[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1421: Nộ sát.
Khoảnh khắc này, lòng Thạch Hạo dâng trào lửa giận, thần cản giết thần, Phật cản giết Phật!
Sau khi hay tin hai con trùng nọ ẩn mình trên người thúc tổ Vương Hi, hắn liền bừng bừng sát ý ngút trời. Quả nhiên là Vương gia đã động thủ, chẳng ngờ lòng dạ hiểm độc đến thế, toan hãm hại hắn ngay trong lúc độ kiếp của chính mình.
Kẻ địch đã đê hèn đến mức này, thì nào cần phải nhẫn nhịn thêm chi. Hắn tức giận bùng nổ.
Nào Vương Hi, nào Kim Triển, dám cả gan ngăn cản thì giết không tha!
Hắn giơ tay kết ấn, toan ra tay với Vương Hi và Kim Triển. Giết chết thiên tài, chẳng phải đây là việc Vương gia rất ưa thích hay sao? Nếu vậy, hắn cũng sẽ làm một phen cho họ thấy ngay tại đây!
Đặc biệt hơn, Kim Triển hiện tại lại dám động thủ với hắn, dám chủ động xuất kích về phía hắn, muốn một trận quyết đấu, vậy thì hắn cũng chẳng cần nể nang gì nữa!
"Triển nhi, lùi lại!" Ngay lúc then chốt, thúc tổ của Kim Triển liền tiến lên một bước, ngăn cản chưởng đánh của hắn, buộc hắn phải lùi bước.
"Thúc tổ, người làm vậy là có ý gì?" Kim Triển không cam lòng, sắc mặt lạnh lẽo toan ra tay.
Bởi vì, từ trước đến nay, chưa từng có kẻ nào dám nói năng như vậy trước mặt hắn. Khi nãy Hoang lại chẳng hề coi hắn ra gì, nói thẳng thừng bảo hắn cút đi, nếu không sẽ đánh gục ngay tại chỗ.
Thật là một sự ngang tàn đến mức nào, chớ nói Kim Triển, ngay cả những người khác cũng ngây dại.
Đường đường là Kim Triển, được mệnh danh là thiên kiêu một đời, thế mà lại bị kẻ khác nạt nộ đến vậy, lại thêm thúc tổ của hắn còn kéo hắn lui, không cho tiến lên chiến đấu, việc này quả khiến người khác phải kinh ngạc!
"Thạch Hạo, đã xảy ra chuyện gì vậy?" Tào Vũ Sinh hét lớn. Hắn tất nhiên hiểu rõ rằng đã có chuyện đại sự xảy ra, nếu không Thạch Hạo cũng sẽ chẳng rời khỏi Lôi Trì, ép thẳng tới Vương gia làm gì.
"Bọn họ đã thả ra một loại trùng kỳ lạ, toan hãm hại ta!" Thạch Hạo trầm giọng nói.
"Cái gì?!" Lúc này, tất cả mọi người đều chấn động, trong lòng run sợ.
Thạch Hạo cứ thế vạch trần mọi chuyện, đây là đang phối hợp cùng Tào Vũ Sinh, là vì cân nhắc sự an toàn, phòng ngừa kẻ khác chó cùng rứt giậu, làm nên chuyện liều lĩnh nào đó.
Hiện giờ nói ra như thế, hắn tin chắc nhất định sẽ kinh động đến những đại nhân vật. Động tĩnh của trận thiên kiếp vừa nãy quá lớn, ắt sẽ có người chú ý.
Chỉ cần có một đại nhân vật thuộc Độn Nhất cảnh nào đó ra tay ngăn chặn, thì Thạch Hạo sẽ không còn gì phải lo lắng, có thể thong dong trừng trị kẻ thù, khiến kẻ đã hãm hại hắn phải trả một cái giá thật lớn!
"Quá đáng ghét, lại ác độc đến vậy, lại dám hãm hại Hoang ngay trong thiên kiếp, há chẳng phải muốn khiến người khác phát điên hay sao! Hiện tại đang đại chiến với Dị Vực, Hoang đã chém giết nên uy danh lẫy lừng như vậy, các ngươi lại muốn hãm hại hắn đến chết?" Tào Vũ Sinh hét lớn, tựa như sợ chuyện không lớn, muốn kinh động bốn phía.
"Các ngươi còn có tính người nữa không?" Thiên Giác cũng hô ứng theo.
Còn Thỏ nhỏ thì không ngừng quở trách, la làng, hòng kinh động cường giả bốn phương.
Những người khác đều tức giận, quần hùng kích động. Rất nhiều người cảm thấy việc này thật sự quá đáng, dù cho song phương có ân oán đến đâu, cũng không thể hãm hại đến mức này.
Bởi vì, đây là lúc cần phải nhất trí chống giặc ngoại xâm, thế mà lại có kẻ dám dùng thủ đoạn ác độc như thế này để hãm hại một vị chí tôn trẻ tuổi phe mình, dù biện minh thế nào cũng không thể chấp nhận được.
"Ngậm máu phun người!" Thúc tổ của Vương Hi sắc mặt u ám, hét lớn. Đến nước này thì dù chết cũng không thể nhận, nếu không coi như tiêu đời.
Trên thực tế, hắn đã linh cảm thấy chuyện chẳng lành, ngày hôm nay hắn chắc chắn sẽ thê thảm hơn cả cái chết.
"Lão già chết tiệt này, ông dám lén lút hãm hại ta, ngược lại còn muốn cải lý hay sao, cho rằng ta oan uổng cho ông?" Thạch Hạo lạnh giọng nói, đồng thời ép sát về phía trước.
"Hoang, ngươi đừng có quá đáng như vậy!" Kim Triển ở phía sau trầm giọng nói.
"Cút sang một bên, nếu không phải thúc tổ của ngươi cứu một mạng, ta chắc chắn đã giết chết ngươi rồi!" Thạch Hạo thiếu kiên nhẫn nói, hiện tại hắn hận thấu xương Vương gia, không còn tâm tình để ý tới Kim Triển.
Vương Hi định nói gì đó, thế nhưng lại bị thúc tổ của mình trừng mắt, lại còn âm thầm bảo nàng, lập tức rời đi ngay, không được ở lại đây.
"Hoang, nếu muốn đổ tội cho người khác thì thiếu gì cớ chứ, ngươi muốn đổ gáo nước bẩn lên Vương gia chúng ta thì cũng không cần phải vội vàng như vậy, đáng lẽ phải nghĩ ngợi một sách lược vẹn toàn mới phải." Thúc tổ của Vương Hi lạnh lùng nói, vẻ mặt đầy bình tĩnh.
Đây là nửa lời uy hiếp, nửa lời bào chữa. Tới giờ phút này, hắn tuyệt không thể cúi đầu thừa nhận, dù chết cũng không thể.
Hắn biết, tộc nhân rất có thể sẽ không ra mặt giúp hắn, sẽ bỏ rơi hắn, thế nhưng hắn sẽ tuyệt đối không cam chịu số phận.
Đồng thời, trong bóng tối, có tộc nhân cường đại đang thi pháp, hòng lấy đi hộp đá đó, mang Lôi Linh đi, không muốn để nó lưu lạc bên ngoài.
Ầm!
Đột nhiên, trong hư không nổ vang, pháp lực chấn động. Một luồng sức mạnh khác lạ cắt đứt nơi đây, giam cầm và đánh bay luồng pháp lực muốn mang chiếc hộp đá kia rời đi.
Rất rõ ràng, trong bóng tối đã có người xuất thủ ngăn cản cao tầng của Vương gia.
Hiện giờ, trừ khi có kẻ nào đó không biết xấu hổ xuất hiện và cướp đi hộp đá, nếu không sẽ không cách nào mang đi được.
Nếu như bọn họ dám thừa nhận Lôi Linh là của Vương gia, là đến từ trong tộc của bọn họ, thì nói không chừng sẽ dẫn tới cao thủ khác xuất hiện và giáng một đòn tuyệt thế khiến Vương gia phải ôm hận.
"Cái lão già không chết này, dù cho một nửa thân thể gần như đã sắp xuống lỗ rồi mà ngay cả thể diện cũng không muốn giữ nữa sao?" Thạch Hạo nói.
Hắn đột nhiên ép sát tới trước, quanh thân mang theo ánh chớp, quát lớn: "Đi ra cho ta!" Hắn đang ép buộc hai con Lôi Linh kia, điều khiển tia chớp đánh tới trước.
"Mở hộp đá, thả hai con Lôi Linh ra!" Có người truyền âm.
Sắc mặt của thúc tổ Vương Hi trắng bệch, hắn biết rằng mình đã bị tộc nhân bỏ rơi, hiện giờ đã mất sạch niềm tin, thế nhưng vẫn nghe theo.
Xoẹt!
Đột nhiên, hai luồng hào quang một vàng một bạc muốn chạy trốn.
"Muốn đi, không dễ như vậy đâu!"
Thạch Hạo quát lớn, hắn rất xem trọng con Lôi Linh này, cảm thấy chúng rất mạnh mẽ, nếu như có thể bồi dưỡng tiếp thì quả thật là một chiến hữu cao cấp nhất, vô cùng lợi hại.
"Tiểu bối, ngươi chớ có khinh người quá đáng! Rõ ràng chính ngươi xua đuổi tới ta mà lại còn dám vu oan hãm hại. Lão hủ không đồng ý, liều mạng với ngươi!" Thúc tổ của Vương Hi hét lớn, rồi tấn công về phía trước, hòng ngăn cản Thạch Hạo lại, mục đích là để hai con Lôi Linh kia chạy trốn.
"Lão già này, ông vô liêm sỉ đến mức này quả thật cũng rất hiếm có đấy." Thạch Hạo tức giận đấm ra một quyền, trời long đất lở. Tuy rằng chưa tiến cấp vào Trảm Ngã cảnh, thế nhưng cũng chẳng hề kém cạnh sinh linh ở cảnh giới này.
Thúc tổ của Vương Hi là cao thủ thuộc Trảm Ngã cảnh, lúc này dù có toàn lực đánh giết đi nữa thì cũng nhận lấy thiệt thòi lớn, đã bị một quyền của Thạch Hạo chấn cho ho khan đầy máu, cứ thế mà lùi lại.
"Tiểu bối, ngươi làm như vậy có phải là bắt nạt người khác quá đáng hay không, nên nghĩ tới việc khoan dung độ lượng!" Thúc tổ của Kim Triển lên tiếng. Khi nhìn thấy Thạch Hạo nháy mắt đã bay vút lên trời cao và thuận thế đánh ra một quyền, thì hắn vội vàng ngăn cản, xuất thủ đỡ lấy hòng giúp đỡ thúc tổ của Vương Hi.
Thạch Hạo cũng không hề để tâm tới kết quả của cú đấm kia mà cả người bắn nhanh như điện, truy kích và bắt lấy hai con Lôi Linh kia.
Trận chiến này đã kinh động rất nhiều người.
"Chẳng lẽ đó chính là Lôi Linh trong truyền thuyết ư?" Trong Đế Quan, rốt cuộc cũng có ông lão nhận ra Lôi Linh, vẻ mặt ngập tràn sợ hãi.
Người của Vương gia thầm thở dài, bọn họ biết, dù thế nào thì ba con thần trùng này cũng không thể quy về Vương gia được nữa. Chỉ cần hai chữ Lôi Linh thì đã kinh động những nhân vật lớn rồi, bọn họ tin chắc, hơn phân nửa Mạnh Thiên Chính sẽ ra mặt!
Xoẹt!
Thạch Hạo đuổi theo một con, con còn lại thì chạy hướng khác.
Kết quả, chợt có một bàn tay đánh tới muốn tóm gọn lấy nó.
"Ầm!"
Bỗng nhiên, một điểm ánh sáng nhỏ bé xuất hiện, đó là một người đang điểm ra một ngón tay, đánh văng bàn tay lớn ấy, đồng thời truyền âm tới.
"Nếu con thần trùng này đã nhằm vào Hoang, xuất hiện lúc hắn độ kiếp, lẽ ra phải do chính hắn hàng phục." Có đại nhân vật đã đưa ra quyết định đó.
Trong bóng tối, những người muốn tranh cướp Lôi Linh đều thở dài, không thể không lùi về sau.
"Ấy da, nó chuyển động này!" Đúng lúc này thì Thái Âm Ngọc Thỏ ngạc nhiên, bởi vì vật mà Thạch Hạo đưa cho nàng giữ giùm chợt rục rịch, đó là một chiếc kén.
Đồng thời, nó nhanh chóng phá tan, từng luồng ánh vàng lan tỏa, một sinh linh phá kén lao ra ngoài!
Hoàng Điệp xuất thế, chẳng ngờ lúc này lại thức tỉnh!
Một giấc ngủ trôi qua rất nhiều năm, ngày xưa nó đã đạt đư���c vận may lớn, đã hấp thu được tinh hoa của một con Hoàng Điệp cổ xưa nên vẫn không ngừng lột xác trong chiếc kén, chờ đợi lúc vọt lên tận trời cao.
Ngay cả Thạch Hạo cũng không nghĩ tới, hôm nay nó lại thức tỉnh.
"Đưa chúng cho ta đi." Hoàng Điệp truyền âm.
Xoẹt!
Quá nhanh, Hoàng Điệp vung cánh, ánh sáng lóng lánh tựa như một vầng thái dương màu vàng lan tỏa, cánh vàng lấp lánh, rồi vọt thẳng lên trời cao đuổi theo con Lôi Linh còn lại kia, từ từ lại gần Thạch Hạo.
"Răng rắc!"
Con Lôi Linh kia công kích tới, tia chớp được phóng thích, thế nhưng Hoàng Điệp chỉ hơi vung cánh thì đã đánh tan toàn bộ tia điện, chúng không cách nào gây tổn thương cho nó.
Mọi người ngạc nhiên, đây là sinh linh nghịch thiên gì thế này, lại có thể đánh một trận cùng Lôi Linh?
Thạch Hạo kinh ngạc, đồng thời đưa hai con Lôi Linh một vàng một bạc cho nó, rất muốn nhìn thử Hoàng Điệp mạnh đến mức nào.
Hai con Lôi Linh giận dữ, chúng nó rất kiêu ngạo, có uy nghiêm vô cùng, hiện giờ lại bị khinh thường như vậy nên toàn bộ đánh thẳng về phía trước, điều động lôi đình.
Ầm!
Thế nhưng chuyện đáng sợ lại phát sinh, Hoàng Điệp đập cánh, trời cao đổ nát, tựa như biển gầm, dường như địa chấn, đất trời cùng hòa ca.
Sự công kích của hai con Lôi Linh chẳng thể gây tổn thương cho nó!
Xoẹt!
Đột nhiên hai con Lôi Linh bổ nhào tới, đồng thời há miệng, lộ ra hàm răng sắc bén hòng cắn xé Hoàng Điệp.
Hoàng Điệp nhìn thì rất yếu đuối, xinh đẹp thu hút, thế nhưng lúc này lại tản ra thần uy, khiến mọi người sợ hãi.
Keng!
Đôi cánh bướm màu vàng ép mạnh xuống, phân biệt đánh về trên người từng con, tiếng leng keng điếc tai, cứ thế ép chặt chúng ở phía dưới!
Tất cả mọi người như gặp mộng, một con bướm lại có thể áp chế được hai con Lôi Linh đầy tàn bạo, và chiếm lấy thượng phong!
Khi nhìn thấy cảnh này, Thạch Hạo cảm thấy yên tâm, xoay người rời đi, giết thẳng về phía thúc tổ của Vương Hi.
Hắn quát lớn: "Lão già chết bầm kia, nên tính toán món nợ giữa ta và ông rồi. Người Vương gia lại bỉ ổi đến vậy ư, vì đối phó ta mà ngay cả thể diện cũng chẳng thèm giữ, việc gì cũng dám làm!"
"Tiểu bối, nếu như còn nói xấu Vương gia ta thì chớ trách bộ tộc ta không nể nang ngươi!" Thúc tổ của Vương Hi ngoài mạnh trong yếu, hét lớn.
"Tiểu đạo hữu, đừng nên khinh người quá mức." Thúc tổ của Kim Triển đứng cách đó không xa nói.
"Làm thì đã làm rồi, thế nhưng ngay cả thừa nhận cũng không dám, Vương gia cũng chỉ đến thế mà thôi. Mặt khác, các ông nói rằng sẽ không nể nang ta, vậy thì còn nói gì mà khinh người nữa chứ? Hôm nay ta sẽ chẳng chút nể nang với các ông, trước hết giết chết hai người!" Thạch Hạo quát lớn.
Hắn xuất thủ, chẳng hề bảo lưu, điều khiển ánh chớp tới gần đó để đánh giết thúc tổ của Vương Hi, đối với sinh linh thuộc cảnh giới Trảm Ngã thì hiện giờ hắn đã không còn sợ hãi gì nữa.
Ầm!
Chỉ riêng ánh chớp của thiên kiếp do hắn điều động tới cũng đủ cho đám người thuộc Trảm Ngã cảnh biến sắc rồi, huống hồ hắn còn có chiến lực kinh người nữa.
"Ngươi..." Thúc tổ của Vương Hi tuy rằng vẫn đang chống đỡ, thế nhưng ngay vừa tiếp xúc đã bị thương, ho ra đầy máu.
"Dừng tay!" Thúc tổ của Kim Triển hét lớn muốn ngăn cản.
"Ta vẫn chưa tính sổ với ông đâu đó, lại dám xía tay vào chuyện này, ông cũng nên lại đây thì hơn!" Thạch Hạo hét dài một tiếng, rồi vung tay, một dải ánh chớp tựa ngân hà lao tới, đánh thẳng người này.
"Ngươi dám!" Từ xa, Kim Triển nổi giận, hắn vẫn đang cố kìm nén, thế nhưng khi thấy Thạch Hạo ra tay như vậy, lại dám đánh giết tộc lão của Kim gia, thì rốt cuộc hắn cũng muốn bạo nổ.
"Trở lại!" Từ xa, một tiếng gào lớn ngăn cản Kim Triển lại.
Ầm!
Nhưng lúc này, Thạch Hạo vận dụng sức chiến đấu mạnh mẽ nhất giao đấu với hai ông lão, và hắn đang chiếm thượng phong, đồng thời trọng thương hai người, khiến bọn họ đều ho ra đầy máu tươi.
"Tên tiểu bối nhà ngươi!" Thúc tổ của Vương Hi gầm lớn.
"Rầm!"
Lại thêm một quyền nổ tới, đi kèm là ánh chớp vô tận, thúc tổ của Vương Hi không cách nào kiên trì được nữa nên cả người rạn nứt, thân thể tựa như đồ sứ từ từ tan rã.
"Nói ra lý do vì sao lại phải hãm hại ngay tại nơi này, như vậy ta sẽ tha cho ông khỏi chết!" Thạch Hạo nói.
"Ngươi... nằm mơ." Thúc tổ của Vương Hi không dám phản bội gia tộc mình.
"Vậy thì tiễn ông lên đường thôi." Thạch Hạo kết pháp ấn, đứng từ trên cao nhìn xuống. Hiện giờ hắn còn cần chứng cớ gì nữa chứ? Chỉ có điều là muốn làm nhục Vương gia mà thôi.
Nếu đối phương đã không nói thì hắn toàn lực giết chết vậy.
"Phụt!"
Một vệt ánh sáng màu máu nổ tung, thúc tổ của Vương Hi bị đánh gục, hoàn toàn nổ tung.
"Còn ông nữa, ta cũng lười hỏi, thôi tiễn lên đường luôn một thể!" Thạch Hạo nói với thúc tổ của Kim Triển.
Không hề có chút bất ngờ nào, bên trong ánh quyền to lớn như sóng biển ấy, thúc tổ của Kim Triển hét thảm một tiếng, đã bị đánh giết, máu nhuộm cả hư không.
"Ngươi dám!" Từ xa, cặp mắt của Kim Triển đỏ bừng, sát ý ngập trời.
Còn có Vương Hi đang đứng ở nơi xa xa, khuôn mặt ngập tràn vẻ khiếp sợ.
Mọi bản quyền của tác phẩm dịch này xin thuộc về truyen.free.