[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1150: Vãng sinh.
Thân thể Thạch Hạo lúc này tựa như tan rã thành từng mảnh lá cây bay lượn, lại như mưa ánh sáng đang buông xuống. Đó chính là cảm giác của hắn lúc này.
Hắn cảm thấy lơ mơ, thần hồn lãng đãng phiêu tán, tựa như biến thành những hạt bụi nhỏ bé, những đốm sáng li ti rời khỏi thế giới vốn có này, đang luân hồi, đang vãng sinh.
Trong lúc hoang mang, hắn thấy một dòng sông tháng năm cuồn cuộn trôi, thời gian chảy xuôi không ngừng. Đó là thời gian ư? Một đi không trở lại!
Lòng Thạch Hạo chấn động, từ cõi mông lung chợt bừng tỉnh. Hắn cảm thấy trạng thái vừa rồi thật kỳ dị, bản thân như hóa thành những hạt bụi li ti trong suốt, cô độc giữa hư vô mênh mông.
Dòng sông lịch sử kia từ phương xa vọng lại tiếng gầm thét không ngừng, những đợt sóng cuồn cuộn ngút trời!
Khi quan sát kỹ, trên từng bọt nước trắng xóa đều có một vị anh hùng cái thế, khí thế hiên ngang, anh tư siêu phàm.
Một bọt nước là một thời đại, những vị anh hùng đó đều là những anh kiệt kiệt xuất nhất của thời đại đó. Bọn họ đứng trên bọt nước, không ngừng tỏa ra ánh sáng huy hoàng, chiếu rọi thiên cổ.
Thạch Hạo chấn kinh, hắn đang nhìn thấy gì thế này?
Là sự thay đổi của thời đại, là sự luân chuyển của năm tháng, là sự thăng trầm của thế gian, là dòng sông dài của lịch sử!
Hắn như ngơ ngẩn, mình đã tới nơi nào, tại sao lại thấy những cảnh tượng này?
Mơ hồ, hắn nhìn thấy dòng chảy biến hóa nhanh chóng của lịch sử, có những hào kiệt tuyệt thế ngất trời, có tiên tử nhuốm máu tươi, có muôn dân đang hoang mang, có bách tính đang gào thét...
Những hình ảnh này, lúc rõ nét, lúc mờ ảo. Thạch Hạo quan sát thật kỹ, có một vài điều đã từng được ghi chép trong những trang sách cổ, thế nhưng cũng có những thứ hắn chưa từng nghe qua, có lẽ vì quá xa xưa nên đã bị thế gian lãng quên.
Thạch Hạo vô cùng muốn nhìn rõ, thế nhưng càng nhìn kỹ lại càng mờ ảo, tất cả đều mơ hồ rồi dần dần nhòe đi.
Sau cùng, hắn chợt rợn người, lạnh toát sống lưng, bởi vì hắn nhìn thấy màn đêm u tối bao la đang giáng xuống, ăn mòn dòng sông dài kia!
Sương mù vô biên vô tận, chúng hóa thành những thủy triều đen ngòm, nhấn chìm vạn vật.
Tiếp đó, hắn nhìn thấy từng căn nhà giam đang bồng bềnh trong dòng sông thời gian.
"Hả?!" Thạch Hạo khiếp sợ.
Năm xưa, lúc hắn tu luyện ra tiên khí, nguyên thần từng thoát ly khỏi thân thể, tiến vào màn đêm vĩnh hằng kia, bị giam cầm trong nhà giam đó, chính là căn phòng u tối này.
Lần này hắn nhìn thấy rất rõ, từng căn nhà giam đang lao tới từ nơi u tối nhất, tiến vào dòng sông thời gian, khuấy lên sóng lớn ngút trời.
Sau lưng Thạch Hạo chợt lạnh toát sống lưng, việc này đại biểu cho cái gì?
Thật khó đoán được, nơi u tối nhất kia có thứ gì, tại sao lại xuất hiện những căn nhà giam đó, và tại sao lại tiến vào dòng sông lớn kia?
Trên dòng sông lớn bị màn đêm bao phủ, đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy, ánh hào quang rực rỡ chiếu rọi, xua tan màn đêm u tối ấy.
Thứ này thật kinh người, tự nhiên lại xuất hiện một vòng xoáy như vậy, làm ảnh hưởng đến mọi thứ, quấy phá sự cuồn cuộn của dòng sông lớn, tựa như trong bóng tối chợt có thêm một ngọn đèn sáng chói mắt.
Vòng xoáy đó không lớn nhưng lại vô cùng kinh người, lúc này nó tỏa ra sương mù hỗn độn, là do ánh sáng cùng với hỗn độn tạo thành, không ngừng bám sâu vào dòng sông thời gian!
"Đó là thứ gì?" Thạch Hạo cảm thấy kỳ lạ, hắn không biết những người khác có trải qua như thế này hay không, lúc này bản thân hắn lại thấy được những điều rất đặc biệt.
Hay là, những tu sĩ khác lại nhìn thấy những chuyện càng kinh người hơn nữa, không chừng có người thấy được Chân Long, có người thấy được Phượng Hoàng đang niết bàn lột xác cũng nên.
Vù!
Gió lớn rít gào, những mảnh vỡ thời gian lượn lờ. Hạt ánh sáng mà Thạch Hạo biến thành bị cuốn lấy, rồi tiếp đó tiến vào trong vòng xoáy, cứ thế biến mất khỏi nơi ấy.
Hắn hét lớn một tiếng, cố sức giãy giụa, ra sức phản kháng, thế nhưng chẳng hề có chút hiệu quả nào, cứ thế từ từ tiến vào nơi sâu nhất của vòng xoáy.
Hắn mơ hồ biết được, những thứ mà bản thân thấy vừa nãy vô cùng quan trọng!
Đáng tiếc, hắn đoán không ra, nghĩ không thấu!
Lúc này, hắn cảm thấy tựa như vĩnh hằng trôi qua, năm tháng dài đằng đẵng vây hãm hắn bên trong. Sau cùng, mặt mày hắn tối sầm lại, cứ thế mất đi tri giác.
Không biết trôi qua bao lâu, Thạch Hạo mới tỉnh lại. Lúc này, hắn phát hiện bản thân không còn là hạt ánh sáng nhỏ bé kia nữa, mà đã trở lại bản thể, chỉ có điều quần áo đều đã thành tro bụi, thân thể trần như nhộng.
Dáng vẻ của hắn rất điển trai, vô cùng anh tuấn, thân thể cao lớn cường tráng. Tay chân hoạt động cũng không cảm thấy điểm kỳ lạ nào. Tiếp đó, hắn vung tay lấy ra một bộ chiến y từ không gian pháp khí rồi khoác vào.
Đây là nơi nào? Khắp nơi là vẻ yên ắng và mênh mông.
Thạch Hạo cảm thấy như đã đi tới tận cùng của thế giới, bởi vì cách đó không xa chính là sương mù hỗn độn lượn lờ, những cảnh vật nơi đó không cách nào nhìn rõ, vô cùng mờ ảo.
Hắn tiến về phía trước trong vẻ tĩnh lặng nơi này, không hề có tiếng động nào, sự mênh mông trống trải này khiến người ta khó thở.
Thạch Hạo quan sát thật cẩn thận.
Đây là một vùng đất cổ xưa, những tảng đá lát trên mặt đất sớm đã vỡ nát. Từng tòa cung điện bị bỏ hoang, có tòa đã sụp đổ, cũng có tòa bướng bỉnh đứng sừng sững nơi ấy.
Hả?
Phía trước có một vài cung điện chẳng phải xây bằng đá lớn mà được đúc từ thần kim. Vẻ lành lặn sớm đã biến mất, các tòa cung điện này cũng đã trở về vẻ kim loại vốn có của mình, tuy rằng không bị hủy hoại nhưng cũng không còn hoàn chỉnh.
Những cung điện này hiện rõ những vết chưởng ấn, những vết đao chém, những dấu lồi lõm của tên bắn.
Lòng Thạch Hạo chấn động, hắn cảm thấy những quyền ấn, vết chém... kia đều ẩn chứa chân lý vô tận, là do nhân vật cái thế lưu lại.
Cung điện bằng thần kim này chỉ còn sót lại vài tòa, thế nhưng đều có những vết tích mà cường giả tuyệt đại lưu lại.
Thạch Hạo cố gắng lại gần và dùng tay xoa lên trên, thế nhưng lại không cách nào lại gần. Hắn bị một luồng uy thế to lớn đẩy ngược lại, tựa như có Bất Hủ giả đang trấn giữ nơi đó.
Trong mơ hồ, Thạch Hạo như nghe được tiếng hô giết kinh thiên động địa bên tai, thấy được vô số bóng người, các loại chuông lớn, bảo đỉnh, đạo tháp bay lượn va mạnh về nơi xa.
Bất chợt, hắn bật thốt lên đầy kinh ngạc, những binh khí đó chẳng hề kém so với Túi Càn Khôn, không thuộc về nhân gian!
Thần hồn Thạch Hạo chấn động, đây là nơi nào mà lại có những cung điện như vậy, cả khu cổ địa này từng bị vô số binh khí công kích.
Kiến trúc kim loại không còn nguyên vẹn, rộng lớn và vĩ đại tựa như được kiến tạo bởi người khổng lồ. Nơi đây có một loại uy thế to lớn, uy nghiêm và thần thánh.
Đột nhiên, trong cơ thể Thạch Hạo chợt hiện ra một ngọn lửa thoát ra khỏi cơ thể từ đỉnh đầu. Tiếp đó, nó hóa thành một tấm gương rọi sáng những vết lồi lõm do mũi tên, quyền cước... lưu lại kia.
Thạch Hạo cảm thấy không còn cảm ứng được như trước kia, hắn ngẩng đầu lặng lẽ liếc nhìn.
Sau đó, ngọn lửa này biến mất và tất cả lại quay về vẻ yên lặng vốn có.
"Đây là nơi nào, ta đã tới chỗ nào thế này?" Thạch Hạo khẽ hỏi, hắn thật sự không biết đây là đâu.
Hắn ngưng mắt nhìn rất lâu, đây là Thiên đình của Tiên nhân ư, hay là nơi dừng chân của Bất Hủ giả? Nếu không, tại sao lại có khí thế như vậy?
"Đưa ta tới đây, là có dụng ý gì?" Hắn thì thầm.
"Cho ngươi cơ duyên." Đúng lúc này, chợt có một âm thanh vang lên, nó rất đột ngột, đánh vỡ sự yên tĩnh nơi này.
Thạch Hạo chấn kinh, quá đột ngột, hắn không cách nào cảm ứng được có người ở bên cạnh. Thân thể hắn lóe lên ánh sáng, cốt văn dày đặc, tiến hành đề phòng thật nghiêm.
Hắn tìm kiếm ngọn nguồn của lời nói ấy, không ngừng đi về phía trước.
Một cung điện bằng kim loại với mặt chính rất to lớn, tựa như một ngọn núi nhỏ, thế nhưng trên đỉnh lại bị phá tung, chỉ còn lại các bức tường cùng với ánh kim loại lạnh lẽo.
Thạch Hạo đi vào trong, lúc này chợt ngẩn ngơ.
Nơi đây, hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von, cây cỏ um tùm, chẳng chút hoang vắng, không còn hiu quạnh, tràn đầy sức sống.
Ở giữa cung điện bằng kim loại đã đổ nát này có từng dây mây quấn quanh, có cỏ xanh sinh trưởng, có bàn đá, có bồ đoàn, còn có một cô gái vô cùng quyến rũ.
"Mời ngồi!" Cô gái này lên tiếng, tuy rằng không phải tuyệt sắc nhưng lại rất cuốn hút, cặp mắt to tròn, đầy vẻ thông minh sắc sảo, rất bất phàm, nàng mang theo khí tức Tiên đạo mờ ảo.
"Ngươi là ai, chẳng lẽ là một vị Chân Tiên?" Không biết vì sao, sau khi tới nơi này thì Thạch Hạo nghĩ gì nói nấy, không hề e dè, không hề sợ hãi gì cả.
Bầu không khí nơi này chẳng chút bình thường, tựa như có thể nói thẳng vào bản chất đại đạo, ngay cả tư tưởng suy nghĩ của con người cũng trở nên đơn giản, không còn phức tạp như trước kia, trở nên đơn thuần tinh khiết.
"Đã từng là thế, hoặc cũng không phải. Bây giờ cũng chỉ là một vết tích đã sắp tàn phai mà thôi." Cô gái này lên tiếng, rất điềm đạm, bình tĩnh, không hề che giấu chuyện gì.
Thạch Hạo ngây người, đã từng là Chân Tiên, một cô gái Chân Tiên thật sự?! Quá hoang đường, tựa như nằm mơ vậy, không ngờ hắn lại có thể gặp được một nhân vật như vậy.
Cô gái này vung ống tay áo, bất chợt trên bàn có thêm bốn đĩa thức ăn cùng với một bầu rượu và hai ly ngọc.
Bốn đĩa thức ăn này không cách nào biết được nguyên liệu chế biến từ đâu. Ly ngọc thì rất cổ xưa, thế nhưng khi nàng nâng bầu rượu lên thì lại có khí hỗn độn từ miệng bầu tràn ra ngoài.
Cô gái từ từ rót rượu, chất lỏng óng ánh trong suốt từ trong miệng bầu chảy ra, đồng thời tiên khí lan tỏa, hương thơm ngào ngạt khiến người ta tựa như muốn say khướt đi vậy.
Thạch Hạo kinh ngạc, chẳng lẽ đây mới gọi là trần nhưỡng tiên gia đích thực hay sao? Đừng nói là hắn, ngay cả người mạnh mẽ nhất đương đại cũng chưa chắc có thể uống được.
Không nói những thứ khác, chỉ riêng việc tiên khí ngập tràn khi rót ra thì liền biết đó là thứ tốt rồi. Không biết khi uống vào thì có thể lột xác và đạt được chỗ tốt nào không.
"Mời!" Cô gái này nâng một ly ngọc lên và ra hiệu cho Thạch Hạo nâng ly còn lại.
Thạch Hạo có rất nhiều điều không rõ cùng rất nhiều nghi vấn. Hắn không nâng ly liền mà lại hỏi: "Xin hỏi, hiện giờ ta đang trải qua những chuyện gì vậy?"
"Vãng sinh, luân hồi." Cô gái này bình tĩnh đáp, rất đơn giản, cũng rất tự nhiên, tựa như là một chuyện vô cùng bình thường.
Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động độc quyền của truyen.free.