Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1334: Quần vương.

Bên cạnh phế tích dưới vực sâu, những bóng người sừng sững như Ma thần toát ra khí tức ngột ngạt, uy hiếp tất cả sinh linh của Cửu Thiên Thập Địa.

Lúc này, mười mấy Ma thần trẻ tuổi tiến đến, mỗi người một hình dáng, khác biệt về chủng tộc, mang theo uy thế rung động lòng người. Mỗi bước chân của họ ��ều khiến mặt đất nứt toác, vết rạn lan dài vạn dặm. Ánh mắt nóng rực của họ nhìn chằm chằm đám người đối diện, tựa như đang tìm kiếm con mồi để săn giết.

Chẳng ai ngờ họ lại có thái độ như vậy, tựa như cá mập trong biển ngửi thấy mùi máu tanh, lại giống chim ưng giữa không trung nhìn thấy con mồi nhỏ bé đang gặm cỏ trên thảo nguyên, chực vồ lấy nuốt sống.

Rất nhiều người của Cửu Thiên Thập Địa thấy vậy thì vừa sợ vừa tức. Thái độ này thật đáng ghét, hoàn toàn đang khinh thường tu sĩ trẻ tuổi của giới này, xem họ như không đáng bận tâm.

Việc này khiến người ta cảm thấy bị sỉ nhục. Cùng ở một thời đại, thế nhưng sinh linh trẻ tuổi của dị vực lại tự phụ đến thế, căn bản chẳng kiêng dè chút nào, tranh nhau xông lên trước, không ai chịu thua ai.

"Không thể nhịn nổi nữa!" Đừng nói là những người trẻ tuổi, ngay cả một vài tu sĩ trung niên của Cửu Thiên Thập Địa cũng nổi giận đùng đùng. Sinh linh dị vực quá mức hung hăng, thẳng thừng coi thường người của giới này, không xem là đối thủ xứng tầm.

"Ai dám đánh một trận với ta?!" Tử Nhật Thiên Quân hét lớn. Bởi vì hắn ở phía trước Thạch Hạo, là người đầu tiên bước lên chiến trường, thế nhưng lại bị đối phương xem thường, sao có thể không tức giận?

Thiên tư của Tử Nhật Thiên Quân, dù là ở cổ đại hay đương đại, cũng có thể gọi là cực đỉnh, tư chất trời phú. Thế nhưng gần đây hắn lại luôn gặp trắc trở, rất muốn thoát khỏi khoảng thời gian u tối này, chứng minh bản thân và tìm lại chính mình của ngày xưa.

Phía đối diện, mười mấy sinh linh lần lượt vọt tới tựa như cuồng phong gào thét, lập tức khiến cát đá trong cả khu cổ địa bay lượn, một vài tảng đá lớn nặng mấy chục vạn cân cũng bị cuốn lên tận trời cao.

Những sinh linh này cười lớn, có kẻ bình thản, có kẻ lạnh lùng, cũng có kẻ vui sướng, tựa như những kẻ từ trong địa ngục xông lên, khí chất hoàn toàn khác nhau.

"Ha ha... Để ta tới cho!" Một sinh linh toàn thân ánh bạc bước tới. Hắn cũng có thân hình loài người nhưng đầu là đầu rắn, cánh Dạ Xoa, còn có một chiếc đuôi rắn bóng loáng.

"Xà Dạ Xoa!" Phía sau chợt có người nhận ra, liền thấy đau đầu.

Bởi vì, chủng tộc này vô cùng mạnh mẽ, được mệnh danh là một trong những Vương tộc của dị vực, khó lòng địch lại. Không biết Xà Dạ Xoa trẻ tuổi này đứng thứ mấy.

"Không, để ta tới, bởi vì ta là người đầu tiên ra trận." Bên trong chiến trường, người thanh niên ra trận đầu tiên nói. Mi tâm của hắn có một chiếc vảy hình thoi, lúc này chợt mở ra và lộ ra một dấu vết, có thể phá tan mọi ảo ảnh trên thế gian.

Bởi vì ban nãy, chính hắn là người phát hiện thiếu niên trẻ tuổi đối diện này trong cơ thể có hạt giống vô thượng, cho nên mới kinh động nhóm cường giả trẻ tuổi phía sau.

"Ha ha..." Một tiếng cười tựa như chuông ngân vang. Một thiếu nữ bước tới, tóc dài màu vàng óng ánh tựa như được chế tác từ vàng, đầy chói mắt.

Nàng rất mạnh, quanh thân tinh khí vàng óng sôi trào, tạo thành một vầng sáng bao phủ nàng bên trong, tựa như Huyền Nữ giáng trần.

Nàng giống như Nhân tộc, thế nhưng trên đầu lại có hai chiếc sừng đang lưu chuyển thần quang chói lòa, phía sau nàng lại có một chiếc đuôi màu vàng xõa dài trên mặt đất.

"Hai anh trai, hay là để tiểu muội lên được không? Ta rất muốn một hạt giống hoàn mỹ như thế để nghiên cứu." Nàng cười nói.

"Kim Hoàng Ma Điểu!" Một vị trưởng lão của Thánh viện lộ vẻ nghiêm túc. Những người xung quanh sau khi nghe thấy vậy thì biến sắc.

Những truyền thuyết về bộ tộc này được lưu lại trong Tiên cổ cũng chẳng h��� tầm thường chút nào, vô cùng đáng sợ. Minh âm của bộ tộc này chính là âm thanh địa ngục; nếu không, dựa vào đâu mà được gọi là Ma Điểu chứ? Một khi cất tiếng thì có thể làm gián đoạn bảo thuật của người khác, khiến kẻ đó gặp trọng thương về nguyên thần!

Chủng tộc này rất ít ỏi. Vào thời đại ấy, chúng đã gây ra tổn thương rất lớn cho tu sĩ giới này. Nghe đồn, dưới cơn thịnh nộ, Vô Chung Tiên Vương đã dùng đạo chuông của mình xuất kích, giết thẳng vào thế giới bờ bên kia để tiêu diệt tộc này.

Nhưng giờ xem ra, chắc chắn đã có kẻ lọt lưới, vả lại còn sớm đã phát triển và sinh sôi nảy nở, trở thành một chủng tộc mạnh mẽ.

"Hay là nhường cho ta đi!" Đúng lúc này thì một con mãnh thú tiến tới, sáu móng vuốt đạp mạnh trên mặt đất, tạo thành một cơn địa chấn.

Đây là một con hung thú, thân tê giác, đầu mãnh thú, trên đầu có mười tám chiếc sừng. Nó hung mãnh và mạnh mẽ, thể hình hùng dũng tựa như một ngọn núi nhỏ, uy mãnh dị thường.

Sáu cái chân của nó tựa như những cây trụ to lớn. Trên bắp đùi xếp dày đặc vảy kỳ lân, hoàn toàn khác với lớp da tê giác trên thân mình. Sau lưng lại mọc ra một chiếc đuôi cá sấu đỏ tươi, trong suốt.

Xung quanh nó, hư không vặn vẹo, sụp đổ, dịch chuyển cùng nó. Đó là một con Hư Không Vương Thú!

Trong Cửu Thiên Thập Địa có Hư Không Thú, vô cùng hi hữu, được gọi là sinh linh dũng mãnh và khủng khiếp. Kỳ thực, chúng đều là hậu duệ của Hư Không Vương Thú ở dị vực.

Có thể thấy được, loài mãnh thú này đáng sợ đến nhường nào.

Ba năm trước, Thạch Hạo cùng mọi người thuộc Thư viện Thiên Thần tiến vào chiến trường thí luyện đã từng giết một con, và cũng là lúc thu phục được Mạc Đạo đến từ dị vực.

Nhưng sinh linh trước mắt này lại càng mạnh mẽ hơn nữa, sát khí càng thêm áp bức!

"Không thể tha thứ được, các ngươi cứ lăn lại đây!" Tử Nhật Thiên Quân gào thét. Các ngươi coi hắn là gì chứ, là miếng thịt trên thớt, là thức ăn trên bàn ư?

"Ha ha..." Một vài sinh linh cười to, ai nấy đều muốn ra tay trước, nhanh chóng vây quanh.

"Muốn đánh hội đồng ư?" Phía sau, Thích Cố, Đại Tu Đà, Lữ Hồng, Lam Tiên... đều xông lại.

Thạch Hạo cũng đứng ở bên trong, lạnh lùng nhìn đám sinh linh đối diện. Hắn âm thầm quan sát, không khỏi cảm thán, tu sĩ trẻ tuổi của thế giới bên kia quá đỗi mạnh mẽ!

Pháp không giống, đạo bất đồng, đạo lý chẳng tương đồng, thế nhưng đã tạo nên một đám vương tộc trẻ tuổi đáng sợ vô cùng như thế này.

"Cô gái này, khí tức sinh mệnh quá nồng, trong cơ thể lại có một hạt giống rất đặc biệt, thuộc về ta nhé." Xà Dạ Xoa toàn thân trắng bạc, thân thể Nhân tộc, đầu và đuôi giống rắn, chiếc lưỡi liên tục thè ra, nhắm về phía Lữ Hồng.

Lữ Hồng, đến từ gia tộc Trường Sinh, từng đạt được một hạt giống thần bí khiến cho sinh khí trong cơ thể nàng vượt xa tất cả mọi người. Nàng được mệnh danh là nữ thần Sinh Mệnh, được một vài lão giả cho rằng sau này rất có thể sẽ thành Tiên.

"Xoẹt!"

Kim Hoàng Ma Điểu chuyển động. Hiện tại nàng đang có thân người, mái tóc vàng phấp phới, nhanh chóng ra tay, dùng hành động thay lời nói. Nàng trước tiên muốn tóm gọn con mồi, nhắm về phía Lam Tiên.

Bởi vì, trong cơ thể của Lam Tiên cũng có một hạt cổ chủng hoàn mỹ, được gọi là Thiên Khung chủng vô cùng mạnh mẽ. Ở thời đại Tiên cổ, đã xuất hiện rất nhiều truyền thuyết về nó.

Chiến đấu cứ thế phát sinh. Kim Hoàng Ma Điểu xuất thủ trước tiên, thân thể tỏa sáng và đang tích tụ lực lượng, bất cứ lúc nào cũng có thể phát ra minh âm.

"Cẩn thận, đừng để cho ả vận dụng ma âm!" Có trưởng bối của Lam gia đứng phía sau, hô lớn đầy lo lắng.

"Ha ha... Vậy thì ta cũng chẳng thèm khách khí nữa!" Hư Không Vương Thú rít lớn, nhắm về phía Thiên Tử Thập Quan Vương. Nó bật nhảy, làm cho núi rung đất chuyển, tiếp đó là bổ nhào tới.

Lúc này, trời cao vặn vẹo còn nó thì chợt biến mất, xuyên qua hư không tựa như giẫm trên đất bằng. Nó chính là con thú không gian, nắm giữ pháp tắc Không Gian khiến thiên hạ đều phải sợ hãi.

Ầm!

Thiên Tử Thập Quan Vương vô cùng bình tĩnh đối mặt với công kích của nó, trực tiếp khống chế Long quyền nện nát bầu trời phía trước!

"Các ngươi quá đáng rồi đó, không được trộm lấy con mồi của ta chứ." Chàng trai có chiếc vảy nơi mi tâm hét lớn ngăn cản mấy sinh linh khác, còn bản thân hắn thì nhắm về phía Tử Nhật Thiên Quân.

"Hú, kẻ địch này chính là của ta!" Một con thú khổng lồ gào rú, vòm trời rạn nứt, tựa như một ngọn ma sơn màu đen ép xuống. Nó đập thẳng về phía Tiểu Thiên Vương – cao thủ trẻ tuổi cái thế của Tiên Viện.

"Vậy thì để ta tới tóm gọn kẻ này!" Một cô gái màu bạc với hai chùm sáng bạc bắn ra từ hai mắt nhào về phía trước, nàng muốn trấn áp Đại Tu Đà của Tiên Viện.

Bởi vì, nàng nhìn ra được sự bất phàm của Đại Tu Đà, trong cơ thể của người này có khí tức Tiên đạo đang lan tràn ra ngoài.

"Ồ, giống như suy đoán của ta, đây chính là người kế thừa của Cổ Tăng nhất mạch, từng đoạt được một viên xá lợi Tiên! Ha ha, tạo hóa thay, đây chính là thuốc bổ hi hữu nhất!"

Nơi đây rối loạn. Hơn mười tu sĩ trẻ tuổi của dị vực đồng thời xông về phía trước, tựa như đám sài lang khát máu, tất cả đều bật nhảy tìm kiếm đối thủ, cấu xé con mồi.

Rất nhanh, Thạch Nghị, Trích Tiên, Thích Cố Đạo Nhân, Lục Quan Vương Ninh Xuyên... cũng bị người khác chú ý và có người vọt tới chiến đấu cùng bọn họ.

Tự nhiên Thạch Hạo cũng không nằm ngoài việc này. Một tu sĩ trẻ tuổi không biết thuộc chủng tộc nào nhảy tới trước mặt hắn, sát khí lập tức tựa như sóng biển cuồn cuộn tới.

Sinh linh này, thân thể tựa như con rết, từng đốt từng đốt một, lại có tới cả trăm chân làm người ta kinh hãi. Thế nhưng bụng lại có hai chân giống nhân loại, thứ này giúp nó có thể đứng thẳng.

Hơn nữa, nó còn có một cặp cánh tay vô cùng dài, tựa như cánh tay bọ ngựa với hai chiếc đao lớn sáng bóng như tuyết.

Nói đơn giản, đây chính là một con rết khổng lồ với hai chân người, ngoài ra còn có cánh tay bọ ngựa, toàn thân có màu vàng sậm, tiếng leng keng vang vọng. Thân thể của nó cũng không biết cứng rắn đến mức nào.

Chỉ là, sau khi nó nhảy tới thì không ngờ lại chỉ tập trung vào Thiên Giác Nghĩ đang nằm trên vai của Thạch Hạo, xem đó là mục tiêu của mình.

"Một tên Nhân tộc không có cổ chủng hoàn mỹ thì làm sao có thể so sánh với huyết thống quý giá của Thiên Giác Nghĩ chứ? Đó mới là mục tiêu của ta." Lời nói lạnh lẽo của nó phát ra.

Thạch Hạo sững sờ, sau đó rất nhanh hiểu ra. Tu sĩ dị vực có một thủ đoạn đặc thù, có thể tra xét được cổ chủng.

Nói vậy, trong trận chiến ở Tiên cổ, người nắm giữ hạt giống hoàn mỹ đã tạo cho đối phương tổn thương không hề nhỏ, cho nên sinh linh của thế giới này mới dày công nghiên cứu về phương diện này, sau đó truyền lại cho hậu nhân.

Không chỉ có mỗi Thạch Hạo phát hiện ra mà ngay cả những người khác cũng hiểu được, lập tức lòng họ đều chìm xuống.

Bởi vì, sinh linh của thế giới bờ bên kia chắc chắn đã nghiên cứu rất thấu đáo, nếu không đời nào lại nhanh chóng biết được bảo chủng trong cơ thể của từng người nhanh đến vậy chứ.

Mà việc này có ý nghĩa rằng, bọn họ chắc chắn sẽ suy ra một vài phương pháp để đối phó với loại cổ chủng tương ứng!

Suy nghĩ sâu xa hơn, tất cả mọi người chợt rùng mình một cái. Chuyện này không phải là không có khả năng mà vô cùng có thể, tình huống rất là gay go, mọi người chợt cảm thấy nguy hiểm.

"Không ổn!" Phía sau, những nhân vật lớn tuổi đều là những lão cáo già, vẻ cảnh giác còn xuất hiện sớm hơn cả những người trẻ tuổi này. Lúc này, ai nấy cũng đều biến sắc.

Mọi người rốt cuộc biết được, vì sao hơn mười cao thủ của dị vực khi nhìn thấy chí tôn trẻ tuổi của Cửu Thiên Thập Địa lại hưng phấn đến thế, lại tranh nhau tới chém giết.

"Ai dám chiến một trận với ta nào, mau mau lăn lại đây, giết sạch hết đám các ngươi!" Thạch Hạo hét lớn. Hắn cảm thấy sự việc không ổn thì nhanh chóng phát động công kích.

Hơn nữa, hắn cũng không phải là nhằm vào một người, mà là phát ra mười mấy luồng bảo thuật công về phía đám cường giả dị vực. Chuyện này tựa như muốn dẫn tới quần chiến, khiêu khích tất cả mọi người!

Bản dịch độc quyền của chương này thuộc về truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free