[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1198: Nơi cần đến - Giới phần
Hai đại cao thủ giao chiến nơi đây khiến cát bụi mịt mù, núi non rung chuyển, vô số tảng đá khổng lồ bay loạn xạ.
Cần biết, vị trí Thiên Thư Viện từng là một chiến trường cổ xưa, nơi vô thượng cao thủ đại chiến, tiên kiếm ngang dọc, chém rơi tinh tú khắp trời, biến mặt đất thành những biển sao trùng điệp.
Tại nơi đây, những dãy núi cổ xưa cao lớn đến rợn người, những tảng đá khổng lồ hiện diện khắp nơi!
Chỉ là, về sau có người dốc sức luyện hóa những tinh tú này, khiến các dãy núi dần thu nhỏ, mặt đất cũng trở nên tương tự bình thường.
Thế nhưng, nhiều ngọn núi đá, cổ địa vẫn giữ nguyên đặc tính riêng, vô cùng cứng rắn, trọng lượng một số núi đá nặng đến đáng sợ, bởi lẽ chúng vốn là những tinh cầu biến thành, dù đã được luyện hóa thành hình dạng bình thường nhưng vẫn nặng hơn rất nhiều ngọn núi khác.
Vậy mà giờ đây, cát bụi mịt mù, đất rung núi chuyển, quả thực kinh người, bởi vì xét theo một ý nghĩa nào đó, đó chính là từng tinh cầu đang dày đặc bay lượn giữa không trung.
Người bình thường giao chiến tuyệt không thể đạt đến cảnh giới này, thật quá đỗi kinh thiên động địa!
Khu vực này lại càng thêm nổi bật, các tảng đá đều lấp lánh ánh kim loại, chỉ thoáng nhìn đã nhận ra chúng là những tinh cầu khổng lồ bị chém đứt rồi rơi xuống mà thành!
Năm xưa, Kiếm tiên nổi giận, kiếm chém trời cao, tinh tú rơi rụng lả tả tựa bánh trôi nước, chấn động khắp đất trời, khiến cả vũ trụ cũng phải run chuyển theo.
Ầm!
Khí huyết vàng óng toàn thân Độc Cô Vân bùng lên cuồn cuộn, kim quang chói lọi vô cùng rực rỡ, hắn tựa như một vị Chiến Tiên cổ xưa từ kỷ nguyên Tiên Cổ giáng thế, uy mãnh vô cùng.
Mơ hồ có thể thấy, từng tảng đá lơ lửng quanh hắn đang hóa thành những tinh tú lấp lánh, rồi hắn điều khiển toàn bộ trấn áp về phía Thạch Hạo.
Mọi người sững sờ, loại khí phách cùng cảnh tượng kỳ dị này thật khó tin, hai tay dịch chuyển nhật nguyệt tinh thần, đây là tình cảnh kinh người đến mức nào chứ!
Rầm!
Thế nhưng, Hoang chẳng thèm lùi lại dù nửa bước, khí thế như biển sâu vực thẳm, hắn muốn đỡ trực diện đòn đánh với thần uy cái thế này, đối kháng cùng Độc Cô Vân.
Hắn nắm chặt quyền ấn, loại khí phách vô địch không ngừng lan tỏa!
Răng rắc!
Hoang vung mạnh quyền ấn cùng phù văn dày đặc, tựa như có hàng tỉ tia chớp đan xen, bao phủ cả trời cao, khắp bốn phương, khủng khiếp vô cùng. Quanh hắn, những tinh cầu đang lao tới chợt nổ tung, thiên thạch nứt thành bốn mảnh!
Trong tiếng kim loại lanh lảnh, một tảng đá màu vàng đen khổng lồ bị một quyền của hắn đánh nổ, một trong những mảnh vụn vỡ ra lớn bằng cả một gian phòng, va đập mạnh xuống mặt đất phía dưới.
Sứ giả đến từ Thánh Viện vẫn còn đang bất tỉnh nhân sự phía dưới liền bị mảnh vỡ này nện thẳng vào thân thể, tuy vẫn hôn mê nhưng không tự chủ co giật toàn thân.
Bởi vì, trông tựa một tảng đá màu vàng đen, thế nhưng nó lại như một tinh cầu lớn từ vực ngoại bay xuống, cú va chạm khiến cơ thể hắn càng thêm thê thảm, máu thịt be bét, gân đứt cốt gãy.
"A..."
Cuối cùng, hắn chợt tỉnh dậy trong cơn đau đớn khôn tả, khi nhìn thấy tình cảnh này thì mí mắt như rách toác, tim gan đều run rẩy, quả thật không cách nào chịu đựng nổi nữa.
Hắn chưa từng nếm trải thiệt thòi nào lớn đến vậy, hôm nay lại nhận lấy sự nhục nhã, gặp kiếp nạn lớn như thế đã khiến cơn tức giận của hắn không cách nào dập tắt.
"Còn không mau mang ta về!" Hắn tức giận quát về phía Nguyên Hoành.
Nguyên Hoành kìm nén cơn giận rồi nhanh chóng tiến tới, thân phận của hắn cũng chẳng phải tầm thường, nhưng còn phải so với ai mới được, đối mặt với đệ tử Thánh Viện thì hắn chỉ có thể nén giận, khi bị quát mắng cũng không dám phát tác.
Bởi lẽ, lần này hắn muốn mượn nhờ uy thế của Thánh Viện nên mới đi theo sau tên sứ giả này.
Ầm ầm!
Cách đó không xa, một tảng đá màu vàng nhạt đập tới, nó bị Độc Cô Vân đánh bay và nhắm thẳng đến nơi này.
Nguyên Hoành vung ống tay áo đánh nát tảng đá, kỳ thực hắn rất muốn ra tay đánh chết hai tên trẻ tuổi không hề coi trọng hắn và Thánh sứ này, thế nhưng lại không dám, bởi vì nơi đây là Thiên Thư Viện, có trưởng lão đang chú ý.
Nguyên Hoành có thực lực cấp Giáo chủ, nhưng ở đây lại bị bó tay bó chân, vô cùng uất ức.
Ầm!
Một bên khác, Thạch Hạo cùng Độc Cô Vân đại chiến đến gay cấn tột độ khiến cả đám người hoảng sợ, không ngờ hai người này lại kinh khủng đến thế, vượt xa tưởng tượng của mọi người.
"Đây chính là sức mạnh mà dòng máu màu vàng vô địch mang lại ư, thật quá mạnh mẽ!" Có người than thở.
Nơi đó, huyết khí vàng óng lưu chuyển, khí tức khủng khiếp đè ép khiến mọi người nghẹt thở, nghiền nát các tảng đá xung quanh, ai nấy cũng đều sợ đến vỡ mật.
Mà thiếu niên còn lại cũng không chút ảnh hưởng nào, vô cùng thoải mái, hắn chiến đấu vô cùng ác liệt với người nắm giữ dòng máu vàng, không ngừng tiến công, từng bước đẩy mạnh.
"Hoang lợi hại thật, đối mặt người thừa kế huyết thống vô địch mà vẫn ung dung đến vậy!"
Đúng lúc này, Độc Cô Vân lui lại và không ra tay nữa, sau khi tạo một khoảng cách với Thạch Hạo, nói: "Ngươi rất mạnh, cũng rất đặc biệt."
"Chịu thua rồi sao?" Da mặt Thạch Hạo tương đối dày, dù chưa hề trấn áp được đối thủ thế nhưng vẫn lên tiếng cho rằng mình thắng.
Độc Cô Vân cũng không tức giận, nói: "Ngươi có tư cách giao chiến một trận cùng thành viên Hoàng tộc của dị vực."
"Đâu chỉ một trận chiến, ta sẽ trấn áp toàn bộ!" Thạch Hạo cười ha ha.
Đúng lúc này, trong kiến trúc bằng đồng trên ng���n thần sơn lục tục có trưởng lão xuất hiện, bọn họ cũng không muốn hai người tiếp tục giao chiến nữa.
"Nguyên Hoành, ngươi đã bị trục xuất, vì sao còn dám tiến vào Thư Viện chứ?" Ngũ trưởng lão quát hỏi.
Sắc mặt Nguyên Hoành lúc này trở nên trắng bệch, trong lòng vô cùng sợ hãi, không một ai có thể hiểu được sự lợi hại của người này hơn hắn.
"Trưởng lão bớt giận, ông ta đi vào đây cũng là để dẫn đường giúp ta, ta là sứ giả của Thánh Viện." Người trẻ tuổi kia nói, lúc này hắn rất thê thảm, nửa người đều bị thiên thạch đập nát bấy.
"Ngươi lên núi nói chuyện đi." Ngũ trưởng lão điểm một chỉ, một dải lụa bay tới cuốn hắn đi.
Tiếp đó, Ngũ trưởng lão lần nữa vung ống tay áo, ầm, âm thanh tựa như trời sập vang rền, lập tức toàn thân Nguyên Hoành trở nên mềm nhũn, gân đứt xương gãy, thất khiếu trào máu, bay vút ra ngoài.
Mọi người hít vào một hơi khí lạnh, Nguyên Hoành dù gì cũng là một vị đại cao thủ, ấy vậy khi ở trước mặt trưởng lão lại không đỡ nổi một đòn.
"Ném hắn ra khỏi Thư Viện, còn dám đi vào, nhất định giết không tha!" Ngũ trưởng lão nói.
Thạch Hạo tiến lên, nhấc bổng Nguyên Hoành rời đi với nụ cười tươi rói.
Khuôn mặt Nguyên Hoành lúc này trở nên tái nhợt, lại là tên nhóc con này thế nhưng cũng không thể làm gì, bởi vì hắn suýt nữa đã bị Ngũ trưởng lão phế bỏ, không còn sức lực để phản kháng.
"A..."
Sau đó không lâu, ngoài cổng Thiên Thư Viện truyền đến tiếng kêu la thảm thiết, tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, rất nhiều người chạy ra xem rõ tình hình.
Từ xa đã thấy hành động của Thạch Hạo, hắn không ngừng đánh nát hết thảy xương khớp, các đồ quý giá như pháp khí, đan dược... đều cướp sạch, thiếu chút nữa thì đã lột sạch sẽ đồ đạc trên người Nguyên Hoành đang trọng thương này.
Nguyên Hoành chỉ còn lại một hơi tàn nên nằm đến ngày thứ ba mới đủ sức để rời đi.
Nếu không phải trưởng lão bên trong Thư Viện có mệnh lệnh thì Thạch Hạo đã vung đao giết chết kẻ này rồi, dứt điểm một lần.
Thánh sứ để lại một phong thư rồi ảo não rời đi, hắn vô cùng mất mặt.
M��y ngày sau, Độc Cô Vân lên đường, được hai vị trưởng lão tự mình hộ tống đi tới Cổ Khoáng Thái Sơ, lúc này đã gây ra từng cơn sóng lớn, mọi người đều đang suy đoán về hành động lần này của hắn.
Hơn nửa tháng sau, tin tức truyền về, Cổ Khoáng Thái Sơ xảy ra chuyện dị thường.
"Trời ạ, đời sau Thủ Hộ giả đã tiến vào mỏ quặng cổ kia, ở lì trong đó mấy ngày rồi sau đó bị dòng máu đen đẩy ra ngoài!"
Chuyện này đã gây ra chấn động mạnh, tất cả mọi người trong Thiên Thư Viện đều giật mình.
Sau khi Độc Cô Vân tiến vào Cổ Khoáng Thái Sơ được mấy ngày, bên trong mỏ quặng xuất hiện một dòng máu màu đen tựa như một suối ngầm dưới lòng đất, nó xông thẳng lên trên thông qua lối vào của mỏ quặng, khiến mọi người càng thêm khiếp sợ.
Độc Cô Vân không hề hấn gì, hắn thông qua dòng máu đen này dập dềnh trôi ra ngoài, thế nhưng sắc mặt trở nên tái xanh và chẳng hề nói lời nào, không ai biết hắn đã nhìn thấy gì và đang suy nghĩ gì.
Sau khi hắn ra ngoài thì mỏ quặng cổ lại khôi phục bình thường, dòng máu màu đen đã rút đi, thế nhưng mùi tanh hôi phải mấy ngày sau mới hoàn toàn tan biến.
Bên trong mỏ quặng cổ rốt cuộc có bí mật gì, vì sao lại xuất hiện dòng máu màu đen, và Độc Cô Vân có biết bí mật to lớn nào đó trong đó hay không? Tất cả mọi người đều đang suy đoán, đồng thời liên tưởng lại những lời nói của Tam Đầu Vương.
Bởi lẽ, Tam Đầu Vương từng nhắc tới Cổ Khoáng Thái Sơ, trên một k�� nguyên trước đây bọn chúng từng tìm kiếm khắp nơi và đã đào được máu đen trong mỏ quặng cổ này, hiện tại đã chứng thực được lời nói ấy.
"Ù ù..."
Tiếng kèn lệnh bằng sừng Tê giác lửa vang lên, trầm nặng như từ một thế giới khác truyền đến, mang theo phong cách tang thương cổ xưa. Một chiếc chiến hạm màu bạc dài mấy vạn trượng nhằm thẳng chân trời, bay về phía một tế đàn lơ lửng phía trên Thiên Thư Viện.
"Chỗ cần đến - Giới Phần!" Nhị trưởng lão tự mình dẫn đội, mang theo một đám kỳ tài đi tìm tiên chủng, giúp mọi người thành tựu đại đạo cho riêng mình.
Đám người Thạch Hạo, Vương Hi, Lục Đà, Thập Quan Vương, Yêu Nguyệt... chẳng hề thiếu sót một ai, vả lại còn có thêm cả sự gia nhập của Độc Cô Vân, hắn muốn cùng tiến vào Giới Phần.
"Này, ngươi đã thấy gì khi tiến vào Cổ Khoáng Thái Sơ, tại sao lại có dòng máu màu đen ồ ạt tuôn ra vậy?" Trên chiến hạm, Thạch Hạo hỏi Độc Cô Vân, cũng chỉ có hắn mới tùy ý nói chuyện với cái tên đã từng giao chiến với mình như thế này.
Độc Cô Vân có dung mạo đẹp trai, sợi tóc bóng loáng mềm mại, hắn vẫn ngậm miệng và chẳng hề hé răng chút nào.
Tế đàn phát sáng, chiến hạm màu bạc từ trong hư không trở nên mờ ảo rồi biến mất ngay tại chỗ, đoàn người đang đi tới cái gọi là 'Thế giới Mộ Phần'.
"Nè, sao bí mật thế hả, đã nhìn thấy gì thế, tiết lộ chút xíu đi." Trong chiến hạm, Thạch Hạo tò mò gợi hỏi.
Những người khác tuy không nói lời nào, nhưng đều dựng thẳng tai lắng nghe, âm thầm quan tâm hai người này.
Độc Cô Vân rốt cuộc cũng mở miệng, nói: "Nếu như ngươi rảnh rỗi không có gì làm thì nên nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị ứng phó nguy hiểm trong Giới Phần thì hơn, nói không chừng ở nơi đó ngươi sẽ được toại nguyện, có thể giao chiến một trận với một vài thành viên của Hoàng tộc cổ xưa đó."
"Cái gì, sinh linh dị vực có thể xuất hiện ở đó ư?" Thạch Hạo khá là kinh ngạc.
"Chỉ cần ngươi dám tiến vào sâu, không chừng sẽ đụng phải thành viên Hoàng tộc đã bị nhốt suốt một kỷ nguyên!" Độc Cô Vân đáp.
Giờ phút này, đừng nói là học sinh của Thiên Thư Viện, ngay cả các trưởng lão cũng đều thất kinh.
"Ngươi chắc chứ?" Thạch Hạo hỏi.
"Năm đó, tổ tiên của ta tự mình tiến cử những người kia vào Giới Phần, đương nhiên ta có thể chắc chắn, hơn nữa ta tin tưởng, đám đại quân kia vẫn còn sống, thậm chí còn lưu lại đời sau." Độc Cô Vân nói.
Hắn vô cùng bứt rứt, trong lòng đầy ắp sự tức giận, tổ tiên của hắn đã trả giá quá nhiều, được gọi là Thủ Hộ giả, ấy vậy lại bị người của thế giới này ám hại.
"Cái gì, còn có chuyện như thế, cần phải bàn bạc kỹ càng, nhất định phải cẩn thận một chút!" Ngay cả các trưởng lão cũng đều rất giật mình, bọn họ đã tới đây không chỉ một lần nhưng chưa từng thấy qua điều gì cả.
Mọi người biết, lần tới đây có lẽ sẽ nhìn thấy một vài thứ kỳ dị.
Giới Phần, nơi đó là phần mộ của thế giới, có những vũ trụ cổ xưa tan nát và hỗn độn không thể tả, cũng không một ai biết nó ẩn chứa bao nhiêu bí mật.
Năm đó, có người từng tìm được Thế Giới Thụ ở nơi đây, và cũng đã thành công mang ra ngoài.
Cũng có người ở nơi đó phát hiện hạt giống Vũ Trụ và cấy vào trong cơ thể mình, thành tựu đại đạo viên mãn vô thượng.
Tất cả công sức chuyển ngữ này được thực hiện riêng cho cộng đồng độc giả tại truyen.free.