[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1329: Chương 1329: Đối kháng.
Thành trì kia được dựng nên từ xương cốt tiên dân, phải tập hợp hàng tỷ sinh linh mới có thể tạo thành một vùng đất đỏ rộng mười vạn dặm thuộc biên cương Đại Xích Thiên. Sinh cơ đều bị diệt sạch, không một ai sống sót, thật bi thảm biết bao!
Vì vậy, tất cả tu sĩ đi tới đây đều tức giận vô cùng, máu huyết trong người đều sục sôi, đều muốn báo thù!
Một chữ "Giết" đã nói lên ý muốn trong lòng tất cả mọi người. Giờ phút này, không biết bao nhiêu thuyền cổ phát ra ánh sáng chói lòa, hàng loạt ký hiệu rực cháy dựng thẳng lên trời.
Đây là phù văn vạn tộc, là áo nghĩa của tất cả các chủng tộc cường đại cùng nhau bộc phát, chung sức thảo phạt phế tích kia, hòng tiêu diệt kẻ địch.
Dù biết rằng nơi đó tồn tại sinh linh dị vực, rất có thể sẽ tiến vào một vùng đất không thể tưởng tượng nổi, một nơi cao cao tại thượng, thế nhưng mọi người cũng không hề khuất phục, quyết tâm chống lại tới cùng!
Ầm!
Ngọn lửa hừng hực sôi trào, thần quang cuồn cuộn, sát khí xông thẳng lên trời. Ký hiệu của vạn tộc tập hợp lại, tạo ra lực cộng hưởng đáng sợ, hình thành nên kinh văn vô thượng.
Nguồn sức mạnh này vô cùng khủng khiếp, làm cho tất cả mọi người chấn kinh trong lòng.
Trước đó, bọn họ chưa từng hay biết rằng sau khi phù văn vạn tộc dung hợp, sẽ tạo nên sức mạnh to lớn đến vậy!
Chỉ có Đại trưởng lão, Thánh viện, Tiên viện cùng với những nhân vật cấp độ hóa thạch sống của các thế gia Trường Sinh mới hiểu được. Trước kia, bọn họ từng nghe nói và đoán được, trong sách cổ cũng có nhắc đôi chút nên mới có manh mối, giờ đây tất cả đã được chứng thực.
"Tốt, chính là như thế!" Một ông lão hét lớn.
Phù văn vạn tộc cộng hưởng, tạo ra sức mạnh cái thế không thể tưởng tượng nổi, toàn bộ đè xuống phế tích, sôi trào mãnh liệt như muốn khai thiên tích địa!
Răng rắc!
Hư không nổ tung, hỗn độn cuồn cuộn, những tia chớp đen kịt loẹt xoẹt. Biên cương đang từ từ mở rộng, lớn dần ra, tựa như đang tái tạo lại giới này, lần nữa khai thiên!
Cảnh tượng như vậy thật sự đáng sợ, sau cùng còn xuất hiện cả hư ảnh luân hồi khiến người ta khó mà tin được!
"Thì ra phù văn của chúng ta lại mạnh đến thế! Áo nghĩa của vạn tộc có thể cộng hưởng lẫn nhau, giờ đây tụ họp lại như thế liền tạo ra thần uy cái thế!" Có người mừng rỡ hét lớn.
"Thật là đáng sợ mà, quá tốt, tiêu diệt đám dị vực!" Mấy người hét lớn, kích động lẫn hưng phấn.
Thiên địa chấn động, rất nhiều ngôi sao lớn run rẩy.
Trong lúc m���i người đều mang vẻ ước ao và tràn đầy chờ mong, từ bên trong thông đạo đen ngòm nằm dưới Hùng quan đã sụp đổ kia chợt truyền ra một âm thanh lạnh lùng và vô tình.
"Kẻ yếu thì vĩnh viễn yếu đuối, dù nỗ lực thế nào, dù giãy giụa ra sao cũng không thể thay đổi được hiện thực, quá yếu."
Thanh âm rất lạnh lùng và cũng không quá lớn, tựa như chẳng hề để tâm, thế nhưng đối với tất cả mọi người nơi đây, đó là một sự khinh bỉ, hoàn toàn là xem thường.
Trong ánh mắt của mọi người hiện lên vẻ kinh sợ, bên trong vực sâu đen ngòm dưới phế tích, một bàn tay lớn đen thui như mực lao lên, mang theo vài phiến vảy giáp, đánh thẳng vào phù văn đang đè xuống kia.
Phụt!
Chỉ một trảo mà đã có thể đánh tan hơn vạn loại ký hiệu đang cộng hưởng, che kín cả bầu trời. Chúng hóa thành sóng núi biển gào, lại như lũ quét điên cuồng trào dâng.
Chuyện này thật đáng sợ! Vạn tộc hợp lực thế nhưng lại bị một bàn tay lớn xuyên thủng. Đây là một nguồn sức mạnh tới cỡ nào chứ, rung động đến tận thần hồn của tất cả mọi người!
Như vậy thì còn chiến đấu làm sao được nữa?
Làm sao đi chống lại chứ?
Bàn tay lớn màu đen đánh sụp càn khôn, đánh tan mây xanh, xé rách phù văn vạn tộc và cũng đánh vỡ tan những ngôi sao đang lơ lửng trên vòm trời, toàn bộ rơi lả tả xuống mặt đất!
Đây là một hình ảnh đáng sợ tới mức nào chứ?
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều ngỡ ngàng, căn bản không thể nào tiếp thu sự thật này, không thể nào tin tưởng được.
Trong nhất thời, rất nhiều người sắc mặt tái nhợt, mất hết huyết sắc. Vẻ hào hùng vừa mới xuất hiện cách đây không lâu, chiến ý vừa mới dâng trào đã bị một trảo này đánh tan toàn bộ.
Loại tồn tại như vậy, làm sao có thể đánh được? Cơ bản không hề cùng đẳng cấp!
Mặc cho rất nhiều cao thủ vạn tộc đều đã tới, thế nhưng dù có nhiều hơn nữa thì cũng vô dụng, tuyệt đối không thể nào chống lại được.
Điều này khiến người khác cay đắng, càng khiến người ta tuyệt vọng!
Ùn ùn xuất quân tiến tới, kết quả lại như thế, toàn bộ đều phí công. Khi đối mặt với dị vực, sức mạnh của bọn họ đều quá yếu đuối, không đủ sức để đánh một trận!
Không hề có đả kích nào nghiêm trọng hơn thế này, làm cho rất nhiều người mất đi hẳn niềm tin.
Nhất thời đoàn người đều hoang mang dao động. Như vậy thì còn có thể tiếp tục chống cự nữa ư, còn muốn chiến đấu nữa sao? Nếu cứ tiếp tục lao tới thì chỉ còn nước uổng mạng, sẽ là một cuộc tàn sát!
Nơi đây yên tĩnh, lại không hề có người nói chuyện.
Cảnh tượng như thế này rất kỳ lạ. Vốn là quần thể đông đảo của vạn tộc, tiếng kêu giết vang trời, thế nhưng dưới một trảo to lớn kia, cả thiên địa đều yên tĩnh.
Bầu không khí thật đáng sợ!
"Thật khiến người ta thất vọng mà, đời sau không bằng đời trước, các ngươi quá yếu, dù một đòn cũng không đỡ nổi, còn không bằng sinh linh thời Tiên cổ." Từ bên trong phế tích truyền ra lời nói như thế.
Âm thanh không lớn cũng chẳng hề hùng hồn, chỉ có sự bình thản, lạnh lùng. Nhưng cũng chính vì như thế mới khiến người ta cảm thấy sự chênh lệch càng thêm lớn, không cách nào đuổi kịp.
Hiện trường không một ai phản bác, cảm giác bi ai tràn ngập. Trong lòng bọn họ có căm hận, có cừu oán, thế nhưng lại vô lực đối kháng, vĩnh viễn không phải đối thủ.
"Những kẻ của hơn một kỷ nguyên trước, những kẻ được gọi là tiên dân kia hẳn là tổ tiên của các ngươi đúng không? Bọn họ tự nhận mình rất mạnh mẽ, không chịu khuất phục, muốn huyết chiến tới cùng với chúng ta, nhưng kết quả ra sao? Toàn bộ đều bị giết sạch! Cái gọi là Chân Tiên, cái gọi là cao thủ vô địch, chẳng phải đều nằm rạp dưới chân của ta, phơi thây trước mặt ta ư? Không uống rượu mời lại muốn uống rượu phạt, quả đúng là như vậy! Mà các ngươi là đời sau của bọn chúng, huyết thống truyền thừa tới tận hiện tại, cũng coi như cha truyền con nối, đúng là không thấy quan tài không đổ lệ. Biết chúng ta lần nữa giáng lâm mà cũng dám nghênh chiến. Các ngươi, điếc không sợ súng à?!"
Những lời nói thẳng thừng này, vừa làm nhục, vừa mang theo vẻ hùng hồn chấn động cả Đại Xích Thiên, truyền khắp tứ hải, khiến cho sinh linh giới này đều run rẩy, tâm thần chấn kinh.
Hơn nữa, mấy câu cuối cùng kia chợt được hét lớn ra ngoài, quát mắng sinh linh giới này không biết trời cao đất rộng, điếc không sợ súng, hoàn toàn là dùng dáng vẻ bề trên, từ trên cao nhìn xuống, xem thường tất cả sinh linh thuộc giới này.
Chỉ một đối thủ mà đã muốn hủy đi niềm tin của quần hùng!
Chuyện này thật đáng sợ! Hắn dùng sức một người để uy hiếp, dùng thực lực để nói chuyện. Sinh linh của thế giới bờ bên kia tuyệt đối không thể chống đỡ được, giới này cách biệt quá xa.
Đáp lại như thế nào, đối kháng ra làm sao?
Lửa giận của mọi người xâm chiếm toàn bộ thân thể, ai cũng muốn hét lớn, ai cũng muốn chửi bới thật đã, thế nhưng tất cả cũng đều chẳng có ý nghĩa gì.
Bởi vì, nếu như không thể địch lại thì dù có kêu gào như thế cũng chỉ là chuyện cười!
Lúc này, vẻ ủ rũ thất bại lan tràn, mỗi người đều trầm mặc, niềm tin không còn kiên định như trước nữa.
"Tĩnh tâm!"
Đúng lúc này, một luồng sấm sét nổ ầm vang vọng bên tai tất cả mọi người, lập tức toàn bộ bị đánh thức, phục hồi lại tinh thần.
Dù là Đại trưởng lão cũng trở nên nghiêm túc. Ông đứng trong hư không, chiếc áo bào phất phơ trong gió, hét lớn: "Có gì mà phải ủ rũ? Chỉ vừa mới giao thủ mà đã nản lòng ư? Nếu các ngươi biết lần giao thủ vừa rồi là với ai, là đang quyết đấu với kẻ nào thì chắc chắn sẽ không buồn bã như vậy. Hắn chính là sinh linh Bất Hủ, là cường giả sống sót từ hơn một kỷ nguyên trước tới giờ, từng tham dự cuộc chiến của đời trước!"
Lời nói của Đại trưởng lão tựa như sóng lớn bao phủ cả thiên địa, đánh thức mọi người.
"Chỉ vừa mới bắt đầu thì đã có Bất Hủ ra tay, mục đích là muốn đả kích chúng ta. Chuyện này nói rõ vấn đề gì? Bọn họ đã chột dạ, cũng không hề nắm chắc, cho nên mới phải làm như thế!" Đại trưởng lão quát lớn.
Một vài ông lão của Thánh Viện, Tiên viện, thế gia Trường Sinh dồn dập bước ra khỏi hàng ngũ, đồng thời cũng có người lớn tiếng nói.
"Giống như suy đoán trước kia của chúng ta, bức tường ngăn cách hai giới làm sao có thể bị phá dễ dàng như vậy chứ? Nếu như có thể bình định giới ta dễ dàng thì thân là Bất Hủ còn cần phí lời với chúng ta ư, đã sớm ra tay đại khai sát giới rồi."
"Chính xác! Lần ra tay vừa rồi chúng ta đã triển khai phù văn vạn tộc, c�� thể giao đấu không hề yếu thế hơn so với người từ hơn một kỷ nguyên trước, có thể nói là thế hòa!"
Liên tiếp có mấy ông lão bổ sung, lớn giọng nói.
Tất cả mọi người đều ngẩn người, tiếp đó dường như hiểu rõ được rất nhiều chuyện.
"Lũ ti tiện, là đang tự cổ vũ bản thân ư? Khá đấy chứ." Từ trong vực sâu bên dưới phế tích truyền tới lời nói lạnh lẽo.
"Kỳ thực, ngươi thực sự rất chột dạ. Bởi vì tạm thời các ngươi không thể nào vượt qua đây được, cho nên vừa mới bắt đầu đã phát động ngay một vị cao thủ vô thượng, là muốn uy hiếp chúng ta." Đại trưởng lão nói.
"Hơn nữa, ngươi tiến tới đây cũng có khoảng cách nhất định, và cũng bị quy tắc của thế giới này bài xích, áp chế. Thời gian càng lâu thì ngươi sẽ chịu ảnh hưởng càng lớn. Vì vậy, dù là Bất Hủ thì cũng không thể quét ngang hoàn toàn giới ta!" Đại trưởng lão tiếp lời.
"Nực cười! Nếu ngươi cho là như vậy, vậy thì bắt đầu từ ngươi, xóa bỏ!" Bên trong vực sâu bên dưới phế tích phát ra âm thanh càng lạnh lùng hơn, tiếp đó chợt bạo phát ra gợn sóng to lớn, thiên địa run rẩy, làm cho toàn bộ chiến thuyền đều rung lắc như sắp nổ tung.
Bàn tay lớn đen ngòm kia lần nữa lao ra, chộp mạnh về phía Đại trưởng lão, che kín cả bầu trời, khủng khiếp vô biên.
"Chư vị, chắc các ngươi đã quá đề cao rồi! Bất Hủ giả thì như thế nào, cường giả mạnh nhất của hơn một kỷ nguyên trước thì làm sao, cũng chỉ tới thế thôi!" Đại trưởng lão quát lớn. Ông cũng không hề tránh né, chưa hề chạy trốn, mà là muốn nghênh đón, lấy thân mình để đáp trả, cổ vũ sĩ khí!
Toàn bộ diễn biến hoành tráng này, chỉ có thể được tìm thấy qua bản dịch độc quyền từ truyen.free.