Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1467: Một góc vạn cổ.

Gặp phải chuyện quái đản! Thạch Hạo toàn thân không khỏi rùng mình, khí lạnh toát ra từ đầu đến chân, bởi những điều quái dị hắn gặp phải hôm nay thật khó lòng chấp nhận.

Có người đang than khóc, trông vô cùng quen thuộc! Người đứng cạnh hắn lại không ngừng khẳng định hắn đã chết, hiện giờ chỉ còn lại chấp niệm bất diệt. Tổng hợp những điều này lại khiến Thạch Hạo không khỏi run rẩy trong lòng.

Thạch Hạo vươn tứ chi, khớp xương kêu ken két. Khi há miệng, xương hàm dưới cũng phát ra tiếng rắc rắc thanh thúy.

Hắn không dừng lại, nhanh chóng hướng về phía cuối chân trời. Nơi đó ngập tràn khí hỗn độn, một dòng sông thời gian ngăn cách cổ kim, và có một đạo sĩ đang đau khổ khóc lóc.

Thiên biến! Sự biến động kịch liệt này lan rộng đến mức ảnh hưởng của nó không thể lường trước, liên quan đến thời không không thể dự đoán, do đó mới được gọi là thiên biến.

Nó xuất hiện mờ mịt ở nơi đó. Tuy vô cùng mơ hồ, Thạch Hạo vẫn có thể xác nhận đó là một cố nhân mà hắn vô cùng quen thuộc.

"Hoang, huynh đệ của ta, linh hồn quay về. Với tư chất của ngươi, khí thế thôn phệ cổ kim, làm sao có thể không xuất hiện chứ..."

Gã đạo sĩ kia càng khóc lớn hơn. Hắn mặc một bộ đạo bào rộng rãi, được dệt từ những sợi tiên kim nhỏ, vốn là bảo y vô thượng, chỉ là giờ đây đã tổn hại và nhuốm đầy vết máu.

Hiển nhiên, hắn đã trải qua một trận huyết chiến, nếu không, chiến giáp tiên kim vô thượng này làm sao có thể bị xé rách?

"Ai có thể ngăn cản ngươi, ai có thể làm hại ngươi chứ? Trên con đường thành Tiên vẫn còn khắc dấu vết của ngươi, khắp nơi vẫn không ngừng xưng tụng tên của ngươi. Một kiếm chém vạn cổ, rốt cuộc ngươi đã đi đâu?" Dù là một cao thủ không thể tưởng tượng nổi, mang theo tiên khí nồng đậm, nhưng hắn vẫn bi thương khóc ròng, chấn động cả dòng sông lớn kia.

"Hu hu..." Tiếng khóc nghẹn ngào ẩn chứa tình cảm sâu sắc, bao hàm tiếc nuối thiên cổ, cùng nỗi chua xót và đau khổ khi mất đi người bạn thân.

"Nhiều cổ địa đến vậy, đại hoang rộng lớn là thế, nhưng ta sẽ không từ bỏ. Dù phải đào xới khắp tuyệt địa trong thiên hạ, đào sạch mộ lớn cổ đại thì ta cũng phải tìm ra ngươi!" Hắn lẩm bẩm.

Thạch Hạo sợ hãi, nếu thật sự đã chết, hắn chắc chắn sẽ không được yên nghỉ! Thế nhưng, trong lòng hắn bỗng dâng lên sự chua xót xen lẫn chút cảm động. Chẳng lẽ bản thân mình đã từ trần? Lại có người đang tìm kiếm và hi vọng hắn còn sống.

"Sư phụ, những ngôi mộ nguy hiểm dưới lòng đất từ mấy kỷ nguyên trước đều đã đào lên gần hết. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chẳng phải là cách hay gì. Người kia đã biến mất quá lâu, không thể nào xác minh được, khó có thể tìm thấy. Rốt cuộc được mai táng ở nơi nào thì cũng không thể nào suy đoán." Có người khuyên nhủ.

Sau khi Thạch Hạo nghe được thì kinh ngạc, bởi hắn chưa hề nhìn thấy bóng người thứ hai nào cả, chỉ có duy nhất bóng hình đạo sĩ mập mạp mơ hồ đang ngồi khóc kia mà thôi.

"Thiên biến đã xảy ra, xé rách sông dài năm tháng, thế nhưng không phải ai xuất hiện cũng có thể nhìn thấy người đó, trừ phi thực lực của hắn vang vọng cổ kim!" Táng sĩ nữ nói.

"Sư phụ, nên đi thôi, kẻ địch sắp tới rồi, chúng ta phải ra chiến đấu, không thể cứ sa đắm trong quá khứ này được." Âm thanh kia lại vang lên.

"Ngươi thì biết cái gì, huynh đệ của ta vẫn còn sống. Rất nhiều chuyện... ngươi biết về những năm tháng tăm tối nhất trong lịch sử không? Ngươi biết đại thanh toán của mấy kỷ nguyên không? Ngươi... biết cái quái gì chứ!" Đạo sĩ với tiên khí nồng đậm, pháp lực cái thế, thế nhưng lúc trách mắng đệ tử của mình thì ngữ khí chẳng hề giống một vị cao nhân chút nào.

"Sư phụ, người cũng không phải không biết, liên quan đến những năm tháng ấy thì quá rối loạn. Đời sau không một ai có thể rõ ràng được, tất cả đều chỉ là lời đồn mà thôi. Nên biết, những chuyện từng nói kia cho đến hiện giờ cũng không ai kết luận được cả. Chuyện gì mà có người nuôi một bầy phượng hoàng như nuôi gà, mỗi ngày ăn vài quả trứng; chuyện gì mà xác ướp cổ từ mấy kỷ nguyên trước vẫn bồng bềnh trong vũ trụ; chuyện gì mà Táng chủ bị phong ấn trong lòng đất đầy ngói vỡ; chuyện gì mà lão quái vật ngủ say bên trong bình Luyện Tiên; chuyện gì mà ở hai kỷ nguyên trước, thân thể của sinh linh cổ vô địch bị chém thành sáu khúc và riêng biệt phong ấn vào trong sáu cây tiên dược; chuyện gì mà thế giới rộng lớn, đáng sợ và mênh mông như Tiên vực; chuyện gì mà yêu cầu Tiên bỏ qua tất cả thì mới có thể vượt qua bờ biển bên kia; chuyện gì mà sinh linh dù chết đi nhưng huyết nhục vẫn có thể hóa thành bướm Tiên, tung cánh ngao du khắp các thế giới, chấp niệm không tiêu tán, rong chơi trong dòng sông cổ năm tháng; chuyện gì mà vào thời đại vừa mới bắt đầu, bên trong ngôi miếu cổ có một người ngồi xếp bằng bất động chợt mở mắt ra...."

Người đệ tử kia một hơi nói ra rất nhiều chuyện, thoáng dừng lại hít một hơi, nói tiếp: "Những người và việc này, bất luận cái nào là sự thật thì khó mà tin nổi, có thể tin được ư? Hơn nữa, điều đáng sợ nhất chính là, sư phụ từng nói, những người và việc này đều chỉ là một bọt sóng nhỏ trong giai đoạn năm tháng đen tối ấy mà thôi. Ngọn sóng chân chính, hùng vĩ cuồn cuộn thật sự thì còn gấp trăm ngàn lần những thứ này. Con... thật không tài nào tưởng tượng nổi, và cũng không dám tưởng tượng ra!"

"Ngươi dám hoài nghi Đạo gia, đồ nhóc con vô dụng!" Đạo sĩ gõ bộp một cái, tựa như gõ vào ót đệ tử mình.

"Nhiều truyền thuyết như vậy, dù là Tam thế đồng quan vẫn như trước thì vẫn có thể nhìn thấy vật thật. Ngoài ra, An Lan, Du Đà cũng biết được. Những chuyện khác, thật sự không có chứng cứ nào cả."

"Nói cho ngươi biết, đoạn cổ sử chân chính kia không chỉ gấp trăm lần đâu, mà còn nhiều hơn thế nữa. Đời đó, nếu như vượt qua được thì tất cả mọi người đều sẽ biết được." Đạo sĩ thở dài.

"Sư phụ, những gì người nghe được cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi, cũng không tự mình trải qua, dựa vào đâu mà lại vững tin như thế?!" Người đệ tử kia không phục.

"Đạo gia ta sớm đã trưởng thành từ thời đại đó, theo ngươi, ta có trải qua hay không?!" Đạo sĩ mập bất mãn vô cùng.

"Dừng, sư phụ, đừng tưởng rằng con không biết nhé." Tên đệ tử này tuy rằng đang bị răn dạy thế nhưng cũng không quá sợ hãi đạo sĩ béo kia, hắn bĩu môi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Con sớm nghe nói, cơ thể của người tuy rằng rất xa xưa thế nhưng lúc ấy người đã bị người khác mai táng, cơ bản không thể nào nhìn thấy được niên đại tăm tối nhất và náo loạn nhất kia."

"Nói hươu nói vượn gì thế hả, Đạo gia ta ngang dọc cùng trời cuối đất, ai dám chôn ta ch���? Vào lúc ấy, tuy ta còn rất trẻ thế nhưng cũng từng chung tay chiến đấu!" Đạo sĩ mập trừng mắt.

"Sao con nghe người khác nói, sư phụ bị người khác đào từ trong địa phủ, cơ bản không trải qua những chuyện kia? Hơn nữa còn là ngủ say, thân thể biến thành thi hài, năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, toàn bộ đối thủ đều chết đi, chiến thắng như vậy mà cũng thành Tiên được?" Vị đệ tử này nhỏ giọng nói.

Đạo sĩ mập lại bộp một tiếng, gõ mạnh lên ót tên này, nói: "Đạo gia vang dội cả cổ kim, tu đạo năm tháng xa xưa, một kẻ như ngươi há lại hiểu rõ."

"Sư phụ, người vẫn là người ư? Ý con là, người thuộc thời đại của Hoang hay không? Vì sao lại có chấp niệm kia chứ, nhất định phải tìm ra vị cố nhân kia ư?" Tên đệ tử này thầm than, cảm thấy u sầu thay cho sư phụ mình nên muốn sẻ chia chút thương cảm.

"Ừ, không phải vậy, ngươi không hiểu được đâu. Ngươi cho rằng ta chỉ được người khác đào móc từ trong địa phủ lên? Trên thực tế, ta đang xông luân hồi, ý chí của ta chinh chiến cả cửu thế, cả muôn đời, hoặc còn nhiều hơn thế nữa. Người ngoài không thể nào nhìn thấy được những năm tháng ấy đâu. Chính vì lẽ đó ta mới nói, thời kỳ náo loạn đen tối đầy đáng sợ ấy là sự thật, mặc dù ta chỉ chứng kiến được một góc mà thôi!"

Dứt lời, đạo sĩ mập ấy không còn xuất thần nữa mà thu lại tâm tư, tiếp đó vỗ mạnh sau ót đệ tử kia một cái, nói: "Đi đào mộ tiếp!"

"Lại đào???" Tên đệ tử kia gào lên.

"Đào khắp thiên hạ, năm xưa Đạo gia ta đã thành Tiên như thế đó! Ta rất nghi ngờ, vào một ngày đẹp trời nào đó sẽ đào trúng ngôi mộ cuối cùng, lúc đó tựa như chọc thủng một lớp màng giấy và đột nhiên nhìn thấy một cương vực mênh mông ngập tràn sắc thái, tiên khí thành biển, nối liền với địa phương tả tơi này!" Đạo sĩ quát lớn.

"Sư phụ, kẻ địch tới rồi!" Tên đệ tử kia lo lắng.

Đạo sĩ mập thu lại toàn bộ nụ cười bất cần đời của mình rồi nhìn chằm chằm về phía xa, nói: "Chuẩn bị chiến đấu!"

Hắn ngập tràn tiên khí, từ lâu đã là cao thủ vô thượng rồi, thế nhưng chiến y đã bị phá nát, toàn thân đầy vết máu. Có thể thấy được địch thủ của hắn khủng khiếp đến mức nào, nếu không làm sao có thể khiến hắn bị thương được.

"Được, liều mạng, quyết chiến đến cùng với bọn chúng!" Tên đệ tử kia gầm nhẹ, hùng hổ theo sự quyết đoán hiếm thấy trên người sư phụ mình.

"Chính xác, đánh đến cùng, đào sạch sẽ!" Đạo sĩ mập nói.

"Đào?"

"Lắm lời, Đạo gia ta sẽ đào khắp thiên hạ mới có thể thành đạo, tất nhiên là phải đi đào, trước tiên tiêu diệt mộ tổ của bọn chúng đã!" Đạo sĩ mập nghiêm túc nói.

Người đệ tử kia có chút hụt hẫng, còn tưởng rằng sư phụ mình muốn xung phong tiến lên.

"Đi, chúng ta xuất kích, đòi đấu với Đạo gia ta à? Trước đào mộ tổ của chúng rồi hẳn nói!" Đạo sĩ mập mang theo tên đệ tử và biến mất nơi đó.

Tên đệ tử kia biết, kẻ địch phía sau rất mạnh mẽ và đang vây quét thẳng tới đây, rút lui là sự lựa chọn tốt nhất. Đương nhiên, sư phụ muốn đi đào mộ tổ của bọn họ thì khiến hắn chẳng còn gì để nói, chẳng trách lại có cái đạo hiệu đầy khiếm nhã kia.

Chỉ là hắn biết, sư phụ của hắn cũng là bất đắc dĩ. Đời này quá tàn khốc.

Một cơn gió thổi qua, khí hỗn độn dâng trào kịch liệt!

Có một nhóm bóng người vọt qua và biến mất.

Phía cuối chân trời, Thạch Hạo thẫn thờ đứng yên tại đó, rất lâu sau cũng không lên tiếng. Vừa nãy là hư cảnh hay là chân thực?

"Tào Vũ Sinh!" Hắn nói ra ba chữ này. Tên đạo sĩ mập kia quá giống Tào Vũ Sinh, chỉ có điều một người là trung niên còn một người là thiếu niên.

"Những gì hắn nói là sự thật?" Thạch Hạo nắm chặt nắm đấm. Bởi vì, chuyện này dính dáng đến quá nhiều thứ, ẩn chứa một góc của đại thế vạn cổ!

"Hẳn là... sự thật!" Táng sĩ nữ nhỏ giọng nói, cặp cánh trắng khiết sau lưng phẩy phẩy nhè nhẹ. Nàng cũng đang nhìn về nơi mà những bóng người vừa nãy biến mất.

Đáng tiếc, nơi đó có dòng sông cổ năm tháng, đã ngăn cách và cắt đứt mọi thứ.

"Sao hắn không thấy ta?" Thạch Hạo hỏi.

"Thiên biến, quá phức tạp, quá huyền ảo, không thể tưởng tượng, không một ai có thể nói rõ ràng. Phần lớn thời gian thì nơi này đều có thể chứng kiến thiên biến, người đối diện không nhất định có thể cùng tiến hành." Thiếu nữ nói.

Vừa nãy, tên đệ tử của vị đạo sĩ mập kia cũng không hề xuất hiện, chỉ có thể thấy vị đạo sĩ mập kia đang khóc ròng ở một góc nơi ngôi mộ cổ.

"Tào Vũ Sinh..." Thạch Hạo hét lớn, rít gào về phía dòng sông cổ, muốn gọi người kia quay lại.

"Ai có thể nói cho ta biết, r���t cuộc đã xảy ra chuyện gì?!" Thạch Hạo hô lớn.

"Xoẹt!" Đột nhiên một bóng người xuất hiện ở bên kia bờ dòng sông cổ, rất mờ ảo, được tiên khí quấn quanh, mạnh mẽ dị thường.

Chính là đạo sĩ mập kia, hắn lại xuất hiện nữa!

"Kỳ quái, sao ta lại cảm thấy có người ở kiếp trước gọi ta vậy?" Hắn lẩm bẩm.

"Tào mập, Tào Vũ Sinh!" Thạch Hạo hô lớn, âm thanh như sấm sét chấn động cả khu thánh địa Táng vực!

"Hả?" Đối diện, đạo sĩ mập đầy vết máu ngờ vực không thôi. Hắn cảm thấy được điều gì đó, con ngươi nhanh chóng co rút lại, tiếp đó khẽ nói: "Lẽ nào... có một cánh cửa?"

Đột nhiên, thân thể hắn chấn động, cả người phát sáng, tiên quang dâng trào, khủng khiếp vô biên, lập tức xuyên thẳng qua dòng sông cổ và nhìn lại phía bên này.

Hắn, muốn nhìn tình hình ở phía bên này!

Đúng lúc này thì bên trên khung xương Thạch Hạo chợt hiện ra huyết nhục, bắt đầu tái sinh.

Trong giây lát, đạo sĩ mập ấy run rẩy. Hắn nhìn thấy Thạch Hạo, cả người như bị sét đánh, đứng yên tại chỗ, môi hơi run run.

"Hoang, là ngươi sao, ngươi... vẫn còn sống?!" Hắn gầm nhẹ, cố nén một loại tâm tình.

Thế nhưng, cuối cùng hắn nhịn không được mà hét thật lớn. Hắn ngồi bên trên một ngôi mộ cổ, trong mắt không ngừng có lệ nóng chảy xuống. Hắn đã nhìn thấy Thạch Hạo.

Thông qua cuộc đối thoại giữa hắn và đệ tử thì có thể thấy, hắn bất cần đời, rất hài hước, nhưng hiện tại lại đang khóc đầy bi thương, thật sự khiến người khác không tài nào tưởng tượng nổi.

"Nói cho ta biết, đã xảy ra chuyện gì?" Thạch Hạo hét lớn.

Đạo sĩ mập kia há miệng như muốn nói gì đó, kết quả giữa trời chợt có lôi điện Tiên đạo hạ xuống đánh cho hắn run lẩy bẩy, thân thể cháy đen, kết quả Thạch Hạo chẳng thể nghe thấy gì.

Đạo sĩ mập thở dài, ngậm miệng lại.

"Tại sao lại như vậy?" Thạch Hạo nắm chặt nắm đấm.

"Bởi vì, đối thoại của các ngươi liên quan đến đại sự trọng yếu, có thể sẽ lan tới thiên cổ, ảnh hưởng đến sông dài năm tháng, cho nên đã bị ngăn cản, gặp phải trời phạt!" Táng sĩ nữ run run nói, nàng vô cùng chấn kinh v�� dị thường kích động, không thể nào tin vào mắt mình, không ngờ lại có thể nhìn thấy một màn như vậy.

Đạo sĩ mập kia đang bị trừng phạt thế nhưng không rời đi, trái lại hắn còn cắn chặt hàm răng, gắng gượng chống đỡ lôi đình Tiên đạo vô thượng kia.

Thạch Hạo không dám hỏi nữa, sợ đối phương sẽ hứng chịu tai kiếp càng to lớn hơn.

"Ta với hắn là cách xa không gian, hay là thời gian?" Thạch Hạo tự hỏi.

Sau đó hắn nhìn về phía đạo sĩ mập, hỏi: "Ngươi khỏe không?"

Những câu nói này không dính dáng gì tới đại sự cả, sẽ không tạo thành ảnh hưởng khủng khiếp.

Đạo sĩ mập: "Trước khi chưa thành Tiên thì vẫn còn tốt, không tính là tệ, thường sẽ bị chó cắn. Nhưng sau khi thành Tiên, thật sự không ngờ tới..."

Bản dịch này mang đậm dấu ấn sáng tạo của truyen.free, không thể tìm thấy ở nơi nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free