Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1238: Lấy thân làm chủng.

Rừng Tử Trúc yên tĩnh vô ngần, chẳng một ai quấy rầy. Những cây trúc phát ra ánh tím lấp lánh, từng phiến lá đung đưa khẽ khàng, cùng làn khói tím mờ ảo lan tỏa.

Bên cạnh con đường mòn lát đá cổ xưa là dòng suối róc rách chảy. Dòng nước luồn lách qua từng chùm rễ trúc trong suốt tựa ngọc thạch, thỉnh thoảng ngân lên tiếng rì rào êm dịu.

Thạch Hạo tĩnh tọa, cẩn thận quan sát những thứ trong tay, trong lòng không ngừng suy tư, rốt cuộc con đường tương lai của mình sẽ ra sao?

Chỉ dựa vào những thứ này, liệu có thể bước lên con đường tu Cổ Pháp hay không?

Hắn không biết hạt giống kỳ dị này rốt cuộc ra sao, thậm chí cũng không biết bên trong đang thai nghén nên thứ gì. Trước kia, Tề Đạo Lâm cũng chỉ nói đó là một loại tiên kim nào đó.

Nói đúng ra, hắn vẫn còn một lựa chọn khác, không nhất định phải đi theo con đường Cổ Pháp này. Vẫn còn Kim Thế Pháp đang chờ đợi ở phía trước.

Hắn đã tu thành Động Thiên duy nhất mà trước nay chưa từng ai tu qua. Nếu không xét đến hạt giống hoàn mỹ kia, hắn có thể từ bỏ Cổ Pháp, kiên định bước tiếp trên con đường Kim Thế Pháp.

Chỉ là Thạch Hạo có chút không cam lòng. Hắn rất muốn tu Cổ Pháp trước rồi mới tới Kim Thế Pháp, hai cánh cùng tung bay, tham khảo lẫn nhau để thấu hiểu đạo lý.

Tâm nguyện của hắn vô cùng lớn lao, không phải là tự phụ và kiêu ngạo mà là bị bức ép phải như vậy. Những kẻ của Dị Vực quá mạnh mẽ, đã đánh bại Tiên Dân thời Tiên Cổ, thậm chí từng giết cả Tiên!

Kết quả này quá thảm khốc, khiến người người sởn gai ốc, không khỏi kính sợ. Bởi vậy, cần phải có sức mạnh thật sự mạnh mẽ mới có thể chống lại được!

Thạch Hạo khát vọng sức mạnh, hi vọng trở thành người mạnh nhất, đứng trên đỉnh cao. Như vậy mới có khả năng bảo vệ mình, mới có thể giành được chút hi vọng thắng lợi trong quá trình chinh chiến với Dị Vực trong tương lai.

Một chiến trường hùng vĩ chắc chắn sẽ có Chân Tiên giáng lâm, hấp dẫn Bất Hủ Giả của một kỷ nguyên trước. Chỉ mới tưởng tượng thôi, nhiệt huyết của Thạch Hạo đã sôi sục. Đó mới là một trận chiến tuyệt thế!

Hắn không muốn trở thành kẻ tầm thường, không muốn trở thành cát bụi bị vùi lấp trong lịch sử, mà muốn sống sót, muốn được tham dự trận chiến đó, bảo vệ thân nhân bằng hữu của mình!

Nếu có thể, hắn hy vọng sẽ xoay chuyển càn khôn, sửa lại lịch sử, chiến thắng huy hoàng, chứ không phải để cả đời này héo tàn bi��n mất khỏi thế gian không chút dấu vết.

Thạch Hạo thu hồi kinh thư, Kiếm Thai Đại La, Nguyên Thủy Chân Giải... Chỉ để lại mỗi hạt giống kia. Nó vẫn không ngừng biến hóa như trước, lúc to lúc nhỏ, bao phủ trong khói mờ hỗn độn.

Loại hạt giống này không thể nào đánh giá, không thể nào biết được cấp bậc. Hắn nghi rằng, có thể hạt giống này không cách nào hợp Đạo được?

"Trước tu Kim Thế Pháp, sau đó tu Cổ Pháp ư?" Thạch Hạo lẩm bẩm. Nếu hạt giống này không thích hợp, e rằng chỉ có thể chọn cách này.

Nhưng, tu Kim Thế Pháp, đột phá cực hạn thì cần hàng loạt thiên tài địa bảo. Hắn vẫn còn nhớ, khi hắn sáng tạo ra Động Thiên duy nhất, Liễu Thần từng lấy tinh huyết của mình trợ giúp cho việc đột phá của hắn.

Hiện giờ vẫn là thế. Theo như người của Thánh Viện từng nói, tốt nhất là phải dựa vào những thứ như Tâm đầu huyết của Chân Long, máu huyết ẩn chứa lực mạnh nhất của Thiên Giác Thú, dựa vào chúng để mở ra các thần tàng trong cơ thể như Động Thiên, Hóa Linh...

Thư Viện Thiên Thần có ư?

Thạch Hạo biết, trong Thư Viện có Phượng Hoàng huyết không tinh khiết, thế nhưng đều đã được phân chia. Mà hiện giờ hắn lại cần tinh huyết thuần túy.

Cũng không cần tới mười ngày, ngay trong ngày hắn đã tới cầu kiến Đại Trưởng Lão. Hắn không muốn lãng phí thời gian, mỗi giây mỗi phút đều rất quý giá với hắn, không thể để lãng phí được.

Nơi nghỉ ngơi của Đại Trưởng Lão rất đơn sơ, chẳng phải là linh sơn, cũng không phải rừng thần mộc bạt ngàn, mà là bên trong một vùng đầm lầy.

Một ngôi nhà tranh rất đơn giản, không hề mang khí vị đại đạo, không hề có tiên khí, rất mộc mạc.

Chu vi của ngôi nhà tranh là những bờ đê bùn lầy lởm chởm, không hề nối liền với nhau. Chúng phân bố rải rác quanh ngôi nhà, thỉnh thoảng có thể bắt gặp được những chú cá bơi lội bên dưới.

Đại Trưởng Lão với thân y áo tối màu đang ngồi ngay ngắn trên một tảng đá nâu lớn, tay cầm một cần trúc câu cá, thư thái và yên bình.

Thạch Hạo cúi chào, lẳng lặng chờ đợi chứ không có quấy rầy, bởi vì hắn nhìn thấy tựa hồ có thứ gì đó đang cắn câu.

Miếng mồi rất tinh tế, tỏa ra mùi hương thơm ngát tựa như một cây thánh dược lấp lánh hào quang. Nếu không phải đang ở trong nước, hương thơm chắc hẳn sẽ nồng đậm vô cùng.

Việc này khiến Thạch Hạo không khỏi kinh hãi. Là đang câu thứ gì mà lại dùng tới thánh dược làm mồi, quả là quá đỗi xa xỉ!

Cần trúc uốn cong, hiển nhiên đã có thứ cắn câu. Đại Trưởng Lão nhẹ nhàng nhấc lên, một sinh linh liền lộ diện khỏi mặt nước, không ngừng há miệng ngoạm lấy khúc thánh dược kia.

Đó là một con rùa trắng dài hơn một thước, mai rùa tựa như dương chi ngọc đầy kỳ lạ. Đầu trắng bóng lại tựa đầu hổ, hoàn toàn khác biệt với những con rùa bình thường khác.

Ngay cả chiếc đuôi cũng dài tới hơn một mét tựa như đuôi rắn.

Là rùa ư? Tại sao lại quái dị như thế chứ, mà lại dùng thánh dược để câu?

Trong lòng Thạch Hạo chợt lóe lên tia sáng, tựa hồ nhớ ra điều gì đó. Thần quang trong mắt chợt lóe, nói: "Là... Bát Trân Quy?"

"Thứ chết tiệt tham ăn này lại phá hỏng thú vui câu cá của ta." Đại Trưởng Lão cười nhẹ rồi vung mạnh một cái, thả con rùa đầu hổ trắng như tuyết vào trong đầm lầy.

"Bát Trân Quy, là đại bổ chi vật đó!" Bất chợt Thạch Hạo nuốt một ngụm nước bọt. Thứ này rất quý giá, được mệnh danh là một trong Bát Trân thời Thái Cổ, là mỹ vị hiếm có trên đời.

Ngoài ra, sự bổ huyết của nó được mệnh danh là đệ nhất. Dù cho ai tinh lực khô cạn mà dùng nó thì chắc chắn sẽ mang lại hiệu quả tức thì, bổ sung những hao tổn.

Đây chính là thứ yêu thích nhất của những tu sĩ già yếu. Không một ai có thể ngăn nổi năm tháng, sẽ luôn có lúc tinh lực suy yếu, thân thể héo quắt. Bát Trân Quy này có thể trì hoãn sự suy tàn. Tuy rằng không thể ngăn cản được sự già yếu của nguyên thần, thế nhưng nó có thể tẩm bổ và giúp thân thể thêm cường tráng hơn.

Thạch Hạo không nghĩ tới, trong những bờ đê bùn lầy này lại có thứ này. Chẳng trách Đại Trưởng Lão lại dùng thánh dược để thả câu, quá giá trị.

Chỉ là hắn không hiểu, tại sao lại thả nó đi mất?

"Thứ ta muốn câu không phải là nó, mà là sinh linh trong một động phủ. Chỉ là sinh linh kia quá đỗi tinh ranh, thả đã mấy năm rồi mà chưa hề mắc câu." Đại Trưởng Lão mỉm cười như nhìn thấu được tâm tư của hắn.

Thạch Hạo kinh hãi. Thứ này còn hi hữu hơn cả Bát Trân Quy, giá trị còn kinh người hơn sao? Rốt cuộc là vật gì?

Toàn thân hắn chấn động, nghĩ ngay tới việc, lúc hắn vừa mới vào Thư Viện Thiên Thần thì nghe được một lời đồn, bên dưới vị trí Thư Viện Thiên Thần tọa lạc có một Tiên gia động phủ chưa được khai phá, vẫn đang chờ người phá giải.

Nghĩ tới đây thì hắn liền hiểu, đầm lầy này khả năng chính là nơi thông với Tiên gia động phủ bên dưới lòng đất kia.

Cũng khó trách, nếu không dựa vào bản lĩnh của Đại Trưởng Lão thì cần gì phải dùng mồi câu chứ, cứ thế bắt lấy là được. Chỉ có tòa động phủ kia mới có thể ngăn cản được ngài ấy.

"Đến sớm thế ư, ngươi đã nghĩ ra con đường trong tương lai rồi à?" Đại Trưởng Lão hỏi.

"Dạ!" Thạch Hạo trịnh trọng gật đầu, nói: "Bất kể là Cổ Pháp hay Kim Thế Pháp, con đều muốn học!"

Trong mắt của Đại Trưởng Lão lóe lên tia sáng, lần đầu tiên quay đầu nhìn hắn. Bộ y phục tối màu phần phật trong gió. Ngài ấy tuy rằng tuổi tác rất lớn, tóc bạc phơ phất phơ thế nhưng trong vẻ bình thản ấy lại lộ ra một luồng uy thế kinh người.

Thế nhưng, rất nhanh sau đó, uy thế ấy liền tan biến.

Và cũng chính trong tích tắc này, Thạch Hạo tựa như từ trần gian rơi thẳng xuống địa ngục rồi lại được kéo trở về nhân gian. Trong nháy mắt đó vô cùng đáng sợ.

Bị Đại Trưởng Lão chú mục trong nháy mắt đã khiến cho máu huyết toàn thân hắn như đông cứng lại, ngay cả tư duy cũng trở nên trống không, tựa như đang đối mặt với Thập Hung sống lại. Một sinh linh lại có thể khủng khiếp đến nhường này!

"Tâm niệm của ngươi quả không hề nhỏ chút nào." Đại Trưởng Lão lên tiếng, khôi phục lại vẻ bình thản vốn có.

"Bởi vì con biết, rất có thể kỷ nguyên này sẽ lại một lần nữa héo úa, vạn linh đều diệt vong! Con không cam lòng, Đại Trưởng Lão cũng không cam lòng, hết thảy sinh linh trên Cửu Thiên Thập Địa này đều không cam lòng. Điều toàn bộ chúng ta có thể làm chính là bắt đầu từ chính bản thân mình. Con muốn trở nên mạnh mẽ hơn, con muốn thay đổi tất cả những thứ này!" Giọng nói của Thạch Hạo trầm thấp biểu đạt sự quyết tâm. Hắn nói rõ nguyên do của bản thân, hắn muốn càng mạnh mẽ hơn nữa, sẽ không hề sợ hãi các cao thủ của Dị Vực!

"Tu Cổ Pháp cần phải có Đạo Chủng. Với tư chất của ngươi mà không có một hạt Cổ Chủng vô thượng thì quá đáng tiếc." ��ại Trưởng Lão đề cập lại vấn đề này.

Thạch Hạo nhíu mày, nói thẳng: "Con tin rằng, một khi Thư Viện giữ con ở đây thì chắc chắn có thể giúp con tìm được một hạt."

Quả thật hắn có ý nghĩ như vậy. Đặc biệt là thấy mồi câu vừa nãy của Đại Trưởng Lão, nghĩ tới việc bên dưới Thư Viện còn có một Tiên gia động phủ đang chờ khai phá, làm cho hắn cảm thấy hi vọng càng lớn hơn.

"Dưới lòng đất có một tòa động phủ thế nhưng chưa chắc đã có hạt giống. Loại này dù là ở kỷ nguyên Tiên Cổ cũng hiếm thấy vô cùng, rất khó để tìm thấy." Đại Trưởng Lão than thở.

"Con cũng đã chuẩn bị sẵn một viên, thế nhưng cũng không biết có thích hợp hay không nữa." Thạch Hạo lấy ra một hạt giống được hỗn độn bao bọc, không ngừng biến hóa.

"Ồ, hạt giống này có chút thú vị đó, vẫn còn chưa thành hình và đang trong giai đoạn trưởng thành, thai nghén sự tạo hóa của thiên địa!" Ánh mắt của Đại Trưởng Lão trở nên thâm thúy như muốn nhìn thấu cả Cửu U.

"Đại Trưởng Lão, hạt giống này như thế nào?" Thạch Hạo thỉnh giáo.

"Không đơn giản, vô cùng quý giá, thế nhưng hiện giờ vẫn còn trong giai đoạn thai nghén, chẳng biết phải chờ đợi đến khi nào nữa." Đại Trưởng Lão lên tiếng, rất coi trọng hạt giống này.

Đồng thời, hắn hỏi rõ về nơi hắn tìm thấy nó.

Thạch Hạo cẩn thận trả lời, rồi lại nói: "Trước kia con cũng chỉ là tu hú chiếm tổ mà giành được, vốn muốn dùng cuống rốn thiên địa này thai nghén bản thân con, chứ không phải chờ cho tới khi nó trưởng thành rồi dung hợp vào trong cơ thể."

"Có ý hay. Để ta truyền cho ngươi một môn đạo pháp tương hỗ, rất có thể sẽ thành công đó." Hai mắt của Đại Trưởng Lão lóe lên thần mang!

"Ồ?" Thạch Hạo kinh ngạc. Đây bất quá cũng chỉ là một ý nghĩ thoáng qua trước đây, hiện giờ vẫn không biết nên thực hiện hay từ bỏ nó.

"Trong thiên địa này thì có mấy hạt bảo chủng vô địch chứ? Toàn bộ từ xưa tới giờ cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Mặc dù Tiên Viện có tới mấy viên thế nhưng đều là của Tiên Dân của một kỷ nguyên trước cố ý lưu trữ lại, chứ không thì rất kh�� mà cầu được!" Đại Trưởng Lão nói.

Hắn đi khắp Cửu Thiên Thập Địa này hòng tìm kiếm dù chỉ một hạt, thế nhưng vẫn thất bại, rất khó để đạt được một hạt giống hoàn mỹ.

Trong Giới Phần có, hắn cũng đã tới tìm kiếm thế nhưng Vạn Đạo Thụ, Thiên Chủng cũng đều không thể nào đoạt được. Tất cả đều được người bảo vệ nên không thể nào quấy phá, nếu không sẽ xảy ra biến cố kinh thiên động địa.

Ngoài ra thì chẳng còn gì cả!

Mà điều này cũng đã minh chứng thêm cho sự hi hữu và quý giá tuyệt thế của Đạo Chủng hoàn mỹ!

Cũng chính vì như thế, Đại Trưởng Lão đã lật xem vô số sách cổ, tìm hiểu kinh nghiệm và trí tuệ của tiền nhân để lại.

Cuối cùng, rốt cuộc hắn cũng có chút thu hoạch, thế nhưng con đường ấy lại đứt đoạn.

"Không có Đạo Chủng vô thượng, vậy thì lấy thân làm Chủng, tế luyện Chân Ngã!" Đây chính là lời nói của Đại Trưởng Lão.

Thạch Hạo giật mình kinh hãi. Ý tưởng này vô cùng kinh người: lấy bản thân làm Đạo Chủng, căn bản không hề mượn nhờ vật ngoài, cứ thế để thân thể thành Đạo, Nguyên Thần quy nhất, diễn biến Chân Ngã.

Việc này làm như thế nào? Sở dĩ chọn Âm Dương Chủng, cây non Thế Giới Thụ, hạt giống của Mô Hình Vũ Trụ, đó là vì chúng nó hoàn mỹ, là hoàn mỹ thật sự, trời sinh đã là Đạo!

Dung hợp như thế mới có thể bước ra con đường chí cao vô thượng, mới có thể hợp Đạo, thành tựu con đường vô địch.

Hiện giờ lại nói một câu rất đơn giản, lấy thân làm Chủng. Việc này có thể được hay không? Bản thân có thể vượt qua được hạt giống của Mô Hình Vũ Trụ, Vạn Đạo Thụ, Thiên Chủng hay không đây?

"Kỷ nguyên Tiên Cổ có ai thành công không vậy ạ?" Thạch Hạo hỏi dò.

"Đều thất bại, hoặc là trở thành phế nhân, hoặc là tự đẩy mình vào con đường chết!" Đại Trưởng Lão bình thản đáp.

Kính mong độc giả trân quý từng dòng chữ, bởi lẽ bản chuyển ngữ này là tâm huyết độc quyền chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free