[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1228: Phục ma.
Nhằm vào Hoang!
Đây là chuyện rõ rành rành!
Trên con đường vàng rực rỡ từ thiên thạch đá kia, hơn mười người đứng đó đồng loạt trách cứ Thạch Hạo, coi hắn như một đứa trẻ mà tùy ý la mắng.
Thế nhưng những nhân vật được xưng là Tiểu Thiên Vương lại chưa hề xuất hiện, vẫn còn ở bên trong tinh cầu đá ấy, hoặc là cậy vào thân phận cao quý của mình, hoặc là chẳng thèm để tâm.
Không khí tại hiện trường có chút căng thẳng và hồi hộp. Hoang giờ đây đã không còn là kẻ tầm thường, từ lâu đã chứng minh được sự phi phàm của bản thân, thế nhưng lúc này lại bị người khác lạnh giọng quát tháo, chẳng thèm để hắn vào trong mắt.
"Hoang, ngươi đã nghe rõ chưa, còn không mau đến nhận tội, chẳng lẽ muốn chờ chúng ta đến bắt ngươi sao? Mau chóng dâng lên bộ giáp trụ xanh thẳm kia ngay!"
Trên không trung có tới mười mấy người, lúc này đồng loạt tỏa ra hào quang lấp lánh. Ai nấy đều có diện mạo bất phàm, tất cả đều là cao thủ, quanh thân lượn lờ tiên khí.
Thạch Hạo vẻ mặt lạnh nhạt đứng yên tại chỗ, không nói một lời.
Thanh Y đầy lo lắng bước đến bên cạnh hắn. Các cao thủ Tiên Viện hùng hổ tiến tới tuyệt nhiên không hề có chút thiện ý nào, chắc chắn sẽ có một trận long tranh hổ đấu, trong khi Thạch Hạo lúc này lại có vẻ thế yếu người cô độc.
Một vài người quen như Tào Vũ Sinh, Cô Kiếm Vân, Ma Nữ, bởi vì lựa chọn Đương Thế pháp nên đã tiến vào nơi tương tự như Giới Phần, nơi mà những người tu Cổ pháp như Thạch Hạo cũng từng đặt chân. Hiện tại bọn họ vẫn đang ở bên ngoài tìm cơ duyên, đến nay vẫn chưa trở lại.
Lúc này, trong Thiên Thần Thư Viện, sự giúp đỡ dành cho Thạch Hạo không nhiều, bởi những bằng hữu cũ hầu như đều đã lựa chọn Đương Thế pháp cả rồi.
Mạc Đạo im lặng tiến đến. Hắn là cường giả dị vực được Thạch Hạo thu phục, đã tu luyện ra ba luồng tiên khí, luôn tuân thủ lời hứa, không hề phản bội, lúc này cũng kề vai bên cạnh Thạch Hạo.
Mọi người ngạc nhiên, Thạch Hạo hiện giờ như bị phiền phức bủa vây, vậy mà vẫn còn có người dám đứng chung một chỗ với hắn ư? Cần biết rằng, chuyện tiếp theo có thể sẽ ảnh hưởng đến việc tiến vào Tiên Viện của mọi người.
Hiện tại, nếu đứng chung một chỗ với Thạch Hạo, tất nhiên sẽ đắc tội với những đệ tử Tiên Viện kia, sẽ phải đứng ở phía đối lập, muốn vào Tiên Viện thì tất sẽ chịu ảnh hưởng.
Trên bầu trời, người của Tiên Viện đương nhiên đã nhận ra Thạch Hạo từ lâu.
"Vẫn còn vài kẻ chẳng biết đúng sai, không biết kính nể, thiếu hiểu biết. Các ngươi đứng chung một chỗ với hắn, chẳng lẽ không muốn gia nhập Tiên Viện nữa sao?!" Giữa không trung truyền tới giọng gào thét của một cô gái tóc dài màu bạc, với khuôn mặt tinh xảo.
"Hai người các ngươi thật ngu xuẩn, đứng chung một chỗ với hắn, còn mơ tưởng sẽ tiến vào Tiên Viện để được đào tạo chuyên sâu hơn sao? Đã chọn như vậy thì sẽ xóa sạch tất cả tư cách của các ngươi!" Tiếng một chàng trai khác truyền đến, áo choàng của hắn phát ra ánh tím, dáng vẻ bất phàm.
Bọn họ rất thẳng thừng, không hề nể nang, chẳng chút che giấu nào.
Thạch Hạo mặt trầm như nước. Những kẻ này quá tùy tiện, cho rằng mình đã trở thành lão quái vật của Tiên Viện rồi ư? Một lời là có thể định đoạt tiền đồ của người khác!
"Các ngươi quá tự cao rồi." Cuối cùng Thạch Hạo cũng mở miệng, vẻ mặt bình thản nhìn những người kia.
Lời nói của hắn không nhiều nhưng lại ẩn chứa một luồng sức mạnh, rất yên tĩnh, cũng rất ôn hòa, nhưng trong đó lại bao hàm một sự lạnh lẽo, không hề coi trọng lời cảnh cáo của những người kia.
"Hoang, ngươi đang gây hấn với uy nghiêm của chúng ta đấy ư? Đã không đến nhận sai, không tiến lên nhận tội lại còn muốn phản kháng hay sao?" Cô gái tóc bạc mang theo nụ cười chế nhạo nói.
"Ngươi thì có uy nghiêm gì chứ, là cái thá gì mà để ta nhận sai chịu tội, thật nực cười!" Thạch Hạo lạnh nhạt nói. Hắn không quát mắng, cũng không quở trách, nhưng lại khiến lòng người run rẩy, thể hiện trọn vẹn vẻ bất khuất và ngang tàng của mình.
Bị người bác bỏ như vậy khiến sắc mặt cô gái tóc bạc kia đỏ bừng, giận dữ nói: "Điếc không sợ súng!"
"Làm người cần phải có lòng kính nể!" Ở bên cạnh, thanh niên tóc tím kia cũng mở miệng.
"Bọn ngươi sẽ không thể tiến vào Tiên Viện!" Cô gái tóc bạc bổ sung, nhìn chằm chằm Thạch Hạo, Thanh Y, Mạc Đạo.
"Buồn cười, các ngươi là người quản lý Tiên Viện ư, cảm thấy mình đủ khả năng quyết định tất cả sao, nắm giữ toàn bộ tiền đồ của đệ tử nhập môn ư? Tự cho mình là đúng!" Thạch Hạo nói.
Xung quanh, tất cả mọi người đều hãi hùng khiếp vía. Hoang quả nhiên không sợ hãi, cứ đối đáp gay gắt không chút nhường nhịn nào.
Mọi người yên lặng hồi lâu, không muốn trêu chọc các đệ tử quan trọng của Tiên Viện, tránh cho sự việc càng lúc càng rắc rối hơn và ảnh hưởng đến bản thân.
"Chúng ta muốn đi vào, ngươi không ngăn cản được đâu." Thanh Y nói.
Giữa bầu trời truyền đến tiếng cười khẽ, không riêng gì đôi nam nữ kia mà những người khác cũng đều nở nụ cười, rất ngông cuồng, không hề để lời của Thanh Y vào trong lòng.
Rất nhiều học sinh của Thiên Thần Thư Viện đều hiểu rõ, thân phận những người này chắc chắn không tầm thường, hơn phân nửa là đệ tử chân truyền của những lão quái vật, rất có thể những lời bọn họ nói ra sẽ ảnh hưởng tới tiến trình lựa chọn môn đồ hôm nay.
Thạch Hạo lạnh lùng quan sát, không nói gì thêm.
"Sao hả, không phục ư?!" Giữa không trung, cô gái kia khẽ cười, nàng rất thảnh thơi buộc lại mái tóc bạc của mình, nói: "Ngươi không phục cũng ch��ng sao, đã làm nhục đệ tử Tiên Viện ta mà lại còn mơ tưởng chiếm lấy y phục quý giá, cánh cửa của Tiên Viện sẽ không mở ra cho ngươi!"
Nàng cũng khá xinh đẹp, mái tóc bạc óng ánh, đôi mắt phượng hếch lên, chỉ là điệu bộ lại rất cao ngạo, rất khó khiến người ta có thiện cảm.
"Giờ này còn trầm mặc suy nghĩ gì nữa chứ, không nghe hiểu lời nói của chúng ta ư? Còn không mau qua đây nhận tội!" Tên thanh niên kia quát lên, mái tóc tím rối tung, thân hình cao lớn, khí tức bức người.
Thiên Thần Thư Viện lập tức yên lặng. Phía dưới có rất nhiều đệ tử đều đang quan sát kỹ tình thế nơi đó, mọi người đều biết, Thạch Hạo chắc chắn phải chịu thiệt thòi rồi.
Ở tình huống như vậy, cho dù hắn làm ra phản ứng gì cũng đều sẽ vô cùng bất lợi.
Nếu chịu thua thì sau này còn mặt mũi nào nữa? Nhưng nếu tiếp tục chống đối thì làm sao tiến vào Tiên Viện, chưa gì mà đã đắc tội với sư môn tương lai rồi.
"Sao hả, không còn lời nào để nói nữa ư?" Phía trên, cô gái tóc bạc kia cười nói, trên khuôn mặt vốn đang tức giận lộ ra vẻ đắc ý, thấy Thạch Hạo im lặng thì cho rằng hắn đã sợ hãi.
"Mặc kệ các ngươi!" Thạch Hạo nói rồi xoay người bỏ đi, không muốn nói nhiều lời với bọn họ.
"Ngươi..." Cô gái tóc bạc kinh ngạc và tức giận, dáng vẻ này của đối phương khiến nàng khó chịu. Tuy rằng không lớn tiếng quát tháo nhưng như thế kia lại càng thêm ngông cuồng, không hề đặt bọn họ vào trong mắt.
Thạch Hạo không muốn nói thêm gì với bọn họ, điều đó không cần thiết. Nếu những người này muốn ra tay thì cứ tiếp đón là được!
"Hoang, ngươi lăn tới đây cho ta!" Thanh niên tóc tím kia quát lên, hắn cũng cảm thấy bị nhục nhã nên hét lớn, thanh âm chấn động trời cao.
Phía dưới, tất cả mọi người đều ngậm miệng, không ai dám lên tiếng. Mọi người đều biết, chiến đấu đã không cách nào tránh khỏi, với tính cách của Hoang, chắc chắn sẽ không khoan nhượng, càng không thể chịu nhục.
"Chẳng lẽ các ngươi chỉ biết sủa thôi sao, muốn chết thì cứ đến!" Thạch Hạo đột nhiên xoay người, lời nói lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo, hắn đã nổi giận, sát khí bốc lên.
Một chữ "sủa" đã khiến những người phía trên biến sắc. Đây là cách nói nhằm vào súc vật, Hoang lại dám can đảm làm nhục bọn họ như vậy!
"Bắt hắn!" Thanh niên tóc tím quát lên, con đường vàng óng ánh trải dài và kéo xuống phía dưới. Hắn đứng bên trên bắt đầu ra tay.
Vốn dĩ con đường vàng óng ánh tựa như đến từ Tiên Giới để dẫn những người thành đạo xuống phía dưới.
Thế nhưng hiện giờ lại tràn ngập sát khí. Mười mấy người đứng trên đó hoặc nắm bình quý, hoặc cầm trong tay Hàng Ma Xử, hoặc vung Thí Thần Tán... đồng thời trấn áp.
Mọi người lấy làm kinh hãi, pháp tướng của những người này đầy uy nghiêm, giống như thần phật cửu thiên giáng thế, đều có một loại khí phách lớn lao không thể xâm phạm, thần hồn đang cộng hưởng, đang tăng cường.
Mà hai người đứng đầu tiên chính là đôi nam nữ kia. Thanh niên tóc tím cầm trong tay Hàng Ma Xử phát ra ánh sáng tím ngập trời, mãnh liệt đập xuống, hư không nứt ra, thần âm đại đạo vang vọng không dứt bên tai.
Cô gái tóc bạc với khuôn mặt xinh đẹp, lúc này lại c�� chút lạnh lẽo âm trầm, tay cầm bình quý, miệng bình liên tục phun ra ánh bạc đánh về phía Thạch Hạo.
Đòn đánh này hàm chứa sát ý lớn lao, mọi người đồng loạt ra tay, cùng nhau hàng ma!
"Kim Cương Phục Ma Trận!" Có người sợ hãi kêu lên, vừa nhận ra được cổ trận này thì lập tức nghiêm nghị, thầm than Tiên Viện quả nhiên đáng sợ, lúc này chỉ mới vừa ra tay mà đã dùng tới đại trận nổi tiếng thời cổ đại rồi.
"Chẳng trách lại dám ngông cuồng như thế." Thạch Hạo khẽ nói, những người này quả nhiên có bản lĩnh, cùng nhau ra tay như vậy quả thực đủ để áp chế những nhân vật tinh anh trong thế hệ trẻ tuổi.
Có điều hắn cũng không để tâm, đã từng ở rất lâu với Đả Thần Thạch nên cũng hiểu rõ về những loại trận pháp như vậy. Hơn nữa, sức chiến đấu của hắn rất mạnh mẽ nên đương nhiên không hề sợ hãi.
Tuy nhiên, muốn phá vỡ trận pháp thì nhất định phải hao tâm tổn trí rất nhiều, dù sao thì tu vi của những người này đều rất đáng gờm.
Có điều Thạch Hạo không muốn dây dưa chiến đấu với bọn họ, thắng như vậy cũng không có chút uy hiếp nào.
Ầm!
Trong nháy mắt, khí tức trong cơ thể Thạch Hạo tăng vọt, tựa như một con Chân Long từ trong vực sâu tỉnh lại, sau đó xuất thế!
Tinh lực cuồn cuộn như biển. Thạch Hạo vận dụng các bảo thuật Chí Tôn của bản thân, Thượng Thương, Luân Hồi, còn có loại bảo thuật thứ ba chưa hoàn thiện kia nữa, chúng quấn chặt lấy nhau, ba lực hợp nhất!
Hắn rất ít khi vận dụng ba loại Chí Tôn thuật bẩm sinh của bản thân, nhưng hiện giờ đã bắt đầu triển khai.
Một người với ba loại thần thông Chí Tôn, dường như "nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật", ba lực hợp nhất, diễn biến tất cả, uy thế tuyệt thế bắt đầu bùng phát.
Ầm ầm ầm!
Trời đất mở rồi khép, khắp nơi mịt mờ, toàn bộ như bị một luồng thần lực xung kích gần như diệt vong.
Loại thủ đoạn này của Thạch Hạo cũng đủ để liều mạng với Chí Tôn thế hệ trẻ tuổi rồi, bởi vì đây chính là thủ đoạn quyết chiến, có thể phân thắng bại trong chớp mắt: hoặc là hắn đại thắng, hoặc là kẻ địch bại vong.
Đây là trận thảo phạt mà hắn muốn phân định kết quả chỉ trong một chiêu!
Thạch Hạo không hề bại. Trong màn sương lấp lóa kia, ba loại thần thông Chí Tôn hiện ra đánh tan Kim Cương Phục Ma Trận, khiến cho toàn bộ thân thể của những người kia đều rung lên bần bật, trong miệng chảy đầy máu tươi.
A...
Có người kêu thảm thiết, bay ngược ra ngoài.
Cùng lúc đó, con đường vàng óng lay động như muốn tan mất.
Ầm!
Thạch Hạo bay vút lên trời, một tay tóm lấy đôi nam nữ kia, sau đó để lại một chuỗi tàn ảnh và trở lại chỗ cũ.
Giữa bầu trời, các loại thần lực cuồn cuộn, mặc sức cuộn trào, những khe nứt lớn lan tràn, thế nhưng mặt đất lại nhanh chóng khôi phục lại yên tĩnh.
"Đây chính là uy nghiêm mà các ngươi nói sao?" Thạch Hạo lạnh giọng hỏi, vứt phịch thanh niên tóc tím kia xuống mặt đất, sau đó nhấc chân giẫm lên mặt hắn.
"Ngươi, không!" Thanh niên kia hét lớn, trước mặt nhiều người mà bị như vậy thì quá nhục nhã, còn khó chịu hơn cả việc giết chết hắn.
"Kêu gào cái gì?!" Thạch Hạo quát lớn rồi nhấc chân dùng sức đạp xuống, khuôn mặt đôi chút anh tuấn lúc này méo mó, xương mũi sụp gãy, răng rơi rụng.
"Ngươi không thể đối xử với chúng ta như vậy!" Cô gái tóc bạc trong tay Thạch Hạo rít gào.
"Không thể như vậy ư?" Thạch Hạo lạnh lùng quét nàng một cái, sau đó xoay chuyển tay kia.
Rầm!
Một tiếng âm vang vô cùng lanh lảnh phát ra, nửa gương mặt của cô gái kia sưng vù lên, xương gò má rạn nứt, cả người b��� đánh bay ra xa rơi trên đất, miệng mũi phun máu.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.