[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1287: Hết cơ duyên.
Tiếc nuối lớn nhất của Thiên Giác nghĩ chính là, hắn vẫn chưa thật sự tu thành thân thể bất diệt, nếu không, kết cục có thể đã không như thế này.
Nhưng dù cho có tu luyện thành công Bất Diệt kinh, đạt tới đại viên mãn, liệu có thực sự đạt được công hiệu như vậy hay không vẫn còn là một ẩn số. Điều này khiến mọi người hoài nghi, bởi kết quả đó thật khó mà tin nổi.
Thân thể dù bị chém nát thế nào cũng sẽ bất hoại, vĩnh viễn bất diệt, vượt xa phạm trù mà người thường có thể hiểu được. Chẳng phải như vậy còn cứng rắn hơn cả tiên kim nữa sao?
Thể xác không phân hủy, muôn kiếp không mục nát, có thể trường tồn cùng thế gian. Thậm chí ngay cả khi tinh tú tan vỡ, hắn vẫn sẽ vĩnh viễn tồn tại!
Thân thể trở thành "nguồn gốc", có thể lần nữa sản sinh ra linh thức từng có. Đây hoàn toàn là sự biến đổi của thi thể, hay có thể nói là sự biến đổi của nguyên thần!
Một vài dấu vết đã in hằn sâu vào lòng Thạch Hạo, không cách nào có thể xóa nhòa.
Giờ phút này, hắn đã hiểu vì sao Thiên Giác nghĩ không tiếp tục ngâm tụng Bất Diệt kinh nữa. Bởi vì Thiên Giác nghĩ hoài nghi mình có điều ngộ nhận nào đó, muốn để thế hệ sau tự mình đi tìm hiểu.
Nếu có cơ duyên và có thể thu được bộ cổ kinh hoàn mỹ ấy, sẽ có thể tạo ra một truyền kỳ, hiện thực hóa truyền thuyết thần thoại về sự bất diệt!
Thạch Hạo vô cùng chấn động. Bộ cổ kinh này xa xưa đến mức ngay cả Thiên Giác nghĩ cũng không biết do ai ghi lại, thậm chí không biết có phải là của người thuộc kỷ nguyên Tiên cổ lưu lại hay không.
Bởi vì loại văn tự ấy rất đặc biệt, chỉ cần lĩnh ngộ Đạo đủ sâu là có thể nhận thức được, bất kể là kỷ nguyên nào cũng có thể hiểu được ngôn ngữ này!
Vạn pháp quy nhất, bác xuyên hối hải (muôn pháp quy về một, trăm sông đổ về biển), có rất nhiều con đường dẫn tới cùng một đích cuối, đều tương thông và sở hữu tính chất cuối cùng giống nhau!
Điều này rất khó tin nhưng lại là sự thật. Dựa theo những tin tức Thiên Giác nghĩ truyền lại, bất kể là ai khi đi tới cuối cùng cũng sẽ tìm hiểu và nghiên cứu những biến hóa ấy.
"Tiền bối, có cần đánh thức nó dậy và nói chuyện đôi lời không?" Thạch Hạo bình tĩnh lại tâm tình, hỏi Thiên Giác nghĩ, đồng thời nhìn về phía con trai của ông ta.
"Không cần. Ta đã chết, giờ cũng chỉ là tàn niệm mà thôi, hà tất lại làm cho nó thêm đau lòng. Con của ta không cần thiết phải mềm lòng, ta mu��n nó phải đội trời đạp đất, một thân một mình hiên ngang đứng vững, tương lai có thể dựa vào bản thân để gánh vác cả vùng trời!" Thiên Giác nghĩ từ chối, lời lẽ quyết đoán lạnh lùng.
Thạch Hạo chỉ biết im lặng. Đây chính là một vị bá chủ, tính cách của một nhân vật chí cao luôn rất nghiêm khắc, thậm chí cay nghiệt đến mức khiến người khác khó mà tiếp nhận.
Bọn họ luôn coi trọng rạch ròi phải trái, về khía cạnh tình cảm cũng không quá sâu đậm. Cũng chính vì vậy nên nhân cách mị lực của họ rất đặc biệt.
"Tạm biệt, sau lần này có thể sẽ vĩnh viễn không gặp lại nữa!" Thiên Giác nghĩ dứt lời, hóa thành một chùm ánh vàng tiến vào trong đầu lâu lột xác kia.
Đầu lâu kiến màu vàng mờ ảo đồng thời xuất hiện rất nhiều vết rách nhỏ, không biết còn có thể tồn tại bao lâu nữa.
Tàn niệm của Thiên Giác nghĩ được lưu lại đến giờ cũng phải trả một cái giá cực lớn, đòi hỏi phải luyện hóa tinh hoa trong cơ thể chính mình.
Điều này khiến Thạch Hạo chấn động trong lòng. Vị tồn tại cực đạo này từng nhìn khắp toàn bộ vũ trụ, vậy sao lại lưu lại một tàn niệm như thế này chứ? Chẳng lẽ còn có tâm nguyện nào đó không muốn bị dập tắt ư?
Trong lòng hắn run lên bần bật, ánh mắt lấp lánh và yên lặng suy tư, sau đó chợt ngẩng đầu nhìn lên.
"Nên tỉnh lại rồi đó!" Hắn hét lớn một tiếng, muốn đánh thức con Kiến nhỏ màu vàng.
Con kiến vàng kia tựa như một ngọn núi lớn, cặp mắt đỏ tươi, thần trí mơ hồ lạc lối, không ngừng giãy giụa như muốn hủy diệt vạn vật, phá tan toàn bộ sinh cơ.
Thân thể nó rất khổng lồ. Lúc này, chỉ cần hơi lay động một chút là sẽ khiến hư không vỡ nát, các vết nứt màu đen lan tràn khắp nơi.
Đây chính là Thiên Giác nghĩ, một khi điên cuồng thì dù chưa trưởng thành cũng sẽ có thần uy tuyệt thế như vậy!
Rất rõ ràng, nó cũng có tiềm năng vô hạn. Đây mới thật sự là đời sau của Thập Hung, thiên phú ngạo thị cổ kim.
Rít!
Móng vuốt to lớn của Kiến vàng đánh mạnh xuống. Nó không hề tỉnh táo mà trái lại còn điên cuồng hơn, công kích thẳng về phía Thạch Hạo.
Ầm!
Thạch Hạo không dám khinh thường, vận chuyển Nguyên Thủy Chân Giải. Quanh thân hắn được ánh sáng trong suốt lượn lờ, thân thể óng ánh. Hắn giơ tay vỗ mạnh lên cao, tiếp lấy cẳng chân của Kiến vàng đang lao xuống.
Nơi đây tựa như sấm nổ, không chỉ hư không vỡ nát mà ngay cả thần hồn của những người khác cũng rung động theo!
"Ồ, có chút phiền phức." Thạch Hạo nhíu mày, bởi vì đây không phải là chân thân của hắn mà chỉ là dấu vết nguyên thần, rất khó có thể phát huy được uy thế sẵn có.
Xoẹt!
Hắn điều khiển Vạn Linh đồ lao ra khỏi nơi này và tiến trở lại trong cơ thể. Hắn đứng bên ngoài chờ đợi Kiến nhỏ đuổi theo.
Quả nhiên, con quái vật khổng lồ màu vàng kia cũng lao theo ra ngoài, kinh thiên động địa, phóng thích ra khí tức độc nhất của Thiên Giác nghĩ, kinh khủng đến mức khiến vài lão binh ở bên ngoài động phủ phải giật nảy mình.
Răng rắc!
Cái sừng trên đầu của Kiến nhỏ phát sáng, muốn phá hủy toàn bộ. Tiên vụ cùng những mảng hoa văn lao ra ngoài, chém tất cả những thứ ngăn cản. Đó chính là tiên giác có thể xé rách vũ trụ bao la.
Bịch, chân th��n của Thạch Hạo vọt tới. Lần này hắn nắm chặt quyền ấn, triển khai pháp môn Côn Bằng trấn áp Kiến nhỏ. Đều là sức mạnh của Thập Hung.
Trong lúc giao thủ kịch liệt này, con quái vật khổng lồ đã bị Thạch Hạo áp chế và ghì chặt ở bên dưới. Tiếp đó hắn toàn lực luyện hóa, khiến Kiến nhỏ gầm nhẹ và không ngừng thu nhỏ lại, khôi phục thân thể ban đầu.
"Ta bị sao thế? Ngươi đang thi triển Bất Diệt kinh đó à?" Nó tỉnh táo lại.
"Có một chút, thế nhưng không phải ở nơi này. Cần phải ra ngoài tìm kiếm, ngươi có muốn theo ta không?" Thạch Hạo hỏi, không hề đề cập gì tới phụ thân của nó, không muốn nó càng thêm thương cảm.
"Muốn lừa ta ra ngoài với ngươi chứ gì?" Cặp mắt to lớn của Kiến vàng nhỏ có thần, bộ mặt lấm la lấm lét.
"Đi hay không tùy ngươi thôi!" Thạch Hạo xoay người rời đi.
"Chờ chút! Có phải ngươi đã biết được tung tích của Bất Diệt kinh không? Ta có thể nói cho ngươi biết, đó là kinh thư gia truyền của ta, ngươi không thể độc chiếm được!" Kiến vàng nhỏ kêu lên.
"Vậy thì theo ta đi, lẽ nào s�� ta hại ngươi à?" Thạch Hạo cười nói.
"Để ta suy nghĩ chút đã!" Kiến nhỏ đắn đo có nên tiếp tục ở chỗ này nữa hay không. Ở lại thì có cần thiết hay không? Cường giả không thể lớn lên mãi ở trong nhà được, mấy vị lão binh luôn nói cho nó biết sự tàn khốc của tương lai lớn đến cỡ nào, đại chiến sẽ thảm thiết ra sao. Nếu như giờ không ra ngoài một phen, khi ngày đó tới, nó chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi.
"Được, ta sẽ đi ra ngoài với ngươi, đi tới nơi được gọi là phồn hoa kia, nhìn thử sự kỳ diệu của kỷ nguyên này. Nếu không, khả năng sẽ bị hủy diệt mất." Kiến nhỏ nói.
Khi hai người đi ra, rất nhiều người trông lại với ánh mắt nóng rực, rất muốn lao tới nuốt chửng bọn họ.
"Đạt được... Bất Diệt kinh kia rồi à?" Tào Vũ Sinh nuốt nước miếng, nhỏ giọng hỏi.
Rất nhanh hắn đổi giọng, nói: "Chắc chắn không có, mọi người cũng đừng quá quan tâm làm gì, nên rời đi thôi, đừng nên căm thù thèm khát như vậy."
Bởi vì hắn sợ mọi người ở nơi này sẽ hợp lực tấn công. Dù sao có tới mấy vị chí tôn trẻ tuổi, nếu như liên thủ thì ai có thể chống lại?
Không có ai lên tiếng. Đám Lam Tiên, Lữ Hồng, Đại Tu Đà, Tử Nhật Thiên Quân đều nhìn về phía Thạch Hạo cùng với Kiến nhỏ, quan sát kỹ xem hai người có biểu hiện lạ gì không.
Bên ngoài núi đá, tiên khí lượn lờ, sương trắng bốc lên, thế nhưng cũng không hề an lành chút nào. Nơi đây có sát khí nhàn nhạt lan tỏa.
"Không có gì có thể ẩn giấu được, trong động phủ ta cũng chẳng hề đạt được kinh văn kia." Thạch Hạo thản nhiên nói.
Phía trước, những người kia không nói gì cả, bọn họ chẳng hề có biểu hiện nào, vẫn chăm chú theo dõi Kiến nhỏ.
Phía sau, đám Tào Vũ Sinh, Ma nữ, Trường Cung Diễn cùng với mọi người của Thư viện Thiên Thần vây quanh hắn, muốn cùng tiến cùng lui với hắn.
"Không cần phải như vậy đâu." Thạch Hạo lắc đầu, tiếp đó một mình tiến lên nhìn khắp các chí tôn, cười lạnh nói: "Ta nói một là một, không hề che đậy gì cả. Nếu như không tin, cho rằng ta đã chiếm được Bất Diệt kinh, vậy ta đứng ngay chỗ này, ai dám tới lấy không?"
Chỉ trong nháy mắt, những người của Thư viện Thiên Thần phía sau đều trợn tròn mắt, nhiệt huyết dâng trào, cảm thấy mạch máu căng phồng, vô cùng kích động.
Hoang rất ngông cuồng, bá đạo, cơ bản khinh thường việc tốn nước bọt để giải thích. Nếu không phục thì cứ tới chiến một trận, uy thế vô cùng.
Gần đây, người của Thư viện Thiên Thần luôn phải nuốt hận vào bụng, bị người bắt nạt tới tận cửa nhà, thế nhưng vẫn phải nhịn nhục và chấp nhận nên trong lòng mọi người đầy ấm ức.
"Ngươi nói thế là có ý gì, muốn khiêu chiến uy nghiêm của mọi người à?" Có người lạnh lùng nói.
"Ngươi không phục? Lại đây!" Thạch Hạo chỉ thẳng mặt nói hắn tới ứng chiến, đồng thời hắn cũng chuyển động thân thể ép thẳng tới, muốn chủ động xuất kích.
"Quên đi, chúng ta tin." Đại Tu Đà lên tiếng hóa giải cuộc chiến đấu sắp sửa bùng nổ.
"Thạch huynh cần gì phải làm thế chứ. Sẽ có một ngày chúng ta cùng nhau hợp tác, không phải là cừu địch nên không cần phải chém giết lẫn nhau làm gì." Lam Tiên cười cười nói.
Thạch Hạo lạnh nhạt chẳng hề nói gì. Trước đây không lâu những người này còn ra tay với hắn, trở mặt cũng nhanh thật đấy, thế nhưng hắn cũng không thể không nể mặt được.
"Đi!"
Thạch Hạo đi về trước và dẫn theo một đám người của Thư viện Thiên Thần lướt qua. Mấy chí tôn trẻ tuổi không ai dám ngăn cản, mặc cho bọn họ rời đi.
Tủm tủm!
Không lâu sau đó, một đám người nhảy vào trong một hồ nước. Nơi đ��y ngập tràn hơi nước mờ ảo, trắng xóa không thôi.
"Đây là nơi tắm rửa của ta, bên trong có trồng vài cây thần dược đó." Kiến nhỏ màu vàng nói. Có tên "nội gián" này dẫn đường nên thu hoạch cực kỳ phong phú.
Đáng tiếc, cũng chỉ có thể mở ra hai ngọn núi mà thôi. Một ngọn là nơi nghỉ chân của Thiên Giác nghĩ, cũng chính là địa phương vừa nãy mọi người vừa đi.
Trong tòa thành này có tới chín ngọn núi đá. Ngọn thứ hai chính là khu vực này, gần đó có một cái ao thần.
Tiếc nuối nhất chính là, nơi sâu của khu vực này chỉ cho một sinh linh tiến vào, chính là Kỳ lân nhỏ trắng như tuyết kia. Nó là hậu nhân của Thập Hung.
Vài lão binh đã từng nói, đại nhân Kỳ Lân từng lưu lại một vài thứ cho đời sau của mình, người khác không được tranh đoạt.
Về phần bảy ngọn núi còn lại, có ngọn trống không, có ngọn thì kỳ quái, có ngọn thì bố trí trận pháp Tiên đạo, không ai có thể xông vào được.
Liên quan tới bảy ngọn núi này, vài lão binh có nói nhưng rất tối nghĩa, không cách nào có thể hiểu rõ được những chuyện đã xảy ra với chúng, nên không đề nghị mọi người tiến vào tìm kiếm cơ duyên.
Cái gọi là truyền thừa Tiên vương, quả nhiên chỉ dành cho đời sau trực hệ của Tiên cổ!
"Ồ, vũng bùn ở nơi này kỳ quái thật, lại có thể giúp người khác lột da và gần như thoát thai hoán cốt." Có người phát hiện ra một nơi kỳ lạ cách ao nước không xa.
"Năm xưa, nơi đó từng trồng Trường Sinh dược cùng với các loại thần dược khác nữa. Là một khu vườn thuốc, có rất nhiều dược thảo mục nát xuống nên đã thay đổi linh tính của thổ nhưỡng, cho nên mới trở thành bùn nhão và có hiệu quả kinh người như hiện tại." Một vị lão binh khác nói.
Rất nhanh, đám người Tào Vũ Sinh, Chân Cổ, Đằng Nhất vọt tới. Bọn họ chẳng hề để ý tới hình tượng mà lăn lộn bôi kín lên trên người.
Không thể không nói, nơi này có thần hiệu kinh người, rất nhiều người không ngừng bong tróc ra lớp da cũ, hình thành nên vùng da thịt hoàn toàn mới.
Cuối cùng, ngay cả những tu sĩ nữ cũng không kìm nén được mà tiến tới.
Ngoài ra, đám người Lam Tiên, Tử Nhật Thiên Quân cùng với Vương Hi, Lục Đà, Yêu Nguyệt công chúa cũng dồn dập hành động, người tới ngày càng nhiều.
Thạch Hạo cũng tới thử một lần thế nhưng hiệu quả cũng không lớn lắm, bởi vì trong ba năm vừa rồi hắn đã lột xác quá nhiều, thân thể được rèn luyện đến mức biến thái.
Cuối cùng, trong lúc mọi người hoan hô vui vẻ, Thạch Hạo chào hỏi với vài lão binh, nhờ mọi người trông nom người của Thư viện Thiên Thần, còn mình thì cùng với Kiến nhỏ rời đi.
Hắn dứt khoát rời khỏi khu cổ địa có khả năng tồn tại truyền thừa của Tiên vương này, cùng Kiến nhỏ tiến lên mặt đất!
"Đi nơi nào vậy? Thật sự có thể đạt được Bất Diệt kinh à?" Kiến nhỏ màu vàng rất bồn chồn và kích động.
"Chắc chắn sẽ có, hơn nữa còn là kinh văn Bất Diệt hoàn chỉnh nữa kia, thế nhưng rất nguy hiểm!" Thạch Hạo đáp.
Tuyệt phẩm này được truyen.free cẩn trọng chuyển ngữ, thuộc về quyền sở hữu duy nhất của họ.