Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1450: Có động thiên khác.

Thứ ẩn sâu dưới lòng đất này ẩn chứa sức hấp dẫn khó cưỡng đối với Thạch Hạo. Chỉ riêng thủy khí thôi cũng đã có thể bồi bổ, cường hóa bản thân hắn, quả thực khó lòng tưởng tượng nổi.

Hắn hít sâu một hơi, hấp thụ kim dịch Tiên trấp, mong muốn đạt đến trạng thái tốt nhất. Thế nhưng, h��n lại phát hiện hơn nửa tinh túy đã bị luồng thủy khí trong cơ thể đoạt mất.

Tuy nhiên, hắn vẫn rất hài lòng, bởi vì sau một thời gian dài khoanh chân ngồi nơi đây, thương thế thần hồn và thân thể đều đã khôi phục như cũ, không còn vấn đề gì đáng ngại.

Sau nửa canh giờ, Thạch Hạo ngồi khoanh chân trong ao nước vàng, lần nữa phóng ra một luồng thần thức. Lần này, hắn muốn thâm nhập xuống dưới để dò xét xem có gì.

Khe hở rất nhỏ dưới đáy ao, thế nhưng không thể trở thành bất kỳ trở ngại nào đối với thần niệm. Thần thức lan tràn tiến vào trong lòng đất, tựa như chính chân thân Thạch Hạo đang quan sát vậy.

Hoàng Đạo thạch nhiều vô kể, trong lòng đất này khắp nơi đều là vách đá. Theo dòng chất lỏng màu vàng chảy xuôi, hắn dò dẫm tiến sâu xuống dưới, cuối cùng cũng tới được một khu vực bí mật.

Lòng đất rất tối tăm, nham thạch lớn đều liên kết thành một thể thống nhất tựa như những thạch nhũ, vô cùng kỳ vĩ, hình thù quái dị.

Nơi đây không quá rộng rãi, đặc biệt nơi khe hở mà chất lỏng màu vàng chảy xuống lại càng chật hẹp hơn. Sương mù hoàng kim mờ mịt ngập tràn, tỏa ra khí tức thần thánh và siêu nhiên.

Thạch Hạo cảm thấy trái tim đập càng lúc càng rộn ràng, tựa như đang nóng lòng, bởi vì hắn cảm nhận được khí tức Tiên gia, lần nữa tiếp cận nơi phát ra ánh sáng rực rỡ kia.

Lần này, mi tâm hắn đau nhức hơn trước rất nhiều, tựa như bị Tiên hỏa thiêu đốt, đau đớn vô cùng.

Thế nhưng, Thạch Hạo cố gắng nhẫn nhịn và cứ thế tiến lên, thần thức như dòng nước chậm rãi nhưng kiên định tiến về phía trước, hắn gần như sắp chạm vào kim quang chói mắt kia.

Vù!

Chân thân Thạch Hạo chấn động, đôi mắt tối sầm, thiếu chút nữa thì hôn mê. Thần thức cực kỳ đau đớn, tựa như vừa bị chém một đao. Một loại sức mạnh khó tả nào đó đang ăn mòn, muốn tiêu diệt nguyên thần của hắn.

Hắn thở dốc dồn dập, không thể không rút tia thần niệm này trở về, bởi vì nếu cố gắng xông xuống nữa thì chính bản thân hắn sẽ phải trả giá cực lớn, thậm chí nguyên thần sẽ bị chém nát!

Mặc dù hắn rất hiếu kỳ, muốn biết bên dưới có thứ gì, thế nhưng cũng không thể nào mạo hiểm tính mạng của mình được. Dù cho có bảo tàng Tiên gia đi nữa thì cũng không thể dùng mạng để đánh đổi.

Yên lặng trong chốc lát, Thạch Hạo lấy ra chiếc vảy ngược Chân Long, sau đó hắn dùng thần thức điều khiển, xem nó như một tấm khiên chắn rồi thử nghiệm lại lần nữa. Nếu như vẫn thất bại thì đành từ bỏ.

Hắn cảm thấy hi vọng này không nhiều, bởi vì chiếc vảy này là vật chết nên không thể bảo vệ toàn diện được, mà chùm sáng kia lại chiếu rọi khắp lòng đất, nếu như tiến lại gần thì xem như nó đã bao trùm khắp nơi.

Keeng!

Quả nhiên, vảy ngược Chân Long run bần bật, Thạch Hạo thì như bị sét đánh, thần thức bị thương. Hay nói cách khác, hắn đã thất bại. Chân thân của hắn chợt có một vệt máu chảy xuống từ mi tâm.

Nhưng mà, trong chớp mắt vảy ngược Chân Long bị đánh văng ra, hắn đã xuyên qua được màn ánh sáng mờ ảo kia, và nhìn thấy cảnh tượng mơ hồ bên trong.

Một chiếc chiến xa đang đỗ ở bên trong!

Vô cùng tả tơi, cực kỳ cổ xưa, tựa như đã vỡ nát, đáng tiếc là không thể nhìn rõ ràng.

Ngoài ra, hắn còn thấy một sinh vật khác còn mơ hồ hơn, không thể nhìn rõ hình dáng. Nó nằm phục trên mặt đất và hơi tản ra chút ánh sáng yếu ớt.

"Không phải sinh vật sống, lặng yên như tờ!" Lần này Thạch Hạo trở nên yên tâm hơn, không còn quá lo lắng như trước. Hắn quyết định phải nghĩ mọi biện pháp để mạo hiểm tiến vào.

Chẳng cần nghĩ nhiều cũng biết nơi đó chắc chắn ẩn chứa thứ gì đó vô cùng đáng gờm. Một chiếc xe bị phá hủy mà lại có thể tỏa ra ánh sáng như thế này, tuyệt đối siêu phàm thoát tục.

Kiếm Thai Đại La, Vạn Linh Đồ, vảy ngược Chân Long đều được Thạch Hạo vận dụng, thế nhưng... hắn bất đắc dĩ nhận ra rằng, những thứ này đều chuyên về phòng ngự, chứ bình thường sẽ không chủ động tiến công.

Mi tâm hắn rỉ máu, rốt cuộc kết thúc trong thất bại.

"Liều mạng!"

Thạch Hạo cắn răng, không đạt được mục đích tuyệt đối không bỏ qua. Chỉ cần xác định rằng đó không phải sinh linh còn sống, thì động phủ như thế này sẽ mang ý nghĩa vận may lớn. Nếu như có thể đạt được thì lợi ích không thể nào tưởng tượng nổi.

Chỉ là, nghĩ thì dễ nhưng thực lực hắn lại không đủ, cơ bản không có biện pháp tiếp cận.

Điều khiến hắn có chút vui mừng chính là, chùm kim quang mờ ảo kia cũng không phải đại sát khí. Nó cũng không chủ động công kích, mà chỉ hình thành màn ánh sáng bảo vệ nơi ấy. Nếu không thì hậu quả khó lường.

Ngay khi Thạch Hạo chẳng biết phải làm sao, không tìm được bất kỳ biện pháp nào, thì đột nhiên hắn cảm nhận được sự khác thường. Một ngọn lửa mờ ảo xuất hiện, bắt nguồn từ cơ thể hắn rồi sau đó tiến vào trong lòng đất.

Chùm lửa này vô cùng thần bí, nó có thể hóa thành tấm gương khắc họa, cũng như phản chiếu vết tích đại đạo. Lúc này nó lại xuất hiện.

Không một tiếng động, nó đốt cháy và xuyên qua kim quang, cứ thế tiến vào!

Thạch Hạo ngây ngẩn, đối với hắn thì đây là một chuyện khó khăn không thể nào làm được, thế nhưng chùm lửa này lại có thể ra vào dễ dàng. Lúc này hắn không chút do dự điều khiển tia thần niệm kia, theo chùm lửa này lao vào.

Sau khi hắn tiến vào, khe hở bị đốt cháy kia liền được màn ánh sáng bảo vệ kia lấp kín.

Rốt cuộc đã vào được. Bên trong thần quang óng ánh ấy, quả nhiên có một chiến xa tả tơi không ra hình thù gì. Thứ này chỉ còn lại một nửa và có màu vàng kim nhạt.

Chuyện này khiến hắn lộ vẻ kỳ lạ. Chiến xa này không cao, chỉ tầm một thước, có thể nói là không hề to lớn. Vậy nó được chuẩn bị cho sinh linh nào đây?

Nhưng mà khi nghĩ tới con trâu vàng thì hắn trở nên thoải mái. Con trâu kia cũng không lớn, nhưng sức chiến đấu lại đáng sợ vô cùng. Bất kỳ bộ tộc nào cũng không thể dùng kích thước to nhỏ của hình thể để phán đoán thực lực.

"Đây là..." Đột nhiên, sắc mặt hắn cứng ngắc, thần sắc ngưng trọng, bởi vì sau khi cảm ứng thật cẩn thận, hắn nhận ra được chất liệu của chiếc chiến xa nhỏ bé và cổ xưa này.

Nó... lại là Tiên kim Hoàng Đạo!

Mặc dù động phủ nơi này không hề tầm thường, thế nhưng nếu dùng Tiên kim để luyện thành chiến xa thì cũng quá mức xa xỉ. Bất Hủ và Chân Tiên nhìn thấy cũng phải thèm khát.

Bởi vì, cũng không phải mỗi vị cao thủ Tiên đạo nào cũng sẽ có pháp khí tương xứng với thực lực bản thân. Nguyên nhân là do không tìm được Tiên kim nên không cách nào tế luyện được Tiên khí.

Một khi đạt tới cấp độ cảnh giới ấy thì vật liệu trên thế gian đã không thể chịu nổi uy năng của bọn họ nữa. Nếu cưỡng ép rèn luyện, khắc họa hoa văn đại đạo vô thượng lên thì cũng chỉ khiến binh khí này hủy diệt mà thôi.

Thứ này quá xa xỉ, nhưng mà... nó lại bị đánh nát, chia năm xẻ bảy, nằm rải rác ở nơi ấy. Đặc biệt thùng xe đã thiếu mất một nửa.

Sau đó Thạch Hạo ngồi xổm xuống và dùng tay mò mẫm. Ngoài những hạt cát ra, xuất hiện một đồ vật khác nữa.

"Sừng màu vàng, còn có cả đầu trâu..."

Thạch Hạo giật mình kinh hãi. Vừa mới tiến vào đây, hắn đã phát hiện ra cách chiến xa không xa có một sinh vật đang nằm bên dưới, chỉ có điều những mảnh vỡ của Hoàng Đạo thạch đã đè lấp bên trên.

Sau khi hắn đẩy ra, liền thấy một khúc sừng trâu bị gãy vỡ, sát theo đó là một cái đầu trâu. Tất cả đều rất u tối, chỉ có một màu vàng chanh ẩn hiện một cách yếu ớt.

Nó đã bị năm tháng ăn mòn, bị bụi trần bao trùm, không chút đáng chú ý.

Thế nhưng, trong lòng Thạch Hạo chợt dâng lên một cơn sóng dữ dội, quá đỗi chấn kinh lòng người. Đây cũng là chất liệu Tiên kim Hoàng Đạo, là thiên tài địa bảo vô thượng.

"Sao lại có thêm một con trâu nữa vậy?" Thạch Hạo ngây ngẩn.

Ở bên ngoài, một con trâu vàng dài tầm một thước đã từng đuổi giết hắn, mà bên dưới lòng đất này lại phát hiện thêm một con nữa. Nơi đây là chuồng trâu ư?!

Con này cũng dài chừng hơn một thước, chỉ có điều đã chia năm xẻ bảy, đầu lâu, sừng, tứ chi... đều bị chia lìa, rải rác ở khu vực này. Nếu quan sát kỹ thì có thể thấy, thân thể tàn tạ của nó có những lỗ thủng do mũi tên, vết hằn của búa rìu đao kiếm, đã từng trải qua cuộc chiến đấu kịch liệt, kết quả là bỏ mạng.

Tiên hỏa to bằng nắm tay bay tới, chiếu rọi lên hài cốt của trâu vàng, ghi chép lại toàn bộ những vết tích đao kiếm hàm chứa chân nghĩa đại đạo kia.

"Chuyện này... không phải sức mạnh của thế gian, dính dáng tới lĩnh vực Tiên Đạo?!" Thạch Hạo hít vào một ngụm khí lạnh.

Con trâu vàng này năm xưa đã đạt tới cảnh giới như thế nào, những vết thương tích đao kiếm trên người nó lại ẩn chứa khí tức Tiên, thật sự không thể tưởng tượng nổi, chẳng lẽ là một con Tiên Ngưu ư?

Nhưng mà, nó lại được dùng để kéo xe!

Thạch Hạo không biết nói gì nữa, việc này xa xỉ đến mức nào chứ? Có chút vượt quá sức tưởng tượng.

"Thời Viễn Cổ ngập tràn những điều không biết, chẳng trách sinh linh Dị vực lại rút đi trong phút cuối. Có một số sức mạnh thần bí nào đó, không thể nào suy đoán được!" Thạch Hạo thở dài.

Ngay bên dưới lòng đất của Biên Hoang, hắn lại thấy được tình cảnh như vậy.

Chiến xa Tiên kim Hoàng Đạo cao tầm một thước, trâu vàng Tiên gia dài hơn một thước... bộ đôi này khiến người khác run rẩy.

Hoàn toàn không sai, chiếc chiến xa cùng con trâu vàng này vô cùng đồng bộ, là một thể. Tựa như bị thương nặng và trốn vào nơi này, sau đó cả hai trở thành thi hài và cùng tan rã tại nơi đây.

Chủ nhân của nó đâu? Vật dụng di chuyển của hắn năm đó bị tổn hại như vậy mà vị chủ nhân kia lại không ra tay, không để lại chút manh mối nào ư?

Ngay khi Thạch Hạo đang suy nghĩ vu vơ thì chùm Tiên hỏa kia di chuyển. Nó như một chiếc đèn lồng mờ ảo bồng bềnh trôi nổi về phía trước, tiến sâu hơn vào trong lòng đất.

Trong lòng Thạch Hạo khẽ động, liền đi theo.

Lòng đất, mặc dù đều là bảo liệu hiếm có là Hoàng Đạo thạch, thế nhưng lại loang lổ như những hang động hình thành từ thạch nhũ, hình thù đặc sắc với nhiều dạng khác nhau.

"Hả?"

Cơ thể Thạch Hạo chợt căng thẳng, rồi dừng lại nhìn về phía trước.

Hắn nhìn thấy nửa thùng xe bị vỡ nát nằm ngay ngắn trên một vách đá. Nó sớm đã phân hủy, mang theo khí tức của thời gian cổ xưa.

Mà... đó là gì? Thạch Hạo chợt thấy căng thẳng, bởi vì hắn nhìn thấy bên trong nửa thùng xe ấy có thứ gì đó đang ngồi khoanh chân.

Nhưng dù hắn có nhìn thế nào đi nữa thì cũng không thể nhìn rõ, quá đỗi mơ hồ. Dù cho có mở Thiên Nhãn thì cũng vô dụng, lập tức hắn biết, đó là do đại đạo lan tràn tạo nên.

Thạch Hạo run sợ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hắn biết khả năng cao người ngồi khoanh chân trong thùng xe kia sẽ là chủ nhân của Tiên Ngưu!

Khi ngọn Tiên hỏa cao tầm nắm đấm lại gần thì đã chiếu rọi rõ ràng nơi đó, không còn mờ ảo mông lung nữa. Ngọn lửa này có thể chiếu sáng tất cả, dù cho là hoa văn đại đạo cũng không cách nào che đậy được thiên cơ nơi đây.

Quả nhiên, trong thùng xe tả tơi ấy có một sinh linh!

Hắn cao không quá một thước, dáng ngồi khoanh chân lại càng lộ vẻ thấp bé của mình, thế nhưng một khi nhìn kỹ thì sẽ khiến người khác run rẩy, không kìm nén được mà phải quỳ rạp xuống đất.

Thạch Hạo sởn cả tóc gáy, sinh vật này chẳng hề bình thường. Dù cho toàn bộ khí tức đã nội liễm thì cũng khiến người khác không tài nào chịu đựng nổi, nó dường như khiến Cửu Thiên Thập Địa đổ nát, khiến vũ trụ phải phá diệt!

Vậy thì cần phải khủng khiếp tới mức nào?

Khi Thạch Hạo dời ánh mắt đi thì cảm giác trời sụp đất đổ ấy biến mất, tất cả khôi phục lại yên tĩnh.

Đây là một vị đạo nhân già nua, tựa như ngồi khoanh chân từ thời tiền sử. Đôi mắt nhắm chặt không hề nhúc nhích, trên người có dòng máu màu vàng óng vẫn không hề khô cạn cho đến tận bây giờ.

Hắn mặc Đạo bào màu vàng óng, thế nhưng gần như đã mục nát.

Chỉ là Thạch Hạo biết, nó không thể mục nát được, bởi vì thứ đó cũng được dệt từ Tiên kim Hoàng Đạo.

Đạo nhân này có tóc vàng râu v��ng, yên ắng không một tiếng động. Bên ngoài cơ thể mờ ảo có khí hỗn độn khuếch tán, ngoài ra còn có từng ngôi sao, như cả vũ trụ đang tô điểm xung quanh. Hắn tựa như ngồi yên trước cả lúc Khai Thiên Tích Địa!

Thạch Hạo chỉ cần hơi nhìn kỹ hắn, huyết dịch toàn thân sẽ trở nên điên cuồng, mãnh liệt, thân thể như muốn nổ tung. Quả thật không thể tưởng tượng nổi sự đáng sợ cùng với sự mạnh mẽ của sinh vật này.

Nên biết, lão đạo sĩ này hẳn là đã ngăn cách toàn bộ khí thế, nhưng lại có thể tạo nên cảnh tượng như thế này. Uy thế là vậy, quá khó tin.

Quan sát kỹ thì thân thể hắn như đã khô cạn, chẳng chút sinh cơ, thế nhưng lại có thể áp chế cả cổ kim!

Trên nửa chiếc chiến xa tả tơi kia, lão đạo nhân ngồi khoanh chân, dựa lưng vào vách núi. Nơi ấy có một hang động cổ đen kịt, vừa hay bị phần lưng của hắn che đi phân nửa.

Chuyến dịch truyện này là một thành phẩm độc quyền của truyen.free, mong quý vị độc giả đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free