[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1147: Kinh sợ.
Thạch Hạo dùng quyền pháp cái thế giết chết Tam Đầu vương. Hắn lướt sang một bên, máu tươi văng tung tóe, con hung linh cao mấy chục trượng cứ thế bỏ mạng.
Con hung linh ấy vẫn không cam lòng, chỉ còn tàn niệm không ngừng quanh quẩn nguyền rủa Thạch Hạo. Nó không tin mình sẽ bỏ mạng tại đây nên vẫn gào thét không ngừng.
Cảnh tượng ấy đã vĩnh viễn in sâu trong tâm trí Mạc Đạo, hình tượng vô địch của thiếu niên kia khiến hắn chấn động khôn nguôi!
Một thiếu niên còn nhỏ tuổi hơn cả hắn, vậy mà lại bạo phát thần quang vô lượng, một quyền tung ra đã đánh nát Tam Đầu vương. Hắn đứng giữa màn mưa máu, tựa như một Ma chủ tái sinh!
Toàn bộ vùng núi đều bị san bằng, không còn tồn tại nữa.
Dãy núi hùng vĩ trọc lóc, gần đó chẳng còn chút cỏ cây nào. Chỉ có một thiếu niên tựa Ma thần đứng sừng sững nơi ấy, khiến thập phương đều phải khiếp sợ.
"Hả..." Vị chí tôn trẻ tuổi đang quyết đấu với Mạc Đạo thấy vậy thì hét lớn một tiếng, không chút do dự xoay người bỏ chạy, không dám nán lại dù chỉ một khắc.
Vừa nãy, máu tươi từ Tam Đầu vương khi bị Thạch Hạo giết chết đã bắn lên người cả Mạc Đạo và tên chí tôn trẻ tuổi. Lúc này, tên chí tôn cảm thấy khoảng cách giữa hai bên quá gần, khiến niềm tin của hắn lung lay.
Đây chính là cổ giới tồi tàn từng bị vị Bất Hủ giả kia đạp dưới chân ư?
Chẳng phải đã nói rằng sinh linh nơi đây đều là chủng tộc thấp kém, thiếu vắng cao thủ thật sự sao?
Thế nhưng tất cả lại hiện rõ ngay trước mắt, khiến hắn sợ tới vỡ mật, sắc mặt trắng bệch. Hắn chỉ có thể chạy trốn mới mong tránh khỏi kiếp nạn này, nếu không thiếu niên tựa Ma chủ kia cùng Mạc Đạo hợp lực chặn đường lui, hắn chắc chắn phải chết.
"Chạy đi đâu thế!" Thạch Hạo đuổi theo, Mạc Đạo cũng cắn răng đi cùng. Hai người đồng thời lao thẳng về phía cường giả dị vực kia với tốc độ cực hạn.
Đặc biệt là Thạch Hạo, lúc này hắn chẳng hề ẩn giấu gì, đôi cánh Côn Bằng sau lưng vỗ mạnh, hai luồng khí Âm Dương lưu chuyển giúp cơ thể hắn xuyên qua hư không, đột phá cực hạn mà truy sát bóng dáng kẻ đang chạy trốn phía trước.
Hiển nhiên, với khoảng cách gần như vậy, chỉ trong giây lát là hắn đã đuổi kịp.
Bởi lẽ, rất ít người có thể sánh tốc độ với Thạch Hạo!
Chỉ là vào lúc này, tên chí tôn kia đột nhiên phát ra ngọn lửa màu tím. Hắn sử dụng Tử La đại pháp, thiêu đốt tinh khí thần cùng huyết nhục để chuyển hóa thành tinh khí, khống chế một tấm cổ phù cực tốc chạy trốn.
Thạch Hạo trợn tròn mắt, tốc độ của kẻ này quá nhanh. Hắn đã chém bỏ bản nguyên của bản thân để tăng tốc độ, dựa vào hành động này để cứu lấy mạng sống.
Xoẹt!
Thời khắc này, hư không vặn vẹo, thi thoảng tựa hồ xuất hiện vài mảnh vỡ thời gian. Nơi đây rực rỡ lạ thường, đây chính là sự biến đổi về chất khi một thứ gì đó đạt tới mức tận cùng gây nên.
Rất nhanh, khoảng cách đã bị kéo giãn. Thạch Hạo không muốn tổn thương nguyên khí của bản thân nên cũng không liều mạng đuổi theo.
Phía trước xuất hiện một trận đài cổ. Tiếp đó, tên chí tôn kia lao lên, hàng loạt ký hiệu lấp lánh rồi "vù" một tiếng, hắn biến mất khỏi tế đàn đó.
Người này đã rời khỏi chiến trường, được túi Càn khôn mang đi.
Hắn là người đầu tiên chủ động rời khỏi chiến trường, tự mình chọn lựa từ bỏ. Dù cho có người biết được cũng sẽ không cười chê, bởi trong tình huống ấy, làm sao hắn có khả năng lấy một địch hai chứ?
Đặc biệt, một trong hai người kia lại có thể giết chết Tam Đầu vương. Hơn nữa, thông qua cuộc chiến này, hắn có lý do để tin rằng chắc chắn Hư Không thú đã bị người này đánh gục, hơn phân nửa là thiếu niên này không hề nói dối.
"Đúng là một tên Ma tôn, mới bao nhiêu tuổi mà tu vi đã vượt trội hơn hẳn một đời. Thiếu niên này tuyệt không thể giữ lại, phải thông báo cho thành viên của Hoàng tộc biết!" Sinh linh đào tẩu thành công kia hạ quyết tâm.
"Thật là xúi quẩy." Thạch Hạo lắc đầu, tiếc nuối vì không thể giết chết tên đối thủ kia.
Trên người Mạc Đạo dính không ít máu, chính là máu tươi từ Tam Đầu vương khi Thạch Hạo giết chết. Con sinh vật đó cao to đến mười mấy trượng, khi nổ tung sẽ lan ra phạm vi rất lớn.
Ngược lại, trên người Thạch Hạo lại nhiễm rất ít, đây là do hắn dùng Động thiên duy nhất bảo vệ thân thể, vạn pháp bất xâm.
"Răng rắc!"
Đúng lúc này thì Động thiên duy nhất nứt ra, những ký hiệu kia tán loạn, Thạch Hạo lảo đảo rồi ho ra máu.
"Còn thiếu chút nữa!" Thạch Hạo thì thầm. Hắn khắc những phù văn này l��n Động thiên duy nhất và tiến hành diễn dịch cùng thăng hoa, thế nhưng vẫn chưa trọn vẹn.
Khi trở lại nơi sâu trong dãy núi để dọn dẹp chiến trường, Thạch Hạo nhíu mày. Chẳng có bất cứ thứ gì được lưu lại, Tam Đầu vương đã bị nổ tung hoàn toàn.
"Chỉ còn lại mỗi cái chân nhện này thôi!" Thạch Hạo lên tiếng. Hiện trường cũng chỉ còn lại chiếc chân nhện kia, tất cả những thứ khác đều đã thành thịt nát cả.
Lúc này, chiến trường bên kia đã tới mức gay cấn, vô cùng kịch liệt. Các lộ cao thủ tranh bá tới mức kinh thiên động địa, thần quỷ đều phải khiếp sợ.
Từ xa nhìn lại, ánh sáng lung linh dâng trào, bảo thuật ngút trời. Hàng loạt pháp khí va chạm, thi thoảng vang lên những tiếng vỡ vụn, còn có máu tươi tung tóe, hài cốt nằm đầy mặt đất.
Rất nhiều người chém giết đến đỏ cả mắt, đều xung phong không màng sống chết.
Đúng lúc này, phía cuối đường chân trời, bên trong dãy núi kia, một bóng người lao tới. Hắn kéo lê một chiếc chân nhện trên mặt đất, thứ này dài tới hai ba mươi trượng.
Trên người hắn có không ít vết máu, từng bước đi về phía trước khiến mặt đất hơi rung lắc.
Lúc này, rất nhiều người nhìn thấy cảnh tượng đó thì ngây dại.
"Đó là... chân của Tam Đầu vương?" Có người run rẩy nhìn chằm chằm bóng người ở phía chân trời kia, hắn đang từ từ kéo một chiếc chân nhện về nơi đây.
Rất nhanh, chung quanh khu vực này trở nên yên lặng, bầu không khí cứ thế từ từ lan truyền về nơi xa.
Rất nhiều người sợ tới ngây dại nhìn bóng hình đó, sự kinh ngạc cùng với sợ hãi xâm chiếm toàn thân. Tiếp đó, tận sâu trong lòng cũng cảm thấy rung động khó có thể tin nổi.
Thời gian nơi đây tựa như bị đông cứng, rất nhiều người trợn tròn mắt và như hóa đá, không cách nào tin tưởng những gì mình đang thấy.
Tam Đầu vương, một chủng tộc cực kỳ đáng sợ, là sinh vật thuộc loại ác mộng từ hơn kỷ nguyên trước, ai ai cũng phải kiêng kỵ, không ai địch nổi, vậy mà kết quả lại thảm bại như vậy.
"Dù gì thì Tam Đầu vương cũng đã tu ra ba luồng tiên khí, khiêu chiến cực cảnh, xưng tôn với người cùng thế hệ, làm sao có khả năng sẽ chết chứ?"
"Thiếu niên này là ai, chẳng lẽ lại là một Luyện Thể giả ư? Hắn có thể đánh gục Tam Đầu vương à, quá khủng khiếp!"
Thiếu niên đó từ từ lại gần, gương mặt thanh tú cùng vẻ đẹp trai bước tới chiến trường này. Tuy rằng lúc này trông rất nhã nhặn, thế nhưng lại khiến người khác sinh ra một cảm giác rất đặc biệt.
Thậm chí có người còn cảm thấy, tuy rằng trông rất hiền lành, thế nhưng lại toát ra vẻ ngông cuồng bá đạo.
"Không phải giả đâu, đó chính là chân của Tam Đầu vương đó, sao lại như thế chứ, hắn đã giết chết vị vương giả kia!" Có người cố gắng nuốt nước bọt, hắn cảm thấy miệng lưỡi khô cứng. Chiến tích này sẽ huy hoàng tới cỡ nào đây?
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, dù là học sinh của Thư viện Thiên Thần hay là địch thủ tới từ vực ngoại, mọi người đều nhìn chằm chằm vào hắn. Trong nháy mắt, hình bóng này đã trở thành tiêu điểm của toàn bộ nơi đây.
Chiếc miệng nhỏ nhắn của Vương Hi há to thành hình chữ 'O', đôi mắt đẹp chớp chớp giật mình nhìn vị đạo hữu của mình. Tất cả đều do hắn làm sao? Thật không thể tin được.
Nàng rất khó có thể liên tưởng vị thiếu niên đã giết chết Tam Đầu vương kia với vị "đạo hữu" từng bị mình mang vòng Kim Cương trác lên đầu, cho rằng có gì đó sai sai ở đây.
Ánh mắt của Lục Đà như điện nhìn chằm chằm Thạch Hạo. Hắn hoàn toàn không thể tin nổi những gì mình đang thấy, chiến tích của thiếu niên này quá đỗi huy hoàng!
Yêu Nguyệt khẽ chép chép đôi môi đỏ như muốn nói gì đó, thế nhưng lúc này không biết phải mở lời ra sao. Trên đôi gò má như ngọc trắng khiết tràn ngập vẻ ngạc nhiên, đây chính là thiếu niên từng bị nàng trêu chọc, là người đi theo của Vương Hi ư?
Người của Thư viện Thiên Thần đều ngây dại, ai cũng không thể tin nổi.
Ngay cả sinh linh của vực ngoại cũng trợn tròn mắt, tất cả đều bị chấn nhiếp. Dù gì cũng là Tam Đầu vương mà, cứ thế bị giết chết, còn bị người kéo tới chiến trường này, chẳng lẽ là đang diễu võ dương oai ư?!
"Không phải, tuyệt đối không phải hắn giết chết. Một Luyện Thể giả dù có mạnh tới đâu, thế nhưng cũng mới tu ra hai luồng tiên khí thì làm sao có thể giết chết Tam Đầu vương được chứ?" Có người la lớn.
Sinh linh của dị vực rất khó có thể tiếp nhận kết quả này, tất cả đều nhao nhao cả lên.
"Giết hắn, báo thù cho Tam Đầu vương!" Có người hô lớn kêu gọi.
Nhưng, không có mấy người dám xuất kích. Người có thể giết chết chí cường giả đã tu ra ba luồng tiên khí thì sẽ mạnh tới mức nào? Không thể tưởng tượng nổi!
Dưới ánh mắt của bọn họ, đây là một yêu nghiệt có thể sánh ngang với các thành viên tuyệt thế của Hoàng tộc được ghi chép trong sách cổ ở dị vực, đã đạt tới cảnh giới vô địch chân chính.
Nhân tài như vậy chính là chí cường giả, có thể gọi là Chí tôn!
Cũng trong lúc này, có rất nhiều người nghĩ tới một vấn đề đặc biệt nghiêm trọng: thiếu niên này từng nói qua rằng mình đã giết Hư Không thú, thế nhưng lúc ấy không ai tin tưởng cả.
Hiện tại khi suy nghĩ lại, không ít người rùng mình một cái, ý thức được chuyện gì đã xảy ra.
Nếu như suy đoán đó là sự thật, cái chết của Hư Không thú do kẻ này gây ra thì chắc chắn sẽ là một cơn địa chấn cực lớn, sẽ bao trùm và chấn động toàn bộ khu chiến trường này, sẽ khiến người người nhiệt huyết sôi trào.
Đây là một thiếu niên như thế nào vậy, sức chiến đấu thật sự của hắn thật là đáng sợ.
Nếu như dự đoán ấy là sự thật, vậy thì trong vòng một ngày, hắn lại giết chết hai vị chí tôn trẻ tuổi của dị vực, thật là chấn động lòng người!
Rất nhiều người hoảng sợ, rất có thể bọn họ đã bỏ qua thiếu niên này. Nếu như so sánh với những người cùng thế hệ, hắn tuyệt đối là một nhân vật cái thế!
Mọi quyền lợi dịch thuật của chương truyện này đều thuộc về Truyen.free, trân trọng gửi đến quý độc giả.