Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1297: Khủng khiếp.

Thạch Hạo kinh hoàng, đồng thời một luồng khí lạnh chợt chạy khắp toàn thân, thế gian này quả nhiên còn ẩn chứa vô số chuyện khó hiểu và kỳ lạ!

Chẳng phải đã nói trên các đỉnh tuyệt phong đều là tử thi sao, vì sao lại có thứ tưởng chừng vẫn còn sống sót thế này?

Quỷ hóa thành Tiên! Điều này th��t sự có thể xảy ra ư, quả khiến người ta lạnh toát cả thân, xương sống không ngừng tuôn ra từng đợt khí lạnh.

"Đó là một sinh linh còn sống ư, sao ta lại cảm thấy như hắn đang nhìn chằm chằm vào ta vậy!" Kiến nhỏ lén lút hỏi khẽ.

Trên sườn núi, một sinh linh đang ngồi xếp bằng, đôi mắt mở to, ánh sáng rực rỡ dao động tựa như đang phẫn nộ, vẫn giữ nguyên thần thái vốn có.

Phải biết rằng, đây là thi hài đã có tuổi đời một trăm vạn năm, thậm chí có thể lên đến bốn, năm trăm vạn năm, làm sao có thể còn sống được?

Phải biết rằng, năm xưa bọn họ chính là vì tuổi thọ khô cạn mà tọa hóa tại nơi này, vậy tại sao lại còn có biến hóa như từ cõi chết trở về thế chứ?

Nếu chỉ là bị thương rồi rơi vào ngủ say, sống lại cũng là chuyện thường tình, nhưng niên đại trôi qua đã quá xa xưa, cả trăm vạn năm trở lên cũng đủ khiến nguyên thần của một cường giả mạnh mẽ nhất trở nên mục nát, thân thể cũng hoàn toàn hoại tử!

Dù cho người này là một Trường Sinh giả đi chăng nữa, một khi tinh khí sinh mệnh đã khô cạn, tiêu hao hơn trăm vạn năm thì cũng không thể nào sống lại được, chỉ có thể trở thành một thi thể vô dụng mà thôi.

"Vù... vù..."

Bất chợt, một âm thanh đáng sợ vang lên!

Một bóng đen ập tới, tựa như tiếng thét chói tai của ác quỷ khiến da đầu tê dại, toàn thân lông tơ dựng đứng.

Chớ nói chi một người một kiến dưới chân núi, ngay cả tất cả mọi người đứng từ xa cũng đều run rẩy, suýt chút nữa quỵ ngã xuống đất.

Đó là thứ gì? Có người sợ hãi kêu lên.

"Da người, lẽ nào còn sống ư?!" Kiến nhỏ dựng hết cả lông tơ, nhảy dựng lên, nắm đấm nhỏ nhắn tỏa ra kim quang chói mắt.

Ngay cả Thạch Hạo cũng rùng mình, hít vào một ngụm khí lạnh, quả thật quá kỳ lạ.

Vừa nãy, hắn đã bị sinh linh ngồi xếp bằng trên sườn núi kia thu hút sự chú ý nên có chút sơ sẩy, kết quả lại quên mất thứ khủng khiếp như thế này.

Bởi lẽ, trên một ngọn núi khác, một chiếc quan tài cổ đã mở tung nắp, một tấm da người từ từ bay xuống, đồng thời lại căng phồng lên.

Tiếng thét chói tai chính là phát ra từ thứ này, chỉ một tấm da người đã chết mà lại sinh ra chuyện quỷ dị như vậy ư?

"A, chạy mau, quỷ hóa thành Tiên, muốn nuốt lấy tinh huyết, hút khô dương khí của người khác!" Một thiếu nữ rít lên rồi xoay người bỏ chạy.

Điều này dẫn đến sự hỗn loạn, rất nhiều người nhanh chóng rút lui.

Ở đây đều là tu sĩ, làm sao có thể sợ tai họa được, chỉ là vật này quá đỗi đáng sợ, lại rơi xuống từ ngọn tuyệt phong nên tuyệt đối là thứ không bình thường.

Có thể là tấm da của một sinh linh mạnh nhất nào đó, thậm chí là tấm da của quỷ tiên!

"Tình huống này là sao?" Phía sau có một đám người không hiểu, mọi người đều nảy sinh cảm giác sợ hãi trước vật thể không rõ này.

Càng lúc càng gần, tấm da người kia căng phồng lên rồi hóa thành một sinh linh, nơi đôi mắt trống rỗng tựa như vực sâu vũ trụ, miệng lớn há rộng lộ ra hàm răng sắc bén.

Cánh tay nó mở rộng, đập thẳng về phía Thạch Hạo cùng Kiến nhỏ.

"Mặc kệ đây là thứ quỷ quái gì!" Thạch Hạo hét lớn một tiếng, quyền phải phát sáng rồi vung ra đánh tới, từng tia chớp đan dệt lao th���ng lên không trung.

Đây là thần thông của Lôi Đế, hắn đánh ra một quyền bằng tia chớp!

Ầm!

Ánh sáng hừng hực cùng sóng khí ngập trời bùng lên, lập tức hư không nổ tung, đánh thẳng về phía sinh vật kỳ lạ kia.

"A.... A..." Tiếng hét chói tai truyền tới từ giữa không trung.

Trong ánh điện, trong làn sóng khí ấy, sinh linh kia bị đánh trúng và đẩy ngược về sau, thế nhưng làn da chẳng hề tổn hại chút nào, thậm chí không một vết tích cháy đen.

Tình huống quỷ quái gì thế này? Đồng tử của Thạch Hạo nhanh chóng co rút lại, dựa vào lực công kích hiện tại và việc sử dụng toàn lực của hắn mà cũng không cách nào làm tổn thương được vật kia.

Nhưng, trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, sinh vật kia không còn công kích nữa, mà không ngừng bị văng ngược về sau bên trong làn sóng khí ấy, dưới thần lực oanh kích của cú đấm khiến nó không ngừng bay ngược lên trời cao.

Đồng thời trong quá trình này, nó từ từ khô quắt lại, không còn căng phồng nữa, bắt đầu biến trở lại thành một tấm da người.

"Gặp quỷ rồi, chết tiệt, ai có thể nói cho ta biết chuyện quỷ quái gì đang xảy ra không?" Kiến nhỏ há to miệng hét lớn.

Tất cả mọi người đều ngây dại, quả thật không hề hiểu được, vì sao tấm da người kia lại lùi về sau và không còn công kích nữa.

"Tấm da quỷ quái kia bay lên không rồi!" Một thiếu nữ hét toáng, đối với một nữ tu sĩ thì dù có mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ vô cùng e ngại những thứ kỳ lạ như vậy, chắc chắn không thể chịu đựng được như các nam tu sĩ.

Thạch Hạo nhìn thật kỹ, tấm da ấy đã khô quắt lại, bị thần lực cùng sóng khí của hắn xung kích ép ngược lên trên vách núi cheo leo, nó không ngừng bồng bềnh, tấm da khô này tựa như ác quỷ lột xác, vô cùng khiếp người.

Nhưng mà, hắn cũng cảm thấy vài điểm khác thường, khi tấm da già kia được gió núi thổi qua thì thi thoảng nó sẽ phồng lên rồi lại khô quắt lại.

"Ồ, lẽ nào là do gió núi thổi tới nên khiến nó căng phồng lên, và tiếng thét thảm thiết sắc bén kia mới được hình thành như vậy?" Thạch Hạo lẩm bẩm.

Kiến nhỏ bừng tỉnh, gật đầu lia lịa, nó cho rằng đúng là như vậy.

Ngay cả những tu sĩ đứng phía sau nghe vậy cũng ngẩn ra, cảm thấy điều này có vẻ đúng, mặc dù khó có thể giải thích toàn bộ.

Thạch Hạo không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào vách núi cheo leo ấy, tấm da kia vô cùng cứng rắn thế nhưng cũng không hề nằm ngoài dự liệu của hắn, dù sao cũng là thứ được lưu lại khi những nhân vật mạnh mẽ nhất chết đi nên phải có tính vạn pháp bất xâm mới đúng.

Nhưng mà, những chuyện kỳ lạ lúc nãy cũng không phải chỉ một hai câu đơn giản là có thể giải thích hiểu rõ hoàn toàn được, hắn luôn cảm thấy tựa như có một luồng sức mạnh khó có thể lý giải đang thao túng thứ này.

"Ồ, không phải, trên núi có vật gì đó!" Đúng lúc này, một ông lão chợt hét lên, ông là người có thân phận rất cao, ngày thường vô cùng trầm ổn nhưng giờ phút này lại thất thanh hô lớn, sắc mặt hoàn toàn biến đổi.

Tất cả mọi người cũng ngưng mắt quan sát thế nhưng đại đa số cũng không thấy được gì, chỉ có một số ít người tu thành Thiên Nhãn mới có thể thấy được manh mối.

"Cái gì, một cánh tay, đó là thứ gì!?"

Trên vách núi có một bàn tay xù lông, móng tay rất dài tựa như những chiếc móc sắt, đen bóng như ô kim, sắc bén chói mắt.

Mà trên bàn tay lại mọc ra rất nhiều cọng lông dài đỏ bừng như máu, toàn bộ đâm thẳng, nâng đỡ thật cẩn thận tấm da già ấy, tựa như đang thủ hộ bảo vệ một thánh vật vậy.

Sau đó, tấm da người được nâng lên và đưa vào trong một chiếc quan tài cổ đang treo lơ lửng trên vách núi, rồi nắp quan tài từ từ đóng lại.

Đáng tiếc là núi đá đã che khuất nên không cách nào thấy rõ đó là thứ gì, chỉ có thể thấy được một bóng hình mơ hồ cùng với bàn tay đang thò ra từ vách đá mà thôi.

Cuối cùng, mọi người nghe được âm thanh tựa như ác quỷ gào khóc, thi thoảng có thể thấy được có sinh vật đang quỳ lạy cúng bái về phía chiếc quan tài cổ ấy.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều lạnh toát từ đầu đến chân, quá khủng khiếp, trên ngọn tuyệt phong này thật sự xuất hiện điểm dị thường và sản sinh ra sự khủng khiếp vô tận ư?

Tại sao lại còn có vật sống, thật sự là ác quỷ xuất hiện, hay là quỷ tiên được sinh ra?

Hoàn toàn khác với những gì được ghi chép trong sách cổ, nơi đây vốn là nơi thí luyện, là tịnh thổ thần thánh, sau khi tới có thể nghe được kinh văn và giác ngộ trong chớp mắt.

Nhưng hiện tại lại xuất hiện sự việc khủng khiếp như thế này, khiến tim gan mọi người đều run rẩy.

Nơi đó trở nên yên tĩnh, không còn âm thanh nào nữa.

Thạch Hạo không biết tấm da đó là vật như thế nào, lại còn có thứ gì đó đang bảo vệ nó, hắn luôn cảm thấy nơi này tuyệt đối không thể ở lâu.

Đồng thời hắn cũng nhìn về một ngọn núi to lớn, bên trên có một bóng người vẫn đang ngồi xếp bằng, đôi mắt mở to nhìn xuống phía dưới, tựa như đang nhìn chằm chằm Thạch Hạo cùng Kiến nhỏ.

Thạch Hạo không thể nào xác định được hắn còn sống hay đã chết, bởi vì nếu là một bộ thi thể thì việc tròng mắt vẫn còn bất hủ và ánh sáng phát ra tựa như thần thạch thì cũng có thể xảy ra.

Thế nhưng, từ sâu trong nội tâm của hắn lại sinh ra sự rung động, luôn cảm thấy bất an, hơi có vẻ không rét mà run.

Như thế này còn làm sao đi sâu vào trong nữa? Xung quanh con đường mòn này tràn ngập những nguy hiểm không cách nào dự đoán được, có thể trên những ngọn núi to lớn kia vẫn còn có những ác linh đang sinh tồn!

Phía sau, mọi người cũng có cùng nghi ngờ như vậy, cảm thấy khu cổ địa này quá đỗi thần bí và khủng khiếp.

Mấy ngọn núi khổng lồ, trăm vạn năm trước từng có người leo lên và nhìn thấy được chân tướng, nhưng hiện tại đã biến thành bộ dạng như thế này.

Đây là nơi tu luyện cuối cùng, từ khi không một ai có thể thành công bước lên và sống sót trở về thì nó sẽ khủng khiếp đến mức nào? Có thể nơi đó còn có những chuyện kỳ lạ và khủng khiếp hơn thế nữa.

Thậm chí, mọi người có lý do để tin tưởng, sở dĩ trên những ngọn núi khổng lồ kia xuất hiện ác quỷ cũng chính là xuất phát từ nơi tu luyện chung cực, và chúng từ nơi này bò qua các ngọn núi ấy.

Vừa nghĩ tới đây thì mọi người đều rùng mình, vậy còn ai dám tiến vào nữa chứ, nơi đó quả đúng là một vùng đất ác quỷ, là một nơi hung ác tột độ vượt qua mọi tưởng tượng của mọi người.

"Còn muốn đi vào sâu nữa à?" Kiến nhỏ màu vàng hỏi rồi nhỏ giọng nói: "Sao ta lại cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm!"

"Đi!" Thạch Hạo trả lời rất đơn giản, chỉ một chữ mà thôi, tiếp đó là cất bước đi vào.

Những người phía sau đều thất kinh, cho rằng sau chuyện vừa rồi thì Thạch Hạo sẽ nhận ra điểm khủng khiếp và kỳ lạ nên dừng chân, không ngờ hắn vẫn tiếp tục tiến về trước.

"Người trẻ tuổi, ngươi nên nghĩ lại đi!" Lão thành chủ nhắc nhở.

"Đa tạ ý tốt của tiền bối, ta biết mình nên làm những gì!" Thạch Hạo cũng chẳng hề quay đầu mà dọc theo đường mòn tiến về trước.

Lúc này, tất cả mọi người không thể không bội phục dũng khí của hắn, dám làm như vậy quả đúng là khiến người khác phải kính nể.

Thạch Hạo nhanh chân bước tới, dọc theo đường mòn gồ ghề quanh co dưới chân ngọn núi khổng lồ, áp lực được đẩy lên cao nhất, tựa như sau lưng đang gánh lấy một ngôi sao nặng nề vậy.

Nếu đổi lại là người khác thì chắc chắn đã bị nguồn áp lực này nghiền ép tới nát tan rồi!

Bởi vì, đây là nơi chuẩn bị cho nhân vật vô địch tuyệt vời của cả một đời, nhất định phải đạt tới trạng thái cực điểm của một cảnh giới nào đó, là nơi luyện tập của người mạnh nhất!

Kiến nhỏ nhe răng nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, như vậy có thể thấy được sự siêu phàm nhập thánh của nó đến mức nào rồi.

Một bước, hai bước...

Tiếng bước chân của Thạch Hạo vang vọng khắp nơi, hắn một hơi tiến đi thật xa thế nhưng cũng không hề gặp phải nguy hiểm hay điểm dị thường nào, những tảng đá sụp đổ lăn xuống trước kia đều đã ngừng lại và không còn tiếp tục lao xuống nữa.

Cuối cùng, hắn đã đi tới phần cuối của con đường mòn này, chỉ còn mấy chục bước nữa sẽ tiến vào nơi chung cực, mà nơi đó cũng chính là nơi chuyển hướng!

Thạch Hạo gần như chuẩn bị hiểu được chân tướng, vén màn che để biết nơi đó rốt cuộc ra sao!

Điều bất ngờ chính là, trong lúc này vẫn luôn yên tĩnh, không hề có chút sự tình đặc biệt nào phát sinh.

Mọi quyền lợi dịch thuật đối với chương truyện này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free