[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1338: LIên tiếp chết trẻ.
"Cháu ngoan!" Người của Lữ gia tiến lên, đau đớn gào thét, ôm tấm thi thể đẫm máu của Lữ Hồng trở về. Nàng vốn là một giai nhân tràn đầy sinh khí, nhưng giờ đây sinh cơ đã hoàn toàn mất đi.
Thạch Hạo thầm ước có thể lập tức xông lên, ra tay ngay tức khắc, chém đầu đám Xà Dạ Xoa cùng Ma điểu hoàng kim, đánh nát từng chút niềm tin trong chúng.
Ma điểu hoàng kim biến thành hình người, sắc mặt nàng tái nhợt, thiếu hụt huyết sắc, mái tóc vàng tung bay, vội vàng lui về phía sau. Trong lòng nàng lúc này tràn đầy thấp thỏm lo âu khôn tả!
Tấm Mai rùa tiên tương ứng với nàng chợt xuất hiện một vệt đỏ sẫm in sâu, khiến nàng sợ hãi không thôi, đành phải lui bước.
Lúc này không chỉ có mỗi Thạch Hạo đang cất bước, mà bên khác cũng có một người đang di chuyển về phía trước, đó chính là Thạch Nghị, việc này khiến mọi người ngỡ ngàng.
Cao thủ trẻ tuổi họ Thạch, không chỉ có Thạch Hạo mà còn có Thạch Nghị, Trùng Đồng giả, người được mệnh danh là thần thoại bất bại.
Từ mấy năm qua tới nay, Thạch Nghị vô cùng ẩn mình, không ai biết được tu vi của hắn đã tiến triển tới mức nào, không biết thực lực của hắn ra sao, bởi vì hắn rất ít khi xuất thủ.
Bỗng nhiên, còn có một người đang âm thầm quan sát, nhìn trái ngó phải, việc này khiến mọi người càng thêm kinh ngạc.
Là Tần Hạo, hắn cũng đã tới và đang quan sát Mai rùa tiên ở nơi xa xa, không biết có chọn mình hay không.
Rất nhiều người kinh ngạc, tu sĩ tới từ Ba ngàn đạo châu thì chợt tỉnh ngộ, họ hiểu ngay nơi này không chỉ có hai người họ Thạch là Thạch Hạo và Thạch Nghị mà còn có một người nữa.
Tần Hạo, chính là đệ đệ ruột của Thạch Hạo, được một vị trưởng lão của Tiên viện coi trọng, và cũng đang quan chiến nơi này.
Chỉ là trong bầu không khí ngột ngạt này thì hắn cũng không hề thân mật trò chuyện với huynh trưởng Thạch Hạo, mà chỉ từ xa khẽ gật đầu, lặng lẽ chú tâm vào chiến trường.
Từ khi tới biên cương Đại Xích Thiên thì người của Cửu Thiên Thập Địa gặp phải bất lợi liên tiếp, các anh kiệt lần lượt ngã xuống khiến lòng người nặng trĩu, không ai dám nói thêm lời nào.
Xa xa, Mai rùa tiên lấp lánh, hào quang màu xanh lan tràn, khí hỗn độn khuếch tán, phía chân trời nơi ấy đã bị che khuất và toàn bộ chìm ngập trong hỗn loạn.
"Rất ít chuyện như thế phát sinh, chiếc mai nhuốm máu, ý nghĩa là cái chết, là yểu mệnh. Đây là điềm báo của vận mệnh, một tử cục sắp hiện!" Bên phía vực sâu u tối, một vị sinh linh cổ của Dị Vực khẽ nói.
Vô cùng hiếm thấy, chuyện như vậy xảy ra cực ít.
Chiếc Mai rùa tiên là báu vật vô thượng, có thể dùng để bói toán, dự đoán đại thế thiên hạ, vận mệnh cá nhân. Sau đó trong một cuộc chiến đấu đã bị đánh vỡ nát và trở thành tàn bảo, tác dụng đã giảm đi rất nhiều.
Nhưng hiện tại, nó lại ngẫu nhiên thông linh, tự chủ phát ra ánh sáng, chữ viết hiện lên, hé lộ một phần thiên cơ!
Khi mảnh Mai rùa tiên tương ứng của Ma điểu hoàng kim hiện màu máu thì một vài tồn tại cổ xưa lập tức biến sắc, bọn họ biết, tình huống nguy cấp đã xuất hiện!
Khi một vị sinh linh cổ xưa gọi cô gái tóc vàng trở về thì tốc độ của nàng cực nhanh lui lại, cơ bản không dám dừng lại ở đấu trường thêm một khắc nào, sợ rằng sẽ bị hủy diệt tại đó.
Các vương giả trẻ tuổi của Dị Vực đều ngạc nhiên, có vài người cảm thấy không tin, mảnh vỡ Mai rùa tiên kia dự đoán liệu có chuẩn xác không?
Bởi vì, tuy rằng cô gái tóc vàng ấy không phải là cao thủ cái thế trong đời này, nhưng tuyệt đối không hề yếu, thậm chí có thể nói là rất mạnh. Nàng nếu không trở lại thì sẽ nguy hiểm tới tính mạng?
Mảnh vỡ Mai rùa tiên lơ lửng nơi đó, sau khi cô gái tóc vàng rời đi thì chợt trở nên hỗn loạn, khí hỗn độn không ngừng lan tràn. Mảnh vỡ ứng với Ma điểu hoàng kim cũng chợt hiện lên màu máu mờ ảo.
"Không đơn giản chút nào. Mảnh vỡ này không còn đỏ sẫm nữa, chẳng lẽ đã được hóa giải ư? Có chút kỳ lạ, không lẽ về sau mới có lời giải, hoặc là nói, người kia có nhân quả với bộ tộc Ma điểu hoàng kim." Một vị sinh linh cổ xưa của Dị Vực nói.
"Xoẹt!"
Đúng lúc này, từ trong hỗn độn chợt có một mảnh Mai rùa tiên khác bay về phía Thạch Hạo, thế nhưng nó hơi khựng lại rồi tiếp tục lao đi và tới nơi Thạch Nghị.
"Ồ, lẽ nào là hắn?" Mọi người kinh ngạc.
Nhưng, nó vẫn không hề dừng lại mà bay vút ngang bầu trời và treo lơ lửng trên đỉnh đầu Tần Hạo.
Rất nhiều người ngẩn ra, rốt cuộc là muốn chọn ai đây?
Vèo!
Mảnh vụn Mai rùa tiên hạ xuống và xuất hiện ở gần một vị đệ tử của Thánh viện, hào quang màu xanh lấp lánh, lần này nó không hề bay đi nữa, trong chớp mắt đã chọn người này!
Kết quả này hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của mọi người, lại là đệ tử của Thánh viện, không hề có quan hệ với ba người họ Thạch kia.
"Không bình thường chút nào." Một ông lão của Dị Vực lẩm bẩm, hắn cũng không ngờ rằng sự tình lại như thế.
"Chẳng lẽ nói, người này mạnh mẽ vô cùng?" Đám vương giả trẻ tuổi của Dị Vực nhíu mày và lộ vẻ trịnh trọng.
Những ông lão của Tiên viện, Thánh viện, thế gia Trường Sinh đều nheo mắt, không biết đang nghĩ ngợi tới chuyện gì.
Lúc này, mảnh vỡ Mai rùa tiên lần nữa phát sáng, nó chọn lựa một vị cường giả trẻ tuổi của Dị Vực, đó chính là một cô gái màu bạc, ngay cả con ngươi cũng có màu bạc. Dáng người nàng rất cao tựa như là một cây sen bạc đang bồng bềnh lướt tới, tuy rằng xinh đẹp thế nhưng chẳng hề được người yêu thích, bởi vì ánh mắt của nàng quá sắc bén, tựa như hai ngôi sao màu bạc đang lấp lánh.
"Chiến!"
Vị đệ tử này của Thánh viện rất thẳng thắn, chủ động công kích, vận dụng sức mạnh mạnh mẽ nhất từ trước tới giờ. Đây là một kỳ tài, chỉ là chưa từng xuất hiện trên thế gian nên uy danh vẫn chưa được thể hiện ra, mạnh mẽ phi thường, không hề yếu hơn Thích Cố đạo nhân là bao.
Thế nhưng, rất đáng tiếc, cô gái màu bạc của Dị Vực quá mạnh mẽ, nàng còn đáng sợ hơn cả Ma điểu hoàng kim. Cuộc chiến đấu này khiến người khác không đành lòng quan sát.
Vẻn vẹn chỉ hơn trăm chiêu, vị thiên tài kia của Thánh viện vận dụng tới toàn bộ sở học, thiêu đốt tinh khí thần, đẩy hàng loạt bảo thuật mà bản thân nắm giữ tới đỉnh cao nhất, thế nhưng... vẫn thất bại!
Cô gái màu bạc này với bóng dáng thướt tha, động tác xinh đẹp, mỗi một bước đều hiện hoa sen, hào quang đại đạo lan tỏa bên dưới chân, ánh bạc bay múa, tay phải điểm ra một cái.
Một bông hoa máu xinh đẹp lan tỏa, vị thiên tài của Thánh viện kia mở to hai mắt thế nhưng thần thái đã mất đi, vị trí xương trán của hắn xuất hiện một lỗ máu, mặt ngửa cao và ngã ầm xuống dưới.
Cô gái này cũng chẳng hề ngừng lại mà xoay người rời đi, nước da của nàng trắng như tuyết, trong vẻ xinh đẹp lạnh lẽo mang theo sự khinh bỉ, chưa từng xem đây là một cuộc chiến.
"Quá yếu, người như thế mà cũng xứng đáng gọi là chí tôn trẻ tuổi? Nực cười!" Khi nàng xoay người rời đi thì lơ đãng liếc nhìn về tu sĩ trẻ tuổi của Cửu Thiên Thập Địa, rất khinh bỉ, rất xem thường.
Tất cả mọi người đều nắm chặt nắm đấm, cảm giác rất uất ức. Người bên mình bị giết, vốn là rất đau đớn bi thương, thế nhưng lại còn bị người ta chế nhạo như vậy khiến tất cả mọi người đều muốn phát điên.
"Ngươi tên gì?" Có người nhịn không được hét lớn.
"Ngân Linh, Bạch Ngân Vương tộc thuộc dãy núi Kỳ Long cổ xưa, không phục ư?" Cô gái màu bạc kia rất kiêu căng và cũng rất mạnh mẽ, cứ thế đáp như vậy.
Bên phía Cửu Thiên Thập Địa, một vài ông lão của thế gia Trường Sinh rùng mình, biết được gia tộc này cổ xưa như thế nào, tộc này có thể biến đối thủ thành chất lỏng kim loại, bọn họ có thần thông kỳ dị.
Nhưng mà, cô gái được gọi là Ngân Linh kia cũng chưa hề triển khai, cũng không hề dùng tới lá bài tẩy!
Giữa sân, người của Cửu Thiên Thập Địa đều nặng nề trong lòng, liên tiếp ba trận và chết đi ba anh kiệt trẻ tuổi, chưa hề thắng được một cuộc nào, vô cùng tàn khốc.
Rất nhanh, mảnh vỡ Mai rùa tiên lại phát sáng và chọn lựa cặp đấu thứ tư.
"Là hắn!"
Có người kinh ngạc bật thốt lên, lần này mảnh vỡ chọn ngay Tử Nhật Thiên Quân, là cao thủ tuyệt đối, nếu không phải từng bại trong tay Thạch Hạo thì hắn đã có một truyền kỳ rồi. Lúc mới sinh ra thì có cảnh tượng kỳ dị phát sinh, ánh tím lượn lờ trên bụng mẹ, tựa như mặt trời giáng thế.
Vực sâu u tối cách đó không xa chợt phát ra âm thanh kèn kẹt, rất nhiều tảng đá bên dưới mặt đất vỡ nát, kẻ địch đã xuất hiện.
Đây chính là một chủng tộc rất kỳ dị, nắm giữ thân thể con rết màu vàng sẫm, lạnh lẽo và rắn chắc, trăm chiếc chân xèn xẹt phá nát những tảng đá mà nó đi qua.
Nhưng mà, nó có một đôi chân của con người, có thể đứng và cất bước trên mặt đất, một phần thân thể rết kéo dài phía sau tựa như một cái đuôi.
Đồng thời, nó còn có một đôi cánh tay của bọ ngựa cũng vẫn là màu vàng sẫm, sắc bén tựa như hai thanh đao dài, ánh sáng lạnh lẽo âm trầm lan tỏa.
Con quái vật này vừa nhìn thì đã biết mạnh phi thường rồi, không phải là sinh linh bình thường. Thân thể rết đứng thẳng dựa vào một đôi chân của Nhân tộc, trông rất là kinh khủng.
"Rầm..."
Thanh thế r��t ho��nh tráng, Tử Nhật Thiên Quân đã xuất thủ chứ chẳng hề có chút lời thừa thãi nào. Hắn vận dụng vô tận khí màu tím, triển khai thần thông công kích về phía sinh linh này.
"Keeng keeng..."
Thân thể của sinh linh kia là từng đốt một tựa như con rết, lúc này thân thể lấp lánh kim loại tối màu tựa như là kiếm thần gắn trên thân đầy chói mắt, vả lại từng chiếc chân rết chuyển động và phát ra thần mang đáng sợ.
Nó bay vút lên trời cao, đánh thẳng về phía Tử Nhật Thiên Quân!
Xa xa, người của các thế gia Trường Sinh đầy nghiêm túc, chẳng hề có một lời, bởi vì bọn họ nhận ra loại sinh vật này, đáng sợ vô cùng, tên là Đường Ngô.
Đây chính là vương tộc máu lạnh của Dị Vực, bộ tộc này từ trước tới giờ đều nhiễm đầy khí sát phạt, tựa như là quân vương tới từ địa ngục, hung danh chấn động cả cổ kim.
Bảo thuật tuyệt sát mạnh mẽ của Tử Nhật Thiên Quân vừa mới đối mặt đã bị phá giải. Thân thể của con Đường Ngô kia duỗi ra, phá nát hư không, mạnh mẽ đỡ lấy hàng loạt phù văn. Thân thể nó phát ra những tiếng leng keng vang vọng, vững chắc và không hủy!
Tất cả mọi người đều kinh sợ, bộ tộc này quá khủng khiếp, không thể nào đánh bại được.
Xoẹt!
Đường Ngô nhanh như tia chớp, hai chân nhân loại dịch chuyển lướt về sát bên cạnh Tử Nhật Thiên Quân, cánh tay bọ ngựa giơ cao tỏa ra thần quang kim loại tối màu, tiếp đó nhanh chóng bổ mạnh xuống.
Động tác nhanh gọn và tàn nhẫn, quan trọng nhất chính là, cánh tay bọ ngựa của nó lại mang theo khí tức đại đạo của Dị Vực, tựa như bầu trời vỡ nát, không gì không xuyên thủng, áp chế vạn vật.
Trong tiếng xoẹt, toàn bộ bầu trời đều bị nó bổ lìa, một đao này chém đứt vòm trời, chỉ có ánh đao trắng như tuyết là thứ duy nhất xuất hiện.
Thật là đáng sợ, rất nhiều người đều hít vào một ngụm khí lạnh, đám thế hệ trẻ tuổi đều biến sắc mặt. Con Đường Ngô này là sinh linh thuộc cấp quân vương đầy hung hãn, thật sự là không thể địch lại được.
Thời khắc này, Tử Nhật Thiên Quân lòng chìm xuống, triển khai đại thần thông Tử Khí Đông Lai, đồng thời vận dụng tới viên cổ chủng hoàn mỹ của mình, khiến nó ngưng tụ và hiển hiện ra ngoài.
"Boong!"
Một đao này chém xuống, hạt giống Hồng Mông Tử Khí bị chém trúng và chấn động kịch liệt, tiếng vang đinh tai nhức óc. Tuy rằng chỉ là một phần của Hồng Mông Tử Khí ngưng tụ thành thế nhưng vẫn cứng cỏi vô cùng.
Nhưng, dưới một đao đầy nguy hiểm này thì tử khí vẫn tản ra một chút, tạm thời khiến hạt giống xuất hiện sự bất ổn!
"Giết!"
Tử Nhật Thiên Quân nổi giận đến nỗi con mắt đỏ bừng, hắn không thể thua thêm được nữa. Đã không còn đường lui, hắn cần phải dựa vào trận chiến này để dựng nên niềm tin vô địch của mình.
Đại chiến kinh thế bạo phát, từ trước tới giờ Tử Nhật Thiên Quân chưa hề liều mạng như hiện tại.
Lần này, sau khi đã tích tụ đủ sức mạnh, hắn muốn vận dụng sức mạnh cao nhất của hạt giống Hồng Mông Tử Khí đồng thời điều chỉnh tinh thần bản thân lên đến đỉnh cao nhất.
Có thể thấy được, nơi xương trán của hắn trở nên cực kỳ sáng bóng, một chùm lửa trắng đang sục sôi, đó là ánh sáng linh hồn, thể hiện sức mạnh tinh thần mạnh nhất.
Ngay cả thân thể hắn cũng khẽ run rẩy, khai mở toàn bộ tiềm lực, dốc hết sức đại chiến với Đường Ngô, hòng giết chết nó ngay trên chiến trường này.
Trận chiến này khiến trời đất quỷ thần cũng phải kinh sợ, Tử Nhật Thiên Quân sử dụng toàn bộ bản lĩnh của mình, chém giết đến mức điên cuồng, chiến huyết sôi sục.
Thế nhưng, con Đường Ngô này quá mạnh mẽ!
Dù cho hắn có vận dụng Hồng Mông Tử Khí thì đối phương cũng đều có cách để phá giải. Nó ngâm tụng một loại thần chú cổ xưa nào đó, không ngờ lại có thể quấy nhiễu uy thế của loại cổ chủng hoàn mỹ này.
Thậm chí, có một lần suýt chút nữa thì đã làm gián đoạn mối liên hệ giữa bảo chủng này với Tử Nhật Thiên Quân, khiến hắn giật mình hoảng hốt.
Bên Cửu Thiên Thập Địa, sắc mặt của mọi người đều thay đổi và ý thức được, phiền phức ngập trời đã xuất hiện! Dị Vực đã nghiên cứu được một chút cách thức để nhằm vào cổ chủng!
Tới hiệp thứ tám trăm thì Đường Ngô há miệng phun ra một đoàn ánh sáng đen, đây chính là bí thuật bản mệnh của nó. Ánh sáng này có thể ăn mòn vạn vật, khiến hư không sụp đổ, ngay cả thời gian cũng trở nên hỗn loạn.
"Không ổn!" Đám Đại Tu Đà khẽ hô.
Tử Nhật Thiên Quân đã bị áp chế!
Cũng trong lúc đó, Đường Ngô đang dùng thần niệm ngâm tụ đoạn thần chú khiến thiên địa rung động, quấy nhiễu uy thế của hạt giống Hồng Mông Tử Khí, tựa như siết chặt lấy mệnh môn của Tử Nhật Thiên Quân.
Phụt!
Tiếp đó, ánh đao sáng bóng như tuyết lóe lên, tựa như cầu vồng vắt ngang trời. Một đao này chém đứt vòm trời, vả lại Tử Nhật Thiên Quân cũng bị một đao này chém đứt lìa thành hai nửa từ thắt lưng, máu tươi tuôn rơi.
Ầm!
Đường Ngô ra tay cướp lấy Hồng Mông Tử Khí chủng.
Xoẹt.
Ánh đao bóng loáng đầy lấp lánh lần nữa hiện ra và chém Tử Nhật Thiên Quân thành mấy đoạn, ngay cả đầu lâu cũng bị chém lìa, tàn khốc vô tình.
Chiến trường yên tĩnh, không ai nói chuyện.
Bên phía Cửu Thiên Thập Địa tựa như mất đi tiếng động, cặp mắt của rất nhiều người như muốn lồi ra ngoài, thế nhưng phải làm sao đây? Lại một lần thất bại, lại một vương giả trẻ tuổi ngã xuống.
Bản dịch chương truyện này là tài sản riêng của truyen.free.