Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1256: Muôn vàn thử thách.

Sau một tháng, Thạch Hạo vẫn bặt vô âm tín, chàng vẫn chưa xuất quan.

Hai tháng trôi qua, khu vực Thiên Thần Thư Viện vẫn bị đại trận bao phủ như cũ, không hề có biến động, cũng chẳng có tin tức nào truyền ra.

Bên ngoài, nhiều người nhếch môi cười khẩy, cảm thấy Hoang lành ít dữ nhiều, e rằng đã thất bại.

"Hai tháng trôi qua rồi mà vẫn chưa xuất quan, hắn đang làm gì vậy? Chẳng lẽ lại đang vui vẻ với nữ nhân bên trong ư? Ha ha!"

"Những thiên tài có cổ chủng vô thượng của Tiên Viện đều đã lần lượt đại niết bàn, bước ra từ cửa ải sinh tử. Còn Hoang thì lại chẳng hề có một hạt giống hoàn mỹ nào, vẫn đang bế quan, kiên trì. Nói ra thật nực cười!"

Hai tháng trôi qua, Hoang vẫn bặt vô âm tín. Sự yên ắng này đã khiến bên ngoài xuất hiện không ít lời đàm tiếu, một số người không ngừng giễu cợt, châm chọc chàng.

Rất nhiều người cho rằng, lần bế quan này của hắn đã thất bại!

Không có đạo chủng phù hợp với thiên phú của mình, hắn làm sao có cơ hội nghịch thiên cải mệnh? Hắn dùng thứ gì để đột phá đây? Căn bản không cách nào quật khởi được.

Với tư chất của hắn, trở thành một Giáo chủ khá mạnh cũng chẳng có vấn đề gì. Thế nhưng mọi người đều biết hắn sẽ không cam lòng với điều đó. Sớm đã có tin đồn truyền ra, hắn đang chuẩn bị cho chiến tranh, muốn trở thành nhân vật tuyệt đỉnh.

Nhưng chuyện này không quá hiện thực. Tu Cổ pháp mà hắn lại không có cổ chủng thích hợp, đi con đường Kim Thế pháp thì hắn lại không được tài lực của Thánh Viện hậu thuẫn. Hai viện không hề mở ra cánh cửa thông thiên nào cho hắn cả!

Ba tháng trôi qua, Thạch Hạo vẫn bặt vô âm tín. Nơi sâu trong Thiên Thần Thư Viện, chỗ ở của Đại Trưởng Lão đã mọc đầy cỏ dại, do linh khí thẩm thấu, chúng sinh trưởng tươi tốt, cao hơn cả người thường.

Nơi đây tràn ngập cỏ hoang, thiếu vắng hơi người, cảnh tượng hoang tàn.

Không có ai đến chăm sóc, bởi vì Đại Trưởng Lão từng căn dặn, bất luận ai cũng không được tới gần, tránh quấy nhiễu Thạch Hạo đang bế quan.

"Hoang liệu có thể tạo ra đột phá kinh người nào đó không?"

"Chắc chắn sẽ mạnh hơn người bình thường. Thế nhưng vì hắn không có hạt giống phù hợp với bản thân, muốn sánh vai cùng những yêu nghiệt tuyệt thế kia thì, e rằng không thể rồi."

"Đáng tiếc quá. Không nhận được sự coi trọng của hai viện, Hoang chắc chắn sẽ sa sút. Khó có thể bước ra con đường huy hoàng tột đỉnh. Tương lai của hắn có thể sẽ mạnh hơn chúng ta, hơn xa thiên tài bình thường, thế nhưng lại mất đi tư cách cạnh tranh với những kỳ tài tuyệt đỉnh của hai viện."

Ngay cả một vài học sinh thuộc Thiên Thần Thư Viện cũng có cái nhìn như vậy, hoàn toàn không coi trọng Thạch Hạo. Bởi vì thực tế rất tàn khốc, thiếu sự giúp đỡ của hai viện, con đường phía trước của Hoang đã không còn ánh sáng nữa.

Người trong viện còn như vậy, huống hồ người bên ngoài. Một số người từng đối địch với hắn thì cười lạnh, lặng lẽ đợi chờ Thạch Hạo trở thành trò cười.

Đặc biệt khi các anh kiệt mạnh mẽ lần lượt xuất quan, vẻ cười khẩy của đám người đó càng nặng hơn, như đã thấy trước con đường mờ tối ảm đạm của Thạch Hạo.

"Ha ha, ta sẽ chờ đến khi hắn xuất hiện, rất mong ngóng được gặp Hoang mà." Có người cười khà khà, trên vẻ mặt bình tĩnh ấy ẩn chứa sự lạnh lẽo.

Trong suy đoán của mọi người, trong sự địch ý của đám người ấy, Thạch Hạo vẫn đang bế quan.

Nơi đây, dưới chân linh sơn, Thạch Hạo không biết đã thay đổi bao nhiêu ao dược, chịu đủ loại dằn vặt, không ngừng rèn luyện. Từ ngâm mình trong dược dịch cho tới việc bị kịch độc tấn công, rồi lại binh đao gia thân, không ngừng nghỉ.

Ví như, chàng từng bị Đại Trưởng Lão dùng thanh chiến mâu bằng đồng đâm thẳng vào người, toàn thân tràn ngập thương tích khủng khiếp, vô cùng thê thảm.

Tiếp đó, dùng dược dịch gột rửa cơ thể. Trong quá trình này, Thạch Hạo nhẫn nhịn đau nhức, vận chuyển Chuy Cốt pháp, tựa như đang tu hành trong địa ngục vậy.

Dựa theo những gì Đại Trưởng Lão từng nói, đám người Thạch Hạo ở đời này cho rằng đã nếm trải rất nhiều thứ, kỳ thực còn kém rất xa. Những đau khổ cùng cực đã gặp qua vẫn có hạn mức, cũng chỉ là những đóa hoa trong vườn ươm với điều kiện lý tưởng mà thôi.

Náo loạn thật sự được mở ra thì đó chính là luyện ngục trần gian, đại chiến không ngừng nghỉ, thời khắc nào cũng sẽ bị thương thế quấn thân. Nếu như không có được một bộ thể phách bách luyện kim cương thì chỉ cần nhìn thấy cảnh tượng ấy cũng sẽ đánh tan ý chí chiến đấu của người đó rồi.

Đây không phải là vô tình hành hạ, mà là đang rèn luyện da thịt gân cốt thật sự cho chàng, rèn đúc nên một bộ kim thân bất diệt, để chàng đạt tới trạng thái lý tưởng nhất.

"Muốn lấy thân làm chủng, không có một thể phách hoàn mỹ nhất thì cũng chỉ là mơ tưởng mà thôi. Nếu không giữa đường sẽ bị giải thể, bản thân nổ tung."

Trong khoảng thời gian này, Thạch Hạo từng bị thần sơn đập nát thân thể, gần như hóa thành bãi thịt nhầy nhụa. Còn bị binh khí vạn trượng phân giải, tước thành bộ khung xương trắng hếu.

Dù vậy, Đại Trưởng Lão vẫn không ngừng bắt Thạch Hạo vận chuyển Chuy Cốt. Thần kinh mạnh mẽ to lớn như của Thạch Hạo mà thiếu chút nữa cũng tan vỡ.

Chàng cắn răng kiên trì, chưa từng gào thét rên rỉ, chỉ có thể một đường đi tới. Bởi vì Đại Trưởng Lão đã nói, hiện tại tuy khổ cực thế nhưng không lâu sẽ hóa thành bướm, là loại tân sinh hoàn mỹ!

Đại Trưởng Lão từng đi qua con đường này, nhưng đáng tiếc đã thất bại. Cho nên mới muốn Thạch Hạo phải đương đầu với muôn vàn thử thách, xem chàng như một cục sắt tốt, muốn mài bóng thành tiên kim, nhất định phải thành công!

Khi rèn luyện được ba tháng, Thạch Hạo bắt đầu chuyển sang rèn luyện tinh thần. Hiển nhiên phần này nguy hiểm hơn phần trước nhiều.

Trong quá trình này, Đại Trưởng Lão thi triển hết mọi thủ đoạn, kích thích tinh thần của chàng, nung chảy, tái tạo nguyên thần của chàng, thúc ép không ngừng nghỉ, ép buộc tiềm lực của chàng.

"Nguyên thần thứ hai!"

Đại Trưởng Lão ôm lòng chờ mong rất lớn đối với chàng, ép chàng phải rèn đúc nên nguyên thần thứ hai. Bởi vì sức mạnh tinh thần của chàng vô cùng mạnh mẽ, sớm đã vượt qua những Thiên Thần cùng cảnh giới.

Ngọn lửa tinh thần màu bạc bốc lên hừng hực, nguyên thần thứ hai của Thạch Hạo đang trưởng thành và từ từ trở nên sống động. Nó hoàn toàn giống như đúc với nguyên thần thứ nhất của chàng, chỉ là hiện tại hơi nhỏ hơn một chút mà thôi.

"Chuyện này..." Đại Trưởng Lão âm thầm giật mình. Ông chỉ muốn thiếu niên này thử nghiệm nhưng không ngờ lại có thể xây dựng nên được một mẫu thô. Ông muốn dùng bộ pháp môn này để rèn luyện tinh thần cùng thần hồn của chàng, nhưng không ngờ lại có thể thành công.

Lúc này, Thạch Hạo có một cảm giác rất kỳ lạ: Hai mình, một lòng nhưng lại đa dụng. Rất kỳ dị mà cũng rất mỹ diệu, quả thật có thể nói là một loại tân sinh khác biệt.

Nếu như vậy, hắn có thể làm được nhiều chuyện hơn?

Chỉ là, Đại Trưởng Lão đã đoán được suy nghĩ c���a chàng và nói rằng, hãy bỏ ngay suy nghĩ đó đi.

"Đại đạo cần đơn giản nhất, duy tinh duy nhất. Gì mà hóa thân bên ngoài, gì mà con rối nguyên thần, gì mà pháp thể thứ hai, gì mà vô lượng thân thứ ba, tất cả đều là đường vòng. Đều chỉ có thể huy hoàng trong ngắn ngủi, cuối cùng cũng đều bị đánh cho nát tan. Chỉ có bản thân mình mới là thật, mới là duy nhất."

Cái gọi là đại đạo cần đơn giản nhất, đây cũng không phải là nói suông. Nguyên thần thứ hai, hóa thân ngoài thân... cũng chỉ là những thủ đoạn trên con đường tu luyện, chứ không phải để đi tới con đường vô thượng.

"Sinh trong thiên địa, bản thân chúng ta đã là một thế giới, là một mô hình vũ trụ riêng, đã có tất cả. Điều chúng ta cần làm là tiến hóa, thăng hoa cực điểm, thoát lên trên, sau đó là đăng phong tạo cực, đắp nặn chân ngã, chứ không phải là vẽ rắn thêm chân, là thêm vào tứ chi hay thần hồn nào đó." Đại Trưởng Lão nói rõ.

Những gì ông nói cũng chưa chắc đã là chân lý, thế nhưng quả thật đều có đạo lý riêng của ông. Có thể giới hạn ở cấp độ sinh mệnh, ông vẫn chưa phải là cao thủ cấp Chân Tiên mạnh nhất từ xưa tới giờ, những điều nói tới chưa chắc đã đúng, thế nhưng lại là những lời rất quý giá.

Sau đó không lâu, nguyên thần thứ hai của Thạch Hạo bị xem như một ngọn thần diễm, đốt cháy nguyên thần thứ nhất của chính mình. Ánh lửa hừng hực, không ngừng phập phồng và tiến vào trong nguyên thần chủ.

Nguyên thần thứ hai trở thành chất dinh dưỡng và giúp nguyên thần chủ lớn mạnh.

Có thể nói, từ khi phân hóa ra nguyên thần thứ hai rồi lại đốt cháy quy về một, đây tựa như là một loại rèn đúc, rèn luyện bằng mọi cách, đã tốt còn muốn tốt hơn.

Coi nguyên thần như một tấm phôi sắt không ngừng rèn luyện, ép bỏ những tạp chất bên trong thần phách, để cho nó càng tinh khiết hoàn mỹ, hóa thành tinh cương bách luyện, tiên kim vạn luyện.

Việc này cũng không phải đã kết thúc, chỉ là mới bắt đầu mà thôi!

"Đoán Thần pháp xuất từ Tiên Viện. Rõ ràng, những thiên tài tuyệt thế ở nơi đó cũng từng tiến hành sự lột xác như vậy. Chỉ là ngươi cần phải làm tốt hơn, làm nhiều hơn!" Đại Trưởng Lão nhắc nhở.

Tới cuối cùng, Đại Trưởng Lão truyền thụ cho Thạch Hạo một vài Cổ pháp kỳ lạ, cũng không giới hạn ở những loại bí thuật của Tiên Viện nữa.

Ông hướng dẫn Thạch Hạo đúc nguyên thần của mình thành binh khí, chứ không phải là dạng như nguyên thần thứ hai nữa. Việc này rất nguy hiểm thế nhưng rất tốt cho việc mài giũa ý chí của bản thân, là một con đường tuyệt vời.

Nếu thất bại thì tử vong ngay tại chỗ, lưu lại cũng chỉ là thể xác không ý thức. Nếu thành công, tinh khí thần sẽ từ từ trở nên cường tráng!

Ban đầu, nguyên thần chủ vẫn còn, trong tay cầm binh khí được đúc thành từ nguyên thần lực rồi vung múa, cảnh tượng rất kinh người.

Sau đó, nguyên thần chủ biến mất, bản thân đã trở thành kiếm thai, hóa thành chiến mâu màu vàng, rèn giũa thành một thanh thiên đao sắc bén không gì không xuyên thủng...

Việc này hết sức kinh người, muôn vàn đắp nặn, tất cả cũng là để rèn luyện, để nguyên thần rèn đúc nhiều lần, đánh bay đi cái gọi là tạp chất và chỉ giữ l���i tinh hoa, tiến thêm một bước lớn mạnh hơn.

Thạch Hạo không nhịn được run giọng nói: "Đây không phải là Bình Loạn Quyết ư?"

Đây chẳng phải là một trong tam đại kiếm quyết mạnh nhất từ trước tới nay sao? Lúc ở kỷ nguyên Tiên Cổ đã từng giết chết những kẻ xâm lấn của Dị Vực tới mức máu chảy thành sông, thây chất thành núi, bình định cả một thời đại!

"Chỉ là tàn quyết mà thôi. Dùng để rèn luyện nguyên thần thì cũng tạm. Nếu muốn tiến hành công kích thì vẫn còn thiếu nhiều lắm. Loại này dù ở kỷ nguyên Tiên Cổ thì cũng thần bí khó lường. Trước giờ chỉ độc truyền, muốn có được thì rất khó."

Nguyên thần của Thạch Hạo không ngừng được mài giũa, càng ngày càng sắc bén, vô cùng mạnh mẽ.

Sau đó không lâu, Đại Trưởng Lão lấy ra một thanh binh khí. Thứ này đỏ rực như que sắt nung, có hình dáng như trục xe vàng óng, tổng cộng có tới mười tám khớp, chuyên dùng để đánh linh hồn của người khác.

Có thể tưởng tượng được những gì Thạch Hạo sẽ phải nhận lấy đáng sợ tới cỡ nào. Dùng nguyên thần để chống trả lại vũ khí linh hồn, chuyện này thật sự hung hiểm tới đỉnh điểm, rất có thể bị đánh gục ngay tức khắc.

"Cơ thể của ngươi có thể chống đỡ được với thần binh lợi khí, như vậy rất mạnh mẽ, là đang chuyển hóa về kim thân bất diệt. Nguyên thần cũng phải như thế, phải chống lại được với hồn khí thì mới được!"

Đại Trưởng Lão nói rõ, Dị Vực có vô số hồn khí khủng khiếp. Năm xưa vào những năm cuối Tiên Cổ, giới này đã đại bại, lý do cũng là vì đối phương vận dụng rất nhiều hồn khí nên mới làm cho sinh linh của Cửu Thiên Thập Địa tổn thất vô cùng lớn.

Trong đó, có vài món hồn khí vô thượng có thể chém giết Chân Tiên, tiêu diệt nguyên thần của một vài sinh linh ở cấp bậc đó, làm chấn kinh cả một giới này.

Thạch Hạo nghe thấy thế thì hít vào ngụm khí lạnh. Đầu tiên là trầm mặc, tiếp đó để Đại Trưởng Lão không ngừng vận dụng trục xe vàng óng ấy công kích vào nguyên thần mình, chàng dùng nguyên thần của mình chống lại thứ này.

"Xem ra Bình Loạn Quyết còn quý giá hơn cả trong tưởng tượng. Sẽ có một ngày, ta không chỉ có thân thể bất diệt mà còn tu hành nguyên thần tới mức bất hoại, không sợ bất kỳ công kích nào!" Thạch Hạo trịnh trọng nói.

Rõ ràng, nếu như Bình Loạn Quyết có thể rèn đúc nguyên thần thành binh khí, giết địch nhiều vô kể, chém chết mọi thứ ngăn cản, như vậy chắc chắn có thể khiến nguyên thần vững chắc tới mức không còn gì để nói nữa.

Ngay cả công kích cũng sắc bén vô địch như vậy thì đừng nói tới việc phòng ngự hồn khí trong thế bị động, đó là một môn Cổ pháp vô thượng!

Bốn tháng trôi qua, Thạch Hạo vẫn chưa xuất quan.

Năm tháng trôi qua, Thiên Thần Thư Viện vẫn rất yên tĩnh.

Nửa năm trôi qua, bên ngoài có vài người lắc đầu. Một thiên tài không có hy vọng lại bế quan lâu như thế, vậy sẽ có gì kinh ngạc vui mừng để xem chứ?

"Ồ, kỳ tài của Tiên Viện đã xuất quan tới bốn người. Mấy người mạnh nhất Thánh Viện cũng lần lượt hiện thân cả rồi, tất cả đều đã công thành viên mãn. Nhưng Hoang vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu cả, ta thấy hắn thật sự rất hống hách đó nha, ha ha..." Có người cười to.

"Mấy vị chí tôn trẻ tuổi kia đều sở hữu cổ chủng hoàn mỹ mà cũng không tốn nhiều thời gian như vậy. Ấy vậy Hoang lại 'rụt rè' như vậy, xấu hổ nên không dám ra ngoài, ngượng ngùng đáng yêu thật đó nha, khà khà!"

Mấy người này cười khẩy, chẳng hề che giấu sự chế nhạo và trào phúng của mình. Không ít người đang chờ vẻ xấu mặt của Thạch Hạo.

Bản dịch này là một công trình độc nhất, được truyen.free trân trọng gửi đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free