[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1474: Xuất thế.
"Ầm ầm!"
Sóng dữ dội vỗ bờ, núi lở đất rung, mây trời tan tác!
Cảnh tượng này vô cùng hung vĩ, đại dương đen thẫm phun trào bọt nước ngập trời, nhấn chìm những tầng mây trên không trung, bao trùm cả vùng đất tai ương.
Uy năng này quá mãnh liệt, khiến người ta kinh hãi tột độ!
Kỳ thực, đây không phải là đại dương thật sự mà chỉ là một loại năng lượng màu đen, nhưng nhìn dáng vẻ thì chẳng khác nào thần hải đang cuồng nộ, bao trùm cả đất trời.
Thạch Hạo liều mạng lẩn trốn, điên cuồng bỏ chạy. Loại năng lượng này quá khủng khiếp, hắn tin chắc có thể đánh chết đại tu sĩ có cảnh giới cao hơn hắn, thần chắn giết thần, Phật ngăn giết Phật.
Ở phía sau, ba đại cao thủ đều bay tháo chạy về cùng một hướng, không tiếc tiêu hao bản nguyên, thiêu đốt cả thân thể!
Ầm!
Thạch Hạo thử xé rách hư không, muốn vượt qua vùng thế giới này.
Kết quả, cánh tay hắn tê dại, ngón tay đau nhức; dù đã tạo ra được vài vết rách nhỏ nhưng căn bản không thể hoàn toàn mở rộng.
Giờ phút này, hắn rốt cuộc đã rõ vì sao tên cường giả Cô tộc ở phía sau kia, một tay có mảnh vỡ thời gian đang bay lượn, một tay có mảnh vỡ không gian lấp lánh, nhưng cũng không thể mở ra càn khôn.
Bởi vì, nơi này đã bị phong cấm, không thể mở ra không gian thông đạo, không cách nào trực tiếp vượt qua khu vực này.
Vì vậy, bọn họ chỉ có thể bay tháo chạy, điên cuồng thoát thân khỏi nơi ngọn nguồn hủy diệt này.
Hỏng bét!
Thạch Hạo càng lúc càng kinh hãi, bởi vì hắn phát hiện dù dùng hết sức lực thì cũng chỉ chạy được tầm sáu trăm dặm mà thôi; dù có triển khai thần thông Súc Địa Thành Thốn cũng vô dụng.
Hơn nữa, trong khoảng thời gian này hắn lại không cách nào bay lên khỏi mặt đất, bị một luồng sức mạnh mạnh mẽ áp chế, không thể xông lên giữa không trung.
Điều này khiến người ta tê dại cả da đầu. Bọn họ dần dần bị ép trên mặt đất, không có cách nào bay nhanh ra xa. Sóng biển màu đen giống như thiên quân vạn mã gào thét xung trận, phát ra thanh âm vang vọng điếc tai, lao từ phía sau tới, che kín cả bầu trời!
Ba đại cao thủ phía sau có lai lịch phi phàm, thế nhưng hiện tại lại cực kỳ chật vật, liều mạng lao nhanh.
Dù sao, Thạch Hạo vẫn tương đối an toàn hơn, bởi vì hắn đang ở phía trước cả bọn họ.
"Năng lượng màu đen, đây là loại bí lực gì thế?" Thạch Hạo vừa chạy vừa thỉnh thoảng quan sát, cẩn thận cảm nhận.
Loại bí lực này rất kỳ lạ, ảnh hưởng đến càn khôn đại địa, can thiệp vào sự ổn định của không gian, làm cho thời gian như muốn ngưng đọng, quả thực như muốn cố định cả vùng đất này.
Đồng thời, thần thông tổ thuật của mấy người bọn họ cũng bị hạn chế nghiêm ngặt, không thể triển khai ra được. Nếu không, chỉ cần pháp môn Côn Bằng giương cánh đã bay vút lên trời từ lâu.
Tinh quang trong mắt Thạch Hạo lóe lên rồi giơ tay đánh về phía sau. Quả nhiên, thần thông mạnh mẽ không thể thành hình, không có cách nào tập trung lại được.
Thế nhưng thần lực của hắn vẫn còn đó, tuy rằng bị áp chế không ít nhưng vẫn có một phần hóa thành một luồng ánh sáng đánh về phía sau, đón lấy ngọn sóng lớn màu đen.
Kết quả thật không thể lường trước!
Ầm!
Khi luồng sáng kia rơi vào giữa sóng biển màu đen, lập tức gây ra tiếng vang chấn động như núi sông sụp đổ, chấn động cả đất trời, đồng thời bốc lên một luồng năng lượng ánh sáng khủng khiếp.
Sau khi thần mang va chạm với năng lượng màu đen đã gợi ra phản kích vô cùng mạnh mẽ, phảng phất như hơn triệu miệng núi lửa trong nháy mắt đồng thời phun trào, nhấn chìm cả thương khung.
Chỉ có điều, nguồn sức mạnh này không phải màu đỏ mà là màu đen, dường như dung nham từ địa ngục, nhuộm đen trời xanh.
"Rống!"
Khung xương Hoàng Kim sư tử kia phát ra tiếng gào kinh hồn bạt vía, cực kỳ tức giận, bởi vì sau khi sóng lớn màu đen này bùng phát đã lan tới vị trí của nó.
"Ngươi thuộc bộ tộc nào, muốn tìm cái chết hay sao?!" Vị Phản Tổ Giả chân chính của mạch Vô Úy sư tử tức giận, hơn nữa còn tức điên lên, lúc này đã hét ra lời như vậy.
Nếu là vào ngày thường thì nó thuộc dạng lạnh lùng và vô tình, ít lời ít tiếng, căn bản sẽ không nói ra loại lời mang theo vẻ buồn bực như thế này mà sẽ lập tức ra tay.
Hiện giờ đang trong lúc nguy cấp nên nó không thể lo lắng được nhiều nữa, thể hiện ra bản năng buồn bực vốn có.
"Lúc ngươi tới đây mà tổ tiên của tộc ngươi không hề nhắc nhở hay sao? Không thể dùng sức mạnh chống cự, ngươi càng mạnh thì nó càng mạnh!" Khung xương hình người kia cũng mở miệng.
Đây là một đệ tử mạnh mẽ của một Đế tộc nào đó đã bồi dưỡng. Trải qua mấy vạn năm, Đế tộc lại lần nữa rời khỏi cổ địa, bước tới Biên Hoang, thần uy không thể đoán định.
Thế nhưng, nó còn chưa kịp phát uy thì đã gặp nạn ở đây rồi.
Trong lòng Thạch Hạo khẽ nhíu mày, nơi đây sẽ còn như vậy nữa ư? Hắn đã hiểu ý của bọn họ.
Loại năng lượng màu đen này, càng dùng sức mạnh xung kích thì nó sẽ càng táo bạo hơn, phản kích lại với sức mạnh lớn hơn nữa!
Trong nháy mắt này, Thạch Hạo kích động vô cùng, hắn muốn dùng hết sức lực đánh thẳng vào mảnh đại dương màu đen kia, để nó nuốt toàn bộ ba đại cao thủ.
Nhưng rất nhanh hắn lại lắc đầu, bởi vì hiện tại hắn khó có thể triển khai thần thông, pháp lực cũng không thể mạnh mẽ như vậy được nữa, mặc dù toàn lực ra tay thì hiệu quả cũng sẽ không lớn.
Nếu không, vừa nãy Vô Úy sư tử đã chết chứ không phải chỉ là bị liên lụy.
Trong phút chốc, suy nghĩ Thạch Hạo thay đổi thật nhanh. Hắn hiện tại đang trong trạng thái xương khô, hơn nữa có ý định ẩn giấu khí thế bản thân, cũng có thể tạm thời giả bộ làm tu sĩ dị vực, đến thời điểm thích hợp sẽ giáng cho ba đại cao thủ một đòn trí mạng.
"Xin lỗi, ta có chút sốt sắng, nhất thời lỡ quên mất." Thạch Hạo truyền âm.
Khung xương hình người kia không nói gì nữa, còn cao thủ Cô tộc vẫn giữ yên lặng, chỉ có khung xương Hoàng Kim sư tử tức giận gầm nhẹ một tiếng, bởi vì xương cốt của nó truyền đến cơn đau nhức, bị ánh sáng màu đen quét trúng nên đã gãy vài khúc xương!
Thật là nhục nhã! Nếu Phản Tổ Giả của mạch Vô Úy sư tử trưởng thành thì có thể đọ sức với cường giả Tiên đạo, làm sao có thể bị đứt lìa xương cốt như vậy?
Bên trong con mắt của nó bắn ra hai luồng kim quang lạnh lẽo âm u, thế nhưng không lên tiếng nữa mà nhanh chóng liều mạng bay trốn.
Nhưng vào lúc này, bên trong bãi đá vụn còn có một sinh vật khác xuất hiện. Nó cũng đang hóa thành một vệt sáng lấp lánh bay trốn, không thể ẩn giấu thân hình được nữa.
Thạch Hạo liếc mắt đã nhận ra chính là cây tiên dược kia. Nó cũng đang chạy trốn, đoán chừng bản thân nó cũng không ngờ rằng nơi này sẽ nguy hiểm như vậy.
Thạch Hạo buột miệng chửi rủa, cái cây già trơn trượt này cố ý dẫn hắn tới đây để giết chết hắn. Điều này khiến hắn giận dữ, sau khi phát hiện ra nó thì lập tức vọt nhanh tới.
Trong tiếng gào lớn của Thạch Hạo, cái cây già kia lại kêu lên thất thanh, sợ hãi đến mức cành lá run rẩy, tốc độ càng nhanh hơn.
Nó cũng không thể xuyên qua hư không và không thể chui xuống đất được nữa, chỉ có thể vắt chân lên cổ mà lao nhanh trên mặt đất, hoàn toàn hiển lộ ra.
Chuyện này được xem là chí mạng đối với một cây Trường Sinh thụ!
Tuy nhiên, tốc độ của nó thực sự quá nhanh, mặc dù không thể vượt qua hư không nhưng sau khi một đôi chân dài to bước ra thì đã lặn mất tăm.
Phía sau, Đại nhân trẻ tuổi của Đế tộc, truyền nhân của Cô tộc, còn có Phản Tổ Giả của mạch Vô Úy sư tử thấy thế thì mắt lóe tinh quang, trong lòng chấn động không ngớt.
Nếu đổi lại là người thường thì đã sớm tràn đầy kinh ngạc, bất ngờ nhìn thấy một cây Trường Sinh thụ có giá trị cực kỳ to lớn, dù cho là Bất Hủ cũng đều phải thèm khát.
Ba đại cao thủ này điều chỉnh lại phương hướng, nhất tề đuổi theo hướng này!
"Chạy đi đâu!" Thạch Hạo liều mạng đuổi theo tiên dược. Đây là cơ hội hiếm có, hiện giờ cây già này không thể tránh né được nữa.
Những cái rễ cây già tựa như những cái xúc tu bám trên mặt đất, vèo vèo trốn nhanh. Tốc độ như thế này khiến mấy đại cao thủ trẻ tuổi đều trợn mắt há mồm.
Bởi vì nó cũng là liều mạng, chỉ cần chậm một chút thôi thì chắc chắn phải rơi vào tay người khác, không có kết cục tốt đẹp.
Đặc biệt là với Thạch Hạo mà nó từng khiêu khích qua, nó biết một khi bị bắt được tuyệt đối sẽ không chịu nổi.
Cả người nó phát sáng, tiên vụ ngũ sắc lượn lờ, sắc thái sặc sỡ. Một chiếc lá trên cành non lắc lư chập chờn, phát ra hào quang đại đạo.
Tốc độ của Thạch Hạo đang tăng lên, so với lúc thoát thân vừa nãy thì còn nhanh hơn nữa, đều là do cái cây già kia kích thích. Bởi vì cái cây khốn này cho rằng tốc độ của bản thân hoàn toàn vượt qua đám người Thạch Hạo, sau khi chạy được một khoảng nhất định thì lại lần nữa dùng cành non ngoắc ngoắc Thạch Hạo, tiến hành khiêu khích.
Xoạt!
Thạch Hạo như một mũi tên thần xuyên qua mây mù, để lại vệt sáng rực rỡ, đuổi theo sát phía sau.
"Ui cha!" Tiên dược kêu toáng lên, càng thêm liều mạng chạy trốn.
Ầm!
Thạch Hạo ở phía sau vung quyền, theo như dáng vẻ của hắn thì tựa như không tiếc bất cứ giá nào cũng phải ��ánh cho nát gốc cây già này.
Vèo!
Đột nhiên, rễ cây già run rẩy, cành non chập chờn, một chiếc lá rụng xuống, bắn về phía Thạch Hạo.
"Hả?" Thạch Hạo kinh ngạc, đây là công kích ư? Không giống lắm bởi vì không có sức mạnh mạnh mẽ nào cả.
Hắn đưa tay bắt lấy chiếc lá, lập tức cảm giác được sức sống mạnh mẽ đầy cường thịnh, chiếc lá này chứa đựng khí tức sinh mệnh Tiên đạo.
Cũng ngay trong nháy mắt này, cây già thoát ra khỏi vùng đất tai ương, tiến vào trong Thánh Địa của Mai Táng Địa kia.
Nó chui tọt xuống đất, từ đó không còn thấy đâu nữa.
"Trong chớp mắt phân tâm cùng nhân từ, lại để cho ngươi chạy thoát rồi." Thạch Hạo tiếc nuối. Hắn cũng trở lại trong khu Thánh Địa này.
Trên thực tế hắn biết, vừa nãy dù thế nào đi nữa hắn cũng không nỡ đánh nát cây tiên dược này. Hơn nữa khoảng cách cũng còn rất xa, dù cho có tàn nhẫn đến mấy thì cũng chỉ có thể gây thương tổn chứ không thể bắt giữ nó lại được.
Thạch Hạo không dừng lại mà tiếp tục xông về phía trước.
Thế nhưng, sau khi ba đại cao thủ kia tiến vào khu Thánh Địa này lại đồng loạt ngừng bước, xoay người nhìn về phía đại dương màu đen.
"Bọn họ không sợ chết?" Thạch Hạo ngạc nhiên nghi ngờ.
Một chuyện rất kỳ dị đã xảy ra. Sau khi đại dương màu đen ngập trời xông tới đây thì tựa như là gặp phải một luồng lực cản vô hình, không có cách nào tiến vào bên trong Thánh Địa.
Rất hiển nhiên, ba đại cao thủ đều biết trước điều này.
"Có hiệu quả, vậy mà... chỗ đó đã mở ra, vật kia xuất thế rồi!" Vào lúc này, vị chí tôn trẻ tuổi vẫn trầm mặc ít lời của Cô tộc mở miệng đầy kích động.
Thạch Hạo cũng đã dừng lại, đứng quan sát từ xa.
Sâu trong đại dương màu đen dâng lên một luồng ánh sáng vô cùng bắt mắt, cực kỳ thần thánh và nhu hòa.
Cái thứ mà Du Đà, An Lan luôn mong mỏi kia đã xuất thế rồi!
Những dòng chữ này, trọn vẹn và độc đáo, chỉ xuất hiện trên truyen.free.