Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1430 : Lạt mềm buộc chặt.

"Ta cảm thấy..." Thạch Hạo, với khuôn mặt dày dạn như tường đồng vách sắt, bị hỏi vậy cũng chẳng mảy may ngại ngùng. Hắn định thốt lên ba chữ "Cũng không tệ", nhưng rồi lập tức đổi giọng: "Bộ tộc của ngài là gì? Đừng nói là..." Thạch Hạo liếc nhìn con gà trụi lông kia.

Đương nhiên, đây là hành động cố ý. Hắn muốn nhân cơ hội này để tìm hiểu rõ hơn về lai lịch của Cấm khu Cửu Thiên, rốt cuộc họ thuộc bộ tộc nào.

"Ha ha..." Ông lão nheo mắt cười hiền lành. Thân hình ông lão cao không quá ba thước, đứng một chân trên mặt đất, chẳng hề có chút uy mãnh nào. Lúc này, cả người ông chợt bay lên cao ngang tầm Thạch Hạo, vỗ vỗ vai hắn rồi nói: "Nhóc con, ta rất quý mến ngươi. Một khi đã trở thành con rể của bộ tộc ta, dù cho giới này có diệt vong, ngươi vẫn sẽ bình yên vô sự."

Rõ ràng, ông lão gầy gò này là một lão hồ ly xảo quyệt. Dù cho tâm thần có chấn động, ông vẫn kiểm soát toàn bộ, kín kẽ chẳng chút sơ hở, tuyệt nhiên không tiết lộ bí mật của Cấm khu.

"Ngươi cứ yên tâm, chủ nhân của ta là chủng tộc cao quý nhất cõi thiên địa này. Nếu ngươi có thể ở rể, dù thiên tư của ngươi có cao ngất vạn cổ cũng chẳng có gì phải oan ức, ngược lại ngươi sẽ cảm thấy vô cùng vinh hạnh." Ông lão cười nói.

Tất cả mọi người đứng gần đó đều giật mình, tâm thần chấn động mạnh mẽ. Cấm khu muốn chọn con rể, mà lại chỉ định là Hoang?

Đặc biệt, sau khi nghe lời nói ấy, dù cho Dị Vực có bình định cả Cửu Thiên Thập Địa, Cấm khu vẫn có thể trường tồn như trước, không hề bị quấy phá. Điều đó cho thấy bọn họ siêu nhiên đến mức nào.

Nếu có thể ở rể, vậy thì mối lo về sau sẽ được giải quyết ngay tức khắc.

Có vài người lung lay tâm trí, thực sự rất kích động. Thế nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài, bởi vì vị khách đến từ Cấm khu đã chọn Hoang, chẳng hề có dính líu gì tới bọn họ cả.

Đồng thời, nếu muốn cạnh tranh thì họ cũng không đủ tư cách!

Cấm khu trên Cửu Thiên, đó là nơi nào? Là đầm rồng hang hổ, có vào mà không có ra, ai dám chạm trán? Họ chẳng lọt vào mắt những người ở Cấm khu.

Trong mắt các cao thủ Cấm khu, sinh linh trong thiên địa này chẳng khác nào giun dế, về cơ bản không cùng đẳng cấp. Có rất nhiều lời đồn đại rằng, bọn họ đã tồn tại từ trước cả kỷ nguyên Tiên Cổ.

Chủ nhân bên trong có đẳng cấp không thể tưởng tượng nổi!

Có người suy đoán, sinh linh bên trong thật sự đủ sức chấn động vạn cổ, ngạo nghễ nhìn đương đại, dù Dị Vực cũng phải kiêng dè. Chính vì thế mà họ mới có thể nhường nhịn để Cấm khu tiếp tục trường tồn.

Năm đó khi giới này bị công phá, sinh linh đồ thán gần như diệt sạch, chỉ có bọn họ là không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Thậm chí có người suy đoán, việc đại quân Dị Vực năm xưa bất đắc dĩ rời đi khả năng cũng là do gặp phải sự phản kích từ Cấm khu, nên khi đang trên đà đại thắng, họ bất chợt rút khỏi giới này.

Ông lão rất thẳng thắn, xoa xoa bàn tay nói: "Vấn đề duy nhất chính là, tiểu thư của chúng ta quá xuất sắc nên cũng rất kiêu ngạo, có khả năng sẽ không nghe theo sự sắp đặt của tộc nhân, dù chủ nhân có đứng ra cũng chưa chắc đã thành công. Ta cũng chỉ là một lão đầy tớ, chỉ có thể báo cáo tình hình hiện tại cho chủ nhân mà thôi, còn những chuyện khác vẫn phải xem xét diễn biến, và cuối cùng vẫn là sự lựa chọn của tiểu thư."

"Chuyện này... à, thưa ngài, phải nói rõ trước nhé. Trước đây ta từng bắt một người, hai người, ba người... về thôn rồi đấy!" Thạch Hạo vừa nói vừa đếm ngón tay.

"Ngươi bắt cái gì?" Ông lão nghi hoặc hỏi.

"Là vợ." Thạch Hạo đáp lời.

Ông lão cười tủm tỉm như có như không, hỏi: "Vậy là có ý gì?"

"Ý của ta là, trong nhà đã có mấy người vợ rồi. Nếu vậy thì tiểu thư của Cấm khu các ngài có đồng ý gả cho ta hay không?" Thạch Hạo vừa vò đầu vừa nói.

Nhìn dáng vẻ chất phác của hắn, mọi người chẳng còn lời nào để nói. Lại dám nói như vậy với vị khách đến từ Cấm khu, lại còn muốn đưa thiên nữ của người ta làm thiếp ư?

Đương nhiên, những người hiểu chuyện đều bĩu môi. Hoang rõ ràng đang nói hươu nói vượn, hắn chưa thành hôn thì làm sao lại có tới mấy người vợ chứ.

Nhưng những người hiểu nội tình đều nhận ra. Bởi vì, nếu ở rể Cấm khu, hơn nửa sẽ phải từ bỏ mọi thứ trước mắt. Hơn nữa, dù sao cũng là ở rể, tất sẽ có rất nhiều vấn đề.

Ở trong Cấm khu thì làm sao còn tự do tự tại như ở bên ngoài chứ, làm sao có thể gào thét sơn hà, muốn làm gì thì làm. Nếu đối mặt với vị chủ nhân nơi ấy, nói không chừng còn phải nơm nớp lo sợ nữa.

Đương nhiên, cũng có nhiều người không ngừng thán phục, Hoang lại chẳng hề quý trọng cơ duyên lớn lao này.

"Khụ..." Ông lão ho khan một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tiểu huynh đệ, lời đề nghị của ta xin hãy suy nghĩ kỹ, chớ nên qua loa lấy lệ."

Hắn đã sống không biết bao nhiêu năm tháng, làm sao có thể không nhìn ra ý nghĩ của Thạch Hạo chứ, nên chẳng tin việc hắn đã thành hôn.

Tiếp đó, lông mày ông nhíu lại, nói: "Nhưng mà, như vậy cũng được. Tiểu thư nhà ta rất kiêu căng. Nếu bẩm báo sự bất phàm của ngươi cho chủ nhân rồi cứ thế mà ép cưới, nói không chừng tiểu thư sẽ sinh ra phản cảm. Thà cứ để ta đi bẩm báo, nói rằng tâm trí ngươi rất lớn, ánh mắt lại rất cao, không muốn kết thông gia với Cấm khu. Nói không chừng tiểu thư nhà ta sẽ sinh ra chút tò mò, lúc đó sẽ tức giận và xuất thế, đến khi ấy thì sẽ có rất nhiều khả năng xảy ra rồi."

Một đám trẻ tuổi nghe vậy thì chẳng biết nói gì. Ông lão này tính toán quá sâu xa.

"Thưa ngài, nếu ta mà làm theo lời vừa rồi, cứ bắt lấy vị tiểu thư nhà ngài, vậy nếu nàng biết được thì e rằng sẽ đập nát xương cốt của ngài đấy." Thạch Hạo đáp.

Bỗng nhiên, ông lão cảnh giác nói: "Ồ, người trẻ tuổi, ngươi cố tình trả lời cho có lệ, không muốn đáp ứng, có phải là đang suy nghĩ tới vấn đề này không? Có câu nói thế nào nhỉ, lạt mềm..."

"Lạt mềm buộc chặt." Tào Vũ Sinh giúp lời.

"Đúng, chính là đạo lý này." Ông lão nhìn chằm chằm Thạch Hạo không rời mắt rồi nói: "Người trẻ tuổi, thật sự ghê gớm, đúng là cao thủ! Thiếu chút nữa đã đánh lạc hướng ta rồi, gặp phải cao nhân tuổi trẻ đây mà."

Thạch Hạo cũng chẳng biết nói gì nữa, ông lão này đang cố ý sao, hay thật sự cho rằng hắn có ý định dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt"?

"Nhưng mà, nhóc con, làm như vậy thì không hay lắm đâu. Chủ nhân nhà ta rất thích người ngoan ngoãn, một chàng rể trung thực. Cách đó tuy rằng sẽ hấp dẫn ánh mắt của tiểu thư nhà ta, nhưng lão chủ nhân chúng ta là người sáng suốt, nóng nảy, rất có thể một tát sẽ đập chết ngươi mất." Ông lão nói.

"Thưa ngài, ngài nghĩ quá xa rồi đấy." Thạch Hạo trợn tròn mắt.

"Thưa ngài, có thể để vị tiểu thư nhà ngài xem mắt ta được không? Ngài xem này, ta mập mạp hiền hậu, thành thật hiền lành, ta tên là Tào Vũ Sinh." Bên cạnh, Tào mập cười hì hì tiến đến.

"Tào mập, ngươi thật không biết xấu hổ!" Thiên Giác không khỏi kêu lên.

Thái Âm Ngọc Thỏ cũng ra sức gật đầu tán thành.

"Ta không muốn chết đâu! Ta không muốn bị người khác chôn xuống vạn cổ! Đến khi ta xuất thế lần nữa, các ngươi sẽ ở nơi nào? Chẳng còn một ai! Mỗi lần nghĩ tới cảnh tượng đó là ta lại muốn khóc rồi." Tào mập đỏ mắt nói.

Mặc dù những lời này nghe như đùa giỡn, đồng thời cũng là cách bắt chuyện với người đến từ Cấm khu. Thế nhưng đây cũng là một nỗi chua xót sâu thẳm trong lòng hắn. Hắn thật sự không muốn có một ngày mình từ trần, rồi sau vạn cổ tỉnh dậy thì tất cả mọi người đều đã chết hết, không còn trên thế gian, chỉ còn sót lại một mình hắn.

Hắn rất kính nể sư tôn của mình, bởi hầu như những lời bói toán đều chính xác, có thể nhìn thấy được một phần tương lai. Điều này tựa như một ngọn núi nặng nề đè chặt trong lòng hắn.

Tiếp đó, vài người xen ngang vào câu chuyện, khiến ông lão tạm thời không đề cập đến việc chọn rể nữa.

Ông lão ôm lấy Lôi Trì, cẩn thận quan sát, ánh mắt hừng hực tựa như vầng thái dương.

"Người trẻ tuổi, nếu ngươi đưa tòa Lôi Trì này cho chủ nhân nhà ta, bảo đảm người sẽ rất vui mừng. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ ban lợi ích to lớn cho ngươi." Ông lão nói.

"Được, không thành vấn đề. Chờ ta nghiên cứu đôi chút, sau khi luộc chín ba con sinh linh bên trong rồi sẽ cân nhắc chuyện này." Thạch Hạo gật đầu đáp ứng.

"Ngươi nói cái gì? Luộc sao? Ta giết chết ngươi bây giờ!" Ông lão trừng mắt đầy bất mãn, hơn nữa còn đằng đằng sát khí.

"Là của ta đấy nhé!" Thạch Hạo nhanh tay đoạt lấy Lôi Trì mà ông lão đang ôm trong lòng.

"Người trẻ tuổi, ta khuyên ngươi chớ xằng bậy. Chiếc ao này có giá trị vô lượng, nếu ngươi dám luộc thì chắc chắn sẽ gặp phải trời phạt đó!" Ông lão thấp giọng nói.

"Đó là chuyện gì vậy? Ngài nói rõ hơn đi để ta còn biết đường suy tính." Thạch Hạo nói.

"Với cấp bậc của ta thì cũng không thể nào hiểu rõ được bí ẩn lớn này, chắc hẳn chủ nhân của ta sẽ biết. Vì lẽ đó, ta đề nghị ngươi nên mang thứ này đến Cấm khu một chuyến." Ông lão nói.

"Đó chẳng phải là bánh bao nhân thịt mang đi đánh chó, một đi không trở lại sao?" Thạch Hạo bĩu môi.

"Hừ, tên nhóc nhà ngươi nói cái gì thế hả?!" Ông lão trừng mắt.

"Thật sự ngài cũng không biết đây là thứ gì sao?" Thạch Hạo không quá tin tưởng. Dù sao sau khi ông lão nhìn tòa Lôi Trì này, hai mắt liền tỏa sáng, không muốn rời tay chút nào.

"Vật này, ta cũng chỉ nghe được một chút lời đồn mà thôi. Nếu như thứ này đến từ một địa phương không thể tưởng tượng nổi, chắc chắn mọi người của Cấm khu sẽ chạy đến tìm hiểu. Còn nếu nó là sào huyệt do Chân Long tạo nên và bị trục xuất ra ngoài hư không, lúc đó sẽ dẫn tới sóng lớn mênh mông. Nói chung, vật này có giá trị không tài nào tưởng tượng được, ẩn chứa một nhân quả vô cùng lớn lao!" Ông lão tiết lộ đôi chút thông tin với hắn.

"Được rồi, vậy ta tạm thời không luộc vậy." Thạch Hạo nói.

Ông lão nghe vậy thì da mặt chợt giật giật.

"Ồ, vật này!?" Đột nhiên, ông lão chú ý tới một vật trên mặt bàn ở đằng xa. Đó là tảng đá mà chủ nhân của chiến xa Ngũ Linh Tề Hoành đã lấy ra.

Con ngươi của ông lão tỏa ra ánh vàng, nói: "Bên trong tòa cung điện này có chút khí tức Trường Sinh, hóa ra là vật này sao? Bên trong ẩn chứa vật chất trường sinh thật nồng đậm? Thật ghê gớm!"

Bản dịch này là tinh hoa tâm huyết của dịch giả, chỉ có tại truyen.free, xin quý độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free