Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1408: Ngộ đạo.

Sau trận chiến ấy, Hoang bỗng ngộ đạo, bế quan tại nơi này, mong độ thiên kiếp của chính mình!

Tất cả mọi người đều chấn động tột độ, đây là một yêu nghiệt đến nhường nào chứ? Hắn vượt một cảnh giới mà chém lìa đầu Kim Chí Phi, giành chiến thắng hoàn toàn, lại còn muốn dẫn lôi kiếp để rèn luyện thân thể!

"Quả không hổ danh là Hoang! Trận chiến tại biên cương Đại Xích Thiên đã giúp hắn vang danh hiển hách, quét sạch địch thủ dị vực, có uy thế vô địch như vậy cũng là lẽ thường tình."

"Chỉ là, hắn thật sự sẽ độ thiên kiếp ư? Với thiên phú siêu phàm như vậy, một khi độ kiếp chắc chắn sẽ dẫn tới những loại sấm chớp truyền thuyết, mức độ khủng khiếp không thể nào tưởng tượng nổi. Chỉ cần sơ sẩy một chút, chân thân sẽ bị đánh tan thành tro bụi!"

Rất nhiều người giật mình hoảng hốt, cũng có người không khỏi vô cùng lo lắng thay cho hắn.

Bởi lẽ, việc độ kiếp ở cảnh giới này tuyệt đối không phải chuyện nhỏ, hầu như chẳng có ai có thể sống sót. Thiên kiếp sẽ tỷ lệ thuận với cảnh giới của tu sĩ, càng lên cao càng khủng khiếp, càng về sau càng khó vượt qua.

Đặc biệt hơn, hoàn cảnh thiên địa đã đổi thay, thế gian này vốn dĩ đã không còn lôi kiếp. Nếu cưỡng ép khơi dậy, sẽ trêu chọc sức mạnh khủng khiếp hơn cả ban đầu, chín phần mười khả năng sẽ tự đẩy bản thân vào chỗ chết.

"Thạch Hạo, cẩn thận đó! Ngươi có thiên phú phi phàm, tiềm lực to lớn, một khi dẫn kiếp thì khả năng sẽ là một trong ba đại kiếp lớn nhất từ cổ chí kim này. Nếu đúng như thế, sẽ rất khó để gắng gượng đó!" Tào Vũ Sinh nhắc nhở.

Đây là sự thật hiển nhiên, một khi những loại thiên kiếp mạnh nhất xuất hiện, có lẽ sẽ chết không có chỗ chôn.

Dù cho hiện tại Thạch Hạo dường như có thể nắm giữ lôi kiếp, điều động chúng để bản thân sử dụng, thế nhưng để vận dụng hoàn toàn lại là một chuyện khác. Giống như hắn từng nói, thiên kiếp không thể nào tránh khỏi, chỉ có thể đối mặt, phải chống đỡ trực diện!

"Ta hiểu!" Thạch Hạo đáp.

Đồng thời, hắn lấy ra vài vật, đưa cho đám Tào Vũ Sinh và Thiên Giác nhờ giữ hộ. Ngoài ra còn có hai món đồ khác, một là tảng đá trơn bóng và một hình cầu màu vàng đang cuộn mình lại.

Người khác có lẽ không biết, thế nhưng đám người Thái Âm Ngọc Thỏ lại rất rõ ràng, đó chính là hai sinh linh!

Đầu tiên là Đả Thần Thạch, do nuốt quá nhiều vật nghịch thiên nên đã rơi vào trạng thái ngủ say, đang trong quá trình lột xác. Ví như Vạn Pháp Thạch, Thiên Mệnh Thạch, bất kỳ loại nào như v���y mà xuất thế đều sẽ kinh động cả thiên hạ, dù là Chân Tiên cũng có thể dùng để luyện khí. Kết quả là năm đó nó đã ăn quá nhiều, nên mấy năm vừa qua cũng chỉ thức tỉnh vài lần, vẫn đang trong quá trình tiến hóa!

Vật thứ hai, hình cầu màu vàng đang cuộn mình kia chính là Hoàng Điệp!

Hơn bốn năm trước, khi ở chiến trường Tiên gia, nó đã gặp thi thể của một con Hoàng Điệp cổ lão, nhờ đó mà đạt được vận may lớn. Toàn bộ tinh khí thần do cổ điệp này lưu lại đều bị nó hấp thu sạch sẽ, từ đó kết kén và không còn động tĩnh nào nữa.

Hai linh vật này đều có lai lịch rất lớn, tiềm năng không thể nào lường trước được.

"Rắc rắc!"

Một lát sau, tia chớp đầy trời biến mất, cuối cùng là tiếng rung mạnh mẽ rồi bầu trời trở nên quang đãng.

Chẳng phải Hoang muốn độ kiếp ư? Tại sao sấm chớp lại biến mất hết thế này? Mọi người đều kinh ngạc.

Thạch Hạo nhắm mắt chìm vào trầm tư, hàng loạt diệu dụng của Lôi Trì hiện lên trong lòng. Hắn thể ngộ cực sâu, dụng tâm suy nghĩ: Năm xưa Lôi Đế đã khống chế thiên kiếp ra sao mà có thể dựa vào thứ này để xử phạt chúng sinh?

Đương nhiên cũng có người nói rằng, tuy Lôi Đế có pháp lực cái thế, nhưng để nói tới việc hỏi tội vạn linh thì cũng chỉ vừa mới bước vào bước đầu tiên, chứ chưa hoàn toàn nắm giữ.

Điểm ưu thế của Lôi Đế chính là sức chiến đấu cái thế, khiến rất nhiều sinh linh trong thế gian phải khiếp sợ. Đặc biệt là dị vực, sau khi biết hắn có năng lực này, đã phải đánh đổi để liên hợp rất nhiều cao thủ tiến hành vây quét tiêu diệt.

Nếu không, nếu như để Lôi Đế thành công, thì chuyện này tuyệt đối không thể nào tưởng tượng được, có thể hắn sẽ trở thành chúa tể của một giới, vô địch cổ kim.

Đáng tiếc cho Lôi Đế, con đường của hắn vô cùng đặc sắc, vốn dĩ có thể bước vào một con đường không thể nào tưởng tượng được, đáng ra phải cao cao tại thượng, thế nhưng lại chết sớm.

Bỗng nhiên, một Lôi Trì nào đó xuất hiện, nó vô cùng mờ ảo và cũng rất nhỏ, từ từ tiến tới trước mi tâm của Thạch Hạo.

Nó chỉ tầm một tấc vuông lơ lửng nơi ấy, từng tia khí hỗn độn lan tỏa cùng với vài ánh chớp từ bên trong chiếc ao cổ điển này tản ra, khiến cho mi tâm của Thạch Hạo trở nên trong suốt vô cùng.

Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc, đây rốt cuộc là cái gì?

Không hề có lôi đình, cũng chẳng hề có tia chớp ngập trời, tại sao chỉ xuất hiện một cái Lôi Trì lại còn nhỏ như thế chứ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

"Người này không thể giữ lại được!" Xa xa, thúc tổ của Vương Hi khẽ truyền âm với mấy người bên cạnh. Hắn vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, không ngờ người trẻ tuổi kia lại có thể làm tới bước này.

"Hắn đang ngộ đạo, đang tưởng tượng, xây dựng, tái hiện lại Lôi Trì bên trong suy nghĩ!" Thúc tổ của Kim Triển mở miệng nói ra sự thật.

Đây là chuyện vô cùng kinh khủng, lẽ nào Hoang lại muốn trở thành chủ của thiên kiếp, nắm giữ thần phạt thế gian?

Trong mắt của mấy người, vừa nãy hắn có lẽ đã thành công, bản thân đã có năng lực đó rồi nhưng còn cần một thời cơ, một may mắn ngẫu nhiên nào đó còn hơn cả bản lĩnh chân chính. Có thể hiện tại hắn phải biến biến cố có tỷ lệ thành công cực thấp này thành năng lực chân chính của chính mình!

Chuyện này... thật sự rất đáng sợ!

"Không được, phải ngăn cản hắn lại, không thể để hắn thành công được, nếu không tương lai sau này sẽ vô cùng phiền phức. Ngươi đã đối địch với bộ tộc của ta, thì bắt buộc phải đoạn con đường của ngươi thôi!" Trong con ngươi thúc tổ của Vương Hi bốc lên hàn quang lạnh lẽo.

Từ đây có thể thấy được, ân oán cá nhân trong lòng hắn lớn đến nhường nào, nhất định phải giết bằng được Thạch Hạo mới thôi.

"Như vậy không ổn lắm, hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn vào đây. Nếu như giở trò, Vương gia ta sẽ rất mất mặt." Vương Hi nói.

"Cháu gái, việc này không cần phải lương thiện gì cả. Có vài người nếu cháu không diệt trừ từ sớm thì tương lai sẽ trở thành họa lớn ngay. Huống hồ, chúng ta tự có thủ đoạn của mình nên không cần lo lắng, làm sao có khả năng bại lộ được chứ." Thúc tổ của Vương Hi nói, hai mắt đầy nham hiểm liên tục cười lạnh.

"Muốn giết hắn thì cũng không cần phải làm như vậy. Chút nữa ta sẽ tranh bá cùng hắn trong thiên kiếp ấy, cũng không phải là không thể vượt qua!" Kim Triển lạnh lùng nói.

Hắn được gọi là thiên kiêu một đời, cũng bởi vì hắn đã vượt qua đại kiếp nạn của Hư Đạo Cảnh từ rất sớm, hơn nữa là ngang tàng xông qua, không hề phải đánh đổi cái giá thê thảm nào.

Một ngày đó, chuyện tình bên trong Thánh Viện ai nấy đều biết, hắn đang tiến tới bước ngoặt cuối cùng. Hắn ngồi xếp bằng nơi đó, hấp thu hết thảy những lôi điện còn sót lại để rèn luyện chân thân.

Chính là đại thiên kiếp đó đã giúp hắn danh chấn thiên hạ.

Lần đại kiếp nạn ấy chính là một trong những loại thiên kiếp lợi hại nhất trong lịch sử tương ứng với cảnh giới này, đủ để được xếp vào ba vị trí đầu. Hắn đã ngang tàng xông qua, lại còn hấp thu sạch sẽ lôi kiếp về cuối cùng, vậy sao không chấn động khắp nơi chứ?

Kim Triển không hề sợ thiên kiếp, vì lẽ đó hắn vẫn muốn ngông nghênh tiến vào biển sấm, ngắt lấy đầu lâu của Thạch Hạo.

"Trước tiên cứ nhìn xem thử lôi kiếp mà hắn độ có phải nằm trong ba vị trí đầu hay không đã. Nếu như không phải, thì tiềm lực của hắn không cách nào so sánh được với Kỳ Lân Nhi của Kim gia ta, lúc đó cũng không cần chúng ta làm khó dễ gì cả." Thúc tổ của Kim Triển nói.

Ầm!

Đúng lúc này, bên dưới bầu trời quang mây tạnh chợt vang lên một tiếng sấm nổ, vô số lôi điện nổ tung.

Đầu nguồn chính là ở phía trước mi tâm của Thạch Hạo, Lôi Trì một tấc vuông kia vỡ nát, hàng vạn tia sáng lành chiếu rọi cùng với không biết bao nhiêu tia chớp bạo nổ.

"Phát sinh chuyện gì thế, Hoang gặp phải phiền toái lớn ư?" Rất nhiều người giật mình hoảng hốt. Dù gì thứ đó đang đối diện với mi tâm, nếu như xuyên thủng xương trán ấy thì hậu quả khó mà lường được.

"Không biết tự lượng sức mình, vọng tưởng trở thành chủ nhân của thiên kiếp, bản thân nên ứng kiếp trước thì hơn?" Cũng có vài người mang theo ác ý, âm thầm cười lạnh.

Kim gia cùng với Vương gia cũng nhìn chằm chằm nơi ấy, vô cùng chờ mong.

Rất nhanh, ánh chớp tản đi, ánh điện cũng biến mất.

Có thể thấy được, Thạch Hạo vẫn ngồi xếp bằng nơi ấy, cũng không hề tổn hao gì, thân thể lại có khí an lành đi kèm.

Mà lại, ngay mi tâm của hắn rạng ngời ánh sáng, từng tia điện đang bay về nơi ấy và ngưng tụ thành một vệt Lôi Trì nho nhỏ nằm ngay chính giữa trán hắn.

Vết tích thần bí ấy thật sự khiếp người, khiến cho Thạch Hạo vốn vô cùng thanh tú trở nên uy phong lẫm liệt!

"Có chút giác ngộ và đã có thu hoạch, cho nên mới xuất hiện vết tích cấp độ đó!" Thác Cổ Ngự Long khẽ nói, nội tâm chấn động vô cùng.

Chủ nhân của chiến xa Ngũ Linh Tề Hoành, Tứ Hoàng Vệ gia, Thập Quan Vương, Trích Tiên, Thạch Nghị, Đại Tu Đà, Tiểu Thiên Vương, từng người đều lộ vẻ nghiêm nghị.

Ai cũng không hề đánh giá thấp Thạch Hạo, nhưng khi nhìn thấy tình cảnh này thì vẫn không kìm chế được sự kinh hãi. Kẻ này quá yêu nghiệt, chỉ trong thời gian ngắn như thế mà đã ngộ đạo thành công, và đã có thu hoạch rất lớn.

Tiếp đó, Thạch Hạo mở cặp mắt đầy thâm thúy và trong trẻo, hắn không hề nhúc nhích mà ngửa đầu nhìn về trời cao!

Tất cả mọi người đều biết, hắn ngộ đạo đã thành công, linh hội cực kỳ sâu sắc và hiện giờ sắp sửa bắt đầu dẫn kiếp, rèn luyện chân thân.

Thời khắc này, thiên địa yên tĩnh, tất cả mọi người đều không hề nói một tiếng nào mà chỉ yên lặng quan sát. Cuộc thịnh hội thiên tài tạm thời bị lãng quên, ai nấy cũng đều ngó nhìn về người trẻ tuổi đang ngồi giữa kia.

Bầu không khí hơi chút ngột ngạt, rất nhiều người có thể cảm nhận được, trên vòm trời có thứ gì đó như muốn hạ xuống, muốn nuốt chửng tính mạng của người bên dưới.

Thiên kiếp này rốt cuộc sẽ ra sao? Tại sao lại cho người khác cảm giác kỳ dị đến vậy, như muốn nuốt chửng người khác, như có sinh mệnh!

"Bắt đầu rồi!" Chủ nhân của chiến xa Ngũ Linh Tề Hoành khẽ nói.

Bởi vì, trên bầu trời xuất hiện thứ gì đó và bắt đầu buông xuống dưới nơi này.

"Đó là gì?" Rất nhiều người ngây dại, cảm thấy khó mà tin nổi.

Cảnh tượng vô cùng hùng vĩ, một bóng đen bao la từ trên cao ép xuống dưới.

Mọi quyền lợi của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free