[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1243: Xông.
Cây trúc trắng tinh như ngọc gần như trong suốt, hào quang vạn tia, điềm lành vút trời, ánh chớp vờn quanh, hỗn độn trào dâng, thần dị kinh người!
Thạch Hạo không hề nghĩ tới một cây trúc lại có hình dáng như vậy, tựa như khai thiên tích địa, nơi đó không cách nào tới gần, thần quang lượn lờ, thánh hà bốc lên.
"Nhìn thì không xa, thế nhưng không biết ngươi có thể lại gần được hay không, con đường về sau ta không thể đi cùng ngươi được." Ông lão nông lên tiếng, sau đó hóa thành một bóng mờ lùi lại phía sau, rồi chìm thẳng vào vách đá, hóa thành một bức họa khắc trên đó.
Thạch Hạo hơi khựng lại rồi kiên định tiến bước, hắn đến đây là để lấy Ích Tà thần trúc, nay đã thấy thì sao có thể dừng bước!
Vút!
Một thanh chiến mâu đẫm máu xé toạc hư không, lao tới phía Thạch Hạo. Khí sát phạt cùng cường độ ấy khiến người ta rùng mình, thần hồn như đóng băng.
Hú!
Thạch Hạo gầm lên một tiếng, mi tâm sáng rực, nguyên thần như bùng cháy dữ dội. Cuối cùng, nơi ấy hóa thành một đại dương vàng óng sôi sục!
Là thần hồn đang giãy giụa, đang thiêu đốt, đang cuộn trào!
Hắn thoát khỏi sự giam hãm ấy rồi hít sâu một hơi, vung thanh kiếm thai Đại La trong tay ra phía trước.
Keng!
Kiếm thai chạm vào thiên mâu, hai binh khí tỏa ra hào quang ngút trời, tựa như một hành tinh bốc cháy rồi nổ tung.
Cũng trong lúc đó, Thạch Hạo chấn động không ngừng, cảm thấy sức mạnh của thanh chiến mâu chợt giảm. Nếu không, nó đủ sức đâm xuyên từng hành tinh, vậy mà giờ đây lại đang rung lắc.
Tiếng ngân khẽ vọng, chiến mâu đẫm máu này hóa thành một con dơi bay ngược ra xa, đó là một anh linh cực kỳ mạnh mẽ.
Thạch Hạo hiểu rõ, nó vốn có sức mạnh kinh hồn nhưng lại bị thanh kiếm trong tay mình khắc chế.
Cần biết, ven đường đi này có rất nhiều anh linh đều lẩn tránh khi nhìn thấy tiên kiếm Đại La này, không một ai dám tới gần.
Vậy mà con dơi này lại dám công kích.
Con dơi đỏ như máu, mắt vàng óng, lúc này nó chợt căng phồng rồi phóng ra sóng âm đáng sợ. Thứ này hóa thành những đợt sóng hừng hực xung kích về phía Thạch Hạo.
Vù!
Tiên kiếm Đại La phát sáng, mưa ánh sáng bay lượn, ánh sáng rực rỡ ngập tràn ngăn cản những đợt sóng ấy lại. Trên kiếm thai xuất hiện một sinh linh hình người tựa như đang nâng đỡ ánh sáng mà nhảy múa.
Rầm!
Cuối cùng, chùm ánh sáng rực rỡ kia nổ tung, con dơi ấy rít lên một tiếng rồi bỏ chạy, không còn xuất hiện nữa.
Nơi đây khôi phục lại vẻ yên tĩnh. Thạch Hạo thở dốc, lồng ngực đập thình thịch. Mi tâm hắn có vết rách nhẹ, máu từ từ rỉ ra. Đòn vừa rồi khiến cả người hắn lạnh toát, cứ ngỡ mình đã bỏ mạng tại đây.
Nơi đây quá nguy hiểm!
Vừa rồi cũng chẳng phải là ảo giác gì. Sinh linh vừa rồi chẳng hề giống những thứ ngoài cửa ải kia, mạnh mẽ, hung ác, sát khí xuyên thẳng vào địch. Nếu không phải kiếm thai Đại La áp chế, Thạch Hạo đã gặp nguy hiểm rồi!
Bởi vì, sức mạnh ấy không cùng cấp độ với hắn, quá mức khủng khiếp, có thể đoạt xác, khống chế đầu óc hắn, thay thế chính hắn.
Anh linh này đã lưu lại nơi đây không biết bao nhiêu năm mà vẫn như thế này, lẽ nào đã khôi phục được chút ký ức thuở xưa?
Trong lòng Thạch Hạo không thể bình tĩnh được nữa, thậm chí còn có chút run rẩy, bởi vì thoạt nhìn có vẻ đơn giản nhưng lại cực kỳ nguy hiểm, con dơi kia mạnh đến quá đáng!
"Ngày xưa cũng từng có người tiến vào đây, nếu họ cũng là Thiên Thần thì làm cách nào thoát khỏi nụ hôn tử thần này?" Thạch Hạo lẩm bẩm.
Hắn khẽ vuốt ve thanh kiếm thai. Nếu không có vật này, mọi chuyện đã khác. Hắn tin tưởng nếu những Thiên Thần khác tiến vào đây, chắc chắn cũng có vật dựa vào, có bí bảo riêng của mình.
"Ông lão nông kia từng nói, người có thực lực càng mạnh thì sẽ chịu phải áp chế càng lớn." Ánh mắt Thạch Hạo lóe lên.
Trên đường đi sau đó, hắn đẩy nhanh tốc độ.
"Ồ, sao lại xa vậy chứ?" Thạch Hạo ngạc nhiên, rõ ràng thấy gốc trúc trắng kia rất gần, nhưng lại gần mà xa tít tắp. Hiện giờ vẫn còn đang trên đường đi tới.
Cần biết, tốc độ của hắn rất nhanh!
Rốt cuộc, sau nửa canh giờ Thạch Hạo cũng không biết mình đi được bao nhiêu dặm, nhưng cũng đã tới được dưới chân núi.
Nơi đây có một khu đất trống không hoa lá cỏ cây, chỉ có đất đai khô cằn nằm giữa Thạch Hạo với ngọn núi ấy.
Gào...
Một lát sau, sự tình rợn người phát sinh. Thạch Hạo vừa bước vào nơi này thì liền có vô số anh linh xuất hiện, tựa như vạn ác quỷ gào thét che kín cả bầu trời, tất cả đồng loạt nhào về phía Thạch Hạo.
Từng luồng sáng chiếu rọi, long tước, ma viên, nhện, dơi... đủ cả, vô số sinh linh xông giết tới Thạch Hạo, tất cả đều là anh linh tàn khuyết không nguyên vẹn.
Xoẹt!
Khoảnh khắc này, tiên kiếm Đại La vang lên, hàng ngàn vạn ánh kiếm bay lượn.
Xương trán của Thạch Hạo sớm đã rạn nứt không biết bao nhiêu mảnh. Vô số tàn hồn nhằm vào nguyên thần của hắn hòng chiếm đoạt.
Phập!
Tiên kiếm Đại La chém phập vào cơ thể những anh linh kia, có tiếng kêu la thảm thiết bỏ chạy, có hóa thành tro tàn, có không sợ chết vẫn xông lên, mục đích là xông vào trong cơ thể hắn.
Tiếng vang ầm ầm. Thạch Hạo khoác vào giáp trụ rách nát loang lổ gỉ sét. Hắn nghi ngờ đây là thứ do chính Lôi Đế lưu lại, toàn thân đều là các lỗ thủng. Lúc này nó bạo phát hoàn toàn, lôi đình ngàn vạn tia.
Nhưng dù là thế thì hắn vẫn bị anh linh nhấn chìm, nơi đây sôi trào, quỷ khóc thần gào, chúng kêu la thảm thiết!
Không biết năm xưa đã xảy ra chuyện gì mà lại có vô số anh linh, đầy rẫy thần hồn chết trận. Hiện giờ những tàn hồn này mang theo oán khí muốn xé nát tất cả.
Khác hoàn toàn với những anh linh ngoài cửa ải kia, nơi đây tràn ngập sự nguy hiểm!
Rầm!
Máu tươi tung tóe, thân thể Thạch Hạo như sụp đổ, lộ ra xương cốt. Những sinh linh kia chen chúc muốn xông vào thân thể, xộc thẳng vào xương cốt của hắn.
Xoẹt!
Thạch Hạo vung kiếm, mưa ánh sáng từ tiên kiếm Đại La ngập tràn quanh cơ thể, thậm chí mũi kiếm còn đâm thẳng vào chính mình, vô cùng thê thảm.
Hắn tuyệt không nghĩ tới, sau khi đi hái Ích Tà thần trúc lại gặp phải chuyện như vậy, hoàn toàn ngoài dự liệu.
Ngơ ngác, đờ đẫn không biết bao lâu thì những anh linh kia chợt bỏ chạy. Thanh kiếm thai run rẩy như đang khẽ ngân, rồi khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Thân thể của Thạch Hạo tả tơi rách nát, máu me bê bết. Trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng, thậm chí chẳng hề biết nãy giờ đã xảy ra chuyện gì.
Kết thúc rồi ư?
Hắn đứng dậy và tiếp tục tiến lên.
Rầm!
Dưới chân núi, một tảng đá lớn rạn nứt, từ đó bước ra một người gần như trong suốt. Sau đó được ánh mặt trời chiếu rọi, phát ra hào quang rực rỡ.
Kim Cương tộc!
Thạch Hạo kinh hãi, đây là sinh linh hóa ra từ kim cương, số lượng cực hiếm nhưng lại cứng chắc dị thường. Chỉ là đã sớm bị người khác chế tạo thành con rối.
Nhưng, nơi đây lập tức xuất hiện một loại quy tắc khác biệt. Kim Cương nhân bị áp chế, phải thu lại pháp tắc, dần dần suy yếu, cảnh giới ngang ngửa với Thiên Thần cảnh.
"Áp chế!" Thạch Hạo lẩm bẩm. Hắn nhớ lại lời ông lão nông đã nói, nơi này sẽ áp chế kẻ xâm nhập nhưng cũng cho họ một cơ hội. Kim Cương nhân có cảnh giới Thiên Thần, cũng không khiến người ta tuyệt vọng cho lắm.
Rầm!
Đây là một trận đại chiến kinh thiên động địa. Thể phách của Kim Cương tộc mạnh đến đỉnh cao nhất, không gì có thể sánh được. Nó chỉ đơn thuần lao mạnh vào hòng va nát Thạch Hạo.
Đây là đòn trí mạng, bởi vì xương cốt trong cơ thể Thạch Hạo đều đã vỡ nát. Lúc ở trước ngôi miếu cổ vàng óng kia từng bị dấu ấn Chiến Thần đập nát, và hiện tại vẫn chưa lành lại.
Rầm!
Con rối Kim Cương tộc này dũng mãnh vô địch. Cuộc quyết đấu này tựa như giữa những Luyện Thể sĩ với nhau!
Rầm!
Va chạm hàng trăm ngàn lần khiến Thạch Hạo gần như tan xương nát thịt. Khắp mặt đất đều là máu cùng với những mảnh xương vỡ. Rốt cuộc hắn cũng đã đánh nát con Kim Cương tộc này!
"Ta thắng?" Hắn thở dốc dồn dập, cả người đầy vết thương. Từng mảnh xương vỡ nát trên mặt đất từ từ bay trở về cơ thể, một lần nữa gắn kết lại với nhau.
Sự khốc liệt chưa từng có, cũng chẳng phải là cuộc quyết chiến thiên tài vang danh thiên hạ, chỉ là cuộc chiến đấu với con rối lưu lại từ Tiên Cổ. Việc này làm tâm tình hắn trở nên phức tạp.
Sau đó, Thạch Hạo đứng dậy và muốn tiến về phía Ích Tà thần trúc đã tồn tại lâu nhất.
Thoáng chốc quay đầu thì hắn nhìn thấy con rối Kim Cương tộc kia đang từ từ khôi phục, hoàn hảo như lúc ban đầu, rồi ẩn vào trong một tảng đá lớn, biến mất không còn tăm hơi.
Hắn hít một ngụm khí lạnh!
Thạch Hạo đi tới đỉnh núi, lôi đình đã biến mất và chỉ còn sót lại sự hỗn độn đang bao quanh lấy Ích Tà thần trúc trắng tinh như tuyết.
Cây trúc này đâm thẳng lên vòm trời, đường kính to bằng vại nước, ánh sáng rực rỡ, khí tức thần thánh phả vào mặt khiến người ta cảm thấy thua kém, đây tựa như là loài thực vật cao quý nhất trên thế gian.
Nó có thể khắc chế các loại nguyền rủa, phá diệt hàng vạn tà ma.
"Xoay Chuyển Càn Khôn." Nơi đây có bốn chữ như vậy, là sự hình dung về cây trúc này ư?
Thạch Hạo im lặng không nói, hắn nghĩ tới rất nhiều chuyện, làm c��ch nào để lấy được nó?
Keng!
Đến phút cuối, một người bằng kim loại đen kịt đột ngột xuất hiện. Toàn thân lấp lánh vết tích đại đạo, vững chắc bất hủ, khiến người khác vừa nhìn đã sinh ra sợ hãi.
"Tiên Kim Hắc Ám?!" Thạch Hạo chấn kinh, nơi đây lại có một người kim loại chẳng hề có chút tạp chất nào, toàn bộ đều là Tiên Kim Hắc Ám.
Quá xa xỉ! Là người nào rèn nên?
Rất nhanh hắn liền hiểu ra, đây từng là một sinh linh mạnh mẽ, có sức chiến đấu vô thượng, nhưng lại bị người khác hàng phục, chém bay sinh mệnh và cưỡng ép chế thành con rối.
Là một con rối!
Rầm!
Tiên Kim Hắc Ám hình người đánh một quyền lên trời cao, kết quả xuyên thủng trời xanh, hành tinh ngoài vực nổ tung, các mảnh vỡ lả tả rơi xuống.
Thạch Hạo lạnh toát cả người, sức mạnh đến mức nào, hắn có thể chống lại được không?
Thế nhưng, nơi đây lập tức xuất hiện quy tắc khó tả áp chế khiến sức chiến đấu của Tiên Kim Hắc Ám hình người kia giảm mạnh, cuối cùng chỉ còn mạnh hơn Thiên Thần cảnh một chút.
"Lại nữa ư!" Thạch Hạo chấn động trong lòng.
"Ta tới từ thế giới bờ khác, tới đây cùng với một vị Bất Hủ giả, kết quả lại chết nơi này." Tiên Kim Hắc Ám truyền ra một luồng tàn niệm bằng thần thức.
Thạch Hạo ngây ngẩn, là sinh linh Dị Vực, từng đi theo một sinh linh Bất Hủ giết tới đây. Vậy là sao?
Bên cạnh Ích Tà thần trúc, chợt có một tảng đá lấp lánh ánh tím phát sáng, trên đó hiện ra một dấu ấn. Đó là một sinh linh khủng khiếp vô biên, tựa như có thể vượt qua dòng sông thời gian, chém đứt năm tháng.
Hắn đang ngồi xếp bằng ở đó, không biết là vui hay buồn. Hắn nói: "Nực cười! Ta chính là Bất Hủ, không ngờ lại đến nơi này để tìm thứ gọi là Ích Tà thần trúc, vậy mà lại không biết cách phá giải. Thật đúng là hoang đường! Nếu để người khác biết thì sự trào phúng ấy sẽ kinh khủng đến mức nào chứ?"
"Ta cũng thật không hiểu, là phá cái gì?!" Về sau, hắn trở nên điên cuồng và hét lớn, bóng hình hắn lại từ từ mờ đi.
Thạch Hạo khiếp sợ nhìn vách đá lấp lánh ánh tím kia, không nói được một lời. Năm đó đã xảy ra chuyện gì? Loáng thoáng hắn có thể nắm bắt được vài điều.
Một đốt nào đó trên Ích Tà thần trúc có một lỗ thủng, bên trong không ngừng ứa ra chất lỏng trắng tinh. Chúng nhỏ giọt xuống dưới, hội tụ về phía gốc, hình thành một vũng nước nhỏ. Thần dịch dịu dàng lấp lánh thần quang.
Từng câu chữ trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, kính mong chư vị đọc giả thưởng thức.