[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1216: Vườn Thần dược.
Cổ địa chìm trong màn đêm tăm tối, thiếu thốn ánh sáng, nhưng nơi đây lại không hề thiếu những bảo dược quý hiếm, hương thơm lan tỏa ngát trời, thần phẩm vô số, vì thế mà những cuộc tranh đoạt, xung đột kịch liệt không ngừng bùng nổ.
Dẫn Hồn liên đã nằm gọn trong tay, Thạch Hạo vui mừng khôn xiết nhưng vẫn chưa thỏa mãn. Hắn bắt đầu hành động, cùng với những người khác xông thẳng về phía trước.
"Phượng Hoàng thảo!"
Khu vực này cũng đang xảy ra chiến đấu. Huyền Côn của Thư viện Thiên Thần đã bị thương. Một thiếu niên điển trai của Tiên viện hét lớn, khí thế trở nên hung tợn, hắn đẩy lùi địch thủ rồi cướp đoạt Phượng Hoàng thảo.
Thạch Hạo đến chậm một bước, mà người này lại không tranh đoạt Dẫn Hồn thảo nên hắn cũng không truy kích.
"Gào..." Tại một khu vực khác, tiếng rồng gầm vang vọng chín tầng trời. Nơi đó, một con rồng màu tím kèm theo sương mù dày đặc xuất hiện, khí thế vô cùng hùng dũng.
"Nghiệt Long dược!" Có người mừng rỡ khôn xiết hét lớn. Khu vực ấy trở nên náo động, đại chiến điên cuồng bùng phát.
Ngay cả Thạch Hạo cũng kinh ngạc không kém, cây dược kia vô cùng bất phàm, dị tượng kinh người, dẫn tới cuộc chiến đấu kịch liệt, không ít người đang tranh chiến nơi ấy.
Vương Hi đã đến, Lục Đà đã ra tay, cô gái từng bị hủy đi cây đinh ba Phượng Sí Tiên Kim của Tiên viện cũng đã xông tới. Ai nấy đều muốn chiếm cho bằng được cây dược này.
Đó là một cây dược cao chừng một thước, lấp lánh ánh sáng. Nó đang cắm rễ sâu dưới đất và có ý định bỏ chạy, thế nhưng lại bị ép quay trở lại.
Thần dược đều đã thông linh, có thể chui sâu xuống đất. Hơn nữa, đây là Nghiệt Long dược trong truyền thuyết nên thần tính kinh người. Nó muốn chạy trốn nhưng lại bị người ta bố trí trận pháp phong ấn, không tài nào thoát được.
Vì vậy, cuộc chiến đấu nơi này vô cùng mãnh liệt, bóng người bay lượn, chém giết liều mạng.
Cây dược đó mọc ra sáu bảy lá tựa như những chiếc vuốt rồng, thân cây giống như một con nghiệt long cuộn mình, khí tím mịt mờ, thần quang chói lóa.
"Y hệt một con rồng bị giam cầm vậy!" Có người thán phục, cây dược này thuộc hàng cao cấp nhất trong số các thần dược.
Ầm!
Chiến đấu nơi đây vô cùng đáng sợ, hàng loạt đại thần thông gào thét, tiên khí tán loạn, càn khôn bị xé rách. Ai nấy đều là chí cường giả.
Trong đó, đáng chú ý nhất chính là một người đang vận dụng Long Quyền, nó tựa như một con chân long lao vút giữa hư không, dùng cứng đối cứng, thế như chẻ tre, va chạm với những người còn lại.
Rất nhanh, hắn cũng nếm trải vị đắng mà Thạch Hạo từng trải, bị người khác vây công.
Hắn chính là Thập Quan vương, ngửa mặt thét dài. Trên bàn tay phải xuất hiện một cây non lấp lánh bóng mượt, tiếp đó hắn quét mạnh ra ngoài, khí hỗn độn cuồn cuộn, chư địch khiếp sợ.
Người của Thư viện Thiên Thần không nói, thế nhưng người của Tiên viện tỏ vẻ thèm thuồng. Đây là một trong những tiên chủng mạnh nhất trong lịch sử, hoàn mỹ không tì vết, khiến người người ghen tị lẫn kinh ngạc.
Lúc này chợt có người vọt tới, thậm chí ngay cả Nghiệt Long dược cũng không thèm để ý tới mà vây công Thập Quan vương. Hắn muốn cướp đi bảo thụ trong tay Thập Quan vương.
"Có cây non Thế Giới Thụ thì cần gì phải tranh giành hạt giống khác chứ, cứ bế quan dung hợp là được, hoàn toàn hơn hẳn tất cả cơ duyên nơi đây!"
Có người trở nên điên cuồng, đánh mạnh về phía Thập Quan vương, cặp mắt nóng rực!
Ầm!
Chỉ là, bọn họ đã đánh giá thấp uy lực của Thế Giới Thụ. Hắn quét mạnh như thế lập tức khiến những phiến lá rung lắc ầm ầm, kiếm mang hỗn độn gào thét, tất cả mọi người đều biến sắc.
Đại chiến rất thê thảm, sau cùng có một người bị cây non Thế Giới Thụ đánh trúng, bộ ngực lập tức vỡ vụn, ba luồng tiên khí trên thân suýt nữa thì bị đánh nát. Lúc này mọi người mới cảm thấy sợ hãi, mồ hôi chảy ròng ròng khắp người.
Thập Quan vương đắc thủ, chộp lấy Nghiệt Long dược!
Đây là thứ mà hắn nhất định phải chiếm được. Hắn tu bảo thuật Chân Long, nắm giữ Long Quyền bá đạo nhất. Nếu như dùng Nghiệt Long dược để rèn luyện song quyền thì chỗ tốt không cách nào tưởng tượng nổi.
"Ầm!"
Thạch Hạo tiến tới, không ra tay về phía Thập Quan vương mà đấm ra một quyền, suýt chút nữa đã xuyên thủng lưng của cô gái thuộc Tiên viện kia. May mắn là nàng phản ứng tốt nên nhanh chóng tránh né, toàn thân bùng phát bảo quang.
Dù vậy, nàng cũng lảo đảo không ngừng, sau lưng bị ảnh hưởng khiến cho thân thể lao vút lên không trung và không ngừng ho khan ra máu.
"Ai?!" Bên cạnh có người quát lớn. Đó là người thuộc Tiên viện. Khi xoay người lại thấy ngay Thạch Hạo thì lập tức biến sắc, bởi vì trước đây không lâu cũng từng vây công người này.
Xoẹt!
Thạch Hạo hạ xuống đất, thế nhưng không ai tiến lên cả. Những người kia đều lộ vẻ kiêng kỵ, ai cũng từng giao thủ nên biết rõ sự khủng khiếp của hắn.
"Tên khốn này thật phiền phức, đi tìm người tới áp chế hắn."
"Đáng tiếc, nhân vật lợi hại như Tiểu Thiên vương lại không có ở đây!"
Mấy người này tuy rằng lòng không cam, thế nhưng cũng chẳng dám tùy tiện ra tay. Về sau, họ chọn cách rời đi, ngay cả cô gái kia cũng chỉ biết trợn mắt chứ không liều mạng.
Bởi vì, cơ duyên ở khu cổ địa này rất nhiều, bọn họ cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây. Nơi xa lại có bảo quang xuất hiện, lại có thần dược xuất thế!
Dược hương nức mũi, cũng không biết khu vực này có vận may lớn đến cỡ nào. Đã có tới sáu loại thần dược xuất hiện, đủ khiến thiên hạ khiếp sợ.
Cho tới bây giờ, đã có ba loại thần dược bị người khác chiếm được.
Mà ở đây còn có rất nhiều linh dược, thánh dược khác, thật sự đã làm cho nhiều người thèm khát, tâm huyết sục sôi.
Ba cây thần dược đều nằm trong tay của các chí tôn trẻ tuổi. Những người sở hữu một hai luồng tiên khí đều tiếc nuối, bọn họ cũng không dám áp sát mà chỉ ngoan ngoãn đi hái những linh thảo còn lại.
"Ồ, số lượng người dường như đã tăng lên, nhóm thứ hai đã tiến vào rồi sao?" Nhóm người đến đầu tiên của Tiên viện chợt ngẩn ra.
Rõ ràng, có người ra ngoài và báo rằng bên trong không hề có hung hiểm, ngược lại còn có những cơ duyên lớn như thần dược chẳng hạn. Lập tức, các trưởng lão hai viện bắt đầu đưa nhóm đệ tử thứ hai đi vào.
Khu vực này rất bao la, vị trí của những người tiến vào cũng không hề giống nhau.
Người của Tiên viện biến sắc. Ở một khu vực nào đó, bọn họ nhìn thấy một cô gái khoác trên mình bộ áo xanh. Đó là Thanh Y, điềm đạm, hiền dịu, gương mặt tinh xảo đến hoàn mỹ, nghiêng nước nghiêng thành.
"Là nàng, là cô gái đi cùng với Thạch Hạo!"
Lúc Thạch Hạo xung đột với Ngô Thái của Tiên viện thì nàng đứng ngay cạnh Thạch Hạo. Hơn nữa, từng có người trong đám Ngô Thái đùa giỡn nên mới phát sinh trận chiến đó. Bởi vậy, khi nàng vừa xuất hiện thì đã được người khác nhận ra.
"Hừ, là ả đàn bà này sao, vậy mà cũng dám tiến vào đây. Dù thế nào cũng phải cho ả nếm chút khổ sở mới được!" Có người nói.
Trong đó vừa khéo lại có một chí tôn trẻ tuổi đã tu ra ba luồng tiên khí đi ngang qua nơi đây. Khi nghe thấy những lời này, vẻ mặt hắn hơi nhíu lại. Trước đây không lâu, hắn đã chịu thiệt thòi khi vây công Thạch Hạo, bị đoạt mất Dẫn Hồn liên nên trong lòng vô cùng khó chịu. Hiện tại, tâm tình lại bị dấy lên.
"Ngươi... lại đây!" Hắn bá đạo quát lớn, nhưng khi nhìn thấy dung mạo của Thanh Y thì cảm thấy kinh ngạc, tâm liền sinh ra gợn sóng.
Lời đã nói ra thì không thể thay đổi. Hắn muốn bắt lấy Thanh Y, bất kể là để trả thù hay là ép Thạch Hạo bó tay chịu trói khi tham gia tranh đoạt thảo dược sau này, tất cả đều đáng để ra tay.
"Bát Trân kỳ!"
Phương xa có người mừng rỡ hét lớn, rất nhiều người đang hỗn chiến ở nơi đó.
Trong lòng Thạch Hạo chợt run lên, lại có cả thứ này? Hắn nhanh chóng phóng tới, nhất định phải tranh cướp.
Xoẹt!
Một sinh linh giống kỳ lân nhanh chóng chui vào lòng đất, thế nhưng rất nhanh đã bị người khác ép phải trồi lên.
Bát Trân kỳ là thực vật hình dáng kỳ lân, thường ngày sẽ ẩn mình dưới tầng đất sâu, bên trong những hầm mỏ lớn. Chúng rút lấy tinh hoa đại địa, cực kỳ ít khi xuất hiện trên thế gian.
Nó chính là tám loại thức ăn quý giá thời Thái cổ, bởi vì chính là món ngon đệ nhất thiên hạ. Mùi vị của nó ngay cả các Thần cũng phải thèm khát, độ ngon không cách nào diễn tả thành lời, là thứ vô cùng hiếm hoi.
Ngoài ra, nó còn có một tác dụng rất quan trọng: nếu như có thể nấu chung với những dược thảo khác thì dược hiệu sẽ được tăng lên không chỉ vài lần.
Có thể tưởng tượng được, nếu như một cây thần dược hoặc là Trường Sinh dược được nấu chung với Bát Trân kỳ, vậy hiệu quả sẽ ra sao?
Vì vậy, không một ai dùng thứ này để thỏa mãn niềm ham muốn ẩm thực. Nếu như có thể đạt được thì sẽ cất giữ cẩn thận, vào đúng lúc mới mang ra sử dụng.
Chỉ là thứ này quá ít ỏi, thậm chí còn ít hơn cả thần dược, rất khó để gặp phải. Không ngờ rằng nơi đây lại có một cây, vì thế mới tạo nên sự chém giết tranh đoạt giữa mọi người.
Thạch Hạo từng chiếm đư���c một cây ở di địa Tiên cổ tại Ba Ngàn Châu, thế nhưng thân cây đã bị hắn nấu chung với thần dược ăn mất. Hiện giờ chỉ còn lại bộ rễ chờ nó tái sinh. Lúc này, khi thấy gốc cây này thì làm sao không vui mừng cho được, lập tức lao thẳng về trước.
Bởi vì, hắn từng đọc qua một bộ cốt thư, nếu như hai cây Bát Trân kỳ gặp nhau thì sẽ phát sinh một loại biến hóa kinh người nào đó.
Ầm!
Ở đây, hắn gặp được Lục Đà, lập tức vung quyền nện mạnh tới. Hiện giờ không phải là lúc nói chuyện giao tình, chỉ có thể chiến đấu, cường giả đoạt lấy tạo hóa.
"Ồ, Bát Trân kỳ lại chạy trốn rồi, giam cầm mặt đất lại, không cho nó độn thổ chạy mất!" Mọi người triển khai bí pháp phong tỏa mặt đất.
Liên tiếp va chạm, Thạch Hạo chấn động khiến gan bàn tay của Lục Đà rách nát, máu tươi xối xả. Hắn không tài nào dùng thân thể để chống đỡ được với Thạch Hạo.
"Hả?" Đột nhiên, Thạch Hạo nhìn thấy hào quang vầng Thanh Nguyệt ngập tràn nơi xa, khí tức quen thuộc đang khuếch tán, ý vị Tiên đạo vô cùng rõ ràng. Đó là Thanh Y.
Thạch Hạo chắc chắn rằng nàng thuộc nhóm thứ hai tiến vào đây, hơn nữa đang giao thủ với người khác và bị ép đến mức phải vận dụng vầng Thanh Nguyệt đầy thần bí kia.
Một khu vực khác, Mạnh Đô vô cùng khiếp sợ. Hắn không hề ngờ tới cô gái này lại có thể gọi ra một vầng Thanh Nguyệt như vậy, mưa ánh sáng Tiên đạo rơi xuống bảo vệ bản thân.
Vốn dĩ, hắn rất bá đạo, muốn nhanh chóng bắt lấy mỹ nhân Thanh Y quốc sắc thiên hương này, nhưng lại bị vầng Thanh Nguyệt này ngăn cản. Hơn nữa, còn bị lửa thần đốt trụi, buộc hắn phải rút lui.
"Các ngươi xem kia, đó có phải rất giống với Thanh Nguyệt Diễm được ghi chép trong sách cổ không, tại sao lại đi cùng bên cạnh ả chứ?!"
"Chính xác, chính là Thanh Nguyệt Diễm!"
"Các ngươi từng nghe qua lời đồn kia, Thanh Nguyệt Tiên tử thuộc kỷ nguyên Tiên cổ sớm muộn gì cũng sẽ tái hiện trên đời này, lẽ nào lại có quan hệ với ả!"
Trong lòng Mạnh Đô chợt nhảy dựng, đồng thời rất vui mừng. Cô gái này lại có quan hệ với Thanh Nguyệt Chân Tiên? Nếu như bắt được và đi bên cạnh thì có thể sẽ có tạo hóa kinh thế.
Hắn nắm chặt nắm đấm, dùng ba luồng tiên khí để áp chế, hơn nữa vận dụng bí bảo hòng nhanh chóng bắt lấy Thanh Y. Nhưng mà, không tài nào có hiệu quả được, vầng Thanh Nguyệt của Thanh Y tựa như bắt đầu phản kích.
"Buộc ta phải vận dụng tới sát chiêu ư!" Mạnh Đô lạnh lùng nói.
"Gào..." Đột nhiên, một tiếng hét dài truyền tới, Thạch Hạo lao vút tới gần.
"Ầm!"
Hắn rất thẳng thắn, vung tay chính là một Côn Bằng Quyền. Thiên địa chấn động, khiến cho Mạnh Đô phải thối lui không ngừng.
Chính xác, cuộc chiến đấu đầy kịch liệt không thể nào tránh khỏi!
"Phụt!"
Mạnh Đô không tài nào địch lại được. Trước kia, hắn từng giao thủ một lần với Thạch Hạo, tuy rằng lúc đó vây công thế nhưng vẫn không thể làm gì được thiếu niên này. Hiện giờ lại đối chiến trực diện nên bị chấn động đến phun đầy máu tươi.
"Ầm!"
Thạch Hạo vận dụng nhiều loại bảo thuật quyết chiến với Mạnh Đô. Kết quả, một quyền xuyên thủng bộ ngực hắn, sấm sét vạn tia, những dòng máu tươi vừa lao ra liền bị đốt thành cháy đen.
"A..." Mạnh Đô hét lớn. Hắn cảm thấy thân thể mình đang bắt đầu tan rã, nguyên thần bất ổn, rất có thể sẽ bỏ mạng ở nơi này nên xoay người bỏ chạy thật nhanh.
Thạch Hạo truy kích. Cuộc chiến đã kinh động tới tất cả mọi người ở khu vực này, lẽ nào lại có chí tôn trẻ tuổi bỏ mạng sao?
Xoẹt!
Cuối cùng, Mạnh Đô nhanh chóng chạy ra khỏi khu cổ địa này rồi lao thẳng ra khỏi vách đá, xuất hiện trước mặt các trưởng lão hai viện. Hắn thiếu chút nữa thì đã bỏ mạng bên trong.
Đây là chí tôn trẻ tuổi đầu tiên lui khỏi, cho nên đã dẫn tới chấn động vô cùng mạnh.
Lão quái vật của Tiên viện sau khi hiểu rõ chuyện thì sắc mặt vô cùng khó coi. Nếu cứ đà này, Hoang trở nên điên cuồng thì liệu có chém giết, ép tất cả mọi người phải rời khỏi nơi này ư?
Mọi quyền lợi dịch thuật chương này đều thuộc về truyen.free.