràng, những người trẻ tuổi này không có tư cách leo lên đoạn tường thành đặc biệt kia.
Thế nhưng bọn họ vẫn nghe được tin tức, đồng thời cũng đã tới đứng ở bên cạnh, ngước nhìn nơi đó và chờ đợi tin tức.
Trên thực tế, bản thân thành trì quá lớn, khí thế mờ ảo nặng nề đè ép từ cổ chí kim, dù là ở gần thì lúc nhìn về phía tường thành cũng có cảm giác như đang ngước nhìn trời xanh vậy.
“Lần này, dị vực phản ứng thái quá như vậy chắc chắn là có nguyên nhân. Nếu ta đoán không lầm thì hẳn là có quan hệ với việc Hoang mang về chiếc rương gỗ mục ấy.”
Trên tường thành loang lổ, Kim Thái Quân mở miệng.
Lúc này, bóng người đông đúc, cường giả các tộc đều đã đến, tu vi phần lớn đều ở cảnh giới Độn Nhất. Đây là một nhóm tu sĩ, một nhóm thủ lĩnh mạnh mẽ nhất.
Tất cả mọi người đều mang vẻ mặt nghiêm trọng nhìn về phía ngoài thành!
“Cứ để Hoang cũng tới đi, việc này do hắn mà ra, hắn cũng có quyền leo lên thành, cho hắn một chỗ.” Kim Thái Quân lần nữa mở miệng.
Vào lúc này, không ai lên tiếng, rất yên tĩnh, đại tu sĩ các tộc đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, trong mắt thoáng hiện qua ánh sáng dị thường.
Bên dưới thành, khi Thạch Hạo nghe được mệnh lệnh này thì vô cùng kinh ngạc, hắn lại cũng có thể leo lên tường thành, đứng ở phía trên?
Bởi vì hắn đã nghe nói, nơi này đều là những nhân vật thuộc hàng tộc trưởng của các tộc, tu sĩ bình thường là không thể nào lên được.
“Là mệnh lệnh của ai?” Thanh Y tỏ vẻ kinh ngạc, hỏi người truyền lệnh.
“Kim Thái Quân!”
“Cái gì?!” Giờ phút này, rất nhiều người trẻ tuổi kinh hãi thốt lên, nói thí dụ như mấy người Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn, Thái Âm Thỏ Ngọc.
Ngay cả người của Kim Gia, Vương Gia cũng đều lộ ra vẻ mặt khác thường, cảm thấy vô cùng bất ngờ.
“Không được, tuyệt đối không thể lên đó, lão yêu bà này không phải người lương thiện!” Tào Vũ Sinh bí mật truyền âm, thật sự hắn không dám nói xấu lão yêu bà trước mặt mọi người.
Dù sao thì đó cũng là Chí Tôn, có thể nhìn xuống Cửu Thiên Thập Địa. Nếu thật sự bóp chết hắn ngay trước mặt mọi người thì cũng chẳng có ai dám ra mặt giúp hắn.
“Không thể tới đó, chuyện này có vấn đề!” Ma nữ của Tiệt Thiên Đạo cũng âm thầm truyền âm cho Thạch Hạo, nhìn hắn lắc đầu.
Tiếp theo, rất nhiều người đều ngăn cản, rất kiêng dè Kim Thái Quân.
Có điều, mệnh lệnh của Chí Tôn sao có thể không nghe?
“Ta đi xem rốt cuộc là chuyện gì.” Thạch Hạo muốn đi xem rõ đầu đuôi.
“Tốt, chúng ta cũng đi cùng ngươi, chính là muốn nhìn xem cảnh tượng hùng vĩ của đại quân dị vực xâm lấn!” Mấy người Tào Vũ Sinh nói.
Lần này, rất nhiều người đều tiến lên một lượt, khá là ao ước, ngay cả Thạch Nghị cũng là như thế, đều muốn quan sát lần này dị vực rốt cuộc đã huy động bao nhiêu hùng binh hãn tướng.
Hoặc hôm nay là một ngày đặc biệt, hoặc là có ý nhường nhịn, lần này thế mà không có ai ngăn cản, một đám người trẻ tuổi đều lần lượt leo lên tường thành.
Đám người này bao gồm cả đám người Đại Tu Đà, Lam Tiên, Tiểu Thiên Vương, Thập Quan Vương.
Tường thành bao la, cao tới trời xanh, tỏa sáng cùng nhật nguyệt.
Trên bức tường loang lổ khắc đầy những dấu vết do vô số thần binh lợi khí để lại, nhưng nó vẫn trường tồn, sừng sững vạn đời không đổ, trấn áp thông đạo dẫn đến Cửu Thiên Thập Địa.
“Nhiều sinh linh như vậy!” Vừa mới leo lên tường thành liền có người trẻ tuổi không kìm được kinh ngạc thốt lên, sắc mặt hoàn toàn thay đổi.
Nhìn xuống phía dưới, khắp nơi đen kịt, không thấy điểm cuối, đâu đâu cũng thấy đại quân dị vực đang đổ về từ phía chân trời, cực kỳ ngột ngạt.
Chưa từng có trong lịch sử!
Trong quá khứ, tuy rằng cũng có những cuộc chiến cục bộ, cũng rất kịch liệt nhưng không thể nào so sánh với tình hình trước mắt, cả sa mạc rộng lớn như bị lấp kín.
Rất rõ ràng, đoạn tường thành đặc biệt này, cho dù có cao hơn, có rộng hơn thì cũng có thể quan sát rõ ràng tình hình dưới mặt đất, đồng thời có thể cảm nhận được sự chấn động ấy.
Đại quân vô tận áp sát, áo giáp đen sì, đao dài sáng như tuyết, chiến mâu u tối đáng sợ, thiên mâu khổng lồ, huyết kích thô to, tọa kỵ mãnh thú dữ tợn.
Một dòng lũ sắt thép cuồn cuộn lao đến như vậy khiến cả đất trời đều rung chuyển bần bật!
Thế nhưng, đại quân vô bờ bến như vậy lại không hề phát ra tiếng động, không một người hò hét, không một con thú cưỡi nào gào thét, tiến lên không một tiếng động.
Mà điều này càng tăng thêm vẻ ngột ngạt, khiến người ta như muốn nghẹt thở!
Đại quân mênh mông thế nhưng không hề hỗn loạn, tất cả đều có trật tự, từng đội ngũ chỉnh tề, chậm rãi tiến lên, áp lực khiến mọi người trong Đế Quan phải run rẩy.
Bước chân đều tăm tắp như một, nhiều đội ngũ như vậy áp sát mà không hề phát ra tiếng động, chỉ có một âm thanh, sự uy hiếp khiến người người hô hấp cũng đều khó khăn.
Ngột ngạt, kìm nén đến đáng s��!
Đại quân dừng lại, tất cả đều dừng lại, không thể thấy điểm cuối, nhưng vẫn không có âm thanh, chỉ đứng bên ngoài Đế Quan.
Mãi cho đến khi một chiếc chiến xa màu đen chậm rãi từ đằng xa tiến tới, sự yên tĩnh mới bị phá vỡ!
“Giao Hoang ra, giao chiếc rương gỗ ra, có thể đảm bảo Đế Quan tiếp tục yên bình!” Một thanh âm lạnh lùng vọng đến, mang theo một thứ uy nghiêm to lớn.
“Ngươi nói giao là giao sao?!” Trên tường thành có người quát lên.
“Giao Hoang, giao rương gỗ ra, Vương Bất Hủ của giới ta có thể thề, sẽ không tấn công Đế Quan trong vạn năm, duy trì hòa bình giữa hai giới, nếu không, sẽ tàn sát tòa thành này!”
Những lời này vừa thốt ra đã khiến tất cả mọi người chấn động.
Bản dịch này được tạo ra bởi một người hâm mộ cuồng nhiệt truyện tiên hiệp, dành riêng cho độc giả truyen.free.