Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1515: Quá ác.

Mọi người đều đã đoán được Thạch Hạo muốn làm gì, không ngờ hắn lại điên cuồng đến mức khiến ai nấy cũng rùng mình!

"Trốn nhanh, đừng ngoảnh đầu nhìn lại, cứ thế mà chạy thoát!" Có người hét lớn, không chỉ nhắc nhở những kẻ trên ngọn núi đá mà còn là cảnh báo cho các tu sĩ ẩn nấp nơi xa.

Thế nhưng, liệu có kịp không? Cả đám người hoảng loạn!

Thạch Hạo ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phía con cổ thú kia, ánh mắt lộ ra thần quang, hắn đang quan sát con "Chân Long" cổ đại ấy.

Trên ngọn núi đá phía đối diện có một tấm bia đá khắc bốn chữ cổ "Đệ Nhị Thiên Hạ", bên trên bia đá buộc một sợi xích khổng lồ vươn lên tận trời cao.

Nơi đó đang khóa chặt lấy một con cổ thú tựa như cá sấu thượng cổ, sau lưng mang đôi cánh thần thánh, đầu mọc sừng rồng, vảy bạc dày đặc khắp thân, tỏa ra khí tức khiến thần hồn chúng sinh bất an.

Nếu như nhìn chăm chú vào nó thì linh hồn sẽ cảm thấy như muốn vỡ nát!

Đây chính là cổ thú cái thế xa xưa, không một ai có thể nhìn thẳng vào nó mà chỉ có thể nhìn lướt sơ qua rồi thu hồi ánh mắt, nếu không sẽ có tai họa ngập đầu.

Mà lúc này Thạch Hạo lại mở miệng hét dài một tiếng, chuẩn bị vận dụng thiên công sóng âm để đánh thức con cổ thú này!

Việc này quá điên cuồng, vượt qua dự liệu của mọi người.

Bởi vì, dù cho có chết thì cũng không thể chết như thế này được, tới lúc đó sẽ chết không toàn thây, chỉ cần con cổ thú này thức tỉnh thì chắc chắn trời đất sụp đổ, không một sinh linh nào có thể thoát khỏi thương tổn trong cơn chấn động khi nó thức tỉnh, phần lớn đều sẽ nổ tung mà chết.

Lúc nó ngủ say đã có thể khiến cho đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất phải kinh hồn bạt vía, không dám đối mặt, huống hồ là khi nó thức tỉnh?

"Hoang là kẻ điên!"

"Hắn không muốn sống nữa ư, lúc này hắn cũng không phải đang ở trong tuyệt lộ, làm sao sẽ lại liều mạng đồng quy ư tận với chúng ta?!" Có người chửi rủa, trong vẻ sợ hãi mang theo sự không cam lòng.

Đặc biệt là ông lão áo bạc, hắn rất thận trọng, trước kia cũng chưa từng tiến lên ngọn núi đá ấy và sau khi tin chắc Thạch Hạo đã tiến xuống đáy ao thì mới tiến lên, kết quả vẫn là "gặp họa".

Thực ra, có một nhóm người rất cẩn thận, từ trước đã đứng ở nơi rất xa, rời khỏi khu vực núi đá này.

"Gào!"

Thạch Hạo phát ra tiếng gầm, khống chế sóng âm đáng sợ xung kích vào ngọn núi đá phía trước mình, không phải công kích chính diện thế nhưng cũng đủ để quấy phá giấc ngủ say của con cổ thú.

"Hoang, đừng như vậy, nếu không ngươi cũng sẽ chết!" Mấy người sắc mặt trắng bệch như tờ giấy lớn tiếng khuyên can.

Bởi vì, khuyên can Hoang chính là đang cứu lấy bản thân.

Nhưng mà Thạch Hạo sao có khả năng dừng lại chứ, tinh lực giao hòa trời đất, mái tóc đen dày đặc phất phới, con mắt lạnh lẽo, hắn đứng nơi ấy gào thét càn khôn, chấn động cả thiên địa.

Mọi người tuyệt vọng, cơ bản không thể ngăn cản hắn được.

"Đáng ghét thật, tên Vô Úy Sư Tử kia đã làm hại chúng ta, đúng là đáng chết mà!" Có một số người tức giận thầm trách móc Hoàng Kim Sư Tử.

Bởi vì, dưới cái nhìn của bọn họ thì Hoàng Kim Sư Tử quá tự phụ, nó cho rằng bản thân đã kiểm soát tất cả, đã đoạt mạng Hoang, chẳng khác gì đang lừa dối mọi người lên núi.

Đối với những lão già khôn ngoan luôn cẩn thận cũng như quý trọng tính mạng thì đây hoàn toàn là đang lừa gạt, cứ thế dẫn bọn họ vào một con đường không có lối về.

Bên trong sóng âm của Thạch Hạo còn mang theo cả tia chớp, vận chuyển phù văn Lôi Đế, dùng lôi đình kinh thiên quấy nhiễu trật tự thiên địa nơi này, tạo ra những tiếng nổ ầm ầm.

Có thể thấy được, trong hư không xuất hiện từng luồng tia chớp rực lửa đánh mạnh xuống dưới, mỗi một tia đều to lớn tới kinh người, âm thanh đinh tai nhức óc.

Cơn chấn động này quá kịch liệt, âm thanh cũng quá to lớn, cũng không phải nổ vang quanh Thạch Hạo mà là nổ vang ở tấm bia đá "Đệ Nhị Thiên Hạ" phía đối diện hắn.

Đồng thời, hắn đang vận dụng đại thần thông quấy nhiễu nguyên khí nơi đó, làm cho ngọn núi đá rung lắc dữ dội như muốn nứt toác.

Tấm bia đá ấy rung lên ầm ầm thế nhưng không hề sụp đổ, nó phát sinh ký hiệu thần bí kỳ dị kéo lấy sợi xích sắt phía trên khiến nó vang lên ào ào, tiếng leng keng chói tai, khiến cho một đám sinh linh đang chạy trốn khiếp sợ tới tận linh hồn, lông tóc dựng đứng.

Bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng, tác động khiến sợi xích chấn động như thế thì cục diện đã rơi vào thế khó giải, xích sắt lắc lư, thế cục hủy diệt không cách nào phá giải, kết cục chỉ có thể bi thảm mà thôi!

"A... Ta không muốn chết ở đây!" Một đám trẻ tuổi sợ hãi hét lớn.

"Ta hận!" Một vài đại tu sĩ cũng thầm than thở, bởi vì bọn họ đã thấy được, con cổ thú kia đã bị quấy rầy và đang từ từ tỉnh lại.

Nơi ấy, khí hỗn độn khuếch tán, thân thể của con cổ thú chuyển động, thân thể khổng lồ của nó che kín cả bầu trời, hàng mi dày nặng tựa tường thành kia đang rung động khe khẽ.

Thời khắc này, một luồng khí tức vô thượng bao phủ đất trời, đông cứng linh hồn của chúng sinh, cắt xé thân thể của quần hùng.

Mới chỉ bắt đầu tỉnh giấc đã khiến không ít cường giả không cách nào chịu đựng nổi.

"A..."

Một vài tu sĩ trẻ tuổi hét thảm, thân thể phân liệt thành nhiều mảnh, bị một luồng khí thế cường đại nghiền nát.

"Phụt!"

Có người ho ra máu đồng thời từng mảnh nội tạng cũng văng ra theo, thân thể bị đè nát ngay tại chỗ.

"Bụp!"

Có người thì xương trán nổ tung, mi tâm rỉ máu, khi nguyên thần vừa lao ra đã lập tức hóa thành một mảng hào quang lớn, tan biến thành mưa ánh sáng giữa không trung.

Tình cảnh tuyệt vọng, không cách nào chống lại được!

"Trốn nhanh!" Mấy người hét lớn.

Bởi vì, chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi, nếu như con cổ th�� kia mở mắt thì cục diện sẽ đáng sợ tới mức nào?

Chỉ là bọn họ rõ ràng, hôm nay phần lớn sẽ không có bất kỳ cơ hội mong manh nào, con thú này một khi thức tỉnh thì khí tức của nó sẽ cuồn cuộn lan xa vạn dặm chỉ trong nháy mắt, vô tận vô biên!

Mà ở đây, bọn họ sẽ không cách nào xé toạc hư không, không cách nào vượt qua một cách hiệu quả, bởi vì có pháp tắc mạnh mẽ nhất bảo hộ, cánh cửa hư không không thể phá vỡ.

"Hoàng Kim Sư Tử, ngươi làm hại ta rồi!" Tới thời khắc cuối cùng thì có đại tu sĩ không cam lòng, đây là một nỗi oán hận vô cùng phức tạp.

Vốn địch thủ là Hoang, là thiếu niên đáng ghét kia, nhưng hiện tại trong mắt mọi người thì kẻ đưa bọn họ vào con đường này chính là Hoàng Kim Sư Tử.

Rất nhiều người vô cùng cẩn thận, không một ai lên núi, chỉ vì Vô Úy Sư Tử đứng ở nơi đó và nói rằng mình đã làm chủ mọi thứ, đã giết chết được Hoang, cho nên bọn họ mới tiến lên.

"Có thể trách ai bây giờ, chỉ có thể tự oán trách bản thân!"

"Hoang, hắn điên rồi!" Đương nhiên cũng có phần lớn mọi người nghiến răng nghiến lợi căm tức Thạch Hạo vô cùng, muốn lột da rút xương hắn.

"Hắn không điên đâu, bởi vì hắn có cách giữ mạng!" Lúc này bỗng có người lên tiếng.

Đồng thời, trong lúc này bỗng nhiên có một vài người quay đầu lại, nhanh như chớp hóa thành mấy chục đạo điện quang lần nữa nhằm về phía ngọn núi đá ấy.

Những người này theo đường cũ trở lại, áp lực hiện tại vô cùng lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể chết!

Trong đó bao gồm cả ông lão áo bạc, đây là một nhóm người mạnh mẽ nhất, là thủ lĩnh của đội quân săn bắt lần này, mỗi người đều có sức chiến đấu kinh người, không một ai thấp hơn cảnh giới Độn Nhất trung kỳ.

Ầm!

Hư không xung quanh sụp đổ hình thành nên từng cánh cửa không gian đen kịt, thế nhưng lại tựa như là từng thanh thiên đao đen ngòm đứng thẳng giữa thiên địa!

Bởi vì, con rồng kia đang tỉnh lại!

Đại tu sĩ không cách nào mở ra cánh cửa không gian thế nhưng nhân vật khủng khiếp có thể tranh bá với Chân Long thời cổ đại kia lại có thể dễ dàng tạo ra, đây cũng không phải là hành vi có ý thức mà chỉ là từng làn khí tức tản ra khi nó tỉnh lại, như vậy cũng đủ khiến thiên địa vỡ nát.

Thời khắc này tựa như không gì có thể ngăn cản được nó, cả vùng thế giới này, cả vũ trụ lớn này đều không thể chứa nổi chân thân của nó.

"Phụt!"

Gợn sóng năng lượng đen kịt vô cùng kịch liệt, chỉ trong giây lát thì đã tiêu diệt chín phần mười tu sĩ trẻ tuổi, bọn họ nổ tung, thần hồn câu diệt, không còn sót lại chút gì.

Chỉ có một vài tu sĩ trẻ tuổi số ít vẫn luôn đứng ở phía chân trời, giữ khoảng cách rất xa và là những người đầu tiên quay người bỏ chạy thì mới may mắn sống sót, thế nhưng ai nấy cũng đều trọng thương.

Ngay cả nhân vật già cả đứng gần đó cũng đã chết đi một vài người!

"Long tộc tiền bối cổ đại hùng mạnh cái thế, xin người hãy ra tay giết chết đám lão già đáng chết này!" Đây là tiếng hét to cuối cùng của Thạch Hạo, hắn mang theo Hoàng Kim Sư Tử chìm xuống đáy ao.

Bởi vì, hắn không cần nhìn cũng biết được kết cục của đám người kia rồi.

Đương nhiên, tiến xuống đáy ao cũng là vì sống sót, nếu muộn thêm chút nữa thì hắn cũng sẽ phải chết, chắc chắn sẽ bị luồng uy thế này nghiền nát thành bột mịn, thần hồn câu diệt.

Khuôn mặt của Hoàng Kim Sư Tử vô cùng hối h���n, thân thể cứng ngắt, bên trong con ngươi màu vàng kia tràn đầy kinh hãi, nó hoàn toàn cứng đờ người, dường như là một con rối bị lôi kéo đi.

Dù thế nào thì nó cũng không ngờ rằng sẽ có một kết cục như vậy, những kẻ tham dự nhất định sẽ bị diệt sạch, không một ai có thể sống sót.

Dưới góc nhìn của nó, Hoang quá ác!

Hơn nữa, nó cũng vô cùng trách bản thân, nếu không phải nó quá tự tin, cho rằng Hoang đã chết bên dưới đáy ao thì làm sao những người kia lại leo lên núi, làm sao lại dám đến gần.

Nói theo một ý nghĩa nào đó thì nó cũng được xem như là một tên đao phủ hại chết một nhóm đại tu sĩ!

"Hoang, ta liều mạng với ngươi!" Hoàng Kim Sư Tử rít lớn muốn đồng quy ư tận với Thạch Hạo.

"Muốn chết à, không dễ vậy đâu, ngươi tạm thời sống thêm chút nữa đi!" Thạch Hạo không hề để ý, một tát giáng xuống đánh gãy xương cốt toàn thân của nó, mạnh mẽ như Hoàng Kim Sư Tử cũng không hề có chút biện pháp nào, sự chênh lệch quá lớn.

"Ngươi muốn thế nào?" Bên trong con ngươi vàng óng của Hoàng Kim Sư Tử lóe ra ánh sáng lạnh lẽo.

"Thu ngươi làm tọa kỵ, ngày sau sẽ điều khiển ngươi trên chiến trường, đại chiến với quần hùng Dị Vực!" Thạch Hạo vô tình nói.

Việc này không hề lưu tình, cũng không phải là thật sự ngầm thu làm tọa kỵ mà là muốn nô dịch, lưu lại mạng sống của nó là để hắn sử dụng, là để khiến Dị Vực phải kinh sợ.

Bởi vì ai cũng biết, một mạch Hoàng Kim Sư Tử vốn là sinh linh của Cửu Thiên Thập Địa, sau đó thì đã phản bội rồi dẫn đại quân tiến vào biên quan, thậm chí quay lại tàn sát chính người của mình.

Hiện tại Thạch Hạo lại làm như vậy, xem như là giết một người răn trăm người, là hình phạt răn đe đầy tàn khốc, dạy cho toàn bộ những kẻ phản bội một bài học khắc nghiệt.

Một mạch Hoàng Kim Sư Tử có địa vị cực cao ở Dị Vực, nếu như bị người khác cưỡi ra chiến trường, coi như tọa kỵ thì ảnh hưởng đó sẽ vô cùng to lớn, sẽ tạo nên chấn động không hề nhỏ!

"Tủm tủm!"

"Tủm tủm!"

...

Bên trong ao nước truyền tới những tiếng "tủm tủm", sóng nước tung tóe, mấy chục người đã nhảy thẳng vào trong ao.

Dù là đám đại tu sĩ mạnh mẽ nhất vào thời khắc sống còn cũng đã quay lại và trốn xuống nơi này, liều lĩnh nhảy vào trong ao, muốn dựa vào đây để tránh tai ương.

"Ha ha, tới rồi, một mẻ sủi cảo đã vào nồi, ta nên thỏa thích thu hoạch thôi!" Thạch Hạo nở nụ cười cay nghiệt, vô tình.

Mà bên trên, thiên địa biến sắc, vỡ nát, trời đất sắp long trời lở đất rồi!

Nơi đây, từng câu chữ đều mang dấu ấn độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free