Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1443: Dãy núi Thần dược.

Thạch Hạo cấp tốc tiến bước, cây cối xanh tươi rậm rạp, cổ thụ che khuất cả bầu trời, đôi khi vẳng lại tiếng gầm thét của mãnh thú, cánh chim của hung cầm vỗ mạnh, tạo nên những khoảng tối khổng lồ trong lòng núi sâu thẳm.

"Hắn là ai?!" Thạch Hạo nhìn chằm chằm vào nơi xa, ánh mắt lóe lên tinh quang, người kia mờ ảo, không thể nhìn rõ, hiển nhiên đã dùng đại pháp lực che giấu thân hình.

Nhưng chắc chắn rằng, đây không phải là một người trẻ tuổi, nếu không, tuyệt đối không thể có tu vi như vậy, là một đại tu sĩ siêu cấp ở cảnh giới Độn Nhất.

Hai mắt Thạch Hạo trở nên sâu thẳm như vũ trụ bao la, lòng dâng lên cơn phẫn nộ, kẻ từ Đế Quan lại đi phục kích hắn, nếu không phải tốc độ hắn đủ nhanh, lại biết trước có Thiết Huyết cổ thụ này, ắt hẳn đã trúng đòn rồi.

Đại tu sĩ Độn Nhất cảnh, công tham tạo hóa, khủng bố đến nhường nào, nếu bị đánh trúng, không có gì ngoài ý mu���n, chắc chắn hắn sẽ nổ tung, khó lòng sống sót!

"Sinh linh của bộ tộc nào đây?" Thạch Hạo lẩm bẩm.

Đối phương đến từ Đế Quan, thuộc về phe Cửu Thiên Thập Địa, người cùng chiến tuyến lại ra tay với hắn, Thạch Hạo nắm chặt nắm đấm, vẻ lạnh lẽo hiện lên trên mặt, việc này không thể nào dung thứ.

"Ngươi là ai, vì sao lại muốn giết ta?" Thạch Hạo đứng trong dãy núi, truyền âm hỏi.

"Tiểu huynh đệ, ngươi đã suy nghĩ quá nhiều rồi, ta chỉ sợ ngươi gặp nguy hiểm, lầm đường lạc lối tiến vào Dãy núi Thần dược mà nguy hiểm đến tính mạng, đây là một khu tuyệt địa, ta chỉ muốn cứu ngươi một mạng." Âm thanh khàn khàn truyền tới, không thể phân biệt được lời nói này là thật hay giả.

Kẻ đó đứng nơi chân trời, không hề tiến lại gần, càng lúc càng mờ ảo, dường như e ngại Thiết Huyết cổ thụ kia bất chợt ra tay.

Ánh mắt Thạch Hạo càng thêm lạnh lẽo, lòng dâng lên cơn lửa giận, người này rõ ràng đã ra tay muốn đẩy hắn vào chỗ chết, thế mà giờ lại còn nói những lời như vậy.

"Với tu vi như ngươi, nếu muốn giết ta thì cứ nói thẳng ra, cần gì phải giấu giếm, thú vị lắm sao? Qua đây có thể thấy, ngươi là kẻ dối trá, tính cách bẩm sinh đã vậy." Thạch Hạo lạnh lùng nói.

Hiện tại hắn không đấu lại kẻ trước mặt này và hơn phân nửa sẽ bị vây khốn trong Dãy núi Thần dược, cho nên cũng chỉ có thể chế nhạo một chút như vậy thôi. Thạch Hạo thầm thở dài trong lòng, tu vi vẫn còn chưa đủ cao sâu, nếu không, hắn đã xông thẳng ra ngoài, bắt giữ kẻ này rồi.

"Được rồi, tiểu huynh đệ nếu đã hiểu lầm ta, cho rằng ta muốn giết ngươi, vậy cứ hiểu như vậy đi." Kẻ ở phía chân trời hờ hững, không hề để tâm.

Tiếp đó, hắn lạnh lùng mở miệng nói: "À, ta nhắc nhở ngươi một chút, Dãy núi Thần dược cũng chẳng phải là nơi tốt lành gì. Đã có biết bao nhiêu người tiến vào hái thuốc, thế nhưng tám phần đều đã bỏ mạng, không thể trở ra được nữa."

"Không cần ngươi quan tâm. Nếu muốn giết ta thì cứ việc tiến vào, tiền đề là ngươi phải đánh bại vài cây Thiết Huyết cổ thụ kia đã. Nếu không, sớm trốn đi thì hơn!" Thạch Hạo nói.

"Ha ha, hay, ngươi đã không thích vậy thì ta rời đi đây. Đến lúc cần thiết, ta sẽ tìm vài người đến cứu ngươi." Người bí ẩn vừa dứt lời, quyết đoán bước một bước, một đại lộ kim quang hướng về nơi xa vạn dặm, cứ thế tiến thẳng vào sâu trong Sa mạc vô ngần rồi biến mất tăm.

Đây là sự biểu hiện của đạo hạnh cao thâm, thực lực siêu tuyệt, Thạch Hạo không phải đối thủ khi đối mặt với những nhân vật như vậy, cấp bậc của đối phương quá cao, đủ để áp chế hắn.

Thạch Hạo yên lặng nhìn về điểm vàng lấp lánh nơi cuối chân trời, lúc này hắn mới xoay người đi vào trong dãy núi.

Người bí ẩn kia nói rất đúng, Dãy núi Thần dược này là một khu tuyệt địa, người bình thường khi xông vào sẽ cửu tử nhất sinh, chỉ một chút sơ sẩy cũng sẽ mất mạng, hung hiểm vô cùng.

Nếu không, những thần dược bên trong dãy núi này sớm đã bị người hái sạch, làm sao còn lưu lại cho đời sau được chứ.

Dãy núi Thần dược, đúng như tên gọi, nơi đây trồng rất nhiều thần dược, hơn nữa không chỉ là một vài cây, nếu không làm sao xứng với danh xưng đó chứ.

"Nơi này lớn thật mà." Thạch Hạo không ngừng cảm thán, sau khi đi một vòng lớn, tiến được mấy ngàn dặm, hắn cảm thấy cũng chỉ mới ở phía rìa bên ngoài.

Hắn cho rằng, Dãy núi Thần dược cũng chỉ là một vùng đất cổ xưa thần bí chuyên trồng cổ dược nên sẽ không quá rộng lớn, hiện giờ quả thật đã nhầm.

"Đừng nói là rộng lớn tựa như Sa mạc vô ngần bên ngoài đó chứ?" Thạch Hạo cảm thấy hơi choáng váng, nếu như vậy thì muốn hái lấy một cây thần dược thật quá khó khăn, địa vực vô cương, rất khó tìm.

Đương nhiên, chủ yếu là hắn muốn mượn nơi này để đi xuyên qua mà thôi, mục đích là ba khu vực Dãy núi Thần dược, Rừng rậm Thiên Thú và khu Mai táng cổ xưa đều vây quanh một địa điểm đầy quỷ dị!

Đó là vị trí mà tấm da thú kia ghi lại, không hề có chút dấu hiệu gì cả, tựa như ẩn chứa tạo hóa nào đó mà ngay cả chủ nhân của các cấm địa sinh mệnh trên Cửu Thiên cũng mơ ước!

Vốn hắn muốn vào trong Dãy núi Thần dược để tìm lấy một con đường thích hợp mà tiến vào khu mật th��� đó. Thế nhưng hôm nay lại bị một kẻ bí ẩn đuổi theo và muốn ám sát, hắn không thể nào ở lại bên ngoài được và chỉ có lựa chọn duy nhất là tiến vào Dãy núi Thần dược để tránh né, hòng phòng ngừa bất trắc.

Cũng may là, sau khi đi được một lát, hắn bước lên một ngọn núi cao hùng vĩ, mở Thiên Nhãn nhìn về nơi xa và có thể đánh giá tổng thể rằng nơi này không mênh mông như Sa mạc bên ngoài.

"Vèo!" Một con chim nhỏ lao tới, nó chỉ to bằng lòng bàn tay thế nhưng lại có can đảm công kích Thạch Hạo.

Ban đầu Thạch Hạo cũng không chú ý, chỉ tiện tay vung tới, thế nhưng sau đó liền biến sắc, đây là một con hung cầm thuộc cảnh giới Trảm Ngã, thế công vô cùng ác liệt.

Con chim nhỏ này cũng rất lạ, đầu sư tử thân chim, trên người là những đốm vàng dày đặc, trông rất bất thường, thế công khiến hư không sụp lún.

"Rầm!" Thạch Hạo ứng phó toàn lực, không hề buông thả, sau khi đấm ra một quyền thì chấn bay con chim nhỏ hung hãn này, khiến nó va mạnh vào một ngọn núi ở phía xa.

Lập tức, nơi đó núi lở đất rung, cả ngọn núi đều sụp đổ, khí tức của con chim nhỏ này quá khủng khiếp, nó mang theo những tảng đá và vọt thẳng lên trong bụi mù, đồng thời không ngừng thét gào.

Giây lát sau, hàng ngàn hàng vạn quái vật nhỏ đầu sư tử thân chim xuất hiện, tất cả đều hung tàn cuồng bạo vô cùng, chúng tựa như mưa tên phóng thẳng về nơi này.

Thạch Hạo tê dại da đầu, đám hung cầm này sao lại nhiều đến vậy chứ?

Điều khiến hắn vui mừng nhất chính là, sau khi quan sát thật kỹ thì đám ma cầm này cũng không phải đều thuộc cảnh giới Trảm Ngã, nếu không, chắc chắn sẽ không có con đường sống.

Mặc dù là như thế thì vẫn rất nguy hiểm, bởi vì đám ma cầm này quá nhiều, bên trong xen lẫn một ít ma cầm cảnh giới Hư Đạo và Trảm Ngã, chúng không ngừng âm thầm đánh lén.

Thạch Hạo khống chế bảo thuật Lôi Đế, đại khai sát giới ngay tại nơi này, nếu không ra tay thì sẽ bị chúng nuốt chửng, vậy thì chẳng còn lý do gì mà không toàn lực xuất kích.

Giây lát sau, lông chim tán loạn, mưa máu tung bay, không ít thi thể hung cầm rơi xuống bên dưới vùng núi.

Nhưng mà, rất nhanh sau đó, Thạch Hạo liền biến sắc, bởi vì hắn nghe được tiếng ong ong điếc tai nơi xa, cả bầu trời bị che kín, hắn không tài nào tin vào mắt mình được, đây rốt cuộc là chủng tộc gì?

Có tới trăm vạn con hung cầm đều to bằng bàn tay cùng nhau đánh tới, tất cả đều là thân chim đầu sư tử.

Thạch Hạo xoay người rời đi, nơi đây không thể nào ở lại được, chém giết bất tận, nếu như trì hoãn, sớm muộn gì cũng sẽ mệt mỏi bỏ mạng nơi này.

Hơn nữa, hắn cảm nhận được một luồng sát ý lạnh lẽo từ phía trời xa, có một âm thanh thét dài thê thảm, đó là một con ma cầm dài một trượng, hình dáng tương tự những con chim nhỏ này, thế nhưng kích thước lại lớn hơn rất nhiều.

"Độn Nhất cảnh!" Thạch Hạo biến sắc, đồng thời nhanh chóng xoay người bỏ chạy, nơi này quả nhiên là hiểm địa, có quá nhiều nguy hiểm không thể nào dự đoán được.

"Xoẹt!" Hắn lao thẳng xuống dưới lòng đất, bởi vì lo sợ con ma cầm cảnh giới Độn Nhất kia truy kích.

"Ầm!" Nhưng mà, hắn đã đánh giá thấp con ma cầm ấy, dù cách rất xa, thế nhưng chỉ một cái đập cánh thì đã khiến núi lớn gần đó sụp đổ, tiếng vang ầm ầm, mặt đất rạn nứt, khe lớn đen ngòm lan tràn hàng dặm.

Nên biết, những tuyệt địa như Dãy núi Thần dược, Rừng rậm Thiên Thú cũng không biết vì sao mà thổ địa lại cứng rắn, núi lớn vững chắc rất khó để phá hỏng, nhưng không ngờ rằng chỉ vừa mới tới đã thấy được cảnh tượng núi lở đất nứt rồi.

Thạch Hạo biến sắc, con hung cầm này còn mạnh hơn cả trong tưởng tượng của hắn, khiến hắn cảm nhận được sự đáng sợ của đại tu sĩ cảnh giới Độn Nhất mà hắn đang đối mặt.

"Ngay cả dãy núi được mệnh danh rất khó hủy diệt mà cũng bị san bằng, không thể nào địch lại con hung cầm này!" Thạch Hạo thì thầm, sau khi chui vào trong lòng đất, hắn sử dụng độn thuật nhanh chóng rời đi.

Chỉ là, sự mạnh mẽ của con hung cầm này hoàn toàn vư���t xa tưởng tượng của hắn, cứ thế cũng tiến vào trong lòng đất, đuổi sát đằng sau, đập cánh nhanh chóng truy đuổi.

Dọc đường đi, phàm là có thứ ngăn cản, đôi cánh của nó vỗ mạnh một cái là núi đá vỡ vụn, tầng đất đổ nát, không gì có thể ngăn cản được!

Tốc độ của Thạch Hạo cực nhanh, vì chưa quen thuộc địa thế bên dưới lòng đất này, hắn liên tiếp va chạm với những khu vực quỷ dị, ẩn chứa tràng vực to lớn, hạn chế tốc độ của hắn.

"Ầm!" Con ma cầm kia gần như đã đuổi sát tới nơi, nó mang theo vô tận con cháu của mình vây giết Thạch Hạo.

"Phụt!" Thạch Hạo ho ra ngụm máu, một cánh của con ma cầm ấy chém tới, vô cùng cương mãnh chém đứt đại địa, tuy rằng không chém trúng thân thể, thế nhưng thần lực mênh mông ấy đã đánh bay hắn.

"Thật là hung ác điên cuồng!" Thạch Hạo xoay người rời đi, cơ bản không có chút hy vọng chiến thắng nào cả, chênh lệch quá lớn, tuyệt đối không thể nào vượt cấp chiến đấu được.

Thạch Hạo thầm than, lẽ nào vừa mới tiến vào Dãy núi Thần dược mà lại gặp ngay tai ương sinh tử ư?

Phía sau, khoảng cách với con hung cầm kia càng ngày càng gần.

Thạch Hạo tê dại da đầu, lao ra khỏi lòng đất, tiến lên trên bề mặt, lúc này tràng vực thần bí ấy đã biến mất, nên hắn nhanh chóng bỏ chạy.

Hắn trốn tới một địa phương vô cùng u tĩnh, nơi đây không có cây cỏ và cực kỳ quạnh hiu, tĩnh mịch đến cực điểm.

Trên đất có không ít xương khô, có vài hài cốt phát sáng, không cần nghĩ cũng biết khi còn sống sẽ có đại thần thông đến nhường nào!

"Hả? Mùi thơm thật đậm đặc, tuy rằng cách rất xa nhưng lại khiến người khác muốn vũ hóa phi thăng." Thạch Hạo hoảng sợ.

Tiếp đó, hắn nhìn thấy ở nơi xa có thần dược đang chạy nhảy với tốc độ cực nhanh, hơn nữa không chỉ là một cây mà là cả một nhóm!

Nơi đó, nào vàng, nào tím, nào đỏ, những thảo dược có thể chui xuống lòng đất, có thể chạy trên đất bằng, vô cùng kỳ dị, vẻ lấp lánh rạng ngời, mưa ánh sáng ngập trời.

Loại sinh cơ ấy hoàn toàn không tương xứng với vẻ u tĩnh của nơi này.

"Ta lại thấy được cả một đống thần dược luôn!" Thạch Hạo choáng váng.

Đúng lúc này, con ma cầm ở phía sau cũng đã đuổi tới khu vực này, thế nhưng nó không hề tiến công mà là chớp mắt biến sắc rồi xoay người bỏ chạy, không tiến vào theo.

Thạch Hạo thất kinh, ngay cả cấp độ như con ma cầm kia cũng phải lùi về sau, núp ở phía xa quan sát, không dám tới gần, vậy đây rốt cuộc là nơi nào?

Hắn chần chờ đôi chút, hài cốt trên mặt đất quá nhiều, có Thiên Thần và càng nhiều hơn là tu sĩ cảnh giới Hư Đạo, ngoài ra cũng có cao thủ Trảm Ngã cảnh.

Thậm chí hắn còn nhìn thấy thi thể của tu sĩ Độn Nhất cảnh, hắn phán đoán dựa vào khí thế tản ra từ những bộ hài cốt bất diệt của bọn họ.

"Vùng trung tâm của tuyệt địa ư?" Thạch Hạo chần chờ.

Hắn muốn rút lui thế nhưng lại phát hiện ra con hung cầm kia đang ngăn cản phía sau, vẫn đang theo dõi hắn, không cho hắn con đường bỏ chạy nào.

Hiện tại, hắn chỉ có thể đi tới, đi xuyên qua khu này thì mới có thể rời đi được.

Cùng lúc đó, có một sinh linh đang vượt qua Biên Hoang, xuyên qua Sa mạc vô ngần, tiến vào trong vùng núi xanh tươi rậm rạp, sau đó thì đi vào trong Dị Vực!

Đó là sinh linh thuộc Đế Quan bên này, hiện tại lại đang đi qua Dị Vực.

"Ồ, vùng cương vực này thật khiến người khác mê say, tinh túy thiên địa quá nồng đậm, hơn nữa đại đạo lại rất phù hợp với ta, ha ha, quá thích hợp, là chỗ để ta thành Đạo. Ta rất mong chờ sẽ gặp bọn hắn."

Từng câu chữ trong chương này đều là thành quả sáng tạo của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free