Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1184: Ta là Hoang.

"Dừng tay, ta có lời muốn nói!" Kim Vân gào lên. Nàng nhanh chóng khuất phục, một thiên kiêu cô gái như nàng sao có thể chịu đựng cảnh bị hành hạ đến mức này?

Giờ đây, một đôi chân nhỏ nhắn xinh đẹp đang giẫm đạp mạnh lên người nàng, cứ như thể xem cơ thể nàng là một tảng đá ven đường, hay một nơi để trút giận.

Phượng Vũ và Thạch Hạo chẳng hề nể nang gì. Nghe lời đó, bọn họ càng dùng sức giẫm mạnh lên đối thủ, mỗi người với vẻ mặt tươi rói, không ngừng nhảy nhót trên thân thể nàng.

Kim Vân căm ghét đến cực độ, mặt mũi vặn vẹo. Nàng cảm thấy mỗi bước chân giẫm lên đều khiến một khúc xương trong người mình tan vỡ.

"Ánh mắt đó là gì vậy, rất tức giận sao?" Phượng Vũ cúi xuống hỏi.

Căm ghét đến mức muốn chết! Kim Vân rất muốn gào thét nhưng không dám, nàng đã hoàn toàn tỉnh táo và không dám chống đối gì thêm để tránh chuốc lấy đau đớn.

"Phượng Vũ, giết người đâu có tốt đẹp gì. Dù sao hai chúng ta cũng chỉ có chút hiểu lầm thôi. Nếu đã là quá khứ thì cứ để nó trôi đi, ngươi kéo ta dậy được không?" Nàng cố gắng tươi cười nói.

Thế nhưng, giọng nàng không ngừng run rẩy. Ai bị giày vò như vậy mà trong lòng không tức giận? Lại còn phải ăn nói khép nép, lễ độ với kẻ mình căm ghét nhất, liệu có cam tâm tình nguyện được không?

"Sao ta thấy ngươi dường như đang cắn răng, hay là muốn ăn tươi nuốt sống ta sao? Ôi, sợ quá đi mất." Phượng Vũ cười nói.

Lần này, cuối cùng nàng cũng đã trút được cơn giận. Mấy ngày qua, nàng kìm nén đến phát điên, bị người khác ức hiếp, tính mạng suýt tắt lịm, không cách nào phản kháng, trong lòng vô cùng khó chịu.

Thanh Y đứng bên cạnh chợt mỉm cười. Nàng rất hiểu Phượng Vũ, thường ngày hoạt bát, năng nổ, rộng rãi, đồng thời cũng vô cùng hiền lành, vui tươi. Nếu không phải bị bắt nạt đến mức này, nàng chắc chắn sẽ không làm vậy.

Kim Vân muốn đứng dậy, không ngừng giãy giụa.

Thế nhưng, luồng sức lực kỳ lạ Thạch Hạo để lại trong cơ thể nàng không cách nào hóa giải được. Đồng thời, thân thể nàng không ngừng bị tổn thương, bản nguyên cũng đang dần có xu hướng bị ăn mòn.

Bởi vậy, lúc này nàng vô cùng sợ hãi. Nếu đại đạo bị thương mà muốn chữa khỏi, trời mới biết sẽ phải trả cái giá lớn đến mức nào, vì thế nàng mới run sợ.

"Không, ta chịu khuất phục! Ta sẽ xin lỗi hai người các ngươi, xin hãy tha cho ta!" Kim Vân hét lớn. Sau khi nhận ra tình trạng của bản thân, nàng hoàn toàn buông xuôi.

Rầm!

Phượng Vũ nhấc chân, đạp mạnh lên chiếc cổ xiên vẹo của nàng, nói: "Tin ngươi mới là lạ đó! Trước hãy để ta trút hết cơn giận rồi nói chuyện!"

Sâu trong dãy núi xa xôi, tại một bãi đá rộng lớn, Vương Dương để trần nửa thân trên. Làn da hắn tỏa ra ánh sáng màu đồng, tinh lực dồi dào như biển cả. Theo nhịp hô hấp của hắn, toàn bộ tảng đá xung quanh đều lơ lửng lên cao, đồng thời nóng chảy thành dung nham, rồi chảy hết xuống mặt đất bên dưới.

Đây chính là hướng đi của thân thể khi đạt đến cực điểm, là sự biểu hiện khi đạt tới một mức độ nhất định.

Bên cạnh, một chàng trai vóc người rắn chắc, mặc bộ áo màu lam than thở: "Vương Dương huynh đã trở thành một Luyện Thể sĩ chân chính rồi. Trên con đường kim thế pháp, huynh đã đi tới mức cực điểm, sắp sửa lột xác, sắp sửa thoát ly. Ta tuy rằng rất đố kỵ, nhưng cũng không thể không thừa nhận, huynh chính là cao thủ hàng đầu của Thiên Thần Thư Viện chúng ta khi bước lên con đường này."

"Còn chưa thoát ly, ai biết sẽ thế nào chứ." Vương Dương bình thản nói: "Cũng đừng quên, ở hạ giới có tới hai người đã thành công từ lâu rồi."

"Tào Vũ Sinh nhờ may mắn mới đạt được thiên duyên nên không đáng nhắc đến làm gì, sớm muộn cũng sẽ bị Vương Dương huynh vượt qua. Còn cái tên Hoang kia cũng chỉ là kẻ đã chết, không cần đề cập." Chàng trai áo lam nói.

"Người chết thì tất nhiên không cần nhắc tới. Thế nhưng, thành tựu sau này của Tào Vũ Sinh như thế nào thì cũng khó mà nói được. Ngoài ra, sợ rằng Lam Mông huynh sẽ mạnh hơn ta đôi chút. Động thiên của huynh đã có thần thai kết kén và đang chờ tân sinh mà thôi, vẻ thần bí ấy khiến người ta kính nể." Vương Dương nói.

"Ha ha, Vương Dương huynh nói đùa rồi. Đi thôi, chúng ta cùng ra ngoài xem thử. Vừa nãy có mũi tên bảy màu làm từ tiên kim bay vút trên trời cao, chắc chắn bên kia đã xảy ra chuyện gì rồi." Lam Mông mỉm cười nói.

Vương Dương gật đầu, nói: "Ta cũng nghe nói, Kim Vân đã đoạt được mũi tên tiên kim từ một cô gái đến từ hạ giới. Hiện giờ nàng lại thi triển bắn ra ngoài thì có chút khó hiểu."

"À, cách đây không lâu, ta và đạo huynh từng đề cập tới chuyện có người của các cổ giới đang quậy phá. Chúng ta đi xem thử, có phải đám người hạ giới đang làm loạn hay không." Lam Mông nói.

Hai người đồng thời chuyển động thân thể, vọt thẳng về phía nơi đang xảy ra chuyện.

Lúc này, Phượng Vũ cũng đã trút xong cơn giận dữ, khiến Kim Vân thở hổn hển, cặp mắt trợn trắng, chỉ thiếu chút là bỏ mạng.

Rõ ràng, Kim Vân đã bị thương rất nặng, suýt chút nữa mất mạng. Nàng đã tổn thương đến bản nguyên đại đạo, nếu không đánh đổi cái giá vô cùng lớn thì rất khó mà khôi phục lại như cũ, rất có khả năng sẽ chết đi.

Các vết thương trên thân thể đều do Phượng Vũ tạo thành, còn Đạo thương lại do Thạch Hạo gây nên.

"Các ngươi..." Ngân bào trên người Kim Vân sớm đã rách rưới tả tơi. Nàng cố gắng lên tiếng, nhưng dù muốn nói lời cay độc ác nghiệt cũng không dám, chỉ có thể phun ra hai chữ đó mà thôi.

Vào lúc này, Thạch Hạo xoay người nhìn về phía chàng trai cách đó không xa.

Đó là một chàng trai mặc áo bào xám với diện mạo bất phàm đang lặng yên đứng đó. Trong tay hắn cầm một mũi tên, chính là mũi tên bảy màu vừa nãy đã bắn trật, giờ đang lạc trong tay hắn.

Những người khác cũng đồng thời nhìn lại. Mọi người đ���u biết đây là một nhân vật cực kỳ lợi hại, hắn tên là Nguyên Đằng. Bình thường, hắn tu hành dưới một ngọn thác lớn và rất ít khi ra ngoài.

Có người nói rằng, hắn đã tu ra hai luồng tiên khí. Thế nhưng, vì muốn đi tới con đường cực điểm của kim thế pháp, hắn muốn đánh tan hai luồng tiên khí đó để tẩm bổ nguyên thần thân thể, không hề chừa chút đường lui nào cho bản thân, dũng cảm tiến lên.

Thạch Hạo không quen biết người này, thế nhưng lại thấy hắn đi cùng với Kim Vân tới đây.

"Trả tiên kim lại đây." Kim Vân đưa tay ra.

"Có thể. Nhưng xin đạo huynh hãy tha cho Kim Vân. Nàng dù có lỗi nhưng cũng đã chịu phạt rồi, cứ kết thúc ở đây đi." Nguyên Đằng nói.

"Đây là chuyện của ta, cứ trả tiên kim bảy màu đây đã!" Thạch Hạo ngang ngược nói. Bất kể thế nào, đây là binh khí của Phượng Vũ nên không cho phép bất cứ kẻ nào mang ra để mặc cả.

Trên thực tế, hiện tại hắn chẳng kiêng kỵ gì cả, có thể quét ngang mọi địch thủ, chẳng cần phải bàn điều kiện với người khác.

"Đạo huynh, liệu có thể tha cho Kim Vân không?" Nguyên Đằng hỏi thêm lần nữa.

"Ngươi đang ra điều kiện với ta đó sao? Những chuyện khác ta cũng không muốn nói nhiều làm gì. Mũi tên tiên kim bảy màu này vốn thuộc về Phượng Vũ. Nếu như ngươi không muốn trả thì cứ tới đây chiến với ta một trận!"

"Ta vẫn luôn phản đối việc ỷ mạnh hiếp yếu của Kim Vân, cũng từng nhắc nhở nàng rằng thế gian này có rất nhiều kỳ nhân, và sẽ có một vài cao thủ lợi hại có thể áp chế được nàng." Nguyên Đằng nói rồi, *xoẹt* một tiếng, hắn rung tay bắn mũi tên tiên kim vào một tảng đá lớn cách Thạch Hạo không xa, coi như là trả lại.

Sau đó, hắn lại lên tiếng nói: "Ta cũng không phải dùng tiên kim này để uy hiếp gì cả, mà thành tâm thật ý xin đạo hữu hãy tha cho Kim Vân."

Thạch Hạo nghe thấy thế, nhìn hắn một chút, thấy người này rất bình tĩnh và cũng chẳng phải đang ra vẻ gì cả, cho nên lúc này gật đầu.

Rầm!

Thạch Hạo tung cước đá bay Kim Vân, khiến nàng va mạnh vào một ngọn núi ở phía xa. Lúc này hắn mới dừng tay. Nếu không phải trong Thiên Thần Thư Viện không cho phép giết chóc thì hắn đã sớm kết liễu Kim Vân rồi.

Mà nếu hành hạ tiếp thì Kim Vân chắc chắn sẽ chết, như thế sẽ chọc giận các vị trưởng lão trong thư viện.

"Ngoài ra, ta cũng muốn lĩnh giáo đôi chút với đạo hữu. Việc này mang ý nghĩa luận bàn thật sự, chứ không phải có chút ân tình gì bên trong cả." Nguyên Đằng nói.

"Có thể!" Thạch Hạo chỉ nói hai chữ đó.

"Trước tiên, ta muốn dùng tiên khí để quyết đấu, bởi vì đây chính là lần cuối cùng ta vận dụng tới tiên khí. Sau đó không lâu, ta sẽ tản đi hai luồng tiên khí này và toàn tâm toàn ý tu kim thế pháp. Đạo huynh, ngươi cứ ra tay tùy ý, không cần hạn chế gì nữa đâu." Nguyên Đằng nói.

Những lời này vừa thốt ra, mọi người đều ồ lên kinh ngạc. Kẻ này cũng là một người đam mê võ nghệ, ngay cả chuyện như vậy mà cũng dám làm, muốn tản đi hai luồng tiên khí mà mình đã gian nan tu thành?

Ngay cả Thạch Hạo cũng thay đổi sắc mặt. Hành động này cần quyết tâm và nghị lực tới mức nào chứ, người thường sao có được khí phách như thế này?

Hắn chợt nhìn người này thêm vài cái. Hiện tại, huyết nhục, gân cốt... của hắn rất mạnh mẽ, thành tựu sau này của hắn khó có thể nói đư��c. Dám đập nồi dìm thuyền, quyết chí tới cùng như vậy thì cần phải có dũng khí vô cùng lớn!

"Ra tay đi!" Vẻ mặt của Thạch Hạo hòa hoãn lại. Đối với người toàn tâm về võ, vì muốn vượt lên trên mà không tiếc đoạn luôn đường lui của bản thân, trong lòng hắn sinh ra chút bội phục.

Vì vậy, hắn cũng không hề bảo lưu gì cả. Chỉ trong phút chốc, hắn tỏa ra ba luồng tiên khí vờn quanh bên ngoài thân thể. Nếu như không thể hiện ra thực lực thật sự, đó chính là một sự sỉ nhục đối với một võ giả như vậy.

"Cái gì?!" Tất cả mọi người đều sợ hãi hét lớn, tựa như thấy ma thấy quỷ. Chuyện này quá khó tin, lại là một chí tôn trẻ tuổi tu ra ba luồng tiên khí, tại sao trước giờ chưa từng thấy qua?!

Hắn là ai?

Một giây sau, tất cả mọi người như đang nằm mộng, ngay cả Nguyên Đằng cũng không hề ngoại lệ, nhất thời ngây người.

Như vậy thì làm sao chiến đấu nữa chứ? Không cần tỷ thí cũng biết kết quả, cơ bản không thể chiến thắng.

Chỉ có Kim Vân là mang vẻ mặt phức tạp nhất, bởi vì nàng sớm đã trải qua. Lúc này nàng chợt có một luồng kích động và muốn hét lớn về phía mọi người: "Các ngươi biết vì sao ta đại bại như thế rồi chứ? Không phải thực lực thấp kém, mà do người này quá biến thái, là một chí tôn trẻ tuổi!"

Đương nhiên, nàng cũng không thể nói ra được, cảm thấy làm như vậy thì quá mất mặt. Vốn đã bị đánh tả tơi một trận, giờ lại thu hút thêm sự chú ý của người khác thì nàng cảm thấy không thoải mái.

"Ngươi... là ai?!" Gần đó có mấy người muốn biết thiếu niên này là ai.

Mấy đại cao thủ trong thư viện thì bọn họ đều đã gặp mặt cả, chỉ là trong đó không hề có người này. Đây là một vị chí cường giả từ đâu đó xuất hiện, khiến người khác sợ hãi.

Nên biết, đây chính là nhân vật tuyệt đỉnh nhất trong những người cùng lứa tuổi, ấy vậy mà trước giờ chẳng có chút tiếng tăm gì cả, thật khó mà tin được!

Nơi đây trở nên hỗn loạn, mọi người khó mà giữ được bình tĩnh.

Nguyên Đằng thở dài một hơi. Hắn rất quyết đoán thu hai luồng tiên khí vào trong cơ thể, sau đó chấn thật mạnh làm chúng tản hết vào trong toàn bộ huyết nhục và xương cốt. Từ lúc này trở đi, chúng sẽ hoàn toàn hóa sạch!

Mọi người kinh hãi, không ngờ hắn lại quyết đoán như thế, nói được thì làm được, lại chọn bước đi này!

"Ta còn muốn dùng kim thế pháp để luận bàn với đạo huynh." Nguyên Đằng nói. Hắn rất có tâm đắc trên con đường này, lần này muốn kiểm nghiệm chút đạo quả mà bản thân đạt được.

Thạch Hạo nghe thế thì gật đầu, đồng thời để tỏ rõ lòng tôn trọng, vẫn như trước, thể hiện ra bộ dáng mạnh mẽ nhất.

Rầm!

Chỉ một giây sau, bên ngoài cơ thể hắn xuất hiện hào quang rực rỡ, hóa thành một vầng thái dương chói lòa. Bản thân hắn đứng bên trong, dường như là một vị Chiến thần vô thượng!

Đó là một chùm sáng bao phủ hắn vào bên trong, giúp hắn có thể vạn pháp bất xâm, siêu thoát khỏi trần thế.

"Đó là... cái gì?" Tất cả mọi người đều ngẩn người đầy sợ hãi. Đối mặt với một người đang đứng trong chùm sáng kia khiến bọn họ khó lòng hô hấp được, trong nội tâm sinh ra vẻ kính nể và muốn quỳ lạy.

"Động thiên duy nhất, đây là... đạo quả vô thượng sau khi dung hợp mười động thiên lại với nhau ư?!" Khoảnh khắc này, Nguyên Đằng vô cùng xúc động, ngay cả giọng nói cũng đang run rẩy.

Ánh mắt hắn vô cùng nóng bỏng nhìn chằm chằm bóng người đang đứng bên trong động thiên kia. Hắn tựa như đang hành hương vậy, bước chân run rẩy từ từ đi tới, hắn muốn đưa tay chạm vào chùm sáng đó và gần như muốn quỳ rạp xuống.

"Chính xác!" Thạch Hạo đáp gọn như vậy.

"Động thiên duy nhất, sau khi tu kim thế pháp tới cực điểm, là đạo quả của việc hoàn toàn thoát ly ra sao?"

"Trời ơi, hắn là ai, làm sao có thể đi tới bước này chứ? Không phải chỉ có mỗi mình người kia mới thành công thôi sao?"

Nơi này có một vài người hét lớn, còn Kim Vân thì thay đổi sắc sắc mặt tựa như thấy ma vậy.

"Xin hỏi... Đạo huynh là?" Ánh mắt của Nguyên Đằng sáng rực. Hiện giờ hắn tựa như đang hành hương nhìn chằm chằm Thạch Hạo, có ước ao, có khát vọng, giọng của hắn run run cất lên.

"Ta là Hoang!" Thạch Hạo đáp.

"Cái gì? Hắn là Hoang... Là người đã thành công bước lên con đường vô thượng, dung hợp mười động thiên lại với nhau!"

"Ôi trời, không phải hắn đã chết rồi sao? Giờ lại còn sống sờ sờ ra đó!"

"Người này đã tu ra ba luồng tiên khí, còn diễn hóa ra Động thiên duy nhất, ta lại... tận mắt nhìn thấy!"

Khoảnh khắc này, nơi đây không cách nào bình tĩnh được nữa, thay vào đó là sự sục sôi. Rất nhiều người nhìn về phía Thạch Hạo, cùng nhau chiêm ngưỡng một truyền kỳ đang còn sống. Một vài thiếu nữ thì trong mắt tỏa ra ánh sáng kỳ lạ và mạnh dạn hò hét.

Mọi quyền lợi dịch thuật của thiên chương này đều thuộc về độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free