[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1413 : Đế tộc.
Đế tộc, có thể không phải là Đế tộc ở nhân gian, không phải là tộc truy cầu sự trường sinh trong Cửu Thiên Thập Địa, sắp thành Tiên, được mệnh danh là truyền thừa chí tôn.
Ở trong Cửu Thiên Thập Địa, những gia tộc sản sinh Chí tôn cùng những truyền thừa vô địch ngàn đời đều được gọi là Đế tộc nhân gian.
Nhưng vì thế gian có các gia tộc Trường Sinh, tổ tiên của họ đã thành Tiên từ hơn một kỷ nguyên trước, cho nên họ tự xưng là gia tộc Trường Sinh.
Vì vậy, Đế tộc không phải là cách xưng hô ở Cửu Thiên, mà là cách gọi ở những nơi xa xôi nơi Thập Địa.
Phía Cửu Thiên Thập Địa, nếu có Đế tộc thì phần lớn đều là cực hạn sức mạnh nhân gian, thuộc về Đế giả phàm trần, vẫn còn trong lĩnh vực nhân đạo.
Còn Đế tộc ở Dị Vực lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác, đây là cách xưng hô dành cho những người đứng trên Bất Hủ!
Ví dụ như An Lan, Du Đà, những kẻ đã vang danh muôn thuở ở Dị Vực, sống qua gần hai kỷ nguyên vẫn còn tồn tại, không chết, vẫn sống, uy thế ngút trời. Gia tộc của họ được ca tụng là Đế tộc.
Thực ra còn có một cách nói khác. Thời kỳ Tiên Cổ, trong thế giới này có các Tiên Vương, những người tối cao, vô thượng, với sức chiến đấu vô địch.
Còn An Lan, Du Đà ở Dị Vực, họ đã chỉ huy đại quân đánh bại Cửu Thiên Thập Địa, vì thế họ còn cao hơn cả Tiên Vương, từ đó trở thành Đế tộc.
Họ chính là 'Đế' trong Đế tộc, là những kẻ sinh ra để vượt lên trên 'Vương' của Tiên Vương nơi đây!
Nói một cách nghiêm túc, điều này ngụ ý rằng Đế là bất hủ!
Đương nhiên, họ vẫn chưa thoát ly khỏi cấp độ Tiên Vương, cũng không cách nào vượt qua được vì đã chạm đến đỉnh cao.
Nhưng trong thế gian này có quá nhiều truyền thuyết cổ xưa, vô số bí ẩn cùng vô số khu chôn cất cổ xưa nhiều không đếm xuể, ngay cả ở Dị Vực cũng vậy.
Bởi vậy, còn có một lời đồn khác nữa. Nghe nói bí mật này được tìm thấy từ bên trong cổ địa Dị Vực, là một phế tích nào đó đã bị chôn vùi từ kỷ nguyên nào không rõ.
Tương truyền, khu chôn cất cổ xưa ấy, dù là An Lan, Du Đà hay sư tôn của Hạc Vô Song cũng không cách nào suy diễn ra, cũng không biết đã bị chôn vùi từ kỷ nguyên nào.
Dựa theo những đồ vật khai quật được, họ kinh ngạc phát hiện ra rằng vẫn còn một lĩnh vực nằm ngoài hiểu biết của họ, hay nói cách khác, vẫn còn con đường để tiến lên, khả năng từng có loại sinh linh như vậy tồn tại!
Đây là chuyện đáng sợ đến mức nào chứ?
Họ đã lên tới đỉnh cao, vô địch các giới, thế nhưng lại còn có cảnh giới cao hơn, là một lĩnh vực vượt qua cả họ!?
Nghiên cứu thật cẩn thận, họ cũng không thể nào xác định được, bởi vì loại sinh linh ấy đáng lẽ không thể nào tồn tại được, quá mạnh mẽ và không thể nào tưởng tượng được.
Hơn nữa, nếu như tồn tại thì làm sao chưa từng thấy qua, đã hoàn toàn biến mất. Vả lại khu vực truyền thừa đã trở thành khu chôn cất cổ xưa, đáng lẽ không thể cứ hóa thành tro bụi.
Có chuyện đáng sợ gì đã xảy ra? Đám người An Lan, Du Đà đã suy diễn nghiên cứu nhưng không ai đưa ra được kết luận nào. Chỉ là sau đó có người truyền ra rằng, không nhất thiết phải làm sáng tỏ những manh mối cổ xưa trong khu chôn cất đó, càng làm thế thì càng chứng tỏ rằng có sự tồn tại của 'Đế'.
Vì vậy, trên thế gian này mới nói rằng, chính vì sự xuất hiện của khu chôn cất kia mà mới có cách xưng hô Đế tộc của Dị Vực.
Mặc dù không phải như vậy, thế nhưng những cổ tổ tối cao vô thượng trong tộc, An Lan, Du Đà... đ���u còn sống, cho nên mới có thể coi là chủng tộc mạnh nhất, có thể xưng là Đế tộc.
Đế tộc, rất mờ mịt, chỉ có chút manh mối được chôn vùi trong nơi cổ xưa nhất, vẫn chưa hề được chứng thực hoàn toàn.
Nhưng các tộc Dị Vực đều ước ao, dù cho vẫn chưa chứng thực được là có tồn tại hay không.
Năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, cũng không ai biết An Lan, Du Đà lại có nghiên cứu thêm được gì nữa hay không, có tìm kiếm thêm được chứng cứ nào hay không, hoặc là tìm ra được manh mối mới nào đó.
Ít nhất, phía Cửu Thiên không hề hay biết những chuyện này.
"Đế tộc, đây chính là hậu duệ của đám Du Đà, An Lan ư? Được mệnh danh là người vô song, chỉ cần một người xuất hiện thì những kẻ cùng thế hệ tuyệt đối không thể nào địch lại được!"
Có người thì thầm. Lúc này, nhóm người Tào Vũ Sinh, Thiên Giác, Thái Âm Ngọc Thỏ... đều biến sắc, cảm thấy vô cùng lo lắng.
"Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn thì Hoang chắc chắn sẽ chết, không hề có một tia hy vọng sống sót nào!" Thúc tổ của Kim Triển lên tiếng. Dù cho hắn là một trong những thành viên của gia tộc Trường Sinh, khi đối mặt với Đế tộc của Dị Vực cũng phải biến sắc.
Chiến đấu cùng cấp, Đế tộc vô địch, gần như chưa từng thất bại.
Mà hiện tại lại xuất hiện mấy bóng người từ các phương hướng tới đây, từng người đều đạp trên đại lộ kim quang tiến tới. Thạch Hạo còn có con đường sống nào nữa chứ?
Không một ai tin rằng Thạch Hạo chỉ với một người lại có thể chống lại được mấy người trẻ tuổi đến từ Đế tộc!
"Xem ra cũng không cần chúng ta phải can thiệp thì hắn cũng phải chết rồi. Tiện thể để chúng ta xem thử Đế tộc trong truyền thuyết của Dị Vực phi phàm đến mức nào!" Thúc tổ của Vương Hi cười lạnh nói.
Đại quân bao vây lấy nơi ấy, đại lộ kim quang trải dài đến sát bên. Mấy sinh linh kia giữ vững từng phương, vây lấy Thạch Hạo.
"Rốt cuộc cũng đã xuất hiện rồi!" Thạch Hạo nhìn chằm chằm họ. Hắn đã sớm có linh cảm là sẽ gặp được mấy tộc trong truyền thuyết này!
Ầm!
Trong đó, một chàng trai vung nắm đấm. Lập tức, trời cao nổ tung. Hắn cứ thế oanh kích thẳng tới, chùm sáng kinh khủng xuyên qua hư không, hủy diệt tất cả, uy lực vô cùng mạnh mẽ!
"Ầm!"
Thạch Hạo ra chưởng, một tia chớp nổ tung va chạm với chùm sáng ấy. Hai bên va chạm phát ra vụ nổ vô cùng to lớn, hư không chấn động dập tắt, đầy đáng sợ và kinh hoàng!
Mà đây cũng chỉ là cuộc thăm dò bước đầu, vị Đế tộc kia cũng không phải hoàn toàn xuất kích.
Các tu sĩ trẻ tuổi quan chiến đều biến sắc. Chỉ cần nhìn sơ qua cũng đủ biết, mấy nhân vật kia chắc chắn rất đáng sợ, sẽ y như lời đồn, cùng cấp không ai có thể địch nổi.
Điều vui mừng duy nhất chính là Đế tộc quá ít, truyền thừa gần như bị đứt đoạn.
Chỉ là, huyết mạch của họ quá bá đạo. Nếu thông hôn với những chủng tộc khác, tuy rằng rất khó để sinh ra hậu duệ, thế nhưng một khi xuất hiện thì huyết thống đều sẽ thuộc về người đó.
Mỗi một Đế tộc đều có tộc nhân ít ỏi, quanh năm không lộ diện, sinh sống ở những địa phương cổ xưa nhất, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.
Qua nhiều năm như thế, dù là Cửu Thiên hay Dị Vực, mọi người vẫn không ngừng cầu mong, mong rằng họ đừng có xuất thế!
Người của Cửu Thiên cầu mong như vậy, bởi vì lo sợ sự bá đạo của họ, không ai có thể địch nổi.
Người của Dị Vực thì tâm trạng phức tạp, bởi vì một khi có Đế tộc xuất thế thì vị trí trong thời đại đó sẽ thuộc về người xuất thế, người khác cũng đừng nghĩ tới việc tranh đấu với hắn.
Tranh giành vị trí Chí tôn, tranh giành Đạo quả Bất Hủ, ai có thể ngang hàng? Tất cả đều thuộc về Đế tộc!
"Đến đây đi, Đế tộc, để ta xem thử đám các ngươi có bản lĩnh ra sao!"
Thạch Hạo gầm nhẹ. Hiện tại tình thế vô cùng căng thẳng, cũng không phải chỉ một Đế tộc mà là có rất nhiều Đế tộc đang vây chặt hắn.
"Quá bất công mà, thiên kiếp chết tiệt gì thế này, làm sao có thể chiến với đám người đó chứ?" Tào Vũ Sinh hét lớn.
Thế nhưng thiên kiếp cũng chẳng hề xao động đáp trả, dù cho có kêu to hét lớn cũng vô dụng.
"Khà khà, ta rất ngóng trông, không biết Hoang sẽ từ biệt ra sao đây?" Thúc tổ của Vương Hi nói, đ��ơng nhiên chỉ giới hạn trong nhóm người bên cạnh mới nghe được mà thôi, hắn cũng không dám chọc giận người xung quanh.
Tất cả mọi người tập trung nghiêm túc, bởi vì trận chiến này sẽ ảnh hưởng sâu sắc, sẽ thấy được sự khủng khiếp đến mức nào của Đế tộc.
"Giết!"
Rốt cuộc thì cũng có Đế tộc chuyển động. Hơn nữa, đây lại là một cô gái với vóc người cao ráo và thon gọn, nếu so với đàn ông thì phải cao hơn nửa cái đầu. Nàng liên tục bước tới, tay chỉ thẳng vào mi tâm của Thạch Hạo.
"Ầm!"
Kim quang bùng lên, vạn tia thần hà theo sau, tựa như khí tức Bất Hủ đang lan tỏa, khủng khiếp vô cùng.
Cánh tay của nàng hóa thành màu vàng nhạt, đồng thời ánh vàng cũng lan tới các ngón tay. Một luồng thần mang cực mạnh lao ra đâm thẳng về phía Thạch Hạo.
Cả người nàng lại được khí hỗn độn mờ mịt bao phủ, thần bí khó lường, mạnh mẽ tuyệt luân!
Đây chính là Đế tộc, một khi ra tay thì thiên địa đều khiếp sợ!
"Đó là... Chiến Mâu An Lan ư?!" Rất nhiều người kinh ngạc thốt lên.
Bởi vì, trên cánh tay đang phát s��ng của cô gái ấy có thể thấy được một Ma văn màu vàng kim chói mắt hiện ra, nó có hình dáng trường thương!
Là nó phát sáng, hào quang vàng óng đang hướng về các ngón tay của cô gái này, phóng ra thần mang, giết thẳng về phía Thạch Hạo đang đứng.
Lúc này càn khôn sụp đổ. Sức mạnh chỉ tay ẩn chứa thần uy của Chiến Mâu An Lan không thể nào chống lại được!
Nghe đồn, hậu duệ của An Lan đều có thần năng này của ông ta. Ví như trường thương hoàng kim mà An Lan nắm ở tay phải, đều có thể để lại vết tích trên cánh tay của người tộc này!
"Luân Hồi!"
Thạch Hạo hét lớn một tiếng, cứ thế khống chế bảo thuật Chí tôn bẩm sinh của mình, khủng khiếp vô cùng, mạnh mẽ tuyệt luân. Ngoài ra còn có sức mạnh của thời gian đi kèm chợt nổ tung ở nơi này.
Một Luân Hồi Quyền dũng mãnh đến tận cùng, thần uy vô song. Những mảnh vỡ thời gian li ti bay lượn khắp nơi đây và nhấn chìm về phía trước.
Keeng!
Luân Hồi Quyền va chạm với thần mang phóng ra từ ngón tay thon dài xinh đẹp. Hai bên giao phong đầy kịch liệt.
Đó là một cây trường thương vàng óng, thế nhưng sau khi bị sức mạnh thời gian bao phủ thì bắt đầu bị ăn mòn, kim quang hơi lu mờ.
"Keeeng!"
Hoàng Kim Thương chấn động, bong tróc từng mảng gỉ sét do thời gian gây nên. Nó lần nữa lấp lánh và đâm thẳng tới.
"Boong!"
Thạch Hạo lại tiếp một quyền đập tới!
Mọi người chấn động, đây là Đế tộc, họ đã xuất thủ rồi!
Hơn nữa, cũng trong lúc này, mấy b��ng người còn lại trên đại lộ kim quang cũng chuyển động và xông lên phía trước, đồng thời giơ chưởng muốn vận dụng tổ thuật, muốn chém giết Hoang ngay tại đây!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.