[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1481: Lạc vào địa phủ.
Thạch Hạo đuổi sát phía sau, hắn vừa tức vừa chẳng biết nói gì cho đúng. Một cây thuốc nhỏ bé lại dám tranh đoạt hòm gỗ mục, trộm mất bảo rương thần bí của hắn.
Lẽ nào nó biết điều gì đó? Nên mới dẫn Thạch Hạo vào Ách Thổ rồi hớt tay trên, cướp đi cơ duyên của hắn!
"Nếu ngươi không lập t���c trả lại chiếc rương, lúc ta tóm được ngươi, nếu ta không hầm ngươi thì ta chẳng còn mặt mũi làm người!" Thạch Hạo từ phía sau uy hiếp.
Tốc độ của gốc Trường Sinh Thụ này cực nhanh, nó lướt đi trong lòng đất tựa như một vệt sáng xuyên sương, nhanh như chớp, không gì có thể cản được.
Khi nghe lời uy hiếp này, gốc bảo thụ càng gia tăng tốc độ, hiển nhiên là đã bị dọa sợ, đồng thời dùng hành động đáp trả lời cảnh cáo của Thạch Hạo.
Thạch Hạo xuất thủ, phù văn Lôi Đạo lấp lánh, từng tia chớp lao ra đánh về phía nó trong lòng đất bùn. Đáng tiếc cây thuốc này quá nhanh, nó chỉ lưu lại từng bóng ảnh mờ và không ngừng biến hóa vị trí, tránh né tất cả.
"Ầm!"
Thạch Hạo vung quyền đánh về phía trước, xuyên thủng tầng đất nơi ấy. Ánh sáng lóa mắt lan tỏa khiến nơi đó sụp đổ, phát sinh một trận động đất kịch liệt.
Giờ phút này, bề mặt phía trên vùng núi vỡ nát và giải thể toàn bộ, hàng loạt đá vụn xuyên thủng các đám mây trên trời cao.
Trường Sinh Dược càng trốn càng nhanh, nó tuy không có sức chiến đấu cường hãn nhưng độn thuật lại đạt tới cảnh giới đại sư, ít có ai sánh kịp, đồng thời nó còn có thể xuyên thấu qua các loại pháp trận cấm chế.
"Chạy đi đâu!" Thạch Hạo cất lời, cây thuốc này trơn như lươn, không ngờ lại có thể thoát ly hắn một khoảng xa. Nếu không phải hắn đã khóa chặt lấy khí tức của nó thì sớm đã mất dấu rồi.
"Ở bên kia!" Giữa bầu trời, cường giả trẻ tuổi của Đế tộc, truyền nhân Cô tộc cùng với Vô Úy Sư Tử đuổi tới, chỉ về phía ngọn núi sụp đổ, khói bụi mịt mù kia.
"Xoẹt!"
Ba luồng ánh sáng nhanh chóng lao xuống dưới, mỗi luồng sáng ấy đều to lớn, xuyên thẳng vào lòng đất, khiến nơi ấy rung động ầm ầm.
Luồng sáng to lớn ấy tiến sâu xuống bên dưới tầng đất, hình thành ba hố sâu đen ngòm đáng sợ.
Thạch Hạo nhíu mày vì suýt chút nữa đã bị đánh trúng. Kết quả này rất tồi tệ, hắn đang đuổi theo Trường Sinh Dược thế nhưng lại bị ba cường giả kia quấy nhiễu.
Hơn nữa, sau sự ngăn cản này thì Trường Sinh Dược đã biến mất không còn tăm hơi!
"Cút!"
Thạch Hạo tức giận xông thẳng lên mặt đất rồi nện quyền giữa không trung. Vẻ hung mãnh tuyệt luân, vô cùng bá đạo, bầu trời liền nổ nát, đồng thời một vùng khe nứt lớn không ngừng lan rộng tứ phía.
Ba đại cao thủ tránh né chứ không hề đón đỡ, bọn họ nhíu mày, không muốn giao chiến với hắn. Việc cấp bách nhất là chặn đứng tiên dược, ai nấy đều lo lắng nó sẽ chạy trốn mất dạng.
"Ba động hư không!" Cao thủ trẻ tuổi của Cô tộc gào lớn, hắn đang triển khai một loại bí pháp. Chỉ trong nháy mắt mười phương thiên địa đều vang vọng, có thần quang hóa thành những gợn sóng khuếch tán khắp nơi.
"Ở bên kia!" Hắn hét lớn một tiếng rồi chỉ về một phương hướng.
Cô tộc nắm giữ Đại Đạo Không Gian nên vô cùng mẫn cảm với hư không thế giới. Vừa nãy hắn đã lợi dụng một bí pháp thiên phú để cảm ứng sinh linh quanh đó, vì vậy đã tìm thấy được Trường Sinh Dược.
Thạch Hạo tất nhiên sẽ không chậm trễ nên nhanh chóng lao tới. Trên thực tế thì tay hắn đang cầm một chiếc lá của cây thuốc kia nên cũng đã cảm nhận được nó đang ở nơi nào.
Ầm!
Trong quá trình này, Thạch Hạo chẳng chút khách sáo chủ động tiến đánh. Hắn bắn ra một tia chớp về phía ba người này, luồng lôi điện này rất khác lạ, nó mang theo dấu vết Lôi Trì.
Suýt chút nữa đã dẫn tới Đại Thiên Kiếp ngay tại chỗ!
Chủ yếu là, hiện tại không có đủ thời gian để Thạch Hạo chuẩn bị, không có cách nào tạo nên lôi kiếp mạnh nhất được.
Nhưng mà, dù là như vậy thì cũng khiến cho Vô Úy Sư Tử giật mình kinh hãi. Lúc này nó nhìn chằm chằm Thạch Hạo lộ ra sát cơ, quyết định thừa cơ diệt trừ hắn khi hắn rời xa Đế Quan.
Vừa đánh vừa đuổi, rất nhanh cả hai lại chia tách nhau, bởi vì Thạch Hạo có chiếc lá kia nên tự mình chủ động tiến vào trong lòng đất, truy tìm "kẻ trộm" kia.
Đã mấy lần hắn thấy được gốc cây kia đang ôm chặt lấy chiếc rương gỗ, thế nhưng nó lại bỏ chạy ngay trước mắt hắn.
Không thể không nói, tốc độ của nó quá mức kinh người. Bất kể là ba đại cao thủ của dị vực hay là Thạch Hạo thì đều bị nó bỏ lại xa tít tắp.
Bởi vì nó là tiên dược, thuật độn thổ đã đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh, thiên hạ vô đối. Những sinh linh khác không thể nào bám sát theo chân nó được, ngay chính như Thạch Hạo với thực lực mạnh mẽ là thế mà cũng không đủ, ít nhất trên phương diện độn thuật thì không bằng nó.
Ầm!
Đột nhiên, cây tiên dược này lao lên khỏi mặt đất rồi nhảy bật lên trời cao. Nó phi hành trong hư không với tốc độ kinh người như trước, không gì sánh được.
Khi Thạch Hạo xông lên theo thì xương cốt toàn thân hắn giòn vang, hào quang chói lọi. Tiếp đó hắn phát hiện huyết nhục mình đang tái tạo, hình thành trở lại như cũ.
Xa xa, ba đại cao thủ trẻ tuổi của dị vực cũng là như vậy, huyết nhục tái sinh, khôi phục lại như ban đầu.
Lúc quay đầu lại thì mới phát hiện ra bản thân đã rời xa khu thánh địa cùng với Ách Thổ kia. Cho nên những kỳ lạ diễn ra trên người bọn họ đều biến mất không còn dấu vết.
"Nữ Táng Sĩ kia đã rời đi rồi à?" Thạch Hạo quay đầu nhìn về phía thánh địa kia, hắn cũng không tin vào chuyện hóa bướm, tin rằng mình không phải sống trong giấc mộng của người khác.
Đáng tiếc, hiện giờ không thấy nữ Táng Sĩ đâu nữa, không thể nào hỏi han được.
Trên thực tế, khi hắn phát hiện ra ba bộ hài cốt trong Ách Thổ kia thì liền hiểu rõ, sở dĩ như vậy chắc chắn là có quan hệ với vùng đất cổ xưa kia, chứ không phải là bản thân hóa bướm.
"Hoang, nạp mạng đi!"
Sau khi tái sinh huyết nhục thì Vô Úy Sư Tử càng lúc càng óng ánh. Cái bờm hoàng kim rủ xuống tới tận đất, thân thể khổng lồ vàng óng, bộ lông phát sáng tựa như một vầng mặt trời.
Âm thanh của nó to lớn, nắm giữ sức bạo phát đáng sợ. Nếu như tu vi cao thâm hơn một chút thì có thể thông qua tiếng gầm này đánh sập cả tinh thể sao trời!
"Ngươi rất căm thù ta?" Thạch Hạo liếc nhìn nó rồi lại nhìn về hướng chân trời mà cây tiên dược kia đã biến mất.
"Đáng tiếc, thời gian quá eo hẹp, nếu không ta sẽ diệt sạch lũ phản cốt tộc các ngươi!" Thạch Hạo nói, tiếp đó lại truy đuổi.
"Giết ngươi, cũng không cần lý do gì!" Vô Úy Sư Tử lạnh giọng nói. Rầm, một móng vuốt vàng óng vỗ tới và bao phủ lấy vùng trời này.
Sự m���nh mẽ của Vô Úy Sư Tử thì người ngoài khó mà tưởng tượng ra được.
Nó đang triển khai "Tăng Quốc trong lòng tay", chính là pháp môn cổ xưa của Cổ Tăng nhất mạch. Thứ này hóa thành một thế giới hòng lưu Thạch Hạo lại rồi luyện hóa.
"Quên nói cho ngươi biết, trước đây không lâu thì ta từng giết qua ba con sư tử vàng ở Ách Thổ kia, chờ khi ta rảnh rỗi thì sẽ tới phiên ngươi ngay!" Thạch Hạo nói. Kiếm Thai trong tay phát sáng rồi bùng nổ một đòn kinh thiên động địa. Trước khi Tăng Quốc trong lòng tay kia khép lại thì hắn dùng một chiêu chém lìa càn khôn, thoát ly ra ngoài.
Ầm!
Cao thủ Cô tộc xuất thủ, Trường Thương Thời Gian bay ra, xuyên thủng trời đất, bắn thẳng về sau lưng của Thạch Hạo.
"Boong!"
Thạch Hạo không hề quay đầu lại mà bên trên Kiếm Thai chợt xuất hiện Kinh Văn Bất Diệt óng ánh đến kinh người, xoay tay một chiêu chém lên trên Trường Thương đầy kinh người kia.
"Nhớ kỹ, đợi ta chụp được chiếc rương gỗ mục kia thì sẽ thanh toán sổ sách với các ngươi!" Thạch Hạo nói, tiếp đó dồn sức truy đuổi.
Đột nhiên, một làn hơi lạnh âm trầm kéo tới. Khu vực này trở nên quạnh hiu và lạnh lẽo vô cùng. Vô số cây cối trên mặt đất khiến người ta rợn tóc gáy, toàn bộ thân cây như hóa đá, chẳng chút lay động.
Thạch Hạo cứ thế lao nhanh không hề dừng lại, quả nhiên đã phát hiện ra tung tích của tiên dược, đồng thời cũng đã tiến sâu vào khu vực này.
Lúc này, tốc độ của Trường Sinh Dược hơi chậm lại, nó không ngừng mắng mỏ vì hiện giờ nó quá mệt mỏi. Dù cho độn thuật trời sinh vô song thế nhưng bị người khác truy đuổi lâu như vậy thì vẫn có chút chẳng thể kiên trì nổi.
Bất luận nó trốn tới đâu thì người kia cũng đều có thể đuổi theo và tìm ra nó. Việc này khiến nó bất đắc dĩ không thôi.
Xoẹt!
Nó lại lần nữa chui sâu vào trong lòng đất, tiến vào một khu vực tĩnh mịch lạnh lẽo.
Thạch Hạo không chút do dự cũng bám sát theo sau, chỉ trong chớp mắt thì đã tiến vào nơi sâu trong khu cổ địa đầy yên tĩnh này, đi tới phía dưới địa tầng và truy sát tiên dược.
Bỗng nhiên Thạch Hạo cảm thấy có gì khác lạ, sự u ám nơi đây khiến hắn rợn người, tựa như có thể khiến linh hồn người ta đóng băng, quá lạnh lẽo âm trầm.
Ầm!
Tiên dược lảo đảo như một con người, suýt chút nữa đã ngã sấp mặt. Tiếp đó nó lướt qua chướng ngại vật phía trước rồi lần nữa bỏ chạy.
Khi Thạch Hạo tới nơi này thì chợt có một bàn tay trắng bệch từ trong bóng tối vươn ra, vồ thẳng tới cánh tay hắn. Hơi lạnh lẽo này khiến cốt t��y hắn như muốn đông cứng.
Nơi này có một chiếc quan tài cổ xưa đã hóa đá, từ trong đó có một bàn tay thò ra và vồ lấy Thạch Hạo.
Lông tóc Thạch Hạo dựng đứng, không nghĩ tới lại gặp phải chuyện kỳ dị ở nơi này. Cũng may là phản ứng của hắn cực kỳ nhạy bén, tuy rằng cánh tay đã bị chạm phải thế nhưng cũng tránh thoát được, không bị nó tóm được.
Táng Sĩ!
Thạch Hạo liền hiểu ra, chẳng trách trước kia sẽ cảm nhận được sự âm hàn, hắn lại đi nhầm vào trong một nhánh của khu mai táng rồi.
Gào!
Một tiếng gào lớn khiến sương mù màu đen dâng trào. Chiếc quan tài ở phía sau hoàn toàn nứt ra và một sinh vật đáng sợ đuổi theo Thạch Hạo.
Một Táng Sĩ ngủ say qua vô tận năm tháng đã bị kinh động, lúc này bước ra khỏi quan tài, đuổi giết hắn!
Điều đáng mừng nhất chính là, tu vi của Táng Sĩ này tuy cao hơn hắn nhưng cũng không quá mức chênh lệch, không thể ngay lập tức giam cầm khu vực này.
Thạch Hạo cũng không có hứng thú tranh đấu với nó mà xoay người rời đi, vẫn đuổi bắt lấy gốc Trường Sinh Dược kia.
"Chắc nơi này chỉ có một tên Táng Sĩ thôi chứ?" Thạch Hạo lẩm bẩm, lỡ như xông vào hang ổ Táng Sĩ thì phiền toái lớn rồi.
Thế nhưng, theo lý mà nói thì loại sinh vật này rất ưa ngủ đông, nếu hành động thật cẩn thận thì sẽ không có vấn đề gì lớn.
Tiên dược kia đẩy nhanh tốc độ chạy trốn, sự xuất hiện của Táng Sĩ lại càng kích thích nó hơn, bởi vì lúc nãy suýt chút nữa nó cũng đã bị bắt lại.
Nên biết, nó đã trốn thoát từ khu vực sâu nhất của Cổ Táng địa, hiện giờ nó cũng không muốn lại rơi vào tay loại sinh vật ấy.
Nó đã mất đi một đoạn thân thể, là do một tên Táng Vương chặt đứt, luyện chế thành quan tài.
Đột nhiên Thạch Hạo rùng mình, bởi vì luồng khí ở dưới lòng đất này rất yêu tà, nhiệt độ càng lúc càng hạ thấp khiến hắn cảm thấy lo lắng.
"A..."
Đột nhiên truyền tới tiếng rít gào, đó là do tiên dược kia phát ra.
Thạch Hạo kinh hãi, nó đã gặp phải thứ gì? Hắn rất muốn rút lui ngay lập tức thế nhưng lại không cam lòng, cho nên nhắm mắt đưa chân đuổi tới.
Tiên dược vốn muốn dọc đường cũ quay trở lại thì chợt bắt gặp Thạch Hạo. Lúc này nó thất kinh, buộc phải quay đầu chạy về hướng cũ.
Thạch Hạo cảm thấy bất ngờ, sau khi bọn hắn tiến xuống địa tầng này thì bắt gặp một vách đá kỳ dị. Tiên dược không thể xuyên qua nổi, đã bị ngăn cản hoàn toàn, nhiều nơi không thể đi qua.
Không biết qua bao lâu thì phía trước trở nên trống trải!
Tiên dược nhanh chóng xông ra ngoài, đồng thời lại phát ra tiếng kêu sợ hãi và hoảng loạn.
Một lát sau, Thạch Hạo cũng đã lao ra khỏi tầng đất ấy và tiến vào một nơi kỳ dị.
Hắn cảm thấy choáng váng. Tầng đất khó thoát hiểm kia đã vượt qua, hiện đang ở trên mặt đất? Nhưng mà, khi nhìn kỹ lại thì có chút không đúng. Nơi đây vẫn là nơi sâu trong lòng đất, chỉ nhìn thấy một khu cổ địa trống trải.
Không có bùn đất ngăn cản, nơi đây tựa như một khu chợ vậy.
Có thể mơ hồ thấy được một vài bóng người, còn có một vài đồ vật kỳ lạ được đặt đầy trên mặt đất, những sinh linh kia đang trao đổi và mua bán.
Thạch Hạo ngây người, đây là nơi nào?
Là một khu chợ quê sao?
Không đúng, đây rõ ràng là sâu dưới lòng đất mới đúng.
Rất nhanh thì hắn đã hiểu được, tiếp đó là dựng cả tóc gáy. Đây là khu vực thuộc về Táng Sĩ, là chợ của bọn họ. Không ngờ lại thấy nhiều người như vậy!
Đồng thời hắn nhìn thấy được một vài Táng Sĩ không hề có hơi thở chết chóc nào, rất đỗi hòa nhã, tựa như sinh linh bình thường vậy. Lập tức hắn biết đó là Táng Sĩ Hoàng Kim!
Phiên bản dịch này được truyen.free độc quyền biên soạn và cung cấp.