Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1249: Hiểu hoàn toàn.

Người tí hon này không lớn, nhưng khi ngồi xếp bằng ngay trước xương trán, dáng vẻ lại vô cùng trang nghiêm. Hình dáng y hệt Thạch Hạo, song lại nghiêm túc và thần thánh hơn hắn bội phần.

Người tí hon ấy tựa như một vị Cổ Thần từ thuở hỗn độn, lại như một Chân Tiên tĩnh lặng bất động, miệng niệm chân kinh, tỏa ra từng tia bình minh cùng với khí hỗn độn ngưng đọng.

Tiếp đó, ba luồng tiên khí lưu chuyển, quấn quanh thân thể người tí hon cao bằng nắm tay, tôn lên vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm.

Thạch Hạo chìm đắm vào một hoàn cảnh kỳ diệu. Đoán Thần pháp không ngừng vận chuyển, rèn đúc nguyên thần, dẫn dắt sức mạnh của Hoàng Tuyền quả đang từ từ truyền vào, tôi luyện sức mạnh tinh thần của bản thân.

Kinh văn vô cùng thần bí, từ Nguyên Thủy Chân Giải đến Lục Đạo Luân Hồi, từng môn không ngừng hiện lên rồi lại biến mất. Tiếp đó, chúng từ từ hóa thành chữ viết, in khắc lên thân người tí hon.

Đây là một biến hóa vô cùng thần kỳ. Thạch Hạo cảm thấy mình như đang giác ngộ, đang tìm Đạo, hàng loạt áo nghĩa từ từ lướt qua tâm khảm. Hắn ngày càng thông hiểu, sự lý giải càng thêm sâu sắc hơn trước kia.

Rất nhiều điều mà trước kia hắn tự cho là đã hiểu rõ, giờ đây mới thật sự nắm giữ, vả lại còn thấu triệt sâu xa hơn. Lúc này, nguyên thần đang tiến hóa giúp cho khả năng lĩnh ngộ của hắn tăng mạnh, đạo hạnh cũng thâm sâu hơn.

Lại có thể như vậy ư!

Đây là một tạo hóa không thể tưởng tượng nổi. Một trái Hoàng Tuyền quả lại có thể giúp nguyên thần của Thạch Hạo trở nên cường tráng, dẫn tới biến hóa kinh người đến vậy.

Người tí hon cao bằng nắm đấm kia lơ lửng trong hư không, ngồi xếp bằng trước xương trán của Thạch Hạo. Nguyên thần ly thể, tìm hiểu những chân lý và quy tắc tự nhiên ẩn chứa trong thiên địa này.

Trong nháy mắt, Đoán Thần pháp chợt đình chỉ, chỉ còn lại người tí hon đang dựa theo bản năng tiếp tục tụng kinh, rút lấy áo nghĩa của chư thiên!

Thạch Hạo không hề nhúc nhích, chỉ có nguyên thần hóa thành người tí hon bằng nắm đấm ngồi xếp bằng nơi đó. Trên thực tế, đó chính là hắn, đang ngâm tụng các loại kinh văn.

Thần quang lấp lánh, hắn tiến vào một trạng thái không thể miêu tả. Tựa như đang trải qua luân hồi, đang sống lại ở thời viễn cổ, hắn như đang bước tới một nơi mịt mờ, muốn đi tới cõi đời này!

Các nội dung quan trọng của Nguyên Thủy Chân Giải lần lượt hiện ra, với sự rõ ràng chưa từng có. Trước kia hắn khổ sở tìm hiểu, cảnh giới càng tăng thì sự hiểu biết cũng càng tăng theo, th�� nhưng giờ đây chúng đang nối liền, dung hợp, độ sâu sắc thâm thúy còn hơn ban đầu rất nhiều!

Ngày xưa hắn cho rằng mình đã hiểu rõ, thế nhưng giờ nhìn lại thì hoàn toàn sai lầm, vẫn còn kém xa lắm. Phải đến tận phút này, hắn mới thật sự thấu triệt toàn bộ quyển kinh văn này.

Nguyên Thủy Chân Giải không phải là bảo thuật, không phải là thiên công, mà là phương pháp cổ điển nhất, là đạo lý nguyên thủy nhất trên thế gian. Nắm giữ nó thì có thể tiếp cận được với bản chất của càn khôn này.

Nó có thể rút ngắn lại những điều phiền phức, khiến toàn bộ những thứ huyền bí không còn là bí mật, biến những điều ẩn chứa trong chư thiên trở thành chuyện bình thường.

Hóa phức tạp thành đơn giản, đó chính là đại Đạo đơn giản nhất!

Vấn đề ở đây không phải là xem ý nghĩa hay hiểu chân lý của nó, mà là phải thấu hiểu về cấp độ sinh mệnh thật sự, không phải chỉ lý giải những thứ hiển hiện trước mắt!

Trong chớp mắt, tâm linh Thạch Hạo chợt trở nên trong suốt, hắn bừng tỉnh như thể được hồ quán đỉnh, tất cả đều rõ ràng. Khi đối chiếu với những điều mình hiểu biết trước đây, mọi thứ hoàn toàn khác biệt.

"Kinh văn quý giá nhất, những vật quý giá nhất vẫn luôn ở bên cạnh ta, chỉ là ta chưa từng lý giải thấu đáo mà thôi." Hắn chợt nhận ra.

Có lẽ không riêng gì hắn, tất cả mọi người trên đời này vẫn chưa từng thấu hiểu bản chất chân nghĩa của Nguyên Thủy Chân Giải. Nó có thể giúp một người quan sát cả thế giới, với ánh nhìn về áo nghĩa chư thiên hoàn toàn khác biệt so với trước kia.

Hóa tầm thường thành thần kỳ! Trước kia, Thạch Hạo từng nắm bắt được một chút, thế nhưng nếu so với hiện giờ thì cũng chỉ là da lông mà thôi!

Hiện giờ hắn đã thật sự thấu hiểu, cái gọi là hóa mục nát thành hiếm thấy. Cốt văn đơn giản nhất cũng có thể gây dựng nên thần thông huyền diệu, bảo thuật bình thường cũng có thể tỏa sáng rực rỡ.

Không có phù văn nào vô dụng, cũng không có bảo thuật nào yếu kém nông cạn. Chỉ là chưa tới thời điểm để chúng lóa sáng, nói tóm lại chỉ do người tu luyện chưa đủ mạnh mà thôi.

Đương nhiên, nếu như thần thông tự thân đã đủ mạnh thì khởi điểm sẽ cao hơn một bậc.

Nguyên Thủy Chân Giải cũng không hề phủ nhận những thần thông vô thượng như Côn Bằng pháp, Lôi Đế thuật. Trái lại, nó còn giúp cho những đạo pháp này càng mạnh mẽ hơn, dựa vào chân nghĩa nguyên thủy cổ điển nhất để thúc đẩy và phát huy.

"Ta sẽ càng mạnh mẽ hơn!" Thạch Hạo có cảm giác ấy. Hiện giờ hắn đã hoàn toàn thấu hiểu, dường như bừng tỉnh từ trong một giấc mộng đẹp để rồi triệt để giác ngộ.

Trước đó, hắn rất kiêu căng tự mãn, cảm thấy mình đã là một trong những người mạnh nhất trong Thiên Thần cảnh từ cổ chí kim!

Mãi tới giờ hắn mới thấu hiểu, lúc ấy bản thân quá tự phụ. Phải đến khi ở ranh giới như vậy, hắn mới thật sự cảm thấy, bây giờ mình mới đúng là một trong những người mạnh nhất từ trước đến nay.

Hơn nữa, hắn tin chắc cũng có người hiểu được loại chân nghĩa này, dù không thông qua Nguyên Thủy Chân Giải thì cũng sẽ thông qua những phương pháp khác để nắm bắt.

Đối với Thạch Hạo, Nguyên Thủy Chân Giải không phải là bảo điển vô địch, mà chỉ là một bộ kinh văn hữu dụng nhất, kích thích tâm linh nơi sâu thẳm nhất giúp hắn giác ngộ.

Tất cả diễn ra rất đột ngột. Hắn chỉ mới ăn vào một trái Hoàng Tuyền quả, nguyên thần đang từ từ lớn mạnh. Trong khoảnh khắc ngâm tụng kinh văn, hắn chợt dựa vào thứ này để thấu hiểu chân giải.

Hoàng Tuyền quả không phải là mấu chốt, chỉ là chất xúc tác. Nếu như không có cơ duyên lần này thì sớm muộn gì cũng sẽ có những nguyên nhân khác kích thích mà thành.

Chỉ là lần này quá đúng dịp, nên mới giúp hắn cảm ngộ sớm hơn mà thôi. Tích lũy đã quá đủ, và chỉ còn thiếu một chút linh quang thì sẽ được khai sáng.

Nguyên thần ngộ đạo, kinh văn gia trì, các dấu ấn phù văn càng ngày càng nhiều được in khắc lên thân người tí hon cỡ nắm đấm kia, giúp cho hắn càng thêm thần thánh và trang nghiêm.

Đoán Thần pháp không còn được vận chuyển nữa, chỉ có mỗi sự tồn tại theo bản năng ngâm tụng chân kinh của Thạch Hạo.

Sau khi thấu hiểu Nguyên Thủy Chân Giải, hắn bắt đầu quán chiếu các loại như bảo thuật Lôi Đế, Lục Đạo Luân Hồi thiên công, tựa như đang trải qua luân hồi, lần lượt từng loại một.

"Như đang ở luân hồi..." Về sau, Thạch Hạo chợt có một loại ảo giác như đang chuyển thế thật sự. Mỗi một môn bảo thuật chí cường hay thiên công phảng phất như đã từng học qua, chỉ là đang trong quá trình lãng quên của vãng sinh, giờ đây mới nhớ lại được.

Trong lúc vô tình, ba luồng tiên khí quấn quanh thân nguyên thần chợt di chuyển lên tới đỉnh đầu, rồi hóa thành Bông hoa đại đạo. Một đóa trong số đó có một sinh linh đang ngồi xếp bằng và tụng kinh bên trên, đi kèm là những mảnh vụn thời gian, không thuộc về đời này, không thuộc về tương lai, tựa như đang ở quá khứ vĩnh hằng.

Một trong ba Bông hoa đại đạo được xây dựng từ tiên khí của Thạch Hạo lại hoàn toàn khác với hai bông còn lại. Bên trong bông hoa đó lại sinh ra một sinh linh.

Sinh linh này y hệt hắn, nhưng lại như đang sinh sống ở quá khứ, bản thân sớm đã biến mất từ vạn cổ.

Chỉ là hiện giờ mới được nối liền và cộng hưởng với hắn. Hắn có cảm giác của luân hồi, đinh ninh như mình đã học vạn pháp của cả thế gian, tất cả đều xuất phát từ đây.

Thậm chí, vừa nãy khi thấu hiểu Nguyên Thủy Chân Giải thì cũng có quan hệ cực lớn tới sinh linh sinh sống ở quá khứ này.

Sinh linh này đang ngâm tụng kinh văn, được mảnh vụn thời gian quấn quanh, chí cao vô thượng, lạnh lùng dõi mắt nhìn xuống hắn của kiếp này.

Việc này làm cho tâm linh hắn chấn động, một loại trải nghiệm khó có thể nói rõ, có sợ hãi, có hưng phấn, có mới lạ, vô cùng phức tạp.

"Luân hồi cũng chẳng hề có ý nghĩa chính xác nào cả, chỉ có sự diễn dịch về bản chất sinh mệnh..." Cho tới giờ phút này, Thạch Hạo vẫn không tin vào việc chuyển thế, hắn vẫn dựa theo những gì mình hiểu biết để lý giải mà thôi.

Ngộ Đạo, cảm ngộ ở cấp độ cực kỳ sâu sắc!

Đây chính là thu hoạch lớn nhất của Thạch Hạo. Sinh linh bên trên Bông hoa đại đạo kia cộng hưởng cùng nguyên thần, không ngừng thể ngộ áo nghĩa của vạn ngàn đại Đạo, cảm ngộ sự biến thiên của thương hải tang điền. Xuất thần trong nháy mắt ấy tựa như xoay chuyển cả trăm ngàn đời, quá kỳ diệu.

Bên trên nguyên thần của Thạch Hạo là vô số kinh văn, không ngừng cộng hưởng.

Nhưng về sau chỉ còn lại một phần quan trọng nhất, chính là Nguyên Thủy Chân Giải. Nó trở thành bản chất căn nguyên, và những thứ khác chỉ tô điểm ở bên trên m�� thôi.

V���n pháp biến mất, chỉ còn lại thứ nguyên thủy nhất!

Sau đó, Nguyên Thủy Chân Giải hóa thành những hoa văn phức tạp nhất, rồi từ từ bong tróc rời khỏi nguyên thần. Tiếp đó, chúng bềnh bồng về phía dấu ấn bên trên đóa hoa sinh ra sinh linh thần bí kia.

Những hoa văn này muốn in khắc lên thân của sinh linh ấy.

Tiếp đó, những pháp tắc thần thông khác cũng lấp lánh, không chỉ xuất hiện và lưu chuyển bề mặt phía ngoài, mà còn bắt đầu khắc họa vào bên trong nguyên thần. Sau đó, chúng bong tróc từng miếng và di chuyển về Bông hoa đại đạo có những in khắc bên trên kia.

"Ồ?" Thạch Hạo kinh ngạc, hắn chợt tỉnh lại.

Diễn biến quá thần kỳ. Một thứ là quá khứ và một thứ là hiện tại ư? Hai bông hoa đại biểu cho ý cảnh hoàn toàn khác nhau.

Mà những kinh văn đó cũng là đang làm ra lựa chọn, nên lấy hay bỏ ư?

Thạch Hạo cảm thấy mình như nắm được thứ gì đó, thế nhưng cũng lại đang bỏ qua thứ gì đó. Đáng tiếc hắn đã hoàn toàn tỉnh lại, tất cả những việc này đều dừng lại và biến mất chẳng còn chút tăm hơi.

Không biết lần sau khi tiến vào trạng thái này thì cần phải đợi tới bao giờ.

Thu hoạch to lớn nhất chính là, hắn đã hoàn toàn thấu hiểu Nguyên Thủy Chân Giải. Đây là điều cơ bản nhất!

"Hai Bông hoa đại đạo còn lại khi nào mới xuất hiện sinh linh đây? Có thể vào lúc ấy thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ, ta sẽ thành công!" Thạch Hạo lẩm bẩm.

Hắn có một loại trực giác, một dự cảm như vậy.

Hắn cảm thấy quá trình vừa nãy tựa như đang diễn dịch một thứ gì đó, cũng không phải là hoàn chỉnh. Chỉ có mỗi Nguyên Thủy Chân Giải và sinh linh tựa như ở quá khứ kia đang ngưng tụ cùng với nhau và hoàn thành nên một điều gì đó.

Còn những pháp môn khác cùng với hai Bông hoa đại đạo vẫn còn chưa hoàn chỉnh.

Tới đây thì tiếng tụng kinh đã đình chỉ, Đoán Thần pháp cũng bắt đầu được vận chuyển, tiếp tục làm lớn mạnh nguyên thần, rút lấy thần hiệu của Hoàng Tuyền quả.

Giống như lúc ở Ích Tà thần trúc, thu hoạch lần này của Thạch Hạo cũng không phải là thần dược cho bản thân, mà là cảm ngộ của sự kỳ diệu!

Ở nơi Ích Tà thần trúc thì hắn ngộ ra khái niệm ban đầu về con đường của chính mình sau này, còn ở nơi này hắn hoàn toàn thấu hiểu Nguyên Thủy Chân Giải, và cộng hưởng với sinh linh bên trên một Bông hoa đại đạo, tựa như đang trải qua luân hồi vậy.

"Ta càng mạnh mẽ hơn nữa rồi!" Thạch Hạo cảm nhận được chỗ kỳ diệu của Nguyên Thủy Chân Giải. Việc điều khiển các loại pháp môn trở nên thuận buồm xuôi gió hơn, thông thuận hơn trước đây rất nhiều, có thể tung ra thần uy không thể lường trước.

Hắn cảm thấy, nếu như giờ rời khỏi đây và quyết chiến với những Thiên Thần khác, lúc ấy sẽ rất kỳ diệu, sẽ không hề gian nguy. Hắn rất muốn kiểm nghiệm lại thành quả của chính mình.

Chỉ là, hắn vẫn chưa thể rời đi được.

Tiếp đó, Hoàng Tuyền quả tiếp tục phát huy tác dụng, giúp nguyên thần của hắn lột xác.

Không biết đã trôi qua bao lâu, hắn mơ màng, hỗn loạn. Nguyên thần đang lớn mạnh, đang tăng cường, khiến hắn như rơi vào trong cơn trầm miên sâu thẳm.

Nhưng, cơn lạnh lẽo âm trầm chợt đánh thức hắn dậy, kéo hắn từ trong cơn buồn ngủ trở l���i hiện thực.

Giây lát hắn mở mắt, liền nhìn thấy một dòng sông vàng mang theo tử khí, sinh cơ chẳng còn. Tất cả đều chảy hết về phía phần cuối đầy trống trải và tĩnh mịch kia.

Xung quanh, hài cốt ngàn tỉ, chẳng biết có bao nhiêu, chúng trải dài thành một bề mặt đầy khủng khiếp. Mặt đất đều là xương khô và gần như hóa thành bột phấn.

Việc này làm Thạch Hạo sởn cả tóc gáy: Sinh mệnh là gì, đây là đâu?

"Hoàng Tuyền quả..." Chỉ trong nháy mắt hắn liền hiểu vì sao quả này lại có cái tên ấy, cũng có đạo lý riêng của nó!

Hoàng Tuyền quả, trước kia chỉ hiện ra vẻ thần thánh, hào quang vạn trượng, điềm lành rực rỡ, khiến hắn quên đi bản chất thật sự. Chỉ nhìn thấy một mặt lấp lánh kim quang, cho tới lúc này hắn mới phát giác ra, đây mới đúng là Hoàng Tuyền quả.

Phía cuối dòng sông vàng có một bờ dốc mênh mông, phía dưới là một ngọn núi lửa to lớn vô cùng, miệng núi đen ngòm tựa như vực sâu địa ngục.

Nước sông đổ hết xuống đó, im lặng không chút động tĩnh chảy vào bên trong.

Đó là địa ngục ư? Trong đó có gì vậy? Thi thoảng Thạch Hạo nghe được tiếng gào thét của thần ma, cùng vô số ác quỷ và xương cốt đang giãy giụa.

Rất kỳ quái, phần cuối của dòng sông này vốn xa vô hạn, thế nhưng nay Thạch Hạo lại nhìn thấy được cảnh tượng ấy: nhìn thấy bờ dốc, nhìn thấy địa ngục bên trong miệng ngọn núi lửa không còn hoạt động nữa.

Mọi chi tiết tinh túy của bản dịch này được giữ trọn vẹn và chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free