Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1518: Chết sạch hết đi.

"Lão già, mạng ngươi thật lớn, đến giờ vẫn chưa chết!" Thạch Hạo trợn mắt bước thẳng tới, vung tay tóm lấy tàn thể kia.

Phải nói, cường giả này thê thảm vô cùng, sớm đã không còn nguyên hình dáng dấp. Tứ chi đứt rời, đầu lâu rạn nứt, từ bụng trở xuống đã biến mất không còn tăm hơi.

Giờ đây, hắn chỉ còn lại một phần nhỏ cơ thể, kết cục vô cùng đáng thương.

Cách đây không lâu, Thạch Hạo từng bị nhóm người này lừa gạt lên một chiếc chiến xa. Sau đó, hắn tương kế tựu kế, giết chết một lão già cảnh giới Độn Nhất. Kế hoạch bại lộ, đám người kia trở mặt, mấy vị đại tu sĩ xuất hiện truy sát hắn.

Nhóm người này cùng tu sĩ dị vực liên thủ, đi cùng nhau không hề vướng bận, đủ thấy họ đã hoàn toàn ngả về phía dị vực.

Kết quả, những kẻ này cũng chẳng hề may mắn. Khi Thạch Hạo quấy nhiễu con cổ long kia, đã gây ra một tai họa cực lớn. Thanh niên và trung niên của tộc đều bị diệt sạch, còn những nhân vật lớn tuổi chọn cách tiến vào ao nước thì lại bị hao tổn trong nháy mắt.

"Đáng tiếc chiếc chiến xa kia!" Thạch Hạo sau khi quan sát kỹ mới phát hiện, một chiếc chiến xa tả tơi đang tỏa ánh sáng mờ ảo bảo vệ lão già. Nếu không có nó, lão ta hẳn đã bỏ mạng từ sớm.

Dù vậy, người này cũng đã tàn phế, còn chiếc chiến xa kia thì bị ao nước ăn mòn rách nát, cuối cùng cũng sẽ tan rã, thần tính biến mất sạch mà thôi.

Trong mắt Thạch Hạo, người của bộ tộc này tuy rất mạnh nhưng không thể nào sánh vai với những lão già dị vực kia. Ngay cả đại tu sĩ dị vực cũng chết đến chín phần mười, lão ta đáng lẽ không thể sống sót. Tất cả cũng là nhờ chiếc chiến xa này.

"Nói đi, ngươi đến từ bộ tộc nào?" Thạch Hạo hỏi. Đây là vấn đề hắn quan tâm nhất, bởi vì bị bộ tộc này lợi dụng nên hắn đặc biệt lưu tâm.

Tuy rằng đã có suy đoán, nhưng hắn cần phải chứng thực lại mới chắc chắn.

"Ngươi..." Lão già này thực lực cực kỳ mạnh mẽ, nhưng giờ đây đã suy yếu đến mức chẳng còn ra hình thù gì, bất cứ lúc nào cũng có thể bị dập tắt.

"Đừng lo, ngoan nào. Chỉ cần ngươi nghe lời, ta sẽ bảo vệ ngươi, sẽ không để ngươi chết trong ao nước này đâu." Thạch Hạo cười tủm tỉm nói.

Mặc dù bản thân bị thương nặng, hình thần gần như hủy diệt, nhưng lúc này lão già chợt cảm thấy sợ hãi, da gà nổi toàn thân. Tên Hoang đáng chết này lại dám chế nhạo và hù dọa như vậy.

Đây là một tên tiểu bối, dưới góc nhìn của hắn thì vẫn còn hỉ mũi chưa sạch. Cách đây không lâu, nó còn bị bọn chúng truy sát đến mức như chó mất chủ, không ngừng lưu vong loạn xạ. Vậy mà giờ đây, nó lại được đà lấn tới, không ngừng chế giễu hắn.

"Nhóc con, ngươi chớ có quá phận!" Lão ta gầm lên.

"Còn tự cao tự đại nữa sao?" Thạch Hạo túm chặt cổ áo lão ta. Đáng tiếc, cái gọi là bảo y kia đã quá hư hao, lúc này liền vỡ vụn.

Ầm!

Thạch Hạo nắm chặt lấy Hoàng Kim sư tử đang đứng bên cạnh, rồi coi nó như một cây gậy gỗ, không ngừng xoay tròn và đập thẳng vào lão già.

Bụp! Nửa thân trên của lão già hoàn toàn biến mất, bị đập nát chỉ còn sót lại cái đầu lâu, càng lúc càng thê thảm.

Đòn đánh này đã gây ra hai tiếng kêu la thảm thiết. Một tiếng đương nhiên là của lão già này, lửa giận phừng phừng. Hắn gần như bỏ mạng, giờ lại mất đi nửa thân thể còn lại, chỉ còn sót mỗi đầu lâu, nhất định sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Tiếng còn lại chính là của Hoàng Kim sư tử, nó tức điên và xấu hổ vô cùng.

Bởi vì, vừa nãy Thạch Hạo quá mức càn rỡ, tóm lấy Hoàng Kim sư tử ở bên cạnh, lại còn coi nó là gì? Là một khúc gậy gỗ, một công cụ, một khúc cây chẳng hề quan trọng sao?

Quá càn rỡ! Cơn tức giận khiến thân thể Hoàng Kim sư tử run rẩy.

"Nói đi, ngươi đến từ bộ tộc nào? Ngươi cũng nên biết, ta không phải người kiên nhẫn. Đặc biệt lại bị các ngươi truy sát lâu như vậy, tính khí sẽ không dễ chịu. Nếu không nói, ngươi hẳn đã biết kết cục tồi tệ thế nào rồi." Thạch Hạo nói.

"Ngươi đã đắc tội với bộ tộc nào, không đội trời chung với ai, lẽ nào bản thân ngươi không hiểu sao?" Đầu lâu căm hận nói.

Sau khi nghe những lời này, con ngươi Thạch Hạo co rút. Hắn cảm thấy, tình hình có chút phức tạp!

Là Vương gia hay Kim gia? Hai gia tộc Trường Sinh này đều đối đầu, là kẻ địch của hắn.

Nhưng lẽ nào lão già này lại dễ dàng nói ra như thế?

Hay là hắn đang nói dối? Nếu một thế gia Trường Sinh khác tham gia vào, tình hình sẽ càng phức tạp, càng đáng sợ hơn nữa.

Thạch Hạo không nói một lời, nhanh như chớp tóm lấy đầu lâu ấy, tìm kiếm trong biển ý thức để hi���u rõ mọi chuyện!

Nếu là trước kia, hắn chắc chắn không làm được. Đây là một đại tu sĩ thuộc cảnh giới Độn Nhất, nguyên thần lực mạnh mẽ như vầng mặt trời, có thể đốt cháy kẻ ở cảnh giới thấp.

Nhưng giờ đây, đạo hạnh của Thạch Hạo đã tinh tiến một đoạn dài. Đồng thời, thực lực đối phương đã giảm mạnh, mười không còn một, nên việc này đơn giản tựa như ăn cháo vậy.

"Không!" Lão già này ra sức chống cự, dùng mọi khả năng để chống trả.

Rất nhanh, Thạch Hạo rút lui, vẻ mặt u ám, tựa như một vệt ánh sáng chìm trở lại dưới đáy ao.

Ầm!

Đầu lão già nổ tung, rồi lan tràn về những người xung quanh. Dù có ao nước cản trở, nhưng vẫn có ba người mang theo lòng không cam chết cùng hắn.

"Bên trong đầu lâu này có dấu vết đáng sợ, vừa chạm vào liền kích nổ. Tuyệt đối là tác phẩm của một thế gia Trường Sinh nào đó!" Sắc mặt Thạch Hạo rất khó coi.

Ngay cả đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất mà cũng bố trí được vết tích như vậy, lúc cần thiết có thể hy sinh ngay tức khắc. Việc này, ngoại trừ một vài gia tộc trường tồn từ xa xưa, còn ai có quyết đoán như thế chứ?

Phía trên, một nhóm đại tu sĩ trầm mặc, nhưng trong lòng lại vô cùng hoảng sợ. Thân là cường giả cảnh giới Độn Nhất mà lại sinh ra cảm giác này, khiến bọn họ cảm thấy xấu hổ không thôi.

"Ồ, phía trên không còn động tĩnh gì nữa sao?" Thạch Hạo thì thầm. Ý hắn chính là con Chân Long cổ đại ở phía trên kia.

Xoẹt!

Cùng lúc đó, có người dịch chuyển lao ra khỏi ao nước hòng chạy trốn.

Đứng trong ao nước, mỗi giây trôi qua thân thể của bọn họ đều dần dần tan rã, gặp phải sự phá hoại vô cùng nghiêm trọng. Nếu không phải muốn sống sót, bọn họ nhảy vào đây làm gì chứ?

Bọn họ tin chắc, những tu sĩ khác bên ngoài hẳn đã chết sạch. Giờ đây, tuy bọn họ rất thê thảm nhưng dù sao cũng vẫn còn sống.

Vèo!

Có người lao lên khỏi mặt nước, khống chế tàn thể hòng bỏ chạy. Giờ đây thương thế quá nặng, bất cứ lúc nào cũng có thể chết, nên không phải lúc để tính sổ với Hoang.

Thạch Hạo lộ ra nụ cười khẩy. Hắn nhắc đến bên ngoài, đồng thời lẩm bẩm như vậy, chính là muốn bọn họ trở thành cục đá dò đường.

Đương nhiên, mặc dù biết rõ ý đồ của hắn, nhưng những người kia cũng không hề e ngại. Bởi vì, vào lúc này dưới góc nhìn của bọn họ, Hoang tựa như một tên ác ma mọc sừng nhọn. Nếu đứng yên chờ đợi, hơn nửa là sẽ chờ hắn tới tàn sát.

Phụt!

Kẻ vừa vọt lên mặt nước kia cũng không bị khí tức của con cổ thú phía trên nghiền ép, nhưng lại bị một luồng kiếm khí của Thạch Hạo chém bay đầu lâu. Kể cả thân thể tàn phế kia cũng bị chém thành hai nửa, nguyên thần bị hủy diệt!

"Trốn!"

Khi lão ta hét lên chữ này, những đại tu sĩ may mắn còn sống sót kia cảm thấy vô cùng nhục nhã. Khi đối mặt với một tên nhóc hỉ mũi chưa sạch mà lại phải chạy trốn đầy chật vật như vậy!

"Đừng đi, gà của ta, dê của ta, vịt của ta, trâu của ta! Các ngươi đừng trốn mà!" Thạch Hạo hét lớn phía sau, đồng thời bắt đầu động thủ.

Phía trước, những đại tu sĩ nổi giận vô cùng, nộ huyết tăng vọt toàn thân, tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Phụt!

Thạch Hạo chẳng chút lưu tình, lòng bàn tay phóng ra một luồng kiếm khí óng ánh chặt lìa một kẻ phía trước. Tiếp đó, hắn lại bồi thêm một chiêu kiếm xuyên thủng xương trán, đánh nát nguyên thần.

Tiếp theo, lại là một tia sét phóng ra, làm nổ tung một đại tu sĩ tứ chi không lành lặn, đồng thời cũng rất suy yếu. Khiến cả người hắn cháy khét, nguyên thần khô héo rồi nhanh chóng tán loạn, bỏ mạng nơi đây.

Vèo!

Thạch Hạo xông lên, tựa như tên rời khỏi cung, nhanh chóng lao lên mặt nước. Mỗi một lỗ chân lông đều phát sáng, hàng ngàn hàng vạn tia thần mang chiếu rọi như mặt trời ban trưa!

Tiếng phụt vang lên, kèm theo ánh máu. Những luồng thần mang này vô cùng sắc bén, xuyên thủng thân thể của mấy kẻ còn lại, nhất thời máu tươi văng tung tóe giữa trời!

Trong giây lát, tất cả đều chết sạch!

Không chút bất ngờ nào!

Mười mấy đại tu sĩ nhảy xuống ao nước tránh nguy hiểm, không một ai sống sót, toàn bộ đều bỏ mạng.

Bao gồm cả lão già áo bạc vô cùng mạnh mẽ, là chi thứ của Đế tộc, giờ đây cũng đã bỏ mạng. Thân thể lão rơi xuống, chìm vào trong ao nước rồi từ từ bị hòa tan sạch sẽ.

Đồng thời, Thạch Hạo mở Thiên Mục nhìn về cảnh tượng trên ngọn núi đá phía đối diện. Con rồng kia đang nhắm chặt cặp mắt, tinh khí bốn phương tám hướng không ngừng tuôn chảy về phía nó.

Thạch Hạo chấn động không thôi, bởi vì hắn nhìn thấy cảnh tượng ở nơi xa: hơn một nửa khu rừng rậm Thiên Thú đã bị hủy diệt? Màu xanh biến mất, dung nham đỏ lòm khắp nơi!

Giờ khắc này, sương máu đỏ thẫm, sinh cơ xanh biếc tràn trề từ trong vùng núi bị tàn phá ấy bay lên, tiến vào trong thân thể cổ thú, trở thành tinh khí cho mỗi lần hô hấp của nó.

Thạch Hạo nhanh chóng trở lại ao nước, bởi vì hắn cảm thấy, nếu trì hoãn thêm chút nữa, bản thân hắn sẽ hóa thành một luồng tinh khí, tiến vào trong cơ thể con cổ thú ấy.

"Ồ?"

Bỗng nhiên, ao nước cuộn trào, bên ngoài nổ vang tựa thủy triều ập tới. Thạch Hạo kinh ngạc, bèn tiến lên mặt ao để quan sát.

"Đây là..." Cổ thú phát sáng, toàn thân tràn ra tinh khí bao phủ về phía trước. Trong nháy mắt Thạch Hạo chấn kinh, dung nham khắp vùng núi lùi lại. Ngọn núi khổng lồ từ từ nhô lên từ dưới đất, tiếp đó, màu xanh trải rộng, thảm thực vật nhanh chóng sinh trưởng.

Cảnh tượng như vậy vô cùng kinh người. Sinh mệnh lại như lúc ban đầu, nhanh chóng sinh trưởng và hiển hiện ra như trước.

Không hề giống hủy diệt, không phải trời long đất lở, nhưng việc này càng khiến Thạch Hạo chấn động hơn. Thân thể hắn được một luồng sinh cơ bao phủ, đạt được lợi ích cực kỳ to lớn.

Hơn nửa khu rừng rậm Thiên Thú bị hủy diệt nhanh chóng khôi phục, một lần nữa tràn ngập màu xanh biếc, sinh cơ vô hạn!

"Hủy diệt, sự diễn dịch của sinh mệnh..." Thạch Hạo mê man nói. Hắn yên lặng quan sát tất cả, toàn thân phát sáng, đạo hạnh không ngừng tăng tiến.

Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động duy nhất dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free