Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1497: Diệt sạch.

Nhóm nhân mã này tiến tới rất nhanh, bọn họ cũng chỉ là một đội nhỏ trong đại quân mạo hiểm xông vào rừng rậm Thiên Thú, không nghĩ rằng lại có thể tìm thấy Hoang!

Mặt khác, dị vực rất quan tâm tới chiếc rương gỗ mục này, không tiếc mọi thứ để nhóm người này mạo hiểm tính mạng tiến vào trong tuy���t địa hung hiểm đó.

Đội ngũ này vô cùng may mắn, sau khi bọn họ tiến vào thì không ngờ lại gặp được Hoang!

Dù cho bà lão kia vẫn còn lo lắng trong lòng, thậm chí quát mắng người trẻ tuổi nọ, nhưng khi bà ta nhìn thấy chiếc rương gỗ mục trong tay Thạch Hạo, bà liền trở nên kích động, hô hấp dồn dập.

Trong rừng núi, bụi gai rậm rạp ban đầu có thể che giấu đi, thế nhưng giờ đây tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ vật đang ở trong tay Thạch Hạo.

"Ha ha... Đúng là đi khắp chốn tìm không thấy, vô tình gặp được chẳng tốn công phu! Vật chúng ta muốn tìm đã ở đây rồi!" Một vương tộc trẻ tuổi cười lớn đầy ngông cuồng.

Ngay cả bà lão cùng với một vài nhân vật lớn tuổi cũng khó mà bình tĩnh được, từng người đều kinh ngạc thốt lên.

"Thật không nghĩ tới Hoang lại thành công đoạt được cổ khí vô thượng này!"

"Thiên vận đang nằm ở phía chúng ta, nhất định Đế quan sẽ bị phá, ha ha..."

Cả nhóm người đều phấn chấn và đầy kích động, đây là công lao cái thế; bọn họ cảm thấy mình quá may mắn. Dị vực đã điều động nhiều đội ngũ như vậy, không ngờ chính bọn họ lại tình cờ gặp được Hoang.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Thạch Hạo với ánh mắt đỏ rực.

"Đúng rồi, nghe nói chiếc rương này trước kia rơi vào tay của một gốc Trường Sinh thụ, đó là một cây tiên dược đó nhé. Hoang, nếu như ngươi không muốn chịu khổ thì hãy mau giao ra đây!" Một người trẻ tuổi lớn tiếng nói.

Bọn họ nhanh chóng hành động, vây kín nơi này, phòng ngừa Thạch Hạo bỏ chạy.

"Ha ha, long vận đại đạo, đây quả là lần xuất kích sảng khoái nhất! Tuy rằng Hoang đã đạt được chiếc rương gỗ này, thế nhưng cũng chỉ là vô ích mà thôi!" Lúc này, một trung niên cười lớn, mất đi vẻ trầm ổn vốn có.

Nhóm sinh linh này cũng không có quá nhiều người trẻ tuổi, chủ yếu là trung niên và lão niên.

Bởi vì bọn họ biết, thiên phú của Hoang cực cao, điều động các thế hệ trẻ tuổi thì chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề, hơn nữa còn không thể ngăn cản được hắn.

Cho nên, lần hành động này đều là các đại cao thủ tham gia!

"Mau ra tay bắt hắn, rồi nhanh chóng về phục mệnh! Vì hắn mà đã gây ra động tĩnh quá lớn rồi, chỉ một tên nhóc non nớt ở cảnh giới Hư Đạo mà lại khiến cả giới ta phải ra quân ồ ạt như vậy, đúng là hưng sư động chúng."

Một trung niên vừa nói vừa tiến ép về phía trước, định bắt giết ngay Thạch Hạo.

"Chờ một chút!" Bà lão nọ có chút bình tĩnh lại, bởi vì lòng bất an của bà càng thêm mãnh liệt.

Bà ta đang ở giai đoạn đại thành của cảnh giới Độn Nhất, không chỉ là cao thủ đứng đầu trong đội ngũ này, mà còn là cao thủ hàng đầu trong số những nhóm binh mã tiến vào rừng rậm Thiên Thú.

"Có gì mà lo lắng chứ?" Một người trẻ tuổi nhỏ giọng nói.

"Tiền bối, làm sao vậy ạ?" Có người trung niên hỏi.

"Con chuột kia có vẻ kỳ lạ, khả năng là một cường giả siêu cấp. Với lại, còn có cành khô kia nữa, chúng khiến ta kinh hãi!" Vẻ mặt của bà lão trở nên nghiêm túc.

Lúc này, Thiên Thử thoi thóp cực kỳ suy yếu, nó bị một cành cây khô đâm xuyên, máu tươi ròng ròng, như muốn bỏ mạng ngay lập tức.

Nó từ lâu đã không còn chút khí tức cường giả nào nữa, cơ bản không cách nào cảm ứng được đạo hạnh của cảnh giới Độn Nhất. Cành cây khô kia cũng thế, nó đã khôi phục lại vẻ khô héo ban đầu, không còn chút mảnh vỡ quy tắc đại đạo nào nữa.

"Chỉ là một con chuột thôi chứ có gì đáng sợ? Nếu là cao thủ siêu cấp thì một tát đã có thể đập chết!" Một người trẻ tuổi không phục nói.

"Bất kể thế nào đi nữa, Hoang đang ở đây, chiếc rương gỗ mục cũng đang ở đây, mau mang đi!" Người trung niên kia quyết đoán xuất thủ.

Hắn vung tay chộp về phía trước, hòng tiêu diệt Hoang và cướp lấy chiếc rương gỗ mục ấy. Bất kể nơi này có điểm khác thường gì hay không, trước tiên cứ lấy được thứ này đã, nhanh chóng đưa vật cần thiết về tay là quan trọng nhất.

Tuy rằng những người khác cũng cẩn trọng không ít, thế nhưng chắc chắn sẽ không thể ngờ tới tai họa lại đột nhiên giáng xuống như vậy.

"Xoẹt"

Ngay sau đó, sâu bên trong khu rừng, chợt có một cành khô vọt tới!

Quá nhanh, khiến người khác khó mà tránh né.

"A..." Người trung niên ra tay đầu tiên kia là người đầu tiên hét thảm; hắn bị một cành cây xuyên thủng cơ thể, ghim chặt tại chỗ, máu tươi tuôn trào.

"Thứ quỷ quái gì thế, giết!" Có người gầm lên.

Kết quả, khi pháp lực mãnh liệt lan tràn, bọn họ liều mạng công kích thì một hồi tai ương giáng lâm.

Lần này, ba mươi mấy cành cây khô lao tới, chúng rung chuyển ầm ầm, mang theo những mảnh vỡ đại đạo cùng với thần quang quy tắc, tựa như hàng trăm chiếc chiến xa đang chuyển động ầm ầm, nghiền ép lao thẳng lên trời cao.

Luồng thanh thế này vượt xa mấy lần so với dĩ vãng!

"Ngu xuẩn, lại dám công kích và động thủ ở nơi đây!" Thiên Thử mở mắt, tuy rằng rất suy yếu thế nhưng nó đang chờ cơ hội để chạy trốn.

Phụt phụt phụt...

Liên tiếp những vệt máu bắn lên, phàm là những tu sĩ đã ra tay đều bị xuyên thủng; không phải vì bọn họ không mạnh, mà do cành khô kia quá kinh người, tựa như chiến mâu bất hủ xuyên thấu thân thể bọn họ.

Khu vực này lập tức bị dòng máu nhuộm đỏ.

Tai họa như vậy tất nhiên sẽ tạo ra sự giãy giụa và phản kháng; toàn bộ sinh linh tới từ dị vực đều xuất thủ.

Kết quả là, tất cả mọi người đều bị đâm xuyên!

Ngay cả bà lão nọ cũng vậy, bà ta bị một cành khô to lớn nhất đâm xuyên thân thể, dù có giãy giụa thế nào cũng vẫn càng lúc càng suy yếu, ngay cả nguyên thần cũng bị giam trong thân thể không cách nào chạy trốn được.

Giữa chiến trường chỉ còn lại mỗi Thạch Hạo, hắn mặc giáp trụ Lôi Đế, tay cầm Vạn Linh Đồ, thế nhưng không hề ra tay, toàn bộ đều giữ thế phòng bị.

Nhưng mà, hiện giờ cũng chỉ còn mình hắn toàn mạng.

Kết quả này khiến người khác khó lòng tiếp thu được!

Một đám tu sĩ dị vực, đã trải qua từ vui mừng tột độ đến kinh hãi tột cùng, sự chênh lệch quá lớn. Cả nhóm người này không hề tin, mới vừa rồi còn dâng trào nhiệt huyết, vô cùng kích động, thế nhưng hiện tại sinh mệnh lại đang hấp hối, tính mạng khó lòng giữ được.

"Ta nguyện vĩnh viễn bị giam cầm trong rừng rậm Thiên Thú, nghe theo sự sai khiến, sẽ đi luân hồi!" Đột nhiên con Thiên Thử kia run rẩy niệm thành tiếng như vậy; nói xong những câu này, nó lại tụng tiếp một đoạn thần chú th��n bí khác nữa.

Vèo!

Chuyện kỳ lạ đã xảy ra, nó đã thoát vây. Cành cây khô héo kia rút lui, Thiên Thử lại hóa thành một vệt ánh sáng, một đường hầm không gian được xé toạc ra và lao thẳng về phương xa.

Trong khoảnh khắc đó, tựa như thời không hỗn loạn, họ vô tình nhìn thấy được, ở cuối con đường ấy, con Thiên Thử đó tiến vào một chiếc ao quanh năm được bao phủ bởi sương mù, nằm trên một đỉnh núi.

Con ngươi của Thạch Hạo co rút lại. Bên trong chiếc ao kia có một tấm bia đá; hắn liếc sơ qua, thấy bên trên khắc ba chữ của thời đại Tiên Cổ: Ao Luân Hồi!

Con Thiên Thử này đi luân hồi ư? Hắn không hề tin, đồng thời cũng cảm thấy rất kỳ lạ, chuyện này không hề thực tế chút nào.

Rừng rậm Thiên Thú này quá bất hợp lý mà!

Những người thuộc dị vực cũng kinh hãi. Tính mạng của bọn họ đang hấp hối, thế nhưng vừa nãy cũng đã có vài người nhìn thấy được những chữ kia, ai nấy đều nghẹn họng trừng mắt cả.

Phụt!

Có người đang bị ghim trên cành khô kia hóa thành tro bụi, tử vong ngay tại chỗ.

"A, không!" Những người khác sợ hãi hét lên.

"Ta nguyện vĩnh viễn bị giam cầm trong rừng rậm Thiên Thú, nghe theo sự sai khiến, đi vào luân hồi!" Bà lão kia mô phỏng theo những lời vừa nãy.

Chỉ là, đoạn thần chú phía sau bà ta cũng không hề biết, không thể tiếp tục như con Thiên Thử kia.

Phụt!

Cuối cùng, trong lúc bà lão này thất thần, nơi mi tâm bà bắn ra một nhúm hoa máu, thần thức tựa như mất đi, và bà rơi xuống khỏi cành khô kia.

Vẻ mặt bà ta trở nên mê man, không biết mình là ai, tựa như linh hồn đã rời khỏi thân thể. Kế tiếp, bà ta tiến về một phương nào đó trong rừng sâu Thiên Thú, cứ mỗi bước đi lại khấu đầu một cái.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, sao lại vậy?

Chỉ có Thạch Hạo mơ hồ đoán được, bên trong rừng rậm Thiên Thú này, rất nhiều cao thủ tụ tập, ví dụ như những Thiên Thú kia, hơn phân nửa đều là như vậy cả!

Sau khi nghĩ tới đây thì Thạch Hạo lạnh run cả người, chuyện này quả nhiên quá khủng khiếp, khiến người khác sợ hãi.

"A..." Có người không chịu đựng nổi nữa, kêu lên đầy sợ hãi.

Bởi vì, bà lão kia là cao thủ đệ nhất trong số bọn họ, thế nhưng lại rơi vào tình trạng như thế, đánh mất bản thân, còn khấu đầu trong từng bước đi, tựa như đang hành hương, muốn yết kiến một nhân vật nào đó.

Phụt!

Tiếp theo đó, có một vài người nổ tung, hóa thành tro bụi, chết quá thảm.

"Vèo!"

Đột nhiên có một người giơ tay bắn ra một dải cầu vồng ánh sáng; đó là một món pháp khí, xông thẳng lên vòm trời, tựa như muốn tiến vào vực ngoại rồi nổ tung, phát ra ánh sáng chói lọi nhất.

Đó là một pháp khí kỳ dị, tựa như đang truyền đi một loại tin tức nào đó.

Hắn đang báo tin với ngoại giới, báo cho họ biết Hoang đang ở nơi này!

Bọn họ sớm đã thống nhất với nhau, bất luận ai nhìn thấy Thạch Hạo hay chiếc rương gỗ mục thì đều phải truyền tin tức như thế này, để vô số cường giả chạy tới săn bắt.

Chỉ là lần này có chút đặc biệt, nơi đây quá kỳ lạ. Nếu như đám tu sĩ ở ngoại giới thành công tiến vào đây, thì rất có thể sẽ đối mặt với những thứ không hề tầm thường chút nào.

Phụt!

Một lát sau, đám người ghim chặt trên cành khô kia đều sợ hãi hét lớn, hơn phân nửa số người đều đã chết.

Mà những tu sĩ còn sót lại đều là cảnh giới Độn Nhất, kết quả từng người đều với hai mắt trống rỗng rơi xuống mặt đất, tiếp đó bước đi về phương hướng như bà lão đã biến mất kia, vừa đi vừa khấu đầu.

Gặp quỷ rồi!

Thạch Hạo đứng yên tại chỗ, không dám làm càn gì cả. Khi tận mắt nhìn thấy toàn bộ sự việc này đã khiến hắn lạnh toát từ đầu tới chân, lông tơ dựng đứng, hơi lạnh không ngừng bốc lên.

Rừng rậm Thiên Thú còn nguy hiểm gấp mấy chục lần so với tưởng tượng của hắn!

Còn xông vào nữa ư?

Ở ngoại giới, rất nhiều đội nhân mã phát hiện ra hào quang chói lọi trên vòm trời kia. Họ biết rằng Hoang đang ở rừng rậm Thiên Thú, đồng thời cũng đang xác định lại phương vị chính xác.

"Mau đi bẩm báo, điều động nhân mã vây chặt lấy rừng rậm Thiên Thú! Đã xác nhận Hoang đã đoạt được chiếc rương kia rồi!"

Tin tức nhanh chóng truyền ra và tạo nên chấn động cực kỳ lớn.

Không lâu sau đó, rất nhiều đội ngũ từ dãy núi Thần Dược dồn dập hướng về rừng rậm Thiên Thú.

Trong đó, bao gồm cả thế lực trong Đế quan, họ cũng xuất hiện ở gần đó.

Toàn bộ nội dung dịch thuật trong chương này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được chấp thuận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free