[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1219: Hoàng tộc.
"A Đồ Đà Lam..." Sinh linh kia lên tiếng, đôi con ngươi màu bạc toát ra ánh sáng thăm thẳm lạnh lẽo đến rợn người, bộ lông đỏ bao phủ khắp thân thể trông vô cùng quỷ dị.
Ngay cả trên mặt nó cũng dày đặc lông đỏ, toàn bộ khuôn mặt bị che khuất, chỉ chừa lại đôi mắt. Nó đang chất vấn hậu nhân của người Bảo vệ, giọng điệu có phần gay gắt, bá đạo và ngang ngược, hoàn toàn không hề kiêng nể những người có mặt nơi đây.
Điều khiến người khác phần nào an tâm là, dù nó mạnh mẽ nhưng cảnh giới chắc chắn cũng không vượt trội hơn bao nhiêu, rất có thể là Thiên Thần đỉnh cao giống như vị chí tôn trẻ tuổi kia.
Hơn nữa, có người thông qua từng luồng tinh lực thoát ra từ nó mà cảm nhận được một khí tức phồn thịnh dạt dào, đây là một cường giả vẫn còn trẻ tuổi chứ không phải kẻ già nua lọm khọm.
Sinh linh này bị phong ấn, trời mới biết nó đã bị giam cầm bao nhiêu năm tháng, vậy mà sao vẫn còn giữ được vẻ trẻ trung như vậy?!
Mọi người nghi ngờ khó mà đoán định, nhưng cũng chính vì lẽ đó mà nó không thuộc hàng nhân vật hóa thạch, khiến niềm tin của mọi người thêm vững vàng.
"Lặc Đốt Tây!" Độc Cô Vân lớn tiếng tranh cãi, lồng ngực phập phồng kịch liệt, tràn đầy tức giận và hoài nghi.
"Có ý gì đây, họ đang tranh cãi về vấn đề gì vậy?" Thạch Hạo hỏi.
Mạc Đạo lắc đầu, dù chỉ một câu hắn cũng chẳng thể hiểu, đây là ngôn ngữ Hoàng tộc cổ xưa nhất của dị vực, ngay cả một vài Hoàng tộc hiện nay cũng chưa chắc đã biết.
Đôi mắt đẹp của Thanh Y lấp lánh, toát ra từng tia nguyệt quang xanh biếc dịu dàng và thần thánh, toàn thân nàng được ánh trăng thánh khiết bao phủ.
"Bọn họ đang nhắc đến một địa phương, đó chính là cố hương của chủng tộc mang dòng máu vàng thần thánh. Độc Cô Vân muốn tìm đường đến đó, nhưng sinh vật kia lại đáp rằng không thể, sinh linh một khi rời khỏi nơi này đã nhiễm khí tức hồng trần, như vậy sẽ không thể quay trở lại được nữa!"
Lời nói của Thanh Y khiến người nghe kinh hãi, đó rốt cuộc là một nơi như thế nào? Một khi đã rời khỏi thì không thể quay trở về được nữa!
Cố hương của người Bảo vệ mờ ảo khó lường, tựa hồ vô cùng thần thánh, không thể cho phép khí tức trần thế tiến vào, nơi đó có quy định vô cùng nghiêm ngặt.
Dựa theo lời của sinh linh lông đỏ kia, tổ tiên của Độc Cô Vân, cũng là nhất mạch người Bảo vệ, đã rời khỏi nơi đó nên không thể quay trở lại được nữa, chứ đừng nói là hậu duệ đời sau của bọn họ.
"Sinh linh lông đỏ kia không muốn nói cho Độc Cô Vân biết vì e sợ hắn nông nổi tìm kiếm, rồi dẫn tới những phiền phức không đáng có." Thanh Y bổ sung.
Vẻ mặt mọi người lộ rõ sự chấn kinh, nơi đó ngay cả thế lực của dị vực cũng phải kiêng kỵ!
Độc Cô Vân không ngừng tranh cãi với nó, hiển nhiên là không đồng tình, hắn muốn tìm kiếm con đường cổ xưa kia, muốn trở về tịnh thổ nơi tổ tiên từng sinh sống, muốn giúp dòng máu vàng của mình càng thêm đậm đặc, càng thêm mạnh mẽ hơn!
"Cô Tự Nghiệt Đằng..." Đôi con ngươi màu bạc của sinh linh lông đỏ toát ra ánh sáng lạnh lẽo như đang cảnh cáo Độc Cô Vân, bản thân nó chẳng hề bị lay chuyển.
Hậu duệ của người Bảo vệ tỏa kim quang khắp thân, mái tóc tựa như được chế tạo từ vàng ròng, khí tức bức người, hắn chủ động tiến về phía trước nửa bước để chạm vào sinh linh kia, vô cùng ngông cuồng.
"Ầm!"
Ngay lúc này, giữa hai bên tuôn trào thần diễm ngập trời, thiêu đốt xung quanh, ngay cả bầu trời cũng uốn lượn như sắp xé rách.
Phù văn này là do thần lực hóa thành, thần diễm cũng không phải là ngọn lửa thật sự, mà là sự biểu hiện của những hoa văn đại đạo quá mức hừng hực.
"Sinh linh kia nói rằng, một khi men theo con đường cổ xưa đó tìm về ngọn nguồn, mở ra cánh cửa ranh giới rồi tiến vào trong, lúc đó sẽ đánh thức một nhân vật mạnh mẽ nào đó." Thanh Y nói.
Nàng căn cứ vào lời tranh cãi giữa đôi bên để phiên dịch lại, nên nội dung biểu đạt vẫn còn rất mập mờ, bởi vì nàng cũng không hiểu hết toàn bộ.
Nhưng chỉ cần phiên dịch lại được một phần trong đó thôi cũng đủ khiến người ta kinh hãi đến ngây người rồi.
Nơi đó, không chỉ có sinh linh mang dòng máu vàng mà còn có những bộ tộc đáng sợ khác nữa, những bộ tộc này không thể đặt chân vào hồng trần trừ khi được mời tới, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Sinh linh lông đỏ không muốn rắc rối thêm nên mới không nói cho Độc Cô Vân biết.
"Hoàng tộc của thế giới bờ khác từng nói rằng, nếu như tìm được ngươi thì sẽ biết được con đường đó, vì sao ngươi lại không đồng ý?!" Độc Cô Vân gào hét.
Lần này, hắn dùng ngôn ngữ của Cửu Thiên Thập Địa mà hét toáng lên, tâm tình vô cùng kích động, cơn tức giận tận trời cao, một tay tóm chặt bộ lông đỏ trước ngực sinh linh kia.
"Ngươi dám động thủ với ta!" Lúc này, sinh linh lông đỏ không còn dùng cổ ngữ nữa mà dùng thần niệm để trao đổi, bởi vì không còn liên quan tới bí mật kia nên hắn hét lớn, mặt đất xung quanh rạn nứt, hư không mơ hồ uốn lượn.
Ầm!
Giữa hai người tuôn trào vô số ký hiệu kinh người, bọn họ bắt đầu bộc phát cuộc đại chiến khủng khiếp.
Sinh linh lông đỏ giơ tay tóm chặt lấy cổ tay Độc Cô Vân rồi vặn ngược, thần quang hừng hực, ánh đỏ bốc cháy, thần lực tựa như đại dương cuộn trào.
Trong giây lát, cánh tay của hai bên bộc phát ra mấy loại thần thông chống trả và chém giết lẫn nhau.
Rầm!
Hư không nổ tung, tiên khí ngập tràn, hai người bị chấn ngược lùi về sau, tiếp đó lại hét lớn rồi không ngừng giao thủ, đánh ra hàng loạt thần văn đại đạo.
Dù cho đang bị chấn ngược lùi về sau, bọn họ vẫn không ngừng công kích về phía đối phương!
Keng!
Trong tay sinh linh lông đỏ xuất hiện một cây thần sóc, nó còn mạnh mẽ hơn cả mâu, phàm là những người sử dụng binh khí như vậy đều có sức lực hơn người!
Cũng ngay lúc đó, trong tay Độc Cô Vân cũng xuất hiện một cây thiên mâu, đồng dạng cũng là binh khí hạng nặng, kẻ dám sử dụng đều là hạng người thần dũng kinh thế.
Hai cây binh khí hóa lớn, những lưỡi đao gió lao ra tới mấy trăm trượng, t���a như hai ngọn núi nhỏ vàng óng va chạm vào nhau, tia lửa văng tung tóe.
Đồng thời, hai loại thần âm đại đạo vang vọng, hình thành nên những gợn sóng đáng sợ nghiền nát hư không, ngay cả những người đang xem chiến cũng bị xung kích lây.
Đám người Trích Tiên, Vương Hi, Lục Đà thì không nói, dù sao họ cũng đã tu ra ba luồng tiên khí nên có thể hộ thể, nhưng những người còn lại thì hoàn toàn khác, một vài người chỉ tu ra một luồng tiên khí đã miệng mũi rỉ máu, thân thể lắc lư thối lui.
Có thể thấy được, cú va chạm giữa hai thanh binh khí đáng sợ đến mức nào, bởi vì đây là Đạo khí, là vật phẩm thành Đạo của bọn họ, có thể phát triển cùng với sự trưởng thành của từng người. Lúc này, nơi binh khí va chạm tuôn trào những gợn sóng, chính là những thần thông không ngừng chồng chéo được phóng thích ra ngoài của đôi bên, dù cho đã giữ khoảng cách đủ xa thì uy năng lan tới vẫn còn rất lớn.
Độc Cô Vân hạ xuống mặt đất, tay cầm thiên mâu, dung mạo điển trai, mái tóc xõa tới eo, toàn thân tỏa kim quang lấp lánh, tựa như một vầng thái dương bốc cháy vừa giáng thế.
Binh khí cầm trong tay chỉ về phía trước nơi xa, sắc mặt nghiêm túc ẩn hiện sát ý lạnh lẽo.
Đối diện, sinh linh lông đỏ vô cùng cao lớn, vừa chạm đất đã vung tay cách không giam cầm ba tên tu sĩ phía sau, trong đó có hai người thuộc Thiên Thần thư viện và một người thuộc Tiên viện.
"Phụt!"
Thần sóc được cầm chặt trong tay phải, còn tay trái thì bóp nát Thiên Linh cái của một trong ba người, máu tươi chảy tràn trên cánh tay hắn, tinh khí sinh mệnh dồi dào không ngừng bốc lên.
Sinh linh này quá nhanh nên ba người không thể né kịp, còn những người khác cũng không có thời gian đến ngăn cản.
"A..."
Người kia kêu la thảm thiết, gần như trong nháy mắt thân thể hắn khô quắt, da thịt teo tóp rồi rạn nứt, tựa như vỏ quýt bị sấy khô đầy nhăn nhúm và khô khan.
Việc này khiến người khác hoảng sợ, chỉ trong nháy mắt đã hút sạch tinh khí sinh mệnh của một vị tu sĩ.
"Bị phong ấn trong vô tận năm tháng, rất lâu rồi chưa nếm được thức ăn, cảm giác này thật khoan khoái!" Sinh linh lông đỏ lộ vẻ say mê đầy hưởng thụ.
Trong lúc nó nói chuyện thì hai người dưới chân cũng bắt đầu khô quắt lại, từng luồng tinh khí hóa thành ánh sáng dọc theo bàn chân tiến vào cơ thể nó.
Có thể thấy được, ánh sáng nơi hai chân của nó nếu không được lớp lông che kín thì gần như trở nên trong suốt, hai luồng tinh khí sinh mệnh tràn vào để bổ sung cho cơ thể nó.
"Ngươi dám!" Rất nhiều người giận dữ hét lớn.
"Thời đại đã thay đổi thật rồi, bộ tộc bé nhỏ khi xưa từng cung phụng chúng ta là Thần linh, mà giờ lại dám vung lên Đồ đao ư?" Sinh linh lông đỏ nói, nó cầm thần sóc trong tay rồi đưa ngang eo đầy thong thả, vừa mới hút khô ba tên tu sĩ tựa hồ khiến nó vô cùng thỏa mãn, tinh khí thần càng thêm dồi dào hơn.
"Răng rắc!"
Khi nó kéo căng thân thể, nơi lớp lông vang lên những tiếng lanh lảnh, đồng thời theo bước chân tiến về phía trước của nó, từng mảng vật chất xán lạn từ bên trong lớp lông rơi xuống mặt đất.
"Đó là gì?" Rất nhiều người kinh ngạc, cảm nhận được một luồng khí tức thần thánh, đó tựa như một loại dịch thể khô cứng bám sát lên trên người sinh linh này.
"Đây chính là nguyên nhân cơ bản giúp hắn sống sót tới tận bây giờ!" Vương Hi mở lời.
Nếu không, dựa vào cảnh giới của nó thì còn lâu mới có thể trường sinh bất tử, không thể nào sống sót được, vả lại còn duy trì trạng thái thanh niên như vậy.
"Đó là chất lỏng do Bất Hủ giả tế luyện, nó có thể phong ấn khiến vạn vật bất hủ, có thể tồn tại qua vô tận năm tháng." Mạc Đạo lên tiếng với vẻ kinh ngạc.
Thạch Hạo xoay người nhìn về phía hắn, tuy rằng không lên tiếng nhưng ý là muốn hỏi rõ ý nghĩa.
"Ta suy đoán, đây là hậu duệ của một Hoàng tộc vô cùng cổ xưa nào đó, và bộ tộc này đã bị phong ấn ở nơi đây." Mạc Đạo mở miệng.
"Còn biết gì nữa không?" Thạch Hạo hỏi tiếp.
"Nơi đây hẳn sẽ có một hạt đạo chủng nên Hoàng tộc đã điều hắn tới, mà hạt giống kia được mệnh danh là thiên chủng, từng khiến một đại nhân vật vô thượng nào đó phải luyến tiếc." Mạc Đạo khẽ nói.
"Đại nhân vật luyến tiếc?" Thạch Hạo kinh ngạc xen lẫn không hiểu.
"Uhm, là một vị bá chủ nào đó, từng tu thành bất hủ, vào thời còn trẻ người này từng bỏ qua một hạt thiên chủng, nếu như có thể dùng nó để thành đạo thì thành tựu sẽ càng khủng khiếp hơn, không cách nào tưởng tượng nổi." Mạc Đạo nói.
Thạch Hạo giật mình, nghĩ tới rất nhiều chuyện. Truyền thuyết nói "không có lửa sao có khói", Ngũ Ma Phong Thiên chủng, nơi đây tương tự lại có một đạo chủng kỳ dị ngay cả sinh linh của dị vực cũng phải lưu luyến, nhớ mãi không quên.
Nếu là người bình thường thì không nói, nhưng đây lại là một vị Bất Hủ giả, có thể trường tồn cùng thế gian, hoàn toàn bất hủ.
"Vị bá chủ kia rất mạnh, không một ai biết hắn sinh ra ở thời đại nào, cũng chưa từng nghe tới việc hắn bại trận, là một trong những tượng thần được thờ cúng trong một ngôi thần miếu của thế giới bờ khác." Mạc Đạo lên tiếng.
Tin tức này quá kinh người, một vị bá chủ vô địch, một sự luyến tiếc của sinh linh chí cao, thiên chủng này rốt cuộc bất phàm tới cỡ nào chứ?
"Nơi này rất nguy hiểm, thứ được niêm phong trong lò luyện đan kia e rằng là một thành viên Hoàng tộc nào đó của dị vực." Thanh Y phán đoán.
Sinh linh lông đỏ trước mắt này tuyệt đối không chỉ có một người, chắc chắn còn có trưởng bối của nó, cùng những nhân vật mạnh mẽ khác nữa, chỉ có điều hiện tại chỉ có mình nó thoát ra được mà thôi.
Khám phá thế giới tiên hiệp kỳ ảo này trọn vẹn nhất, độc quyền chỉ có tại truyen.free.