[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 14: Ngang ngược
Người dân Thạch Thôn vội vã bỏ chạy, men sâu vào rừng. Nơi đây, những đại thụ chọc trời đã đổ gãy, dây leo ngàn năm bị hủy hoại, cùng với các vũng máu thú, tất cả đều ngổn ngang tan tác.
Hai dị thú từng giao chiến kịch liệt tại đây đã gây ra cuộc bạo loạn, khiến vô số muông thú bỏ mạng. Cộng thêm vi���c người Bái Thôn chặn giết đoàn người Thạch Phi Giao, khiến nơi này càng thêm lăng loạn.
Đống xác thú cao tựa ngọn núi nhỏ đã bị người Bái Thôn cướp đi, giờ chỉ còn lại khoảng trống. Khi đoàn người Thạch Lâm Hổ đuổi tới, ai nấy đều nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ vô cùng, bởi quả thực đối phương đã ức hiếp người quá đáng. Những con thú mà dân làng vất vả săn được lại cứ thế bị cướp đoạt.
“Đuổi theo!”
Họ không dừng chân lâu mà đuổi thẳng về phía Bái Thôn, đoán rằng những kẻ kia mang theo cự thú nặng nề nên chưa thể đi xa. Trong núi, những dấu vết rõ ràng như lông mãnh thú, máu tươi, vảy, tất cả đều chỉ lối người Bái Thôn đã đi qua.
“Cẩn thận!” Thạch Lâm Hổ dẫn đầu, giơ tay ra hiệu mọi người dừng lại. Y gạt mớ cỏ khô và lá mục trên mặt đất phía trước, lập tức lộ ra một cái hố đen ngòm, bên trong cắm đầy dùi sắt sắc nhọn chĩa thẳng lên trời. Nếu ai rơi xuống hố, chắc chắn sẽ bị chọc thành con nhím.
“Đám nhãi Bái Thôn này thật ác độc!”
Người Thạch Thôn càng thêm phẫn nộ. Nơi đây vẫn thuộc địa giới của họ, vậy mà người Bái Thôn hành sự không chút kiêng dè, gài bẫy như thế này chắc chắn sẽ gây ra bi kịch đẫm máu.
Chạy được khoảng tám chín dặm, chợt một luồng kình phong lao thẳng tới cổ họng Thạch Lâm Hổ. Ánh sáng lạnh lẽo âm u ấy tựa như đến từ địa ngục, chấn nhiếp tâm phách, nhanh hơn cả ánh chớp, có thể đoạt mạng người trong nháy mắt.
Đây là một mũi tên sắt to dài cỡ một mét ba. Sức mạnh và tốc độ đáng sợ này tuyệt đối có thể bắn xuyên qua lân giáp của voi sừng rồng, chẳng trách sao lại bắn thủng cả ba lớp áo giáp tinh cương của người Thạch Thôn, quả thực vô cùng đáng sợ.
Quá đột ngột! Một mũi tên lạnh lẽo đáng sợ đến mức này lại bắn ra trong chốn rừng rậm. Không kịp đề phòng, may mắn thay Thạch Lâm Hổ dũng mãnh hơn người, phản ứng nhanh nhạy, tức tốc nghiêng mình né tránh.
Quả thật quá nguy hiểm! Mũi tên sắt cứa qua cổ y, kéo theo một tia máu phun dài. Da cổ bị đầu mũi tên xé rách một mảng, chỉ thiếu chút nữa là xuyên thủng yết hầu.
Đến tận lúc này, tiếng rít sắc nhọn mới truyền tới. Tiếng mũi tên rạch qua bầu trời chậm hơn nhiều so với chính bản thân mũi tên, đủ thấy tốc độ của nó đáng sợ tới mức nào.
“Keng!”
Mũi tên cắm phập vào một tảng đá núi phía xa, đâm sâu vào trong. Tiếng động vang giòn, ma sát tóe lửa, cảnh tượng vô cùng khủng bố. Sức mạnh cùng mũi tên nặng đến nhường này, mấy ai dám chống đỡ? Nếu bị bắn trúng, chắc chắn sẽ xuyên tim!
Hiện trường im bặt. Thạch Lâm Hổ sờ lên miếng da bị rách trên cổ, ánh mắt lộ hàn quang, chỉ xém chút nữa thôi y đã bị đối phương bắn chết.
Trong núi phía xa, một thiếu niên tay cầm cung đứng đó, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt lãnh khốc nhìn chằm chằm về phía này.
“Lại là thằng nhãi đó!” Đám người Thạch Thôn lập tức thấy lửa giận phừng phừng. Thiếu niên thần sắc lạnh nhạt này đã liên tục làm bị thương mấy người thanh niên trai tráng trong thôn.
Đây là một thiếu niên chừng mười bốn, mười lăm tuổi, thân hình cao ráo, tóc đen mượt, da trắng trẻo, tổng thể rất tuấn mỹ. Duy chỉ có đôi mắt lạnh lẽo đã phá hỏng cả mỹ cảm, khiến người ta cảm thấy một sự hoang dại và tàn khốc.
Sau lưng cậu ta là bảy tám chục người đang khiêng từng con cự thú di chuyển trên núi. Vết máu nhỏ xuống, thảm cỏ cùng bụi gai đều bị đè gãy nát.
“Thằng nhãi Bái Thôn kia, mày còn biết gì ngoài bắn mũi tên lạnh ư? Có giỏi thì lại đây, tao đập một chưởng đứt đầu mày luôn!” Có người giận dữ gầm lên.
Thiếu niên tuấn tú kia ánh mắt lóe lên hào quang lạnh lẽo, trực tiếp giương cung nhắm thẳng vào người này.
Thạch Lâm Hổ thấy vậy, không nói lời nào. Tay y cầm một cây cung lớn màu đen cao quá nửa thân người, được chế tác từ sừng rồng. Y nhanh chóng căng dây cung, lắp tên bắn tới.
“Phập!”
Hai mũi tên sắt to dài chạm vào nhau giữa không trung, ánh lửa tung tóe, tiếng động cực kỳ chói tai. Cả hai cùng dừng lại và rơi xuống đất.
Mọi người há hốc miệng kinh ngạc. Tiễn pháp cùng lực cánh tay của thiếu niên kia quá kinh người, mới mười mấy tuổi đã có thể tranh tài cao thấp với Thạch Lâm Hổ – người cường tráng nhất Thạch Thôn.
“Keng, keng…”
Ánh lửa trong rừng l��e sáng. Liên tiếp mười mấy mũi tên va chạm vào nhau, tạo thành âm thanh rầm rầm như một vầng lưu tinh. Chúng rào rào rơi xuống, chấn động khiến màng nhĩ nhói đau.
Thần tiễn làm kinh động cả rừng hoang!
Thạch Lâm Hổ – người đàn ông cường tráng nhất Thạch Thôn – lại không phân cao thấp với thiếu niên kia, điều này khiến mọi người ngạc nhiên khôn xiết. Thiếu niên này ít nhất có thể nâng được đỉnh đồng nặng năm sáu ngàn cân.
Mọi người thót bụng. Quả là một trang tuấn kiệt mạnh mẽ! Một hậu sinh tuổi còn nhỏ như thế mà đã có thần lực kinh người, khiến tất cả đều sợ hãi.
“Bằng hữu Thạch Thôn xin thứ lỗi. Hiện giờ chúng tôi cần rất nhiều mãnh thú, vật săn lần này xin hãy nhường lại cho chúng tôi, sau này ắt sẽ có hậu báo.” Một người trung niên Bái Thôn đứng ra hô lớn, giọng nói vang rền.
“Các ngươi đã chặn giết người tộc ta giữa đường để cướp đoạt vật săn của chúng ta, ra tay ác độc, mũi tên nào cũng xuyên thấu nội tạng, khiến nhiều người trọng thương gần chết, vậy mà còn đòi chúng ta thứ lỗi sao? Chuyên làm việc ác mà có thể thản nhiên như vậy, đây là đạo lý gì?” Thạch Lâm Hổ tức giận quát.
“Một khi tranh chấp, xảy ra xung đột đương nhiên sẽ không tránh khỏi đổ máu. Đây là quy củ của đàn ông trên Đại Hoang này, ai cũng biết.” Thủ lĩnh đội săn của Bái Thôn nói.
“Không phục thì cứ nhào vào!” Một gã tráng niên có địa vị khá cao của Bái Thôn còn ngang ngược hơn.
Người Thạch Thôn sắp giận đến bể phổi. Đã bị chặn giết, cướp đoạt vật săn, đối phương lại còn cường thế đến mức này, hoàn toàn không thể nói lý lẽ, thực sự không còn gì để nói.
“Vậy thì chiến thôi!” Thạch Phi Giao gầm lên giận dữ.
“Sợ gì các ngươi!” Thủ lĩnh đội săn Bái Thôn đáp trả. Gã vô cùng vạm vỡ, cao tới hai mét bốn, tỏa ra một thứ hơi thở đầy áp bức.
“Keng, keng….”
Tiếng binh khí giao nhau không ngớt vang lên. Rất nhiều người nâng thanh đại kiếm cao quá nửa thân người, hàn quang lấp lánh, sát khí dâng tràn, lực xung kích khiến lá rừng ào ào rụng xuống.
“Ta khuyên các ngươi từ đâu đến hãy quay về nơi đó! Tiến thêm một bư��c, ta sẽ bắn chết từng người một, lần này tuyệt không lưu tình!” Thiếu niên tuấn tú Bái Thôn bỗng dưng lên tiếng, khẩu khí ấy khiến người ta giận sôi gan, chỉ muốn bắn một mũi tên xuyên qua người hắn trước.
Thạch Lâm Hổ giận dữ nói: “Nhãi con, ngươi chưa trưởng thành đã có bản lĩnh lớn đến thế này, đích thực rất mạnh. Nhưng ngươi quá hống hách, hành sự ác độc, sau này ắt sẽ không có kết cục tốt đâu.”
Cùng lúc đó, y giương cung lắp tên, xông thẳng lên phía trước. Đã nói đến nước này còn làm gì được nữa? Chỉ có thể chiến đấu đến cùng!
“Keng!”
Mũi tên sắt lại va chạm vào nhau, khiến cả khu rừng vang lên tiếng oong oong.
“Giết!”
Người Thạch Thôn kẻ giương cung lớn, người cầm đại kiếm, người múa Lang Nha Đại Bổng, tất cả đều như mãnh thú sổ lồng, xông lên phía trước như một trận cuồng phong, khiến lá bay tít mù.
Còn người Bái Thôn, ai nấy cao to vạm vỡ rắn rỏi vô cùng, họ cũng xông tới, bắt đầu một trận hỗn chiến.
Đúng lúc này, một bóng người nhỏ bé tựa linh tước nhanh chóng xông lên phía tr��ớc, lớn tiếng trách mắng: “Các ngươi cướp thức ăn nuôi sống chúng tôi, còn muốn giết các vị A Thúc tốt bụng, A Phúc thúc lương thiện như thế, suýt chút nữa đã bị bắn chết, các ngươi đều là kẻ ác!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thạch Hạo đỏ bừng lên vì kích động, đôi tay nhỏ bé nắm chặt, ánh mắt ngập tràn lửa giận. Thằng bé từ nhỏ lớn lên ở Thạch Thôn, được trải nghiệm sự ấm áp ôn tồn, chưa bao giờ gặp phải những kẻ ngang ngược đến vậy.
Người Bái Thôn kinh ngạc, sau đó phá ra cười. Không ngờ ngoại trừ đám choai choai này, Thạch Thôn còn có một đứa nhóc tỳ theo đến. Thế này khác nào chuốc thêm phiền toái cho tộc nhân của nó?
“Viu!”
Mũi tên sắt phá không, thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi của Bái Thôn vẻ mặt lạnh lùng giương cây cung lớn đáng sợ, muốn bắn chết nhóc tỳ.
Ánh mắt người Thạch Thôn như phun lửa, họ phẫn nộ tới cực điểm. Đó mới chỉ là một đứa trẻ, một nhóc tỳ ngày thường ngoan ngoãn đáng yêu, vậy mà đối phương không ngờ lại muốn hạ độc thủ với cả một đứa trẻ thơ. Điều này thật đáng khinh bỉ.
Thạch Lâm Hổ giương cung lắp tên, định cứu viện phá mũi tên sắt của thiếu niên kia, nhưng sắc mặt y biến đổi ngay trong nháy mắt.
Bởi vì lần này, thiếu niên đó bắn liền bốn mũi tên, bốn tia sáng lạnh lẽo bay đến như chớp. Thạch Lâm Hổ chỉ kịp phóng ra ba mũi tên để cản phá, đối phương mạnh tới kinh người.
“Keng… keng”
Ba mũi tên va chạm vào nhau rồi rơi xuống đất, nhưng vẫn còn một mũi tên to dài một mét ba đang lao thẳng về phía cổ họng nhóc tỳ, lạnh lẽo rợn người!
Nhóc tỳ đưa tay tóm lấy mũi tên. Dân làng hoảng hốt kêu lên: “Mau tránh ra!”
Họ biết thiên phú dị bẩm của Thạch Hạo, nhưng dù sao thằng bé mới chưa đầy bốn tuổi. Tuy có thể nâng được đỉnh đồng ngàn cân, nhưng đối phương lớn tuổi hơn, thần lực kinh người hơn, có thể nâng được đỉnh nặng năm sáu ngàn cân, ngang cơ với Thạch Lâm Hổ.
“Ngươi ra tay cả với trẻ con sao?” Người Thạch Thôn như muốn nổ tung con mắt.
“Keng.”
Nhưng điều khiến họ kinh ngạc là tay trái của nhóc tỳ lại chém lên thân mũi tên, hất văng mũi tên ra. Tất cả mọi người trợn mắt há mồm, không thốt nên lời.
Chỉ có số ít người trông thấy trong lòng bàn tay thằng bé lấp lánh một ký tự, rồi nhanh chóng lụi tàn.
“Vút”
Nhóc tỳ nhảy lên, lao thẳng tới chỗ thiếu niên Bái Thôn kia!
Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.