Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1349: Quét ngang.

Lời lẽ cuồng ngạo và bá đạo này như ngọn núi lớn đè nặng xuống, khiến các vương giả dị tộc cảm thấy nghẹt thở, căm phẫn khôn nguôi!

"Ta đến giết ngươi!"

"Ta chém chết ngươi!"

...

Lúc này, rất nhiều người đồng thanh quát lớn, bọn họ đứng phắt dậy, lao thẳng về phía trước, không thể nhẫn nhịn thêm nữa. Chủng tộc hiếu chiến xưa nay vẫn luôn tàn nhẫn, chẳng hề sợ chết.

"Làm chậm trễ ta ăn thịt ba chỉ! Tốt lắm, các ngươi cứ lên đi, lát nữa ta sẽ làm món xôi ngọt thập cẩm, một nồi canh đại bổ, hoặc hầm chung tất cả cũng được!" Thạch Hạo cười lớn.

Xoẹt!

Đúng lúc này, mai rùa tiên khẽ động, nó rung lên một chút, một mảnh vỡ chợt bay ra, nhắm thẳng về phía một sinh linh dị vực.

Ai cũng nói chiếc mai rùa này vô cùng thần bí, nếu đạt được sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của cả bộ tộc, vì thế khiến người ta vừa khao khát vừa kiêng dè, xưa nay không ai dám coi thường. Hiện giờ, chiếc mai rùa này vừa khẽ động đã khiến các vương giả im bặt, dù nó không còn nguyên vẹn nhưng vẫn khiến bọn họ vô cùng trang trọng, không dám chút nào ngạo mạn.

Đối diện, một sinh linh kỳ dị đã được chọn, thân hình tuy không quá lớn nhưng tướng mạo lại vô cùng quái dị, dù không muốn thu hút sự chú ý cũng không được.

Nó tựa như một con rùa tinh đang đứng thẳng, chỉ là có hai chân người và đứng sừng sững nơi đó, toàn thân tỏa ra hào quang vàng óng. Đặc biệt, mai rùa của nó lấp lánh rực rỡ, vô cùng chói mắt.

Trên chiếc mai rùa vàng ấy có rất nhiều hoa văn thần bí và phức tạp, vô cùng thu hút ánh nhìn, tựa như ẩn chứa khí tức thiên đạo.

Đôi tay nó tựa như tay rùa được kéo dài ra, móng vuốt vàng sắc bén. Đầu nó mang hình dáng một chàng trai trẻ tuổi nhưng lại có khí tượng long quy, trên đầu là mái tóc vàng và mọc ra chín chiếc sừng đâm thẳng lên trời cao.

Kim Giáp vương tộc!

Lòng mọi người khẽ động, các tu sĩ dị vực lộ ra thần sắc khác thường, đột nhiên cảm thấy nếu sinh linh này ra trận, rất có thể sẽ lập nên chiến công.

"Nghiệt Long, Huyền Quy, lại còn là hậu duệ Hỗn Huyết thuộc một vương tộc nào đó của dị vực!"

Bên phía Cửu Thiên Thập Địa, trưởng lão một gia tộc Trường Sinh chợt nhíu mày, nói ra thân phận của nó.

Kim Giáp vương tộc, chính là hậu duệ của Hỗn Huyết tộc, cuối cùng đã hình thành nên một bộ tộc riêng, mạnh mẽ đáng sợ, có lực phòng ngự kinh người, khó lòng bị đánh bại.

Các sinh linh dị vực thì càng hiểu sâu sắc hơn về bộ tộc này.

Một vài vương giả trẻ tuổi sinh ra vừa kiêng kỵ vừa kính nể tộc này. Bởi vì, truyền thuyết kể rằng năm xưa Cổ tổ của gia tộc An Lan tay phải cầm mâu, tay trái giữ thuẫn, không ai địch nổi, mà chiếc thuẫn ở tay trái ông ta khi chọn vật liệu từng cân nhắc việc sử dụng mai rùa của bộ tộc Kim Giáp, chỉ là không biết liệu có chọn hay không.

Ngay cả một tồn tại vô thượng cũng t���ng có hứng thú với giáp xác của bộ tộc này, thì có thể tưởng tượng được sự bất phàm của nó đến mức nào.

"Cứ đợi thêm chút nữa đi, ta đã nói rồi, ba người các ngươi đều có thể cùng lên, quần chiến với ta cũng được!"

Đây không phải hắn tự mãn hay ngông cuồng, mà là cố ý. Hôm nay hắn muốn thắng thật vang dội, tạo nên một sự tự tin mạnh mẽ cho người của Cửu Thiên Thập Địa!

Dù sẽ khiến người khác cảm thấy như gặp ảo giác thì hắn cũng không từ chối, chính là muốn giành chiến thắng một cách mạnh mẽ, khiến mọi người cảm thấy dị vực cũng chỉ đến thế mà thôi!

Bởi vì, hắn biết rõ sự khủng khiếp của dị vực, quả thật không thể nào chiến thắng được, tương lai không biết sẽ tăm tối đến mức nào. Hiện giờ, điều mà phe bọn họ cần nhất chính là một luồng tự tin.

"Giết!"

Cao thủ trẻ tuổi của Kim Giáp tộc cũng rất thẳng thắn, sau khi nghe vậy thì hàn quang lóe lên trong mắt, sát cơ bộc lộ toàn bộ. Hắn là vương giả, là niềm kiêu ngạo, không thể liên thủ với người khác.

Đã như vậy, Thạch Hạo đương nhiên sẽ không hề nương tay, một chưởng vỗ thẳng về phía trước.

"Xoẹt!"

Móng vuốt của Kim Giáp tộc này vô cùng sắc bén, là móng vuốt của Long Quy, xé rách hư không. Mấy luồng hàn mang bay tới tựa như sao chổi đang phá nát vũ trụ, lao vút đến gần.

Keng!

Tiếng vang điếc tai, bàn tay Thạch Hạo đánh mạnh lên những luồng hàn mang này.

Tiếp đó là tiếng vang không dứt, hàn mang bắn ra tứ phía, vương giả trẻ tuổi của Kim Giáp tộc không ngừng xuất thủ, Long Quy trảo xé nứt thiên địa.

"Bộp!"

Chỉ là, khi Thạch Hạo đang ngăn chặn toàn bộ xung kích, hắn cũng tiến công về phía trước. Lúc này, Kim Giáp tộc không thể không lùi lại, bởi vì động tác hơi chậm nên đã bị Thạch Hạo chém lìa một móng vuốt sắc bén.

Ngay cả cánh tay nơi móng vuốt này cũng xuất hiện vết rách, máu tươi đầm đìa.

Cao thủ Kim Giáp tộc hoảng sợ, móng vuốt của nó cứng chắc đến thế mà lại không thể chống lại được bàn tay của đối phương, thật quá lợi hại.

"Gào..." Vương giả trẻ tuổi của Kim Giáp tộc hét lớn, cả người phát sáng, ánh vàng rực rỡ, nó triển khai đòn công kích điên cuồng, vận dụng tổ thuật nhắm thẳng vào Thạch Hạo.

Thạch Hạo lạnh lùng, vỗ tới một chưởng. Kết quả, đối phương chợt xoay người, dùng mai rùa vàng sau lưng để đỡ lấy. Keng, thần quang rực rỡ, vương giả trẻ tuổi Kim Giáp tộc dùng phần cứng rắn nhất trên cơ thể để chặn đòn đánh đó, rồi chiếc đầu chợt hóa lớn, lao về phía Thạch Hạo, chín chiếc sừng vàng sắc bén trên đầu đâm thẳng vào thân thể hắn.

Sừng Nghiệt Long, sau khi truyền thừa đến Kim Giáp tộc, trải qua sự pha trộn máu huyết thì không còn là sừng Nghiệt Long chân chính nữa, thế nhưng nó vẫn có uy lực kinh người!

Bàn tay Thạch Hạo bị đâm đến mức đau nhói, chiếc sừng này quá cứng. Nếu đổi lại là người khác, bàn tay sớm đã bị phế, nhất định sẽ bị đâm thủng.

Mạnh như hắn, thân thể cứng chắc vậy mà cũng xuất hiện vài vết hằn đỏ, huyết nhục thiếu chút nữa đã bị phá tan.

"Giết!"

Thạch Hạo hét lớn, khí tức chợt tăng mạnh một đoạn dài, thần lực vận chuyển và sử dụng sức chiến đấu mạnh mẽ nhất để tiêu diệt tên vương giả này.

Răng rắc!

Thạch Hạo được thế không hề buông tha, tiếp tục đánh mạnh về trước. Kết quả, chỉ trong chốc lát hắn đã đánh gãy thêm ba chiếc sừng, khiến Kim Giáp vương này sợ hãi không thôi. Nếu không phải trên đầu nó có tổng cộng chín cái sừng thì đầu lâu sớm đã bị đánh nát rồi.

Vương giả trẻ tuổi của Kim Giáp tộc sinh ra ý sợ hãi, trong con ngươi lóe lên ánh hàn quang. Nó vận dụng tổ thuật mạnh nhất, tứ chi cùng với đầu lâu đều co rút vào bên trong giáp xác màu vàng này.

Tiếp đó, giáp xác vàng xoay tròn, tỏa ra phù văn óng ánh rồi phóng thẳng về phía Thạch Hạo.

Thứ này có sức phòng ngự kinh người, người cùng cấp khó lòng đánh tan được. Nó muốn dùng thứ này để tiêu hao và phòng ngự khi đối mặt với Thạch Hạo.

Đương nhiên, điều này cũng không có nghĩa là nó từ bỏ tấn công. Bên trên mai rùa vàng này dày đặc phù văn, từng tia sáng chói mắt lao ra, xuyên thủng trời cao.

Công thủ vẹn toàn!

Boong, boong, boong...

Thạch Hạo xuất thủ, tiếng vang không ngớt, thế nhưng chiếc mai rùa này cứng rắn dị thường, tất nhiên không hề tổn hại chút nào. Còn vương giả Kim Giáp tộc rụt mình bên trong thì huyết khí sôi trào, nhưng trong thời gian ngắn chiếc mai rùa vẫn không cách nào bị công phá.

"Ha ha ha... Làm con rùa đen rụt đầu à, đây chính là cái gọi là Vương tộc của dị vực sao, thật không thể nào hình dung nổi!" Có người bên phía Cửu Thiên Thập Địa cố ý hét lớn, muốn khiêu khích vương giả Kim Giáp tộc phải ra ngoài, bởi vì lo lắng càng về sau Thạch Hạo sẽ càng tiêu hao pháp lực, như vậy sẽ gặp phải nguy hiểm.

"Bọn ngươi thì biết cái gì chứ, đây chính là thần thông trời ban đó, thiên về phòng thủ. Có bản lĩnh thì phá nát đi!" Có người của dị vực bác bỏ.

"Giết!"

Giữa sân chợt vang lên tiếng hét lớn, Thạch Hạo bỗng mạnh mẽ công kích, vận dụng Bất Diệt Kinh, phù văn thần bí bao quanh hai tay, tựa như cánh tay của Chiến Tiên vậy, mạnh mẽ và đáng sợ.

Boong!

Lần này, sau khi bàn tay đánh xuống, chiếc mai rùa vàng ấy rung lên bần bật, các vết nứt bắt đầu lan tràn ra xung quanh.

"Không xong!" Cao thủ trẻ tuổi của Kim Giáp vương tộc sợ hãi, nó không thể nào gắng gượng được nữa.

Rắc!

Một lát sau, Thạch Hạo liên tiếp xuất thủ rất nặng tay, khiến mai rùa vàng không ngừng rung bần bật, vô số vết rạn nhanh chóng lan tràn.

Rốp!

Cuối cùng, với một đòn chí mạng của Thạch Hạo, mai rùa bỗng nổ tung, đi kèm máu tươi tung tóe, kết cục tất nhiên đã được định đoạt!

Vương giả Kim Giáp tộc chết trận, đã bị Thạch Hạo giết chết, hóa thành một con quái vật kết hợp giữa Nghiệt Long và Huyền Quy.

"Có lộc ăn rồi, đây chính là đại bổ đó nha, xôi ngọt thập cẩm chuẩn bị ra lò!" Thạch Hạo cười ha hả.

Phía dị vực, sắc mặt rất nhiều người đều tái xanh. Trận thua này càng khiến bọn họ cảm thấy sỉ nhục hơn, dù đã co rụt đầu làm rùa đen nhưng vẫn bị người đánh hạ và giết chết.

Mảnh vỡ của mai rùa tiên tiếp tục tìm đối thủ thứ chín cho Thạch Hạo.

Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn về phía đó, không chỉ là dị vực mà ngay cả người của Cửu Thiên Thập Địa, bởi vì đây chính là một trong hai địch thủ cuối cùng.

"Là hắn!"

Rất nhiều người nhìn về phía một người trẻ tuổi, hắn rất anh tuấn, vóc người cao lớn, mi tâm có một chiếc vảy, ngoài ra không có gì khác biệt so với nhân tộc.

Thực ra, người này chính là vương giả trẻ tuổi xuất hiện đầu tiên, là một trong ba người lão niên, trung niên, thanh niên đại diện cho ba đời đến khiêu khích Cửu Thiên Thập Địa. Người thanh niên ấy chính là kẻ này.

Chiếc vảy nơi mi tâm của hắn từng mở lớn và bắn ra một vệt thần quang, lúc đó có thể nhìn thấy được trong cơ thể một vài người trẻ tuổi bên phía Cửu Thiên Thập Địa có cổ chủng hay không, và lúc đó đã thu hút thêm nhiều vương giả trẻ tuổi tiến lên.

Hắn từng đại diện cho cuộc chinh chiến của dị vực, điều này cho thấy thực lực của hắn vô cùng mạnh mẽ!

Ánh mắt của Thạch Hạo trở nên băng lãnh, lộ ra sát ý mãnh liệt với người này, bởi vì hắn từng nghe người này lên tiếng, và lời nói ấy chính là ngôn ngữ Tiên cổ chứ không phải ngôn ngữ của dị giới.

Điều này nói rõ, tổ tiên của hắn thuộc về Cửu Thiên Thập Địa. Rốt cuộc, tộc nhân của hắn đã bị thất lạc ở dị giới giống như tổ tiên của Mạc Đạo, hay là những kỳ tài đã gia nhập như lời nói của Ma Điểu Hoàng Kim?

"Ta chỉ muốn biết, tổ tiên của ngươi là một trong những kỳ tài đã đầu nhập dị vực?"

"Đúng thì đã sao, hiện giờ bộ tộc ta đã trở thành Vương tộc đỉnh cấp, quyền hành khuynh đảo đương đại." Chàng trai trẻ tuổi bình tĩnh nói.

Chỉ một câu này đã hoàn toàn đủ ý nghĩa!

Thạch Hạo không muốn nói thêm gì nữa, hét lớn một tiếng, khí thế chiến đấu mạnh mẽ chưa từng có từ trước đến giờ, toàn bộ mây xanh trên trời đều bị đánh tan. Hắn tựa như một Ma tôn, giết thẳng về phía trước.

Quả nhiên, người trẻ tuổi có vảy ở mi tâm này vô cùng mạnh mẽ, chiến đấu kịch liệt với Thạch Hạo tới hơn hai trăm hiệp, thực lực đáng sợ hơn rất nhiều so với những người trước đó.

Xoẹt!

Đặc biệt về sau, chiếc vảy nơi mi tâm của hắn mở rộng, bắn ra một luồng ánh sáng diệt sát đầy đáng sợ. Luồng ánh sáng này đã tạo nên một vệt máu tươi trên lòng bàn tay của Thạch Hạo.

Đại chiến đến ba trăm hiệp, Thạch Hạo bay múa điên cuồng, liên tiếp ra đòn nặng, hết thần thông này đến thần thông khác đánh tan phòng ngự, tất cả đều giáng xuống thân người hắn.

Phụt!

Đầu tiên người này phun máu xối xả, tiếp đó cánh tay nổ tung, bộ ngực bị xuyên thủng, sau đó nửa người nổ tung, và cuối cùng chiếc đầu lâu bị một tát của Thạch Hạo hóa thành sương máu!

Không hề còn sót lại bất cứ thứ gì, Thạch Hạo ra tay điên cuồng, đánh kẻ này thành những mẫu thịt nát và hóa thành sương máu.

"Đối với những người như vậy, ngay cả ăn ta cũng chẳng thèm, một đống cặn bã!" Đây là đánh giá của Thạch Hạo.

"Còn sót lại tên cuối cùng, lên đây nhận cái chết nào!" Thạch Hạo nhìn chằm chằm về phía đối diện.

Đã chết chín vị vương, còn lại một kẻ cuối cùng chuẩn bị xuất trận, sót lại một người!

Gió mát thổi qua mặt đất, các vương giả trẻ tuổi của dị vực đều trầm mặc. Người trẻ tuổi đứng đối diện bọn họ còn đáng sợ hơn cả ma thần, đã giết chết chín đại cao thủ mà ngay cả lông mày cũng chẳng hề nh��u lấy một lần, mạnh đến khủng khiếp!

"Kẻ tiếp theo!" Thạch Hạo quát lớn.

Đúng lúc này, bên trong vực sâu u tối dưới đống phế tích ấy truyền tới tiếng bước chân, một vệt kim quang lao lên và khuếch tán.

Nơi đó xuất hiện một người, vừa mới từ dị vực vượt giới đến đây!

Đây là một chàng trai trẻ tuổi tầm hai mươi mấy, một thân đạo bào màu xanh, mái tóc vàng rất dày và rất dài rủ thẳng tới bắp chân.

Khí khái anh hùng của hắn được ẩn giấu, làn da trắng mịn tựa như Dương Chi Ngọc Thạch*, mặt như dao gọt, có góc có cạnh, không phải là soái ca nhưng khí chất lại vô cùng siêu phàm thoát tục. (*Ngọc thạch từ mỡ dê.)

Con ngươi màu vàng kim của hắn ẩn chứa vết tích chữ thập vô cùng đặc thù, trong lúc chớp mắt, hai luồng tia chớp vàng óng đan dệt trong hư không, sấm chớp xuất hiện, khiến người khác sinh sợ hãi.

"Hạc Vô Song!" Bên phía Cửu Thiên Thập Địa, Kiến nhỏ màu vàng chợt hét lớn!

"Là kẻ kia, không ngờ hắn lại tới. Hoang, chết chắc rồi!" Phản ứng gần như cùng lúc với Thiên Giác, những vương giả trẻ tuổi của dị vực đều hét lớn đầy khiếp sợ, sau đó là dáng vẻ cuồng nhiệt và cực kỳ vui sướng.

Mọi diễn biến sau đây, chỉ độc quyền tại truyen.free, xin quý độc giả theo dõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free