[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1163: Mọi thứ đều sáng tỏ.
Đại trưởng lão cất lời, bất kể là Vương gia hay những gia tộc cao cấp khác cũng phải xem xét lại lần nữa, bởi vì người này quá mạnh mẽ, dù cho tộc trưởng của bọn họ có ra mặt cũng chưa chắc đã sánh bằng.
Hiện giờ tất cả mọi người đều nhìn về phía Thạch Hạo với ánh mắt lạ lùng, đừng nói thiếu niên này lại là con riêng của vị trưởng lão này chứ? Rõ ràng người này rất coi trọng và ra sức bảo vệ thiếu niên này.
Mọi người không ngừng suy đoán tình hình.
Chẳng lẽ nói, thiếu niên này đã giết chết Tam Đầu vương chứ không phải do Mạc Đạo làm nên? Tương tự, Hư Không thú cũng không phải biến mất do niết bàn mà là bị chính hắn đoạt mạng?
Trước kia tuy rằng có lời đồn thổi như thế nhưng chỉ có một số ít người tin tưởng, đa số đều hoài nghi, đặc biệt là những người không có tiến vào chiến trường Tiên gia thì càng thấy vô căn cứ hơn. Nhưng hiện giờ, trái tim mọi người như thắt lại, kinh ngạc trợn tròn mắt!
Ngay chính Vương Hi, trước hết kinh ngạc, sau đó là xấu hổ.
Mọi người cảm thấy, chuyện này có chút lạ lùng.
Một vị trưởng lão của Vương gia ho khan một tiếng, sau khi hơi chần chừ đôi chút thì quyết đoán từ chối, lên tiếng nói: "Tiền bối, chuyện này không thể xem thường được, Vương Hi và hắn làm sao có thể có chuyện gì!"
Những người của Vương gia khác cũng gật đầu lia lịa, thái độ dứt khoát, rõ ràng, bởi vì trong lòng bọn họ thì vị thiên tài tuyệt thế kia rõ ràng mạnh hơn và thích hợp với Vương Hi hơn nhiều.
"Vương Hi tiểu thư, ý của ngươi thế nào?" Lần này Đại trưởng lão không nói, một vị trưởng lão khác của Thiên Thần Thư Viện lên tiếng dò hỏi.
"Ta với hắn chỉ là đạo hữu với nhau thôi, tuyệt đối không có chuyện gì khác." Vương Hi bình thản đáp lại.
"À, đã thế thì chuyện này cứ bỏ qua đi, mọi người dừng lại tại đây." Đại trưởng lão lại lên tiếng, rồi không nói thêm gì nữa.
Là có ý gì? Mọi người như ở trong mơ vậy!
Đại trưởng lão đứng ra se duyên cho thiếu niên này, nhưng Vương gia lại thẳng thừng từ chối?
Rất nhanh thì có người hiểu được, Đại trưởng lão đang bảo vệ cho thiếu niên này, vừa nãy cũng không phải là mai mối gì cả mà mục đích là khéo léo hỏi thăm, giải vây cho thiếu niên.
Cũng không ít người cho rằng, Đại trưởng lão thật sự có ý mai mối, chỉ là ý trời khó dò, chẳng ai biết được thực hư.
"Được rồi, chuyện này dừng tại đây đi." Một ông lão của Vương gia lên tiếng, chuyện này cứ thế dừng lại.
Nhưng, người trung niên nóng nảy kia vẫn không cam tâm, cảm thấy chỉ là một thiếu niên lại dám chọc giận Vương gia, thật là quá ngông cuồng.
"Chỉ là một tên tôi tớ, cũng dám huênh hoang quá!" Hắn uy nghiêm lên tiếng.
Ông lão của Vương gia kia trừng mắt không cho hắn nói thêm lời nào, bởi vì phải giữ thể diện cho Đại trưởng lão.
"Tôi tớ cái gì mà tôi tớ!" Thạch Hạo chửi thẳng, chẳng sợ chuyện sẽ lớn chuyện hơn, nói: "Ông hỏi Vương Hi đi, mối quan hệ giữa ta và nàng là gì, ta đã từng là người theo hầu nàng ư? Chỉ là với thân phận đạo hữu, cùng nhau tiến vào thư viện mà thôi!"
Tất cả mọi người đều giật nảy mình, thiếu niên này cũng nóng tính đấy chứ, chẳng hề chấp nhận chịu thiệt chịu oan chút nào, cứ thế đối chất thẳng thừng, cho nên rất nhiều người không khỏi nhìn về phía Vương Hi.
Mối quan hệ của hai người này thật khó tả, vừa rồi còn suýt nữa bị gán ghép thành phu thê, cho dù Vương Hi từ chối lời đề nghị của Đại trưởng lão, vẫn đủ để cho thấy giá trị của thiếu niên này.
Thạch Hạo bổ sung, nói: "Còn nữa, đám Vương gia các ngươi tạo nên một chiếc Kim Cương Trác cùi bắp, tùy ý bố trí cấm chế cho người khác thì cho rằng người đó phải là nô tài của các ngươi hả, ngang ngược ngông cuồng thật. Ta có nên vẽ một vòng tròn trên mặt đất bao quanh các ngươi, như vậy có thể nhận đám Vương gia các ngươi là đầy tớ của ta chứ gì? Đầu óc các ngươi bị trâu bò húc cho mụ mị hết rồi sao!"
Mọi người ngây dại, tên khốn này chuyện gì cũng dám nói, chẳng hề kiêng nể ai.
Thạch Hạo cười khẩy, sự việc đến nông nỗi này cũng do Vương gia uy hiếp quá đáng, nghĩ rằng thông qua hắn để khống chế Mạc Đạo, cho rằng hắn là tôi tớ của Vương gia thì Mạc Đạo cũng sẽ là tôi tớ của Vương gia. Ban đầu dùng đám con cháu buông lời ngạo mạn, sau đó đến cả lời nói của mấy lão già cũng đầy vẻ uy hiếp.
Chính vì thế, Thạch Hạo mới phản kích, tạo ra lời đồn giữa hắn và Vương Hi.
Giờ đây, tất nhiên hắn sẽ đáp trả quyết liệt, hắn đã chuẩn bị gia nhập Thiên Thần Thư Viện và còn âm thầm nhất trí một vài vấn đề với Đại trưởng lão, nên không hề chịu thiệt hay ôm hận trong lòng. Vì vậy mới dám đạp thẳng vào mặt Vương gia, chẳng chút sợ hãi!
Những người bên cạnh kia có thể không dám như vậy, bởi Vương gia quá mạnh mẽ, là một quái vật khổng lồ, tựa như ngọn núi Thái cổ sừng sững ở đó, khiến mọi người nghẹt thở.
Một thiếu niên lại dám mở lời như vậy, chẳng chút sợ hãi, khiến vô số người trợn tròn mắt.
"Còn có, lo mà tháo cái Kim Cương Trác cùi bắp này xuống ngay cho ta, nếu không ta sẽ trả lại cho các ngươi một đống sắt vụn đấy!" Thạch Hạo nói.
"Ha ha..." Người của Vương gia tức giận, nhiều người không nhịn được cười lớn, nói: "Cứ phá đi xem nào."
"Chưa có kẻ tôi tớ nào có thể mở được Kim Cương Trác này, nếu như ngươi làm được thì cũng là nhân vật phi thường, coi như chúng ta đã đánh giá thấp ngươi vậy." Ngay cả ông lão của Vương gia cũng cay nghiệt nói, hắn gần như phát điên.
"Chỉ là đống sắt vụn thôi mà!" Thạch Hạo nói.
Nhưng, trong lòng hắn không thể không thừa nhận chiếc Kim Cương Trác này phi thường nghịch thiên. Mạnh mẽ như hắn, có thể sánh ngang với tu sĩ luyện thể cùng tu ra ba luồng tiên khí, mà trong thời gian dài như thế vẫn không thể nào tháo xuống được.
Hắn có thể phá tan Kim Cương Trác, thế nhưng rất khó để bảo vệ nguyên thần khi vật này tự bạo và gây ảnh hưởng đến đầu mình.
"Oắt con, nói khoác mà không biết ngượng mồm, thử phá cho chúng ta xem nào!" Người của Vương gia cười khẩy, tạm quên đi mọi chuyện, nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
"Ủa, ngươi nói gì thì ta phải nghe vậy à? Điều kiện nào cũng có lợi cho các ngươi cả." Thạch Hạo lạnh lùng nói: "Nếu sau khi ta phá nát, các ngươi sẽ nhận ta làm chủ nhân chứ?"
Đối diện, mọi người trợn tròn mắt.
"Không dám à, đám Vương gia các ngươi luôn huênh hoang tự đắc, luôn ngông cuồng khinh người mà, có nguyện ý thực hiện giao ước này không?" Thạch Hạo mỉa mai.
"Được, chúng ta đánh cuộc với ngươi!" Lúc này, có vài người đồng ý.
Đồng thời, có người kiêu căng với vẻ trào phúng, nói: "Nếu như ngươi phá không được thì tốt nhất ngoan ngoãn làm một kẻ đầy tớ biết điều đi!"
"Ngươi là cái thá gì, tưởng mình là nhân vật tầm cỡ sao, cứ để ta chống mắt lên xem ngươi phá Kim Cương Trác thế nào!" Có người chẳng chút nể mặt lên tiếng, tạm quên đi nỗi sợ hãi mà Đại trưởng lão mang lại.
"Trả lại cho các ngươi đống sắt vụn này!" Thạch Hạo quát lớn một tiếng, tiếp đó hai tay vung lên, chụp thẳng vào Kim Cương Trác trên đầu.
Thời khắc này, hào quang chói lọi, pháp lực mãnh liệt, hắn vận dụng rất nhiều loại bảo thuật ngưng tụ lại để bảo vệ đầu mình. Đồng thời hai tay sáng óng như ngọc, khí thế bùng nổ khủng khiếp.
"Ầm!"
Kim Cương Trác chợt bùng lên, cốt văn đan xen tựa như đang bốc cháy, như muốn phá nát đầu của hắn.
Răng rắc!
Vô số lôi điện hiện lên, gợn sóng thần lực đáng sợ cuồn cuộn lên trời xanh, hào quang chói mắt nhấn chìm cả vùng, không thể nhìn rõ được gì nữa.
"Tên khốn này lại dám ra tay luôn ư?"
Mọi người kinh ngạc tới giật giật mí mắt, không ai dám tin vào mắt mình.
"Không biết tự lượng sức, từ xưa tới giờ có ai đã gỡ được Kim Cương Trác chứ?" Người của Vương gia khinh thường, không ngừng mỉa mai.
Cót két!
Đ���t nhiên, âm thanh rạn nứt tựa như chiếc bình tiên vỡ nát, ngân hà trút xuống, khí tức nơi đây hoàn toàn thay đổi.
Ngay sau đó, những vầng sáng mờ nhạt lại thu về.
Mọi người kinh hãi, nơi đó chỉ còn lại một thiếu niên tỏa ra ánh sáng, tựa như một vị Chiến thần vô địch, tay không xé nát Kim Cương Trác, khiến cho ánh sáng của nó hoàn toàn tan biến.
Hư không vỡ nát!
Nhưng, đầu của hắn chẳng hề hấn gì.
Hắn đã thành công? Tay không bẻ gãy Kim Cương Trác!
Thạch Hạo rất bình tĩnh, keng, ném chiếc Kim Cương Trác này xuống chân đám người Vương gia.
Tất cả mọi người đều chấn kinh, hoàn toàn hóa đá.
Thạch Hạo rất bình tĩnh, hắn cũng chẳng tốn quá nhiều thần lực. Vốn còn nghĩ mình có thể bẻ gãy chiếc vòng này, nhưng rất khó bảo vệ được nguyên thần. Nhưng sau khi gặp và âm thầm trò chuyện với Đại trưởng lão, lúc ấy hắn đã nhận được một chút gợi ý và sau này tìm ra biện pháp.
Trên thực tế, sâu trong thư viện, trong một khu bế quan, sau khi Đại trưởng lão hiểu rõ thì chợt kinh ngạc, thiếu niên này quả nhiên bất phàm. Hắn ch�� điểm vài điều mà đối phương đã có thể lĩnh ngộ.
Nên biết, nếu như giải thích biện pháp này cho người khác cũng rất khó để thử nghiệm thành công.
"Hắn đã phá tan Kim Cương Trác rồi kìa, xưa nay chưa từng thấy!"
"Không thể tin được, trong chiếc Kim Cương Trác này không chỉ khắc vô số phù văn mà vật liệu còn pha thêm chút tiên kim, không ngờ lại bị bẻ gãy, tên khốn này đáng sợ thật!"
"Chẳng lẽ là Chân Tiên chuyển thế sao?"
Tất cả mọi người bị chấn nhiếp, ai nấy đều nghẹn họng trố mắt nhìn, sau đó là bàn luận sôi nổi.
Vương gia thì cũng khiếp sợ không kém, người này lại có thể bẻ gãy Kim Cương Trác, quá khó tin, thiếu niên này tà dị tới mức nào chứ, tại sao lại có thực lực bá đạo như vậy?
Sắc mặt của những người này lúc thì trắng lúc thì xanh, khi nghĩ đến vụ cá cược với Thạch Hạo, cảm giác muốn tự tử chợt ùa đến.
Vương Hi thì càng hoảng sợ hơn, sức mạnh ấy khiến nội tâm nàng run lên không ngớt, dù là nàng cũng chưa chắc đã có thể làm được, vị đạo hữu này thật khó lường!
Xa xa, đám người Lục Đà, Huyền Côn cũng biến sắc, cảm thấy áp lực đè nặng.
Yêu Nguyệt công chúa thì chu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt đầy khiếp sợ. Nàng luôn đối địch với Vương Hi nên rất hiểu về chiếc Kim Cương Trác này, nhưng chuyện vừa xảy ra đã đánh vỡ toàn bộ nhận thức của nàng.
"Đám nô tài kia, các ngươi còn không mau tới chào hỏi ta?" Thạch Hạo lên tiếng.
"Phụt!"
Những người kia đều ho ra máu, có kẻ ngất xỉu, có kẻ lảo đảo ngã về phía sau, phải được người khác dìu đỡ.
"Không hổ là người của Trường Sinh gia tộc, ngay cả chiêu thức hôn mê vô sỉ cũng có thể thi triển được." Thạch Hạo chế nhạo.
Ầm!
Nơi đây như ong vỡ tổ, tâm tình mọi người không cách nào bình tĩnh nổi, tất cả đều cảm thấy quá đột ngột, quá kinh ngạc.
"Phá tan lời đồn, lại có người có thể phá vỡ phong ấn của Kim Cương Trác trên đầu, mạnh mẽ tuyệt thế!"
"Từ trước đến nay đều nói rằng, một khi mang bảo trác này lên đầu thì dù bản thân có đột phá một hai cảnh giới lớn cũng khó mà bẻ gãy được, tại sao hắn lại có thể làm được?"
Nơi đây sục sôi, ồn ào náo nhiệt.
"Ta cuối cùng cũng đã rõ, Tam Đầu vương đã bị hắn giết chết, Hư Không thú cũng đã trở thành con mồi của hắn!"
"Vương gia thật buồn cười, còn mơ tưởng thu một thiếu niên chí tôn vô địch làm đầy tớ, quá tự đề cao bản thân rồi!"
"À, nếu như hứa gả Vương Hi cho thiếu niên này thì cũng coi như là một chuyện tốt, giờ đây xem ra Vương gia đã từ bỏ cơ hội tốt quá sớm rồi!"
Lúc này rất nhiều người đã hiểu rõ, thiếu niên này chỉ vừa thể hiện một chút thực lực đã khiến ánh mắt của cao thủ thuộc nhiều thế lực lớn sáng rực tinh quang.
Gia tộc đứng sau Yêu Nguyệt công chúa, Lục Đà đều rất muốn chạy tới mời chào thiếu niên này, muốn lôi kéo hắn về phe mình dù có phải trả cái giá thật lớn.
Chỉ là, Đại trưởng lão đã ra tay trước, nên bọn họ không dám manh động.
"Haizz, thảo nào hắn dám thu chí tôn trẻ tuổi Mạc Đạo của dị vực làm người hầu, thì ra không phải may mắn, mà là thật sự có thực lực mạnh mẽ vô địch như vậy!" Tới lúc này, mọi người mới hiểu rõ toàn bộ.
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, hy vọng mang đến trải nghiệm tốt nhất cho bạn đọc.