Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1533: Huyết chiến.

"Hú!"

Một vị Chí Tôn rít lên một tiếng, mang theo lửa giận và chiến ý ngút trời, khiến hư không nổ tung, sụp đổ hoàn toàn, tạo nên cảnh tượng khủng khiếp.

Đánh giết Hàn Minh ngay trước mặt bọn họ, bốn đại Chí Tôn không thể nào tới cứu viện được. Điều này khiến mỗi người lộ rõ vẻ lạnh lẽo, sát khí hừng hực.

Rất rõ ràng, bốn đại cao thủ đã quyết tâm ch���n giết Mạnh Thiên Chính.

"Chết rồi, Hàn Minh Chí Tôn thật sự đã chết rồi!"

Bên ngoài rừng rậm Thiên Thú, một nhóm người đều chấn kinh và sợ hãi, bởi vì cảnh tượng tưởng chừng chỉ có trong truyền thuyết đã thực sự diễn ra.

Đúng lúc này, kỳ cảnh thiên khóc đã xuất hiện. Trời xanh vạn dặm vốn không một gợn mây, giờ bỗng đổ mưa máu, từng hạt mưa lớn rì rào hạ xuống.

Máu đỏ sẫm rơi lên những ngọn cây, lên những nham thạch, trông thật đáng sợ.

Tất cả mọi người đều chấn kinh. Đây là thiên khóc, là sự tiếc thương, là tâm tình của đất trời dành cho một chí cường giả vừa ngã xuống.

Mưa máu bay lả tả, bao la vô tận, không biết từ đâu tới, nhuộm đỏ cả mặt đất, hình thành những vũng nước đỏ sẫm khiến lòng người kinh hãi.

Tiếp đó, mặt đất rạn nứt, vô số vết nứt tựa những con mắt không ngừng cuồn cuộn dòng nước đỏ đậm chảy ra – đó là địa than!

Những cảnh tượng này khiến mọi người chấn động, không ít sinh linh dị vực có mặt ở đây không thể kìm nén nỗi buồn mà rơi lệ, khóc thương bi ai cho Hàn Minh.

Chí Tôn chết đi, thiên địa cùng bi ai.

Ầm!

Tiếp đó, trong hư không xuất hiện từng tia chớp đen cuồng loạn không gì sánh được, với âm thanh vượt quá sức tưởng tượng, tựa như từng con rồng đen gầm thét, chấn động cả vùng cổ địa Biên Hoang này.

Sau đó, chuyện tình càng kinh người hơn nữa xảy ra.

Trên vòm trời có từng bộ xương trắng hạ xuống, đó chính là thi hài của các loại sinh vật, khiến người người khiếp sợ.

Chúng từ đâu tới, từ đâu hạ xuống?

Mở thiên nhãn quan sát, mọi người phát hiện tất cả đều xuất hiện từ một nơi nào đó trên hư không, chứ không phải từ vực ngoại giáng xuống, vô cùng kỳ lạ.

Rất nhiều người hít vào một ngụm khí lạnh, cảm thấy quá mức yêu tà. Chẳng lẽ trời xanh lại giáng xuống hài cốt ư?

Ầm!

Sau khi những bộ hài cốt này rơi xuống mặt đất, có cái lớn tựa núi, có cái nhỏ như hài nhi, tất cả đều vỡ vụn, hóa thành bụi xương trắng xóa.

Mưa máu đỏ tươi, hài cốt trắng như tuyết từ trên trời giáng xuống. Chuyện này yêu tà đến dị thường, khiến người chứng kiến tê dại cả da đầu.

Thế nhưng, những dị tượng này không hề ảnh hưởng gì tới cuộc tranh đấu của Chí Tôn!

Ngay cả khi Hàn Minh còn sống cũng chẳng là gì, vẫn sẽ bị giết không tha, huống chi những dị tượng này chỉ xuất hiện sau khi hắn bỏ mạng. Mạnh Thiên Chính dũng mãnh không gì sánh được, một mình đại chiến với bốn vị đại Chí Tôn ngay tại nơi này.

Tuy nhiên, ông cũng phải đổ máu. Để giết Hàn Minh một cách nhanh nhất, ông đã phải trả cái giá không nhỏ, cứng rắn đỡ thẳng vài chiêu từ bốn đại Chí Tôn.

Nếu không thì Hàn Minh làm sao có khả năng bị giết nhanh như vậy chứ? Thân là Chí Tôn, vốn cực kỳ khó giết chết. Trong kỷ nguyên này, qua vô số năm tháng đến nay, hiếm khi thấy sinh linh ở cấp độ này ngã xuống.

Chí Tôn rất khó tiêu vong, thế nhưng Mạnh Thiên Chính vẫn có thể giết chết một người. Đây tuyệt đối là sự kiện lớn, ngay cả ở dị vực cũng sẽ gây chấn động cực mạnh.

"Nhanh chóng giết chết hắn, đừng làm những chuyện thừa thãi!"

Một vị Chí Tôn khác lên tiếng. Hắn cầm trong tay chiến mâu đen, khẽ lắc tay, rút ra một tấm pháp chỉ đen. Nó rất kỳ quái, bên trên không hề có chữ viết nào cả thế nhưng vết máu thì ngập tràn.

"Pháp chỉ đen?" Đại trưởng lão chợt giật mình trong lòng. Nghe nói thứ này tới từ dị vực và có sức mạnh khó lường.

Ba Chí Tôn còn lại thấy vậy cũng dốc sức khống chế. Tấm pháp chỉ đen phát sáng, tỏa ra khói đen cuồn cuộn trời, tựa như một chiếc hồ đen thẳm càng thêm đáng sợ.

Đồng thời, máu tươi trên mặt đất cũng đang dịch chuyển, tựa một vùng biển mênh mông cuộn trào mãnh liệt, cuối cùng như muốn phun trào.

"Tiêu diệt!"

Một vị Chí Tôn hét lớn, chụp lấy, điều khiển nó đánh mạnh về phía Mạnh Thiên Chính.

"Xoẹt!"

Đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính không xuất thủ mà chỉ lật tay, thanh kiếm thai trong lòng bàn tay liền đâm thẳng về phía trước. Mưa ánh sáng tựa phi tiên xuất hiện, ánh kiếm huy hoàng đến mức lấn át cả mặt trời.

Kiếm thai Đại La rực rỡ đến cực điểm, dễ dàng đâm thủng tấm pháp chỉ đen ấy như đâm vào miếng thịt ôi thiu, khiến máu tươi càng sôi trào hơn.

Từ đó, một vùng đ��i dương đỏ ngòm tuôn trào theo tấm pháp chỉ đen, khí thế như dòng nước vỡ đê, lan tràn về phía kiếm thai, muốn nuốt trọn Đại trưởng lão.

Nhưng mà, kiếm thai phát sáng, tựa như tiếng ca vọng từ Táng địa cổ xưa, sâu lắng mà hoang vắng, bi thương.

Âm thanh này rất kỳ lạ, khiến Đại trưởng lão cũng phải giật nảy mình.

Bốn đại Chí Tôn của dị vực thì càng kinh ngạc hơn. Thanh kiếm thai này quá kỳ dị, rõ ràng chỉ phát ra mưa ánh sáng tựa phi tiên, vậy mà sao lại vang lên ca khúc mai táng?

Vù!

Pháp chỉ đen bốc cháy hóa thành tro tàn, toàn bộ vết máu cũng khô cạn và biến mất không dấu vết.

Ca khúc mai táng biến mất, kiếm thai khôi phục lại vẻ yên tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Giết!"

Những người kia hét lớn, liều mạng tranh đấu, thề không dừng tay chừng nào Mạnh Thiên Chính còn chưa chết.

Bởi vì, Hàn Minh đã chết trận, đây là một sỉ nhục đối với bọn họ. Năm đại cao thủ cùng nhau tới đây mà lại có một người bỏ mạng, khiến ai nấy đều tối tăm mặt mũi.

"Mạnh Thiên Chính, ngươi rất mạnh, thế nhưng chúng ta cũng ch��ng hề yếu, xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!" Có người quát lên.

Chiến y hoàng kim trên người Mạnh Thiên Chính có vài nơi bị tổn hại, mấy lần dính phải đòn nghiêm trọng nên nhuốm đầy máu. Ngay cả mái tóc đen cũng lấm tấm vết máu.

Dáng người ông vẫn kiên cường, khí vũ hiên ngang, anh khí nội liễm, đôi mắt sâu thẳm không chút e ngại hay kiêng kỵ.

Thạch Hạo, được một chùm sáng bao bọc bảo vệ, vô cùng lo lắng. Dù sao thì Đại trưởng lão cũng chỉ có một người, mà đối phương lại có tới bốn Chí Tôn, tất cả đều ngang tài ngang sức. Cứ tiếp tục như vậy, e rằng sẽ gặp nguy hiểm.

"Đại trưởng lão, chúng ta có thể đột phá vòng vây được không ạ?" Hắn không muốn Đại trưởng lão liều mạng.

Mạnh Thiên Chính không hề trả lời thế nhưng vẫn làm ra hành động. Ông hét dài một tiếng, chấn động cả sa mạc vô ngần. Trong lúc giơ tay, Thập Giới Đồ giữa bầu trời run rẩy, nổ vang kịch liệt.

Tiên khí rung bần bật, hào quang chiếu rọi càn khôn, rực rỡ không gì sánh được.

Ông muốn thu hồi tiên khí này, muốn giải tán Chiến giới rồi rời đi.

"Tiên khí kiềm chế lẫn nhau, tràng vực đã hình thành thì há có thể dễ dàng tan rã chứ!" Có một vị Chí Tôn lạnh lùng nói.

Lời hắn nói là sự thật. Tình hình lúc này rất đặc thù, vài món tiên khí kiềm chế lẫn nhau, ánh sáng phát ra đều nối liền, trong thời gian ngắn khó mà giải tán được.

"Ầm!"

Xung quanh Mạnh Thiên Chính tỏa ra vô số phù văn kỳ dị, rực rỡ như được khắc sâu trên thể phách. Thêm vào đó là vài vết tích đại đạo, ngay cả chiến y hoàng kim cũng xuất hiện hoa văn phức tạp, càng thêm thần thánh.

Tinh lực ông sôi trào, tựa như Chiến Tiên cổ xưa thức tỉnh, phát ra những gợn sóng không gì sánh được, chấn động lòng người.

Ầm ầm, tinh lực cuộn trào như cột trụ hình rồng chống đỡ cả bầu trời, vươn thẳng tới thương vũ, tiến vào vực ngoại.

Tiếp đó, Đại trưởng lão một tay cầm kiếm thai, tay còn lại cầm rương gỗ mục, vọt thẳng lên trời cao. Ông không ngờ đã thoát được vòng vây, lao ra khỏi tràng vực do tiên khí tạo thành.

Sao có chuyện này được chứ? Điều này khiến mấy vị Chí Tôn phía sau ngây dại.

"Bất Diệt Kinh thật là đáng sợ, khiến thân thể hắn mạnh mẽ đến cực hạn, khống chế được sức mạnh vượt qua lẽ thường, từ đó ảnh hưởng đến Thập Giới Đồ, mở ra một lỗ thủng!" Có người lạnh giọng nói.

"Hắn không muốn lấy lại Thập Giới Đồ và tấm vải liệm nữa ư? Được thôi, vậy chúng ta sẽ cất giữ giúp hắn!" Người còn lại nói.

"Không ổn, không thu được. Mấy món tiên khí ấy đang đối đầu với nhau, nhất thời khó mà lay động được. Chúng ta cứ lao ra trước đã, nếu không sẽ tự chui đầu vào rọ!"

Xoẹt!

Bốn bóng người vọt lên tận trời cao, từ lỗ thủng đó rời khỏi Chiến giới.

"Chạy đi đâu!" Bốn đại Chí Tôn truy sát phía sau.

Bọn họ tạm thời bỏ lại mấy món tiên khí này, bởi vì những thứ này sau này có thể lấy lại, hiện giờ không ai có thể lay động được.

"Giết!" Người cầm chiến mâu đen đâm thẳng về phía trước. Cùng lúc đó, bọn họ đã tiến vào vực ngoại, đang ở bên trong trời xanh vô ngần.

Chiến mâu đen này đáng sợ vô biên, nó phát ra hào quang rạng ngời, lưỡi mâu khủng khiếp ấy trở nên to lớn, uy lực kinh người.

Mạnh Thiên Chính lạnh lùng quay đầu lại, dùng một chiêu kiếm chém tới. "Keng!" Lưỡi mâu bị đánh văng.

Chiến mâu đen tựa như sống lưng thiên địa đen kịt, to lớn vô biên. "Vù!" Nó đâm thủng một thiên thể, khiến nó nổ tung ngay tại chỗ.

Tiếp đó, chiến mâu lao vút ngang trời, một lần nữa đâm thẳng về Mạnh Thiên Chính.

Bọn họ đại chiến vô cùng kịch liệt ở vực ngoại!

Ầm!

Tên còn lại đột nhiên lấy ra một đại ấn khổng lồ. Trong nháy mắt, nó hóa lớn, va nát vài thiên thể gần đó rồi đập thẳng về phía Đại trưởng lão.

"Bốp!" Đại trưởng lão vung rương gỗ trong tay đón đỡ trực diện, đối kích cùng nhau, ánh sáng chói mắt bùng phát.

Điều này khiến ánh mắt của vài tên Chí Tôn dị vực trở nên sắc lạnh. Ai nấy đều nhìn chằm chằm chiếc rương gỗ, thứ này quả nhiên rất siêu phàm, thậm chí ngay cả pháp khí Chí Tôn cũng bị đánh văng ra ngoài.

"Thu!"

Tên còn lại hét lớn, hắn lấy ra một chiếc lò lửa đang bốc cháy. Ngọn lửa hừng hực lan tỏa, mục đích là muốn cuốn Mạnh Thiên Chính vào trong bếp lò này.

Có thể thấy, vài thiên thể đang di chuyển và bị thu vào bên trong. Sao trời nơi đây run lên bần bật tựa biển gầm, bùng phát những gợn sóng dữ dội.

Khi Đại trưởng lão rơi vào lò lửa này, ông chợt tung cước đá thẳng vào miệng lò, khiến nó bay vút sang một bên. Ánh lửa đầy tr��i trút ra ngoài, đốt cháy hàng loạt thiên thạch thành chất lỏng.

Đây là một cuộc đại quyết chiến, mấy người này đều liều mạng, không ai chịu buông tay.

Về sau, "Vù!" một cây chiến mâu đen đâm thủng lồng ngực Đại trưởng lão. Lưỡi mâu sắc bén mang theo máu tươi, xuyên thẳng từ trước ra sau lưng ông.

Ngay cả chiến y hoàng kim cũng không thể ngăn cản lưỡi mâu này, khiến ông bị thương nặng.

Nên biết, đây chính là pháp khí Chí Tôn. Nếu một sinh linh khác bị xuyên thủng thì sẽ nổ tung, chẳng còn sót lại gì.

Thế nhưng, Mạnh Thiên Chính lại hét dài một tiếng. Ông không hề rút thanh chiến mâu ra khỏi thân thể, trái lại còn men theo lưỡi mâu, tiến thẳng đến cán mâu, tấn công dứt khoát về phía trước.

"Phụt!"

Máu tươi tứ tung, tên Chí Tôn kia suýt bị chém thành hai nửa.

Tất cả diễn ra trong nháy mắt, quá nhanh. Ba Chí Tôn bên cạnh còn tưởng rằng đã đắc thủ, Mạnh Thiên Chính sẽ bỏ mạng, nhưng lại phát hiện đồng đội của mình đã trọng thương.

Mạnh Thiên Chính làm vậy cũng là vì không còn cách nào khác. Bị các Chí Tôn vây công, mu���n phá vòng vây, muốn giết địch, ông buộc phải trả một cái giá thật lớn.

Nếu không, trong thời gian ngắn không thể có được chiến quả như vậy.

Ông đang lo lắng sẽ có thêm Chí Tôn khác từ dị vực kéo tới, cho nên buộc phải làm vậy, hy vọng trong thời gian ngắn nhất có thể đánh giết địch thủ, đạt được chiến công!

Sau khi Mạnh Thiên Chính bị chiến mâu đen xuyên thủng, hành động cũng không hề trì trệ, vẫn ra tay hết sức, tiếp tục đánh giết.

Chủ nhân thanh chiến mâu ấy thiếu chút nữa bị chém thành hai đoạn, lúc này sắc mặt biến đổi, dốc mọi khả năng lùi về sau, không thể không buông chiến mâu trong tay mình.

Người khác thấy thế thì vội vàng ra tay, Chí Tôn thuật đan xen đánh giết về phía trước.

"Phụt!"

Ánh kiếm như dải lụa rọi sáng bầu trời, khiến chòm sao phải mờ tối.

Ánh máu bắn tung tóe. Lần này, Đại trưởng lão không chỉ đánh bay đầu lâu của người nọ mà còn đâm thủng một lỗ máu nơi mi tâm hắn.

"Bất Diệt Kinh!" Chủ nhân của thanh chiến mâu ấy gào lên.

Bởi vì, ngay trước khi hắn buông tay khỏi thanh chiến mâu, hắn đã muốn khống chế nó nổ tung hòng hủy diệt Đại trưởng lão.

Thế nhưng, vào thời khắc đó, thân thể Đại trưởng lão lại cứng rắn tựa tiên kim, không cách nào lay động được, mạnh mẽ đến đáng sợ. Đồng thời, trong cơ thể ông tuôn ra một nguồn sức mạnh áp chế hắn.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, một bảo vật của trí tưởng tượng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free