Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1487: Cổ khí.

Ánh sáng vàng óng biến mất, tiếng kinh văn triệu gọi kia cũng dần xa, không còn nghe thấy gì nữa.

Họ men theo các nhánh của Táng địa tiến vào khu vực cổ xưa, khiến nơi đây trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có.

Sau một khoảng thời gian dài, nơi đây không còn chút âm thanh nào, không ai cất lời. Chuyện vừa rồi quá đỗi kỳ lạ, không ngờ lại có một sinh linh thoát ra, đó là một tia nguyên thần cực kỳ mạnh mẽ!

"Thi thể của nó ở đâu? Nó đã tạ thế vào thời đại nào? Rốt cuộc nó đến từ nơi nào?" Cuối cùng, một vị Táng sĩ hoàng kim cất lời.

Vực mai táng vốn là một khu tuyệt địa, nơi mà sinh mệnh không thể tồn tại, ngay cả Táng sĩ khi hạ xuống cũng phải bỏ mạng. Thế mà sau vạn cổ trầm tĩnh, lại có một tia nguyên thần thoát ra.

Việc này khiến nội tâm mọi người không khỏi rùng mình, dâng lên một luồng khí lạnh!

"Một vài lời đồn chưa chắc đã là hư ảo. Nơi đây vô cùng quỷ dị, vấn đề về sự ra đời của Táng vương rất đáng để chúng ta suy ngẫm lại!" Một Táng sĩ hoàng kim thấp giọng nói.

Thực ra, nếu nói về sự kinh ngạc thì không ai sánh bằng Thạch Hạo. Hắn hiểu rõ hơn bất cứ ai ở đây về nguồn gốc của tia nguyên thần vừa rồi!

"Nhà giam Hắc ám", cái tên cổ xưa này gần như đã bị bụi thời gian che lấp, thế nhưng hôm nay lại một lần nữa xuất hiện, và có sinh vật thoát ra từ đó.

Đó rốt cuộc là một nơi như thế nào? Những ngôi nhà giam từng trôi nổi phiêu du trong dòng sông cổ của năm tháng, chúng được hình thành ra sao?

"Ta cực kỳ ghét những thứ kỳ quái như thế này!" Tiên dược trên vai Thạch Hạo chợt run rẩy và lên tiếng.

Vực mai táng, một vùng tăm tối, tạm thời khôi phục lại vẻ yên tĩnh, chìm vào lặng im, không chút tiếng động.

Trong chốc lát, không một ai dám hạ xuống tìm bảo vật, cũng chẳng ai thốt lên lời nào. Tất cả đều ngây người, thất thần trước cảnh tượng vừa rồi.

Bỗng nhiên, vực sâu đen kịt một lần nữa lan tỏa những gợn sóng, và trong số đó, những hào quang lấp lánh khuếch tán lên phía trên.

"Đừng nói là lại có thêm một tia nguyên thần nữa thoát ra chứ?"

Sự yên tĩnh bị phá vỡ.

"Không phải, lần này hẳn là những gợn sóng kia, có bảo vật mai táng xuất hiện rồi." Thần Minh cất lời, đồng thời bắt đầu tiến về phía đại vực.

Những người khác thấy vậy cũng nhao nhao hành động. Lần này tới đây chính là vì cơ duyên và tạo hóa, nên bọn họ không muốn chậm chân hơn người khác.

"Hoang huynh, mời." Tam Tạng lịch sự lên tiếng mời, cùng với Thạch Hạo tiến lên. Bọn họ đứng ở phía trên vực sâu, xuyên qua lớp sương mù hỗn độn để quan sát bên dưới.

Tất cả mọi người đều mở thiên mục, nhìn về phía dưới đại vực, muốn quan sát rõ ràng và thấu đáo.

Những gợn sóng sáng rực, thần thánh vô cùng, thỉnh thoảng lại bập bềnh tựa như sóng nước nhẹ nhàng vào mùa xuân.

"Hy vọng có thể thu được một món bảo vật mai táng, đến lúc đó sẽ mang nó xông ra ngoại giới một phen." Tam Tạng lẩm bẩm.

Các Táng sĩ hoàng kim khác không hề có phản ứng gì, thế nhưng nội tâm Thạch Hạo lại cực kỳ chấn động: "Táng sĩ muốn tiến ra ngoại giới sao? Việc này hoàn toàn khác với những gì hắn từng biết."

Chẳng lẽ những gì mình tìm hiểu đã sai lầm? Sinh vật dưới lòng đất cũng không phải lúc nào cũng trầm miên ư?

Tiếp đó, một trong số các Táng sĩ hoàng kim lên tiếng, xác nhận đó không phải là lời nói bậy bạ, những gì Thạch Hạo nghe thấy cũng không hề sai.

"Muốn tới tòa thành lớn kia hay là đi quan ngoại đây?"

"À, tới lúc đó rồi hẵng nói, im ắng trong vô tận năm tháng rồi, những nơi ấy chắc hẳn sẽ rất náo nhiệt." Tam Tạng lên tiếng.

Việc này khiến lòng Thạch Hạo dậy sóng không ngừng. Chẳng phải Táng sĩ vẫn luôn trầm mặc sao, không ngờ lại còn dính líu tới cả những chuyện này? Hắn khó có thể tin!

Rất rõ ràng, tòa thành lớn mà bọn họ nhắc đến chính là Đế quan, còn quan ngoại hẳn là dị vực.

"Haizzz, đáng tiếc thật, không biết Táng vương nghĩ thế nào, cứ trầm miên trong vô tận năm tháng, chưa hề rời khỏi khu Táng cổ. Nếu không thì Táng địa đã rộng lớn vô ngần rồi!"

Lời nói tiếp theo của một vị Táng sĩ hoàng kim khiến Thạch Hạo vô cùng kinh ngạc. Chẳng lẽ những nơi Táng vương đi qua đều sẽ hóa thành vùng đất mai táng? Khi nghĩ tới khả năng này, lưng hắn chợt dâng lên một luồng khí lạnh.

"Không thể nào, tương lai chắc chắn sẽ có đại loạn!" Thạch Hạo kinh hãi tột độ, bởi vì hắn chợt nghĩ tới một vấn đề, khiến bản thân cảm thấy tương lai có thể sẽ tối tăm không chút ánh mặt trời.

Dị vực xâm lấn đã đủ sức hủy diệt Cửu Thiên Thập Địa rồi, giờ lại thêm Táng địa thức tỉnh thì quả thật không dám tưởng tượng nổi.

Thạch Hạo thẫn thờ nghĩ tới những lời đối thoại của thầy trò đạo sĩ mập phía trước dòng sông dài thời gian. Chẳng lẽ từng bước một, mọi chuyện đang nghiệm chứng lại những lời nói đó ư? Đến một lúc nào đó, hắn sẽ phải đối mặt với những điều vượt quá sức tưởng tượng!

"Ngoại trừ một số ít Táng sĩ hoàng kim như chúng ta ra thì những tộc nhân khác không cách nào tiến vào các khu vực đó, sẽ bị phát hiện ngay lập tức." Thần Minh nói.

Trên thực tế thì đúng là như vậy. Táng sĩ hoàng kim không hề khác mấy so với sinh linh của ngoại giới, thậm chí họ còn thần thánh hơn, tựa như những vị Trích tiên, hay thần linh vậy!

"Tới rồi kìa, cẩn thận!" Có người lớn tiếng hô.

Từ bên trong vực sâu có một chùm hào quang vọt lên. Toàn bộ Táng sĩ hoàng kim đều ra tay, dùng mọi thủ đoạn để bắt lấy nó.

"Ngươi nên hành động rồi đó!" Thạch Hạo nói với lão dược.

Đáng tiếc là lão dược không thể trợn tròn mắt, nếu không chắc chắn sẽ trừng mắt lườm nguýt hắn ngay lập tức.

"Ngươi đừng có nói năng lung tung, kẻo lại lộ ra sơ hở đấy. Hiện giờ vẫn chưa phải là thời điểm ta hành động mà cần phải dựa vào chính ngươi. Binh khí mai táng đang bay múa có th�� phân giải luôn ta đấy!" Tiên dược nói.

Thạch Hạo ngượng nghịu, hắn cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

Lúc này, hắn lấy ra Táng thạch chín mặt theo hướng dẫn của lão dược. Chỉ trong nháy mắt, nó đã hấp dẫn được mấy luồng sáng chói mắt chém thẳng về phía hắn.

"Ồ, binh khí mai táng!" Có người kinh ngạc thốt lên.

Táng thạch chín mặt có tác dụng thật lớn, lập tức hấp dẫn nhiều binh khí như vậy. Nó tựa như một luồng ma lực, trở thành ngọn hải đăng trong bóng đêm.

Thế nhưng sát cơ cũng vô tận, những binh khí mai táng kia lượn lờ khí lạnh và mang theo hào quang. Có thể thấy được, đó chính là những binh khí cực kỳ cổ xưa.

Có một vài thanh đầy rẫy gỉ sét và vết nứt, cũng có một số thanh gãy lìa không trọn vẹn. Thế nhưng lúc này, tất cả đều phát sáng và liều mạng lao thẳng tới Táng thạch chín mặt.

Giờ phút này, ngay cả Thần Minh cũng khẽ thở dài, nói: "Không hổ danh là bảo vật mai táng – Táng thạch chín mặt quỷ, có thể khiến cho những binh khí mai táng này cũng phải hành lễ."

Thạch Hạo kinh ngạc. Cục đá này còn quý giá hơn xa tưởng tượng của hắn, không ngờ lại có công hiệu như vậy.

Thế nhưng, những binh khí này đang chém mạnh tới cũng là lúc hắn phải đương đầu với nguy cơ. Ánh lạnh lấp lánh, sát khí ngập trời, sơ sẩy một chút thôi là sẽ bị chém thành nhiều khúc.

Hắn lấy ra nhúm máu khô kia. Hiện giờ nó cứng rắn tựa như tảng đá, chẳng hề có chút gợn sóng hay pháp lực mạnh mẽ nào.

Nhưng mà, một sự tình khiến người khác trợn tròn mắt lại phát sinh: trong số những binh khí đang chém mạnh tới kia, chợt có một số ít rơi xuống và tiến vào Vực mai táng, còn một số ít thì vang lên tiếng kèn kẹt, những vết nứt đang gia tăng rất nhiều.

Không có món binh khí nào xông lại đây cả, tất cả đều hoặc là quay đầu bỏ chạy, hoặc là rơi xuống vực sâu, không thể lại gần.

Khi nhìn thấy cảnh tượng này, Thạch Hạo giật mình, còn tiên dược thì dương dương tự đắc, nói: "Thứ được gọi là bảo vật mai táng thì làm sao có thể tầm thường được chứ?"

Dựa theo những gì nó từng nói, bất kể là Táng thạch chín mặt hay là nhúm máu khô kia, tất cả đều là bảo vật mai táng chân chính, giá trị không cách nào đo đếm được.

Thạch Hạo tối sầm mặt lại, nói: "Ngươi phải hiểu rõ, vốn dĩ những binh khí mai táng đang xông tới giờ lại tự dưng chạy sạch, ta chẳng thu hoạch được gì cả, tất cả đều do nhúm máu này!"

"Không sao đâu, hai bảo vật mai táng xuất hiện. Đặc biệt là nhúm máu khô này lại mang theo sức mạnh kỳ lạ, hiện giờ sử dụng cứ như là dùng dao mổ trâu để cắt tiết gà vậy. Nó đã ép lui những thanh binh khí kia, một khi có binh khí dám xông tới thì chắc chắn sẽ là bảo vật mai táng, càng ngon lành hơn nhiều!" Tiên dược nói.

Bảo vật mai táng vô cùng hiếm có, tất cả đều là vật vô giá.

Một đám người xung quanh đều tối sầm mặt mày, bởi vì những binh khí mai táng đang nhằm về phía bọn họ cũng đã thay đổi phương hướng, tất cả đều tháo chạy hoặc là rơi xuống vực sâu.

"Hoang huynh, tình hình như vậy không ổn lắm. Trừ phi là bảo vật mai táng cực kỳ mạnh mẽ, nếu không sẽ không có vật nào dám tới gần đây, như vậy chúng ta sẽ khó có thu hoạch đó." Một vị Táng sĩ hoàng kim lên tiếng.

"Hoang huynh có thể thu hồi lại chốc lát được không? Một lát nữa huynh và ta cùng nhau tiến vào Táng điện bên trong vực sâu rồi hẵng dùng hai báu vật này." Tam Tạng nói.

Còn phải đi xuống dưới vực sâu nữa ư? Việc này khiến Thạch Hạo kinh hãi, hoàn toàn khác với những gì hắn vừa mới biết. Nơi đó lại có một tòa cung điện sao, nó có lai lịch thế nào?

"Các ngươi... muốn tiến vào cung điện trong truyền thuyết kia sao?" Những người khác kinh hãi, hiển nhiên rất sợ hãi nơi đó.

"Năm tháng dài đằng đẵng đã trôi qua, nên cũng chẳng có mấy ai tiến vào đó. Quá nguy hiểm!" Một Táng sĩ hoàng kim nói vậy.

"Không sao đâu, hiện giờ có tới tận hai cây tiên dược cộng thêm bảo vật mai táng của ba người chúng ta, có lẽ sẽ có cơ hội để liều một phen!" Thần Minh cũng lên tiếng, nàng cũng muốn tiến vào nơi đó.

"Được rồi!" Thạch Hạo gật đầu, thu hồi hai bảo vật mai táng.

Thần Minh vô cùng hâm mộ, hai món này đều được phát hiện ở bên trong khu chợ trời, thế nhưng nàng lại bỏ qua, việc này khiến nàng tiếc nuối khôn nguôi.

"Hoang huynh, huynh không có binh khí mai táng nào khác sao?" Tam Tạng lộ vẻ khác thường hỏi.

Bởi vì, sau khi Thạch Hạo thu được hai món bảo vật mai táng này, trên tay hắn cũng không hề có pháp khí nào khác.

Cần biết rằng, nơi này rất nguy hiểm. Bất kể là Thần Minh hay Tam Tạng cùng với những Táng sĩ hoàng kim khác đều đã lấy ra binh khí mai táng mạnh mẽ để phòng thủ.

Về vấn đề này, Thạch Hạo đau cả đầu. Hắn làm gì có binh khí mai táng nào khác chứ, chẳng lẽ phải lấy ra kiếm thai Đại La sao?

"Nhanh nhanh nhìn thử xem trong số binh khí của ta có thứ nào có thể lừa qua cửa này không?" Thạch Hạo thầm thúc giục tiên dược.

"Cũng không có, chẳng hề có thứ gì có quan hệ với binh khí mai táng cả!" Lão dược phủ quyết tất cả.

"Còn cái này?" Bỗng nhiên Thạch Hạo phát hiện ra một món cổ khí đã phủ bụi vài năm trước, vẫn chưa từng được mang ra sử dụng.

Tiên dược hít vào một ngụm khí lạnh. Nó không nhìn thấy được, mà chỉ thông qua những vết tích Thạch Hạo dùng thần thức phác họa để phán đoán, vật này rất ghê gớm.

"Chính là nó! Đây là một binh khí mai táng cổ cực kỳ đáng gờm đó!" Nó đưa ra phán đoán như vậy.

Thạch Hạo chấn động trong lòng, trong giây lát suy nghĩ tới rất nhiều điều. Bởi vì, vật này chẳng chút tầm thường và hắn cũng chưa từng vận dụng qua.

Hiện giờ, hắn không chút do dự lấy ra. Chỉ trong nháy mắt, nơi đây vốn rất u ám bỗng xuất hiện từng chấm nhỏ ánh đen dao động, đồng thời đi kèm là khí hỗn độn!

Khi món cổ vật này vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều giật mình, đồng thời lộ vẻ hâm mộ nhìn về phía đó.

Đây là một chiếc đỉnh rất nhỏ, cao tầm một nắm đấm, toàn thân đen kịt mang theo từng chấm ánh sáng nhỏ lộng lẫy. Bên trong vẻ cổ điển là ẩn chứa khí tức vô cùng thần bí.

Trên thân đỉnh ngập tràn vết rạn nứt, tựa như từng bị đánh nát rồi được ghép nối lại với nhau. Kèm theo đó là khí hỗn độn, khiến nó chẳng chút tầm thường gì, toát lên phong cách tang thương cổ xưa vô cùng.

Không nói đến những thứ khác, chỉ riêng chất liệu của nó cũng đủ khiến người ta khiếp sợ, bởi vì toàn bộ đều được đúc từ Tiên kim Hắc Ám!

Sau khi đạt được thứ này thì đã qua vài năm, nhưng Thạch Hạo chưa hề sử dụng tới. Bởi vì hắn không quá yên tâm với món pháp khí này, luôn cảm thấy nó rất yêu tà!

Th��m chí, hắn từng muốn dùng kiếm thai Đại La hủy diệt nó, dù sao, kiếm thai Đại La có thể nuốt chửng tiên kim và bổ sung cho bản thân.

"Đồ tốt, năm xưa nhất định là chí bảo vô thượng, nhưng tiếc là đã bị hủy diệt. Có quá nhiều vết rạn nứt bên trên, không biết đã trải qua cuộc đại chiến nào?"

"Hay là, nó từng mai táng cả Tiên."

Chiếc đỉnh vừa xuất hiện liền khiến nhóm Táng sĩ hoàng kim thán phục, chấn động không ngừng.

Bọn họ nhất trí cho rằng, đây là một binh khí mai táng cổ có lai lịch cực kỳ lớn, đã tồn tại từ những năm tháng xa xăm. Khí tức binh khí mai táng mà nó tản ra quá mức nồng đậm, làm cho mỗi một người đều cảm thấy thân thể thư thái và muốn bay vút lên trời cao.

Nó thật sự là binh khí mai táng ư? Trong lòng Thạch Hạo không sao yên tĩnh được, hắn nghĩ tới một vài chuyện xưa, nhất thời cảm xúc chập trùng. Giờ nhìn lại, có rất nhiều chuyện còn phức tạp và đáng sợ hơn cả những gì hắn từng nghĩ.

Từng dòng chữ này là sự hòa quyện tinh hoa, chỉ thuộc về chốn truyện tranh miễn phí mà thôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free