[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1383: Lời đồn.
Cây cột gỗ khổng lồ, vỏ cây khô héo, thân cháy đen, thỉnh thoảng tỏa ra tia chớp bất diệt. Cảnh tượng này quen thuộc lạ lùng, tựa như Thạch Hạo từng biết đến.
Một giây sau, Thạch Hạo ngây dại.
Liễu Thần!
Tên gọi ấy chợt lóe lên trong lòng hắn. Dù không có nguyên do nào khác, vừa nhìn Thạch Hạo đã nghĩ ngay đến người phong hoa tuyệt đại ấy.
Nhưng Liễu Thần vẫn còn tại nhân gian, lẽ ra phải còn sống chứ không thể nào là khúc cây khô héo này, những sợi rễ của nó vẫn cắm chặt vào lòng đất.
Sau khi bình tâm trở lại, Thạch Hạo lắc đầu.
"Tiền bối, còn có những lời đồn liên quan đến nó nữa không?" Thạch Hạo cặn kẽ hỏi.
"Còn, nghe nói, nó là một vị Tiên Vương, công tham tạo hóa, sức chiến đấu vang dội cổ kim. Trong trận chiến tận thế ấy, nó từng một mình giết thẳng qua thế giới bên kia bờ, vào chín lần, ra chín lần, tắm máu kẻ địch, tung hoành trời đất, chém giết đến nỗi Ma thần Dị vực chỉ nghe tiếng đã sợ vỡ mật."
Một vị kỳ nhân lão bối nói như thế. Đó là chiến tích của cây tiên thụ đó, tuy rằng chỉ là lời đồn không thể kiểm chứng, thế nhưng vẫn khiến người người chấn động không ngừng.
Có thể vào Dị Vực chín lần và ra chín lần thì đây là sự nghịch thiên đến mức nào chứ, khiến cho những kẻ địch hung tàn nhất cũng phải sợ hãi run rẩy.
"Đáng tiếc, ở thời đại đó, số lượng cường giả đỉnh cao của hai giới không cân bằng, Vô Chung ngã xuống, Luân Hồi bỏ mình, vị Tế Linh tổ này cũng chỉ có thể u ám héo tàn, khiến người người thương tiếc vô vàn!"
Vào lúc đó, Cửu Thiên Thập Địa đã thất thủ hoàn toàn, bị tiêu diệt. Cây tiên thụ đó không cam lòng và trong cơn tuyệt vọng, trong hoàn cảnh cả thế gian là địch, nó đã giết thẳng vào Dị Vực, tiến hành cuộc chiến cuối cùng của nhân sinh. Sau giai đoạn rực rỡ nhất thì chính là sự đen tối vĩnh hằng, dùng cái chết để kết thúc!
Nó, có thể dự liệu được kết cục của chính mình sẽ là như vậy!
"Thật sự đã viên tịch rồi ư?" Trích Tiên cất tiếng, đôi mắt lộ thần quang.
Trong lòng các tu sĩ trẻ tuổi nơi đây chẳng thể yên tĩnh. Chuyện xưa của tiên hiền, kết thúc trong vẻ rực rỡ nhất, đang ở đỉnh cao huy hoàng lại tuột dốc về phía tử vong, khiến người người buồn rầu, nỗi lòng chập trùng.
"Còn có người nói, đối với gốc tiên thụ đã trải qua ngàn kiếp mà bất diệt này, tử vong có lẽ không phải là điểm kết thúc. Theo nhân gian vẫn còn có một lời giải đáp hợp lý khác. Có khả năng nó đã chém lìa quá khứ, lưu lại tiên thể vô thượng ngày xưa, cất giữ một hạt giống ở ngoại giới để bắt đầu lại từ đầu. Đồng thời, sẽ có một ngày nó tìm lại quá khứ, hoàn toàn nhớ lại chuyện xưa Tiên Cổ, như thế nó sẽ trở lại, tái sinh Niết Bàn!" Dù cho là nhân vật cấp độ hóa thạch nhưng khi nhắc tới khúc tiên thụ này thì vẫn kích động không ngừng.
"Cũng có lời khác, đó là một nguyện vọng hoàn mỹ nhất của sinh linh hậu thế, ước ao nó vẫn còn sống, không chết trận. Thế nhưng, hiện thực rất tàn khốc, nó đã chết rồi!" Một lão kỳ nhân khác bổ sung.
"Ha ha, hoan nghênh mấy vị đạo hữu đã tới, đây chính là tuấn kiệt hậu bối mới đến sao? Quả nhiên mỗi người đều là rồng phượng trong nhân gian." Từ xa có người tiến tới.
Đó là vài sinh linh không thể nhìn ra được tuổi tác, đều có hình người nhưng lại mang theo đặc thù của những chủng tộc khác nhau, ví như sừng, cánh thần...
Vài lão bối tới chào đón, hai bên đều khách khí với nhau. Họ đều là đại cao thủ, những người này tuy có dáng v�� trung niên thế nhưng sự tang thương ẩn hiện trong đôi mắt lại cho thấy tuổi tác của họ lớn đến mức đáng sợ.
Mấy người này dẫn mọi người vào một khu thánh thổ, sương mù lượn lờ, kiến trúc liên miên, những ngọn thác bạc đổ xuống từ trên những ngọn thần sơn, tiên hạc xoay quanh giữa trời, tựa như một khu tiên cảnh.
Cả nhóm người tiến vào một tòa cung điện cao đến cả ngàn trượng, bên trong có treo một chiếc chuông lớn.
"Boong!"
Một tiếng chuông ngân vang, thần âm cuồn cuộn truyền đi không biết bao nhiêu vạn dặm.
"Không hay rồi, chỉ là vài tiểu bối thôi, sao lại dùng đến chiếc chuông này." Một vị kỳ nhân lớn tuổi vội vàng nói.
"Yên tâm, ta biết chừng mực, chỉ là gõ một tiếng, báo cho các tộc tới đón thiên kiêu hậu bối của mình, để bọn nhỏ nhận được đại lễ, không uổng công đi chuyến này." Một người trung niên sau lưng có đôi cánh bạc cười nói.
Rất nhanh nơi đây đã trở nên náo nhiệt, từng vệt sáng cắt phá trời cao xuất hiện, còn có những người mở ra cánh cửa không gian ngay trong tòa thành và cất bước đến đây.
"Ha ha, Hi nhi của tộc ta tới rồi, sớm đã nghe nói ngươi sẽ tới nơi đây nhưng không ngờ hôm nay lại được gặp mặt." Phía sau một cánh cửa không gian có một người trung niên bước ra, mái tóc bạc như thác nước. Người này tới vì Vương Hi, âm thanh cười lớn liên tục chấn động trời cao.
Đây là một đại cao thủ, thực lực thâm hậu, ngạo nghễ tứ phương!
Quả nhiên, hắn chính là người của Vương gia, hơn nữa còn là một nhân vật vô cùng trọng yếu, là con trai trưởng của trưởng lão Vương gia, có vai vế cực kỳ cao trong Vương gia.
"Lão tổ, ngài tự mình tới luôn à?" Vương Hi vội vàng chào hỏi, mặc dù nàng là hậu nhân của Vương Cửu thế nhưng khi nhìn thấy thành viên có vai vế cực cao trong gia tộc cũng phải hành đại lễ.
"Tất nhiên là phải tới tiếp đón thiên chi kiêu nữ của tộc ta chứ, ngươi xem kìa, không phải những tộc khác cũng đều như thế sao? Đều có những tộc nhân mạnh mẽ tới tiếp đón." Vị lão tổ Vương Trường Hà cười lớn.
Tiếp đó, Vương Trường Hà nhìn về phía Kim Triển, nói: "Không hổ là tiên Kỳ Lân của Kim gia, tiên tư đạo cốt, nhất định sẽ vô địch thiên hạ, áp chế chư thiên vạn địch! Giao Hi nhi cho ngươi, chúng ta rất yên tâm."
"Tiền bối quá khen rồi, vãn bối không dám nhận." Kim Triển mỉm cười chào hỏi.
"Có gì mà không dám hả, ngươi có thiên tư như thế vả lại thực lực cũng là như vậy, có thể quét ngang tất cả đối thủ. Kẻ nào không phục thì cứ trấn áp kẻ đó! Phải bá đạo như vậy mới được chứ!" Vương Trường Hà nói.
Đám người Thanh Y, Tào Vũ Sinh sinh ra ác cảm, người này đang cố ý muốn nâng bổng Kim Triển, là nhằm vào Thạch Hạo sao?
Vương Trường Hà cũng chẳng hề liếc nhìn Thạch Hạo, chỉ là trong nháy mắt quay đầu lại thì nơi sâu trong tròng mắt chợt xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo, thế nhưng cũng không nói gì.
Ở đây, Vương gia có tới mười vạn tinh binh, năm con rồng bị đày tới đây nên cũng tính là một nguồn lực lượng rất mạnh.
Bịch, một bàn chân từ trên trời giáng xuống. Đó là một người khổng lồ tới đón hậu bối mình, là một Hoàng Kim Cự Nhân trẻ tuổi.
Rất nhanh, từng cánh cửa không gian xuất hiện và một vài người thuộc thế gia Trường Sinh tới đón đám Lam Tiên, Thích Cố, Dịch Nghĩ.
"Ầm!"
Lần này, một cánh cửa thần hiện ra và vài ông lão xuất hiện, là tới đón Tiểu Thiên Vương. Lai lịch của hắn rất lớn nên đã được mấy cường giả đỉnh cao tự mình tới đón.
Chiến xa ầm ầm, người của Kim gia xuất hiện. Không ngờ lại dùng tới chín con thần thú hoàn toàn khác nhau để kéo xe, mỗi một con thú khổng lồ này đều khiến các lộ cao thủ sợ hãi, chúng đều là những con cự hung.
Bọn họ tới đón Kim Triển, rất phô trương!
"Tiên sư nó chứ, ai tới đón ta thế này? Lão sư phụ thối kia không biết còn đang ngái ngủ nơi nào, trời mới biết sẽ ngủ bao nhiêu năm!" Tào Vũ Sinh nhỏ giọng nói, nhìn các tộc đang tới đón đệ tử của mình chợt đâm ra ghen tỵ.
Tiếp đó, đám Thanh Y, Nguyệt Thiền, Ma Nữ cũng có người thuộc đạo thống của mình tới đón, bởi vì trên Cửu Thiên có Bổ Thiên Đạo, Tiệt Thiên Đạo, đều là đạo thống Trường Sinh!
Bổ Thiên Giáo, Tiệt Thiên Giáo của Hạ giới đều là chi nhánh mạnh mẽ của bọn họ!
Sau đó, ngay cả Tr��ờng Cung Diễn, Long Nữ cũng có người tới đón. Một người là đệ tử bí truyền của một cổ giáo nào đó, người còn lại là truyền nhân của Long Cung ở đáy biển!
Kế tiếp, một lão quái vật xuất hiện và dẫn tới sự khiếp đảm cho mọi người. Không ít cường giả của các đại tộc đều lùi về sau, hắn tới đây là để đón Thiên Tử Thập Quan Vương.
"Chẳng trách, không ngờ là truyền nhân của lão già này!" Có người than nhẹ.
Lai lịch của ông lão này quá lớn, là nhân vật huyền thoại thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, tới từ Cửu Thiên thế nhưng quanh năm suốt tháng đều ở trong Đế Quan. Thực lực khủng khiếp, có người nói, khả năng hắn chính là đời sau của Chân Long!
"Tại sao ta lại cảm thấy, chúng ta rất lẻ loi, có lẽ sẽ không có người tới đón chúng ta." Tào Vũ Sinh thì thầm với Thạch Hạo, vẻ mặt đầy khó xử.
Bọn họ khước từ lời mời của những người tới đón Thái Âm Ngọc Thỏ, Trường Cung Diễn, Thanh Y, không hề rời đi cùng những người này, kết quả lúc này quả thật chẳng có ai tới đón.
"Ầm!"
Một tiếng vang thật lớn, có nhân vật mạnh mẽ xuất hiện, là tới đón Lục Quan Vương Ninh Xuyên.
"Tên nhóc này chẳng hề đơn giản chút nào, có nhân vật lớn tới đón luôn." Tào Vũ Sinh bồn chồn nói.
Trong quá trình này, lần lượt từng nhóm sinh linh xuất hiện và đón đệ tử của tộc mình, thế nhưng cũng có rất nhiều cường giả sau khi tìm thấy hậu nhân của mình cũng không vội vã rời đi.
Đại Tu Đà, Yêu Nguyệt Công Chúa... Tất cả đều có cường giả tới tiếp đón.
Cuối cùng, chỉ còn lại một ít người trẻ tuổi không có tộc nhân của mình tới đón, trong đó bao gồm Tào Vũ Sinh, Thạch Hạo, ngoài ra còn có cả Thạch Nghị, Tần Hạo!
"Ha ha, đó không phải là ba huynh đệ Thạch tộc sao? Quả nhiên là chẳng có ai tới đón." Lúc này có người nở nụ cười mỉa mai.
"Ai, ngươi có ý gì đó?" Tần Hạo là người dễ kích động nhất nên lớn tiếng hỏi, tìm kiếm người vừa nói.
Vương Trường Hà của Vương gia cười khẩy rồi nhìn Hoang, nói: "Ồ, nguyên lai tên tiểu bối này là dư nghiệt Thạch tộc sao? Là đời sau tội huyết, ấy vậy mà những năm gần đây lại dám hô mưa gọi gió ở Cửu Thiên, ngông cuồng tự đại. Giờ mới hiểu được, thì ra cũng có nguyên do sai trái, có vấn đề lớn!"
Không ít người trông lại và nhìn chằm chằm ba huynh đệ Thạch tộc.
Bản chuyển ngữ này, từ ngữ đến nội dung, đều là thành quả lao động chỉ có tại truyen.free.