[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1455: Xuất kích.
Trong lòng đất dãy núi Thần Dược,
Đại Niết Bàn của Thạch Hạo sắp sửa kết thúc với trạng thái rất tốt, vết rách trên Bản Nguyên Đại Đạo cũng đã trở nên nhạt hơn một chút, hắn tin tưởng một khi đột phá vào cảnh giới Trảm Ngã, thương thế kia có thể sẽ khỏi hẳn.
Xoạt!
Bỗng nhiên, trong cơ thể hắn bay lên một luồng khí màu rực rỡ rất chói mắt, nó như một con cuồng long đang càn quét, tản ra rồi lại lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong thân thể.
Sau khi trải qua tôi luyện thân thể đại dược, việc thay máu của Thạch Hạo đã xong xuôi, nhưng hiện tại lại xuất hiện loại thay đổi kỳ dị này nữa, rất là kinh người.
Thạch Hạo quan sát bên trong thân thể thì tinh quang trong mắt bỗng sáng rực, hắn biết đó là cái gì, không nghĩ tới ở bước ngoặt này nó cũng hòa mình vào sự biến đổi, nhưng đây tuyệt đối là chuyện tốt!
Chí Tôn huyết!
Lúc này, Chí Tôn huyết óng ánh tựa như từng sợi gân mạch đang được khắc họa rực rỡ bên trong thân thể, mạnh mẽ mà đầy sức sống, nó cũng dựa vào quá trình Niết Bàn này để tiến hóa.
Những giọt máu đậm đặc hơn trước rất nhiều, khuếch tán khắp nơi trong cơ thể, đồng thời cũng giao hòa cùng đám tiên khí, lúc cuộn trào thì lại vang lên tiếng nổ như tiếng sấm, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.
Cuối cùng, toàn bộ Chí Tôn huyết chảy ngược về, ngưng tụ thành một khối hình tròn rồi kết tại lồng ngực của hắn, trở thành một khối sáng lớn bằng nắm tay, tựa như là muốn thai nghén ra vật gì đó.
Điều này làm cho Thạch Hạo ngạc nhiên, chẳng lẽ lại muốn sinh ra một khối xương nữa sao?
Hắn mong rằng dòng máu này có thể tẩm bổ toàn thân, thay vì chỉ tập trung vào một khối xương. Đương nhiên nếu như lại sinh ra một khối Chí Tôn Cốt, đạt được một loại bảo thuật vô thượng, vậy cũng rất tốt.
"Đáng tiếc. . ." Thạch Hạo thở dài, hắn phát hiện mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Viên huyết cầu này tuy rằng đang tập hợp và tỏa ra sức sống mạnh mẽ như muốn thai nghén vật gì đó, thế nhưng chung quy vẫn còn thiếu hỏa hầu, cuối cùng tựa như một vầng mặt trời bỗng nhiên nổ tung, lần nữa phân tán về khắp nơi trong cơ thể.
Điều này làm cho tinh lực toàn thân hắn càng thêm dồi dào, dòng thần huyết vốn có tựa như được thêm 'gân cốt', mạnh mẽ mà đầy sức sống!
"Lại củng cố thêm một thời gian, ta sẽ tiến vào cảnh giới Trảm Ngã!" Thạch Hạo khẽ nói, bởi vì hắn phát hiện việc hấp thu vật chất thần bí trong ao nước m��u vàng khiến cho Chí Tôn huyết đột nhiên thức tỉnh, nếu tiếp tục hấp thu và luyện hóa, có khi còn có những bất ngờ khác.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là mang thái độ thử nghiệm mà thôi, có thu hoạch thì tốt, không có cũng không tổn hại gì.
"Ò. . ." Ngoại giới, một tiếng bò rống khiến Thạch Hạo mở bừng mắt ra, hắn vụt dậy, chuẩn bị rời khỏi địa quật.
Hắn nhẹ nhàng thở dài đầy tiếc nuối, con Kim Ngưu kia đang ở gần, nếu như tiếp tục nữa thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Thạch Hạo không hề có một chút do dự, lấy đi không ít chất lỏng màu vàng óng ánh trong ao, rồi hóa thành một đạo tàn ảnh nhanh chóng lao ra ngoài, sau đó chọn một hướng, chui vào lòng đất, mượn độn thổ thuật rời đi.
Xa xa, con Kim Ngưu dài hơn một thước, khắp người đều là vết máu, thoáng hiện vẻ nghi hoặc, nó đứng trên một ngọn núi liếc mắt về phương hướng Thạch Hạo vừa rời đi.
Vết máu trên người không hề có chút nào là máu của nó. Với tiên kim Hoàng đạo mà nói, ngay cả tu sĩ cảnh giới Độn Nhất dốc toàn lực ứng phó cũng không thể làm tổn thương, căn bản là không có chút hiệu quả nào với tiên liệu vô thượng.
Những vết máu này đều là của vị đại tu sĩ kia, một đường lưu vong, cửu tử nhất sinh. Nếu không phải vị đại tu sĩ này có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, tốc độ nhanh đến mức khó mà tin nổi thì sớm đã chết rồi.
Dù vậy, vị đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất kia cũng đã tàn phế, xương cả người đứt đoạn, khắp cơ thể đều thương tích, từng bị đánh nát đến mức chỉ còn nửa thân dưới.
Lúc này, hắn liền ẩn nấp tại khu vực lân cận, ẩn thân bên trong một ngọn núi lửa đang hoạt động, chôn mình trong dung nham, dù một cử động cũng không dám, thu lại toàn bộ khí thế.
Hắn cực kỳ sợ hãi con Kim Ngưu kia, không hề có một chút phần thắng nào, dù đối phương có đứng yên để hắn công kích cũng không thể làm tổn hại.
Nhưng vào lúc này, Thạch Hạo mượn độn thổ im lặng tiềm hành tới gần ngọn núi lửa này, hắn biết con Kim Ngưu kia siêu phàm nhập thánh, rất không bình thường, vì vậy muốn tìm một chỗ bí mật để ẩn núp.
Bên trong núi lửa là dung nham cuồn cuộn, nhiệt độ cao đến đáng sợ, những dòng nham tương đỏ au không ngừng phun trào, vừa khéo có thể lợi dụng để ẩn nấp tất cả khí tức của bản thân.
Thạch Hạo từ lòng đất trốn vào trong lòng núi lửa, vọt thẳng vào sâu trong dung nham đỏ chói, vừa mới tiến vào, hắn đã cảm thấy có điều bất thường!
Nơi này còn có một sinh linh, hơn nữa rất mạnh!
Lúc này, đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất lại dựng đứng lông tóc, dù cho nhiệt độ nơi đây cao đến mức khiến người ta khó lòng chịu đựng nổi nhưng hắn vẫn cảm thấy lạnh sống lưng. Sau khi đi vào, hắn cũng đã phong bế toàn thân, không để lộ ra một tia năng lượng nào, thậm chí ngay cả thần thức cũng thu lại, không dám phóng ra ngoài, sợ Kim Ngưu phát hiện.
Nhưng là hiện tại, dung nham bỗng nổi lên gợn sóng, một sinh vật khác đã tiến vào, hắn nghĩ rằng Kim Ngưu đã giết tới nơi.
Ầm!
Hắn không muốn tiếp tục ẩn náu nữa, liền xoay người bỏ chạy. Kết quả, điều khiến hắn kinh ngạc lại xảy ra, con 'Kim Ngưu' xông vào kia cũng đang xoay người, nhanh chóng bỏ chạy.
Đại tu sĩ phóng ra thần thức, không còn thu liễm nữa. Vừa nhận ra đối phương là ai, lập tức giận dữ, không ngờ tên Hoang kia lại dọa hắn ra nông nỗi này.
Hắn cảm thấy nhục nhã, lại bị một tên hậu bối tuổi còn trẻ dọa sợ, đồng thời nghĩ tới đây là kẻ địch mạnh nhất trong thế hệ trẻ của giới mình, hắn càng lúc càng giận dữ, lao thẳng về phía Thạch Hạo để giết.
Thạch Hạo thầm kêu không ổn, vừa xuất quan đã gặp phải đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất, mà hắn còn chưa kịp tiến vào cảnh giới Trảm Ngã, đối đầu với người này, chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Ầm!
Thạch Hạo thoát ra ngoài, đồng thời vung chưởng đánh xuống bề mặt ngọn núi lửa, núi lửa sụp đổ, dung nham cuồn cuộn, không những phóng thẳng lên trời cao, dâng trào khắp nơi, toàn một màu đỏ đậm.
Động tĩnh lớn như vậy tự nhiên đã thu hút sự chú ý của con Kim Ngưu, nó phát ra một tiếng gầm, cào cào móng vuốt rồi điên cuồng lao tới.
"Nhóc con!" Đại tu sĩ Độn Nhất cảnh giận dữ, tên tiểu quỷ này thật tàn nhẫn, không ngờ lại quyết đoán thu hút Kim Ngưu đến đây, làm ra vẻ không tiếc đồng quy vu tận.
Trong mắt đại tu sĩ lóe lên một tia hung ác, dù cho con Kim Ngưu đã đánh tới thì hắn cũng không muốn buông tha Thạch Hạo, bàn tay lớn như bầu trời đập xuống dưới.
Ầm!
Thạch Hạo chống trả lại, cầm trong tay Kiếm Thai Đại La tiến lên đón đỡ. Giữa hai người, tiếng sấm sét như thác nước, kịch liệt nổ vang.
Kiếm Thai Đại La phát sáng, gánh chịu uy thế lớn lao, nó không chủ động công kích, nhưng có thể bị động phòng ngự, cực kỳ rực rỡ, cuồn cuộn ánh sáng chết chóc.
Đại tu sĩ kinh hãi, chưa kịp va chạm vào kiếm thai, bàn tay hắn đã bị cắt đứt, máu tươi đầm đìa.
Thế nhưng, Thạch Hạo cũng chẳng dễ chịu chút nào, thể phách chịu một đòn nặng nề, dù cách không, hắn vẫn bị một luồng thần lực mênh mông đánh trúng, toàn thân máu tươi bắn xối xả ra ngoài.
Hắn tựa như một chiếc lá rụng héo tàn rơi xuống, không bị khống chế, bị chấn bay ra khỏi khu vực ngọn núi lửa này.
Đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất kinh ngạc, tên nhóc con này lại không bị nổ tung? Trong mắt của hắn, chuyện này quả là chuyện kh�� tin, xem như là một kỳ tích.
Bởi vì, đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất muốn tiêu diệt sinh linh cảnh giới Hư Đạo, thật sự quá dễ dàng, chỉ cần giơ tay là có thể xóa bỏ.
Tên nhóc này biến thái đến mức nào chứ, đã trúng một chưởng của đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất mà vẫn không chết, chỉ phun ra máu tươi, thật sự không hợp lẽ thường.
Trái tim Thạch Hạo còn đang đập loạn xạ, lúc nãy suýt chút nữa đã bị nổ tung. Hắn tin tưởng, nếu như không phải lần Đại Niết Bàn này tiến hành một cách hoàn mỹ thì vừa rồi đã lập tức bị đánh chết.
Mà dù là như thế, cơ thể hắn cũng đang co giật, không ngừng rung động, phải mất một thời gian rất dài mới bình tĩnh lại được. Tinh huyết trong cơ thể nổ vang, giúp vết thương hắn phải chịu đựng giảm đến mức nhẹ nhất.
Có thể phách này thì còn sợ ai? Chỉ cần đột phá vào cảnh giới cao hơn, hắn hoàn toàn có thể quét ngang, bễ nghễ những sinh linh mạnh mẽ cùng cấp thậm chí cao một cảnh giới.
"Ò. . ."
Kim Ngưu rít gào, nó đã tiến đến gần, tấn công cả hai người, phóng ra hai luồng sóng âm thô bạo!
Thạch Hạo xoay người rời đi, không dám dừng lại. Hắn cũng không muốn chống cự lại con Kim Ngưu kia, sau khi đại khái đoán được căn nguyên của nó mà còn bị Kim Ngưu giết chết thì thật quá oan uổng.
Rất may mắn, Kim Ngưu không đuổi theo hắn, mà lại nhìn chằm chằm vào đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất, bởi vì trong mắt Kim Ngưu, sinh vật càng mạnh mẽ thì càng có tính uy hiếp hơn.
Sắc mặt vị đại tu sĩ dị vực kia trở nên cay đắng, hắn cảm thấy quá xui xẻo, lại một lần nữa bắt đầu con đường lưu vong.
Rất nhanh, thân thể của hắn liền bị một đạo ánh sáng màu vàng đâm thủng, mấy khúc xương cũng đứt rời khỏi cơ thể, máu thịt thì khỏi nói, cũng đang rơi lả tả.
"Rõ ràng tên nhóc con kia trước đây dính phải vết thương Đại Đạo, làm sao lại hồi phục nhanh như thế? Xem ra hắn chắc hẳn đang bế quan ngay gần đây, vì bị tiếng gầm đột ngột của Kim Ngưu làm kinh động nên mới xuất hiện." Đại tu sĩ vừa bỏ chạy thục mạng vừa đang suy nghĩ.
Thạch Hạo rời khỏi nơi đây, rất nhanh lại gặp phải tu sĩ trẻ tuổi của dị vực.
"Là Hoang, hắn ở nơi đó, khắp người là máu, quả nhiên giống như lời đồn, hắn đã bị thương nặng, không thể gắng gượng nổi nữa đâu."
"Không nên để cho hắn chạy thoát, là chúng ta phát hiện hắn trước, chém đầu của hắn xuống, mang về lãnh công. Chậm một bước thì đám Hạc Tử Minh, Vô Úy Sư Tử sẽ tới, sẽ không còn gì để nhận công nữa."
Có người kêu lên, bởi vì bọn họ biết, ngay cả Cô tộc đặt ngang hàng cùng Chân Long đều đã đến rồi, thậm chí có đại nhân trẻ tuổi của Đế tộc cũng đích thân tới. Nếu thật đến lúc ấy thì bọn họ cũng phải thần phục, ngoan ngoãn nghênh tiếp, còn gì để nhận công.
"Coi ta như mèo ốm ư?" Ánh mắt Thạch Hạo lóe lên tinh quang, nhanh chóng tiến lên nghênh chiến.
Ầm!
Lúc này, hắn dốc toàn lực ứng phó, không hề giữ lại chút nào. Giữa ấn đường xuất hiện một dấu ấn Lôi Trì, nó hóa hình lao ra rồi nhanh chóng phóng to.
Lôi Trì này lớn đến hơn trăm trượng, nhanh chóng bao trùm, hòng thu tất cả mọi người vào bên trong.
"Không! Chẳng phải Hoang đã sắp chết rồi sao, sao lại còn mạnh mẽ như thế?" Những người này kinh hãi biến sắc.
"Xoạt!"
Ánh sáng lóe lên và bọn họ bị thu vào. Tám người này rống to, điều khiển binh khí, vận chuyển các loại tổ thuật, dốc hết sức lực công kích hòng thoát ra.
Kết quả, ánh chớp lóe lên, đất trời như nứt toác, Lôi Trì kia thu nhỏ lại rồi mạnh mẽ chấn động. Tất cả mọi người cùng với binh khí bên trong Lôi Trì đều đã hóa thành tro tàn, hình thần câu diệt.
Hừ!
Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
"Rống. . ." Xa xa, bên trong dãy núi truyền đến một tiếng sư tử gầm rú, có một con sư tử nghe được động tĩnh bên này nên nhanh chóng lao tới.
Thạch Hạo không sợ hãi, ngược lại chủ động lao về hướng đó. Hiện tại hắn vừa mới xuất quan, chính là muốn đại khai sát giới. Nếu những sinh linh này muốn vây quét hắn, như vậy liền phải cho bọn chúng biết tay, tiêu diệt sạch sành sanh.
Đây là một con sư tử toàn thân rực rỡ kim quang, cực kỳ dũng mãnh, tựa như là một ngọn núi nhỏ từ trong núi sâu chạy tới, mạnh mẽ và hùng võ. Bờm sư tử vàng óng ánh, rậm và dài gần tới mặt đất.
"Vô Úy Sư Tử?" Ánh mắt Thạch Hạo rét lạnh.
"Quả nhiên! Ngươi chính là Hoang?" Con sư tử này nhìn chằm chằm vào hắn, con ngươi màu vàng kim óng ánh mang theo sát ý, lập tức lao đến tấn công.
"Ngực chỉ có một chỏm lông trắng, không phải Vô Úy Sư Tử phản tổ thuần huyết, ngươi chưa đủ tầm!" Thạch Hạo cười lạnh nói.
Sau đó không lâu, bên trong dãy núi truy��n đến một tiếng sư tử gào lên kinh thiên động địa, khiến cho muôn thú bên trong dãy núi Thần Dược đều hoảng loạn, đất rung núi chuyển, đá lăn ngổn ngang.
"Không tốt, một cường giả thuộc nhánh Vô Úy Sư Tử đã chết!" Có người kinh hãi biến sắc.
Một lát sau, một đám cường giả chạy tới dãy núi kia thì chỉ còn nhìn thấy xương cốt sót lại của Vô Úy Sư Tử, máu nhuộm núi rừng, da lông rơi vào vách núi, rất nhiều xương vỡ.
"Hoang, ta muốn tự tay giết ngươi!" Trong đám người, có ba con sư tử màu vàng đứng ở chỗ này, một con trong số đó tức giận nói.
Nhưng vào lúc này, sâu trong dãy núi có một sinh vật đang đi tới, ánh sáng chói mắt, tựa như một sinh vật trở về từ thời cổ đại, đạp lên năm tháng, vượt qua dòng sông lịch sử.
Nó quá thần võ, không gì sánh được, cả người vàng óng ánh tựa như được đúc từ tiên kim vậy, rực rỡ đến chói mắt. Bên ngoài thể phách có một tầng thần quang đang bốc cháy, bao phủ nó.
Tất cả mọi người đều biết, đây là một sinh vật phản tổ, là Vô Úy Sư Tử chân chính. Không ngờ nó thật sự đến đây, không phải chỉ là tin đồn, mà quả thật có một sinh vật như vậy!
Loại sinh linh này, xưa nay tại dị vực chỉ xuất hiện hai, ba con mà thôi, sinh vật thuần huyết phản tổ quá ít. Loại sinh vật này một khi trải qua giai đoạn trưởng thành lớn lên thì có thể ngang hàng cùng Tiên Tăng Vương!
Nó không nói một lời mà chỉ đi một vòng quanh đây, xem xét vết tích chiến đấu, không nói lời nào rồi rời đi.
Cũng trong lúc đó, Thạch Hạo lần nữa trở về địa quật kia, muốn tại nơi đó tiến hành bước đột phá cuối cùng. Kết quả hắn ngạc nhiên phát hiện tên đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất kia cũng đã tiến vào, thậm chí còn tìm đến nơi này.
May mắn nhất chính là, lần này đại tu sĩ đã không phát hiện ra hắn.
"Đây là nơi nào mà có một cái ao vàng thế này? Trời ơi, tồn tại vô thượng đã dùng thủ đoạn nghịch thiên để tạo ra ao báu này sao? Chẳng trách tên nhóc con kia phục hồi lại như cũ, thì ra bí mật là ở đây. Ha ha, đây thực sự là vận may lớn mà, ta nhân họa mà được phúc, cũng có thể tại đây trở thành Chí Tôn chân chính!" Hắn gần như phát điên, bởi vì điều bất ngờ này thật sự khiến hắn quá đỗi vui mừng.
Thạch Hạo lui ra không chút tiếng động, ánh mắt hắn lạnh lẽo, thầm cười lạnh, nhất định phải giết chết người này, không thể chia sẻ chất lỏng màu vàng óng ánh cho hắn, đồng thời cũng là để báo thù!
Truyện được dịch thuật và phát hành độc quyền tại Truyen.free.