Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1196: Càn quét.

Theo các ngươi thì rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Đã lâu như vậy mà trên núi vẫn không có chút tin tức nào. Chẳng lẽ người đó thật sự là hậu duệ của Thủ Hộ Giả?

Dưới chân thần sơn, rất nhiều đệ tử đang chờ đợi kết quả. Với thân phận của bọn họ, không đủ tư cách tham gia cuộc nghị sự trong đại điện của các vị trưởng lão.

Theo ta thấy, hơn phân nửa đây là âm mưu của dị vực. Nếu không, đời nào chúng lại thả một người như vậy trở về chứ!

Đây là chuyện mà ai nấy đều có thể thấy rõ. Tu sĩ dị vực sẽ không thể nào thành toàn cho Cửu Thiên Thập Địa như vậy được. Làm như thế nhất định có mục đích gì đó, mọi người đều đang suy đoán.

Trên đỉnh thần sơn, bên trong kiến trúc bằng đồng, bầu không khí nơi đây nặng nề và ngột ngạt. Các trưởng lão đã nhiều lần khuyên can nhưng không có kết quả, Độc Cô Vân nhất quyết phải báo thù cho tổ tiên mình.

"Đã nhiều năm trôi qua, đừng nói những người năm xưa kia, ngay cả gia tộc, con cháu đời sau của bọn họ phần lớn đều đã tiêu tán cả rồi. Mặc kệ hắn thôi." Nhị trưởng lão cất lời.

Bởi lẽ, thông qua cuộc đối thoại vừa rồi, ông ta cũng biết được vài đặc thù của những tộc mà Độc Cô Vân nhắc tới, chắc hẳn không thuộc Trường Sinh gia tộc ở thời đại này.

Nếu không có đối tượng báo thù, các trưởng lão cũng không còn lo lắng gì nữa.

"Chỉ là, vì sao dòng máu của hắn lại biến thành màu đen?" Bọn họ nghi hoặc trong lòng, mấy vị trưởng lão đã thí nghiệm vài lần ở hậu điện, quả nhiên phát hiện giống như những gì Tam Đầu Vương từng nói.

Bọn họ cau mày, không thể giải thích được vấn đề này. Còn Độc Cô Vân thì không nói, cũng chẳng đáp lại bất cứ lời nói thừa thãi nào.

Họ xuống núi rồi, họ ra rồi! Dưới chân núi, những người này đều là cao thủ, trong số đó không thiếu người nắm giữ Thiên Nhãn Thông.

Bọn họ nhìn thấy, người mặc chiến y làm từ tiên kim Hắc Ám đang bước ra từ trong kiến trúc bằng đồng cũ kỹ kia. Hắn không đội mũ giáp, một mái tóc đen buông xõa phản chiếu ánh bình minh, cả người trông như được tắm trong một tầng ánh sáng thần thánh.

"Ồ, một giai nhân tuyệt thế!" Có người kinh ngạc kêu lên.

Bởi vì, Độc Cô Vân thực sự rất xinh đẹp. Vẻ đẹp của hắn là vẻ đẹp xuất trần, phong thái siêu nhiên, vượt xa rất nhiều cô gái được gọi là mỹ nhân thường ngày.

Điều này gợi lên sự xôn xao, thu hút ánh mắt của mọi người. Đồng thời, ai nấy đều nghi ngờ không thôi, tại sao hắn lại xuống núi một cách dễ dàng như vậy, không có bất kỳ ai hạn chế hành động của hắn cả.

"Không đúng, đó là thanh niên chứ không phải thiếu nữ!" Có người nhìn ra manh mối nên thất thanh la lên.

"Ừ, đúng là thanh niên, rất tuấn tú!" Một vài thiếu nữ kinh ngạc, người này khiến các nàng cảm thấy mặc cảm thua kém, cũng đầy ước ao và ghen tị.

Có vài người than thở: "Chính xác, nhất định là hậu duệ của Thủ Hộ Giả rồi. Nếu không, sao lại để hắn tự do như vậy được chứ? Người nắm giữ dòng máu vàng thì tương lai nhất định sẽ vô địch!"

Điều này khiến mọi người bàn tán sôi nổi. Ánh mắt của rất nhiều người tỏa sáng, tập trung vào Độc Cô Vân, nỗi lòng khó có thể bình tĩnh được.

Đương nhiên, cũng không thiếu người tỉnh táo hiểu rõ. Các trưởng lão trong học viện chắc chắn sẽ không để mặc hắn hành động tự do được, nhất định sẽ âm thầm để ý. Nếu không, lỡ xảy ra vấn đề lớn thì ai cũng không gánh nổi.

"Trời mới biết hắn có phải hậu duệ của Thủ Hộ Giả hay không. N��i không chừng, chính là sinh linh dị vực đang mạo danh cũng nên!" Cũng có người thấp giọng nói, giọng điệu mang vẻ điêu ngoa.

"Có ai dám luận bàn với hắn một trận không? Để xem thử sự mạnh mẽ của cái gọi là dòng máu vàng vô địch kia!"

"Không sai, quả là một ý kiến hay. Ít nhất cũng có thể thông qua việc này để tìm hiểu xem thử sinh linh của bờ bên kia như thế nào, và đáng sợ tới đâu."

Dưới chân núi, một đám người trao đổi với ánh mắt sáng quắc. Có một số người không phục, rất muốn ra tay.

Thế nhưng, tình hình tiến triển nằm ngoài dự tính của bọn họ. Sau khi Độc Cô Vân xuống núi, hắn lạnh nhạt liếc nhìn bọn họ, chủ động phát ra lời khiêu chiến.

Chỉ một đám ô hợp mà cũng muốn quyết chiến cùng sinh linh thế giới khác, mơ mộng hão huyền.

Tiếng nói của hắn không lớn, thế nhưng lại rất rõ ràng. Nó truyền khắp dưới chân núi, rất nhiều người đều nghe thấy.

Vẻ mặt của đám đông đều biến đổi, mọi ánh mắt đều trở nên chẳng lành.

Cũng có một vài người rất thẳng thắn, dùng hành động để bày tỏ thái đ��. Bọn họ bước ra chặn đường đi của hắn, rõ ràng là muốn xuất thủ ngay tại đây.

Trên thần sơn, tòa kiến trúc bằng đồng kia rất yên tĩnh. Không có trưởng lão nào bước ra, cũng chẳng có người nào ngăn lại, hiển nhiên là mặc kệ cho tình hình phát triển.

"Các ngươi không thích nghe và cũng không phục, đúng không? Nhưng đây chính là sự thật, chỉ một đám thực lực thấp kém! Con cháu Hoàng tộc cổ xưa của dị vực, chỉ cần một người tới là có thể bình định toàn bộ các ngươi!" Độc Cô Vân càng lúc càng chẳng nể nang gì, giọng nói mang theo sự khinh bỉ.

"Đừng khoác lác nữa, hãy để chúng ta xem thử bản lĩnh của ngươi tới mức nào!" Có người không nhịn được nên xông về phía trước.

"Quá yếu, cả đám các ngươi cùng lên đi!" Độc Cô Vân nói.

Trong lúc hắn cất lời thì chợt vung tay. Động tác không hề nhanh, chỉ chậm rãi từ từ đẩy về phía trước, ấy vậy lại phát ra tiếng vang trầm nặng giống như tiếng sấm.

Tại nơi đó, tinh lực màu vàng cuồn cuộn. Khí thế toàn thân hắn tựa như một ngọn núi lớn nguy nga, mênh mông không thể nào lay động, và bàn tay của hắn lại càng như một vùng trời đang có khuynh hướng ép sụp xuống dưới.

Ầm!

Kẻ vừa xông lên kia chợt phun ra đầy máu. Hắn đã vận dụng toàn bộ sức lực, thế mà vừa mới đối mặt liền bị đánh bay ngược ra ngoài.

Cẩn thận!

Phía sau có mấy người hô lên, đồng thời ra tay giúp đỡ, giúp hóa giải nguồn sức mạnh kia để tránh hắn bị thương nặng.

Thế nhưng, một chưởng này của Độc Cô Vân lại quá lợi hại. Cũng không hề ngừng mà vẫn đang chậm rãi đẩy ngang về phía trước, gió mạnh cuồn cuộn, huyết khí vàng óng bay nhảy như lũ quét trút xuống.

A. . .

Những người kia đều hét thảm. Có tới mười hai cao thủ ra tay, thế nhưng tất cả đều la hét và rên rỉ dữ dội, trong miệng phun đầy máu tươi, thân thể như bị sét đánh.

Huyết khí vàng óng kia đè ép khiến người người như muốn nghẹt thở. Sự mạnh mẽ của người trẻ tuổi này đến mức kỳ dị, vượt xa bọn họ, căn bản không một ai là đối thủ của hắn.

Chỉ một chưởng này của Độc Cô Vân đã phân cao thấp ngay lập tức, đã kích thương mười mấy người, nơi đây yên lặng như tờ, tất cả mọi người đều rung động không thôi.

"Ta đã đánh giá cao các ngươi rồi. Chỉ như vậy thì dù có nhiều người hơn nữa cũng đều vô dụng. Chỉ cần một vị Chí Tôn trẻ tuổi của dị vực đến là đã đủ quét ngang tất cả rồi." Độc Cô Vân không chút lưu tình nói.

Tiếp tục!

Một đám người đứng phía sau không cam lòng. Một vài người cùng nhau bày trận hòng bắt giữ hắn.

Đáng tiếc, lần này thất bại lại càng nhanh hơn. Độc Cô Vân di chuyển vô cùng kỳ dị, tốc độ thực sự quá nhanh, chỉ để lại một bóng mờ màu vàng.

Phụt!

Toàn bộ đám người phun máu xối xả, bị thương vô cùng nghiêm trọng. Bọn họ không ngừng kêu thảm và té ngửa khắp mặt đất.

"Đáng tiếc, không phát hiện ra gia tộc năm đó!" Độc Cô Vân lẩm bẩm. Hắn đang tìm kiếm những kẻ thù của tổ tiên, muốn phát hiện ra hậu duệ của kẻ thù được truyền lại trong máu mình.

"Quá đặc sắc, không hổ là hậu duệ của Thủ Hộ Giả. Dòng máu vàng vô địch, không có ai có thể chống lại!"

Vào giờ phút quan trọng này, có vài thiếu nữ lên tiếng như thế. Vẻ mặt vui mừng cùng với ánh mắt nóng bỏng khiến người khác chẳng biết nói gì cả.

"Thủ Hộ Giả gì chứ, bị người ta bắt làm tù binh và giam cầm trong nhiều năm, đã mất đi vinh quang của ngày xưa, hiện giờ hắn về phe nào cũng rất khó nói."

"Đúng vậy! Chỉ là một tên tù tội mà thôi, làm gì còn phong thái của Thủ Hộ Giả nữa chứ!"

Vài người phản bác, ngôn từ xỉa xói.

Ánh mắt Độc Cô Vân lạnh lẽo, "xoẹt" một tiếng. Hắn biến mất khỏi chỗ cũ, đồng thời xuất thủ, thân thể của một vài người rạn nứt, suýt nữa bị giết chết.

Kết quả này đã chấn nhiếp tất cả mọi người. Những người không cam lòng kia cũng cố gắng nhịn xuống, nếu không nhất định sẽ bị trấn áp.

"Nhanh đi mời Lục Đà, Vương Hi, để bọn họ ra tay!" Có người nói nhỏ đầy uất ức. Dễ dàng bị người trẻ tuổi này đánh trọng thương, thật quá mất mặt.

"Ồ, Hoang xuống núi rồi kìa, hắn ở đây, có thể mời hắn ra tay." Có người nhìn thấy Thạch Hạo xuống núi.

"Thạch huynh, kính mong ra tay trấn áp kẻ lai lịch không rõ này!" Có người hô lên.

"Đừng vội nói bậy, đây chính là con cháu của Thủ Hộ Giả, các trưởng lão đã chứng thực rồi đó." Thạch Hạo vừa mở miệng vừa đủng đỉnh xuống núi, dáng vẻ rất thoải mái, không hề có chút ý định ra tay nào.

Hắn rất đồng tình với nhất mạch này nên cũng không có ý định khởi chiến với người trẻ tuổi này. Những chuyện mà người này đã trải qua có chút đáng thương, chỉ có thể khiến người khác thở dài chứ khó có thể nói thêm lời nào.

"Hắn rất quá đáng, cực kỳ ngông cuồng, xem thường Thiên Thần Học Viện của chúng ta, ra tay rất nặng, kính mong Thạch huynh ra tay giữ gìn lẽ phải!" Có người la lên.

Chính vào lúc này, Độc Cô Vân cũng nhìn về phía Thạch Hạo giữa sườn núi, nói: "Ngươi rất mạnh à, tới đây đánh một trận đi!"

Thạch Hạo liếc hắn một cái. Đương nhiên hắn sẽ không sợ chiến đấu với người này. Bây giờ hắn có ý chí vô địch, không sợ bất kỳ một đối thủ trẻ tuổi nào.

"Mạc Đạo, ngươi đi đánh với hắn một trận đi!" Thạch Hạo phân phó. Hiện tại hắn đã đứng hàng Thiên Thần Cảnh, mặc dù là đối mặt với Chí Cường Giả tu ra ba luồng tiên khí thì cũng có tư cách tự cao tự đại.

"Ngươi vẫn chênh lệch một khoảng lớn so với tỷ tỷ của mình. Nàng là nhân vật ngất trời, ngay cả Hoàng tộc cũng phải giật mình, nhưng mà ngươi... không phải là đối thủ của ta!" Độc Cô Vân nói.

Lúc này, Mạc Đạo chợt ngẩn ngơ. Một nhà hai Chí Tôn, là vinh quang lớn nh��t của bộ tộc bọn họ, thiên cổ hiếm có.

Mà trên thực tế, tỷ tỷ của hắn lại càng mạnh hơn, được Bất Hủ Giả tiếp dẫn mang tới vùng tịnh thổ thuộc về bên trong Bất Hủ, cùng tu hành với người của Hoàng tộc cổ xưa nào đó.

"Ngươi đã gặp qua tỷ tỷ ta?" Mạc Đạo gặng hỏi. Đã rất lâu rồi hắn chưa nhìn thấy chị mình.

"Đã gặp, những sinh linh ngất trời chân chính, ta đều đã gặp qua!" Độc Cô Vân nói.

Đúng lúc này, đám người Lục Đà, Vương Hi, Huyền Côn xuất hiện. Sau khi nhận được bẩm báo thì tự mình tới đây.

Trên thực tế, bọn họ vẫn đang chờ đợi tin tức. Chỉ có điều, xuất phát từ lòng tự cao nên không chờ ở dưới chân núi mà thôi. Hiện giờ, toàn bộ đều đã tề tựu dưới chân núi cả.

Đám người Lục Đà, Yêu Nguyệt, Thập Quan Vương mới là kỳ tài mạnh mẽ nhất Thiên Thần Học Viện, mạnh hơn rất nhiều những người ra tay lúc nãy, khí tức bên ngoài như vực sâu biển lớn.

"Rất tốt, đỡ tốn thời gian đi tìm. Ai dám đánh với ta một trận?" Độc Cô Vân mở miệng, điều này khiến mọi người hai mặt nhìn nhau. Hắn điên thật rồi, muốn khiêu chiến tất cả Chí Tôn trẻ tuổi ư?

"Vậy bắt đầu từ ngươi đi!" Độc Cô Vân tập trung ánh mắt vào Huyền Côn.

Ầm!

Trận đại chiến này bùng phát quá đột ngột, không có quá nhiều lời qua lại. Cũng không có chút trao đổi gì cả, cứ thế bắt đầu.

Độc Cô Vân vọt tới, kết pháp ấn màu vàng. Đè ép nhật nguyệt, chấn động non sông, khí tức rất mạnh mẽ và kiên cường, tựa như muốn điên đảo càn khôn, dùng tư thái vô địch để áp chế Huyền Côn.

"Được, vậy hãy để chúng ta xem thử Chí Cường Giả của dị vực sẽ ghê gớm tới cỡ nào, tỉ thí một trận cùng cái gọi là Hoàng tộc xem ra sao!"

Đám người Lục Đà đang xem chiến ở phía sau, khẽ nói. Bọn họ vững tin, Độc Cô Vân hẳn là sẽ không yếu hơn Hoàng tộc dị vực.

Thế nhưng sau đó không lâu, sắc mặt của bọn họ đều thay đổi. Bởi vì cục diện chiến đấu đang nhanh chóng thay đổi. Huyền Côn không chống lại được và bị đánh trọng thương, miệng mũi chảy máu, thân thể co giật.

Huyền Côn bại lui!

Trước mặt tất cả mọi người, Độc Cô Vân thần dũng vô địch. Huyết khí vàng óng lưu chuyển khiến cho làn tóc cũng biến thành màu vàng theo, cả người toát lên vẻ khí thôn sơn hà.

Vốn là dung mạo tuyệt mỹ, bây giờ lại thêm vẻ tài hoa khiến người khiếp sợ, quả thật là một phong thái tuyệt thế.

Phụt!

Máu tươi trong miệng Huyền Côn phun ra, hắn bị đánh lui. Đầu tiên là trúng phải một chưởng, sau lại bị một cước đá lên người, thân thể tả tơi bay ngược ra ngoài.

Trận chiến này kết thúc, khiến mọi người chấn động.

Đây chính là nhất mạch Thủ Hộ Giả sao? Người nắm giữ dòng máu vàng quả nhiên có khí phách vô địch, muốn lấy sức một người quét ngang Thiên Thần Học Viện ư?

Công trình dịch thuật này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free