Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1284: Nơi tạo hóa.

Bất Diệt kinh, mang đầy màu sắc truyền kỳ.

Một khi tu tới cảnh giới đại viên mãn thì thân thể vạn kiếp bất hoại, dù thần thức bị người đánh tan thì thể xác vẫn không hề bị hủy diệt, sau mấy chục, mấy trăm vạn năm vẫn có thể thai nghén nguyên thần mới!

Đây là sự nghịch thiên đến mức nào chứ?

Không ai là không động lòng, tất cả mọi người đều đăm đăm nhìn vào tòa thành cổ xưa, bao la và hùng vĩ kia, với hy vọng có thể đạt được bộ kinh thư này.

"Thạch Hạo đã vượt qua thử thách, vậy tiền bối sẽ ban thưởng gì cho cậu ấy?" Tào Vũ Sinh mặt dày mày dạn, thẳng thắn hỏi.

"Ngươi được phép tiến vào động phủ của Thiên Giác Đại nhân. Nếu ngươi tìm được Bất Diệt kinh thì đó là cơ duyên của ngươi!" Lão binh lạnh lùng đáp.

Lời hứa hẹn này khiến rất nhiều người khát khao, dẫn tới việc mọi người xôn xao bàn tán, thế nhưng đa số đều hiểu rõ, đây là cơ duyên mà Hoang đã tự mình tranh đoạt được bằng năng lực của mình.

Dù sao, đa số mọi người đều được Hoang dẫn vào đây, tựa như Ma nữ, Trường Cung Diễn, Thái Âm ngọc thỏ cùng với đệ tử của Thư viện Thiên Thần.

Nhưng cũng có một vài người ghen tị song chỉ đành bất lực, chẳng hạn như những chí tôn trẻ tuổi như Tử Nhật Thiên Quân, Lam Tiên. Bọn họ được mệnh danh là thế hệ mạnh nhất song lại không cách nào tiến vào động phủ.

"Ta có thể dẫn vài ngư��i theo không?" Thạch Hạo hỏi.

"Không được!" Lão binh kiên quyết từ chối.

Động phủ ở đâu? Liệu có phải ngay dưới chân ngọn tiên sơn mà họ đang đứng không?

Nơi đây có tổng cộng chín ngọn núi, mỗi ngọn đều dâng trào tiên khí, tương ứng với chín tòa động phủ khổng lồ, không biết bên trong ẩn chứa những gì.

"Xin hãy rời khỏi ngọn tiên sơn này, tất cả mọi người không được nán lại nơi đây." Một lão binh lên tiếng, đồng thời dẫn mọi người rời núi.

"Mặc dù không cho phép các ngươi tiến vào động phủ của Thiên Giác Đại nhân, nhưng trong thành vẫn còn những nơi khác, có thần thảo, thần thạch ở phía bên ngoài. Tất cả mọi người đều có thể dựa vào cơ duyên để thu hoạch." Lão binh quay đầu nói.

Khi nghe được những lời này thì Thạch Hạo không nói hai lời liền xoay người rời đi, lập tức khiến mọi người ngỡ ngàng.

Xoẹt!

Thạch Hạo hóa thành một vệt sáng bay về phía con đường dẫn vào thành.

Có không ít người nhận ra liền vội vã đuổi theo, ngay cả các tiên tử như Lam Tiên, Lữ Hồng đến từ Trường Sinh thế gia c��ng không ngoại lệ. Bọn họ biết hắn muốn làm gì nên cũng nhanh chóng đuổi theo.

"Dẫn Hồn Liên!" Tào Vũ Sinh hét lên một tiếng rồi cũng theo mọi người hối hả lao xuống.

Lúc vào thành bọn họ từng nhìn thấy một cái ao, bên trong có ba cây thần dược có thể tẩm bổ nguyên thần, giúp cường hóa hồn phách của người dùng, là bảo dược hiếm có trên đời.

"Đáng ghét, ngươi muốn hủy đi nơi tắm rửa của ta hả?!" Kiến vàng nhỏ gầm lên. Vù một tiếng, nó xuyên thấu hư không, để lại một vệt tàn ảnh vàng óng, nó cũng lao theo.

Ầm!

Thạch Hạo dốc toàn lực, sau lưng đôi cánh Côn Bằng tung rộng, lượn lờ tia điện, đồng thời thi triển bảo thuật Lôi Đế, tốc độ vô cùng nhanh.

Hắn là người đầu tiên lao tới nên giơ tay vồ lấy.

Xoẹt!

Phía sau có chí tôn trẻ tuổi ra tay công kích hòng ngăn cản. Nếu là thần dược khác thì thôi đi, thế nhưng đây lại là Dẫn Hồn Liên, có tác dụng cực kỳ to lớn đối với họ.

Dù nguyên thần bị đánh tan nhưng nếu kịp thời nuốt vào thì có thể hội tụ, tái tạo thần thức đã tan rã, quả là đoạt lấy tạo hóa của trời đất!

Nếu sở hữu một cây thì tương đương với có thêm một mạng sống.

Lúc trước, Thạch Hạo cũng từng có được cây này thế nhưng trong lần bế quan vừa rồi đã giao cho Đại trưởng lão, cho nên đã dùng hết. Giờ đây không ngờ lại gặp lại.

"Úm!" Đại Tu Đà quát lớn một tiếng, một người vốn không màng danh lợi như hắn cũng ra tay tranh đoạt. Đạo âm truyền thừa từ Tiên tăng cổ đại tựa như thiên lôi diệt thế.

Ầm!

Tại vị trí của Thạch Hạo, hư không nổ tung, thoáng chốc, một kim thân cổ tăng cao một trượng sáu được ngưng tụ từ phù văn hiện ra tại đó, trấn áp tất cả.

Có người nói, những âm tiết kỳ lạ của một mạch cổ tăng có thể diễn biến thành đạo âm cao nhất của vũ trụ, quả nhiên là có lý do của nó.

Nhưng, Thạch Hạo cũng chẳng hề sợ hãi chút nào. Thân thể hắn không hề bị tổn hại. Sau khi Động Thiên duy nhất được mở ra, hắn đứng bên trong vầng thần quang sáng chói, đạt đến cảnh giới "vạn pháp bất xâm"!

Cùng lúc đó, hắn cũng lập tức triển khai phản kích. Động Thiên duy nhất co nén l��i, hóa thành một điểm cực nhỏ rồi chợt nổ tung, không ngừng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Ầm!

Một mảng sáng chói lóa tựa dải ngân hà nổ tung lao thẳng về phía Đại Tu Đà.

Đây tựa như dải ngân hà đang cuộn ngược, muôn hình vạn trạng, hùng vĩ kinh người, khiến tất cả mọi người đều khiếp sợ.

Ò!

Đại Tu Đà hét lớn, đồng thời tay kết pháp ấn, thân thể lập tức phản ứng. Hắn tựa như một người khổ tu chợt giác ngộ thành Tiên Tăng, chợt khoanh chân ngồi xuống.

Ầm!

Từng gợn sóng vàng óng nổ tung, từng tia sáng hữu hình sắc bén như dao kiếm xé toạc trời đất, khắp nơi tràn ngập ánh sáng thần thánh, rực rỡ chói mắt.

Thạch Hạo đẩy lùi được hắn, liền tức tốc ra tay hái đi ba cây Dẫn Hồn Liên này. Hắn ra tay cực kỳ nhanh, ba tiếng "phốc phốc phốc" vang lên, ba cây Dẫn Hồn Liên đã được hái xuống toàn bộ, đồng thời cũng phong ấn chúng vào trong hộp ngọc.

Hắn không hề làm tổn thương gốc rễ, vẫn để chúng ở nơi đó, bởi vì thứ này quá hiếm hoi, không thể làm tổn hại sức sống của gốc rễ.

Những chí tôn trẻ tuổi khác không cam lòng, liền có người ra tay.

Vèo! Vèo! Vèo!

Từng vệt sáng xanh chói mắt lao tới, chúng đều là những mũi tên, mỗi mũi tên dài đến mười dặm, to lớn kinh người. Chúng đâm xuyên mây trời, xé nát hư không, nhanh chóng bắn thẳng vào Thạch Hạo.

Đây là thần tiễn, là chân lý thiên địa mà cường giả Hư Đạo Cảnh cảm ngộ, thấu hiểu, ngưng tụ thành thần tiễn kinh thiên động địa!

Lam Tiên trông phiêu dật tựa tiên nữ giáng trần, nhưng một khi ra tay thì đáng sợ đến kinh người. Dáng vẻ xinh đẹp của nàng tựa như đang múa, quần áo xanh lam phấp phới trong gió, lực công kích cực kỳ khủng khiếp.

Lực sát thương thật đáng sợ. Một vài cường giả Thiên Thần đứng ngoài chiến trường chứng kiến cảnh này thì thần sắc đều ngây dại, bởi vì mũi tên này không cách nào chống đỡ nổi, có thể giết chết hàng loạt nhân vật cấp Hư Đạo!

"Các ngươi cũng nên động thủ đi, giam cầm hắn lại, đoạt lấy Dẫn Hồn Liên!" Lam Tiên truyền âm cho các chí tôn trẻ tuổi khác.

Một cây Dẫn Hồn Liên tương đương với một mạng sống nên không ai là không thèm muốn. Dù cho có đắc tội với Hoang mạnh mẽ cũng không thể từ chối, nên đã liên thủ với nàng.

Có vài người ra tay, phóng ra thần quang, hình thành một màn ánh sáng khủng khiếp che kín bầu trời, sau đó áp mạnh xuống Thạch Hạo, muốn hình thành một gông xiềng không gian, giam cầm hắn lại!

Tất cả mọi người đều kinh hãi. Các chí tôn trẻ tuổi cùng nhau liên thủ hòng trấn áp Thạch Hạo, sự việc này xảy ra quá đột ngột!

Lúc này, vài vị lão binh thờ ơ đứng ngoài nhìn, đều không có ý định ra tay, chỉ lặng lẽ đứng quan sát.

Răng rắc!

Điện quang ngập trời, ánh điện hừng hực tựa chân long uốn lượn, từng tia điện liên tiếp nhấn chìm lấy Thạch Hạo. Đây là dị tượng chứ không phải do hắn thi triển bảo thuật Lôi Đế.

Lúc này, trong cơ thể hắn xuất hiện từng cánh cửa, những cánh cửa đó bắt đầu hé mở, ánh sáng trong suốt lưu chuyển ra ngoài.

Tiếp đó, hắn mở ra Động Thiên duy nhất đồng thời miệng tụng chân kinh, vận chuyển Nguyên Thủy Chân Giải, hình thành phù văn khủng khiếp.

Động Thiên duy nhất lấp lánh sáng chói như ánh mặt trời ban trưa, bao phủ lấy hắn. Bên trong thần quang, hắn đứng ở thế bất bại, vạn pháp bất xâm. Các gông xiềng không gian do những chí tôn trẻ tuổi tạo ra không cách nào làm gì được hắn.

Bởi vì, trên bề mặt Động Thiên duy nhất là vô số cốt văn của Nguyên Thủy Chân Giải, tựa như một bộ giáp trụ vô song.

Hơn nữa, từng làn ánh sáng trong suốt không ngừng phóng ra từ các cánh cửa trong cơ thể hắn, sức mạnh cuồn cuộn không dứt nhanh chóng được bổ sung. Thạch Hạo dùng ba thủ đoạn kinh thiên đó để chặn đứng công kích của mọi người.

"Còn có gì thì cứ việc thi triển hết đi!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.

Từng chiếc thần tiễn màu xanh dài đến mười dặm, khủng khiếp xuyên thủng trời cao, toàn bộ đều bắn thẳng đến phụ cận của Thạch Hạo, nhưng tất cả đều bị ngăn cản ở bên ngoài Động Thiên.

Đồng thời, những mũi tên to lớn này sau khi tiến tới và cách Động Thiên khoảng một tấc thì chợt gãy nát, sau đó là nổ tung, cảnh tượng vô cùng khủng bố!

Động Thiên duy nhất, cốt văn Nguyên Thủy Chân Giải, thanh quang tuôn ra từ trong cơ thể, ba thứ kết hợp lại với nhau, hóa giải hàng loạt công kích, vạn pháp không thể cận thân!

Mọi người ngây dại, trợn tròn mắt.

Ngay cả các chí tôn trẻ tuổi cũng hoảng sợ, cảm thấy vô cùng khó đối phó. Người này thật quá đáng sợ!

Vèo!

Chỉ trong chớp mắt Thạch Hạo đã biến mất không còn tăm hơi. Tiếp đó là thần mang bạo nổ kinh thiên động địa, bởi vì hắn chợt xuất hiện bên cạnh các chí tôn trẻ tuổi này và không ngừng ra tay.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác. Thật ngông cuồng bá đạo làm sao! Một người lại dám xông thẳng vào giữa đám chí tôn, dùng cứng chọi cứng với họ, lấy một địch nhiều!

Tất cả mọi người đều biết, từ sau ngày hôm nay, uy danh của Hoang chắc chắn sẽ rung chuyển Cửu Thiên Thập Địa. Một khi hắn thuận lợi trưởng thành thì chắc chắn sẽ là một trong những cường giả mạnh nhất.

Rầm!

Sau mấy chục chiêu giao thủ, đôi bên tách nhau ra. Thạch Hạo nghênh ngang rời đi, lao về phía động phủ của Thiên Giác Đại nhân. Còn những người kia cũng không hề ngăn cản. Ai cũng biết nếu tiếp tục cũng chẳng còn ý nghĩa gì, Dẫn Hồn Liên chắc chắn không thể đòi lại.

"Đáng ghét, phá ao tắm của ta! Ăn một quyền của ta!"

Trong hư không chợt xuất hiện một điểm sáng vàng nhỏ xíu, tiếp đó là nắm đấm tựa mặt trời đập thẳng về phía Thạch Hạo.

Ầm!

Âm thanh va chạm vang vọng, một bóng hình bị đánh bay vút về phía chân trời.

"A..." Kèm theo đó là âm thanh xa dần. Ki��n nhỏ bị Thạch Hạo dùng quyền đối quyền đánh bay vút ra xa.

"Ha ha..." Tào Vũ Sinh cười ha hả không ngừng, cảm thấy như đã trút được cơn tức giận, hô lớn: "Nhóc con, cảm thấy thế nào? Cố gắng tỉnh táo một chút nhé."

Bề mặt của chín ngọn tiên sơn đều có vô số cửa động, tựa như một tổ ong khổng lồ. Từng làn tiên vụ không ngừng tản ra, khiến nơi ấy mờ ảo, sương trắng lượn lờ, dồi dào khí tượng Tiên Đạo.

Thạch Hạo được các lão binh dẫn tới nơi này.

Còn những người khác cũng đến đây, chỉ đành trơ mắt đứng nhìn chứ không thể tiếp tục tiến lên, bởi vì phía trước chính là vị trí động phủ của Thiên Giác Đại nhân.

"Các ngươi chia nhau mà dùng, giúp cường hóa nguyên thần!" Thạch Hạo xoay người đưa hai hộp ngọc cho Trường Cung Diễn và Tào Vũ Sinh.

Bên trong có hai cây Dẫn Hồn Liên, là thần dược hiếm có!

Hắn lưu lại cho mình một cây, giữ lại phòng thân cho sau này.

Hiện giờ, nếu cứ thế nhai nuốt gốc dược liệu này để tẩm bổ nguyên thần thì ý nghĩa không còn lớn lắm, bởi vì trước đây hắn đã từng dùng qua nên sớm đã có sự đề kháng.

Thạch Hạo xoay người bước vào trong động phủ này. Đây là nơi an nghỉ của Thiên Giác Đại nhân, là một địa cung cổ xưa vô cùng trọng yếu.

"A, đáng ghét, ngươi đứng lại cho ta!" Kiến vàng nhỏ từ chân trời lao tới, gào thét: "Ngươi thì tài ba đến mức nào chứ, lại còn dám bắt nạt ta lúc ta chưa trưởng thành ư? Đợi thêm vài năm nữa sẽ tái chiến. Còn nữa, đừng có bước vào cửa nhà ta!"

Thạch Hạo khẽ mỉm cười, nói: "Không phục thì hãy ở bên cạnh ta, bất cứ lúc nào cũng có thể tỷ thí, có gan thì lại đây!"

"Nhóc con, ngươi... chớ có chọc ta. Được, ta sẽ khiêu chiến ngươi!" Kiến vàng nhỏ hầm hừ trong hư không rồi nhanh chóng lao theo.

Mọi người than thở, ao ước thế nhưng lại không thể làm gì được.

Trong mắt mọi người, Thiên Giác nhỏ màu vàng này tuy rằng có hung danh, thế nhưng khi đối mặt với Hoang thì tựa như một con thỏ trắng vô cùng thuần khiết, lại muốn rơi vào tay hắn rồi!

Trong ngọn núi đá tựa như một mê cung khổng lồ, không cách nào đếm hết được vô số động cổ nối liền với nhau. Tiến vào bên trong rất dễ lạc đường.

Thạch Hạo và Kiến nhỏ loanh quanh bên trong suốt một ngày một đêm mới đi hết toàn bộ, thế nhưng vẫn không hề tìm thấy Bất Diệt kinh.

Bất quá, bên trong cũng có không ít tiên vật quý báu nhưng lại rất khó mang đi. Chúng nặng tựa trời cao.

"Mày là con của Thiên Giác Đại nhân mà cũng không biết Bất Diệt kinh có tồn tại hay không ư? Không biết nó được cất giấu ở đâu." Thạch Hạo hỏi.

"Nếu ta mà biết thì đã sớm tu luyện rồi!" Kiến nhỏ bực mình nói.

Rất nhanh nó liền trừng to mắt đầy vẻ sợ sệt, lẩm bẩm nói: "Còn có một chỗ, ngươi có dám đi với ta không?"

Nơi sâu trong động phủ có một con đường cổ xưa dẫn đến một vách đá. Kiến vàng nhỏ sau khi đến nơi, dùng chiếc sừng vàng còn chưa mọc ra chạm nhẹ vào bề mặt vách đá. Lúc này, vách đá từ từ sinh ra phản ứng và nứt ra một cánh cửa.

"Đây là nơi nào?" Khi Thạch Hạo vừa bước chân vào trong thì chợt kinh sợ, lông tóc dựng ngược.

Bởi vì, trên mặt đất có những vết máu, lông chim, vảy thú. Đứng ở nơi này thân thể h���n tựa như bị ép nát, không cách nào khống chế được và muốn tan rã!

Rất nhanh, hắn đã hiểu ra. Đây là máu, lông cánh và vảy của những nhân vật vô thượng!

Đồng thời, hắn nhìn thấy một chiếc chân của một con kiến, vàng óng ánh với hoa văn phức tạp tựa như có thể nghiền nát đất trời.

Tiếp đó hắn lại càng khiếp sợ hơn. Hắn nhìn thấy lông cánh, sừng lạ, máu huyết đủ mọi màu sắc cũng càng nhiều hơn. Những thứ này khiến cơ thể hắn nứt toác, muốn nổ tung!

Cuối cùng, hắn nhìn thấy một cái đầu kiến rực rỡ ánh vàng, tựa như một vầng thái dương khổng lồ nằm ngay đó!

"Thiên Giác Đại nhân?!" Thạch Hạo thất thanh kêu lên.

Đây là nơi nào? Là tuyệt địa cuối cùng mà Thiên Giác Đại nhân đồng quy vu tận với đông đảo cường địch ư?

***

Mọi bản dịch chất lượng cao của chúng tôi đều được đăng tải tại truyen.free, xin quý vị độc giả lưu ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free