[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ - Chương 1142: Hỗn chiến.
Lời nói "mang cả người nhà" khiến năm người vừa tới khó chịu ra mặt, đặc biệt là bốn thiếu nữ kia trừng mắt nhìn hắn, rất muốn xông lên quyết chiến cùng Thạch Hạo.
Nhưng Mạc Đạo còn thất bại thì các nàng cũng chẳng thể làm được gì.
"Các ngươi không thể đi theo!" Những sinh linh dị vực khác nhao nhao cả lên, một người đã thất bại thì sao có thể để người khác đi theo, trở thành tù binh của đối phương chứ, dù sao cũng là tinh anh, là kỳ tài cả.
Phàm những người có thể vượt giới đến đây đều là anh kiệt, là đại diện cho toàn bộ thế hệ thanh niên của thế giới bọn họ, bất cứ ai bị mất đi cũng là một tổn thất khổng lồ.
Đồng thời, bọn họ cũng không cho phép Mạc Đạo chấp nhận thua cuộc, bởi lẽ, đây là thiên tài của thế giới bọn họ, sao có thể trở thành người hầu cho kẻ từ thế giới khác chứ?
Lùi một bước, dù cho đánh chết Mạc Đạo cũng có thể chấp nhận được, thế nhưng tuyệt đối không thể để hắn đi theo người kia, nếu không tương lai rất có thể sẽ trở thành cừu địch.
"Các ngươi quay trở lại đi, Mạc Đạo, ngươi cũng đừng nên đồng ý làm người hầu cho hắn!" Một cô gái đã tu ra ba luồng tiên khí lên tiếng. Nàng tựa như một con báo với thân hình tráng kiện, nước da màu lúa mạch, tuy không quá xinh đẹp quyến rũ nhưng lại toát lên vẻ tài hoa.
"Ta đã bại, phải chấp nhận kết quả này, nhưng các ngươi cũng không cần phải chịu khổ cùng ta, hãy trở về đi." Mạc Đạo đưa ra lựa chọn, bảo mấy nam mấy nữ kia quay trở lại.
"Không, chúng ta sẽ không đi!" Bọn họ hét lớn, đặc biệt là các thiếu nữ kia càng xúc động chẳng chịu rời đi.
Thạch Hạo tặc lưỡi, vẻ mặt đầy ước ao nói: "Khi nào thì bên cạnh ta cũng sẽ có những người như thế này đây? Yêu cầu của ta cũng không cao đâu, chỉ cần tu ra hai luồng tiên khí là cũng tạm chấp nhận được, đương nhiên ba luồng thì càng hoan nghênh."
Nhiều người nghe thấy thế thì rất muốn xông vào đánh cho hắn một trận, thế nhưng nghĩ là một chuyện, có dám làm hay không lại là chuyện khác. Tên khốn này có sức chiến đấu quá mạnh mẽ, trừ phi vài người khống chế ba luồng tiên khí mới có thể giết chết hắn.
Thạch Hạo đặt tay lên vai Mạc Đạo, thong dong tách đám người này ra, từ từ dẫn tù binh đi về phía Vương Hi, Huyền Côn.
Trong lúc này không một ai ra mặt ngăn cản, bởi bọn họ biết, chỉ cần Thạch Hạo hơi dụng lực một chút thì chắc chắn sẽ ngay lập tức giết chết Mạc Đạo đã bị phong ấn.
"Nếu ngươi có bản lĩnh thì có dám tái chiến với Mạc sư huynh không?"
"Đúng vậy, lần này cứ thẳng thắn chiến một trận, không cần tự áp chế bản thân. Mặc cho ngươi sở hữu ba hay hai luồng tiên khí thì cứ chiến một trận, bảo đảm ngươi sẽ thua thảm hại!"
Những lời này vừa thốt ra, thần sắc mọi người trở nên đầy phức tạp.
Sắc mặt của những sinh linh dị vực trở nên tốt hơn chút, nghĩ rằng Thạch Hạo chỉ là một kẻ đặc biệt nhưng cũng mới tu ra hai luồng tiên khí, không phải là họa lớn gì cả.
Bọn họ đều cho rằng, nếu không phải Mạc Đạo tự hạn chế bản thân thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện như thế.
Nghĩ tới tình huống này, tâm tình bọn họ mới khá hơn đôi chút, tên khốn đó cũng chẳng phải đại địch tuyệt thế gì cả, vẫn có thể áp chế được!
Thạch Hạo lên tiếng: "À, các ngươi nhắc ta mới nhớ, có một người đi theo mạnh mẽ như vậy thì ta cũng chẳng yên tâm chút nào. Ngươi đã tu ra ba luồng tiên khí mà ta thì chỉ mới có hai, nếu cứ để ngươi ở bên cạnh thì không phải sẽ có quá nhiều cơ hội để giết ta hay sao? Phải nghĩ cách mới được."
Rất nhiều người lộ vẻ khác thường, tên khốn này lại muốn thu người làm hầu? Rồi còn muốn ổn định lại thế cuộc nữa chứ.
Nơi xa, Tào Vũ Sinh và Thỏ nhỏ sinh nghi, cảm thấy vài động tác và lời nói của tên này khá quen thuộc, tuy rằng dáng dấp đã thay đổi nhưng điệu bộ vẫn khá giống.
"Mẹ nó chứ, đừng nói tên khốn này là hắn chứ?" Tào Vũ Sinh thầm nghĩ.
"Không phải hắn đã bị đày vào Cổ Quáng Thái Sơ rồi sao, chẳng lẽ không những toàn mạng mà còn đi ra được ư?!" Thỏ nhỏ cũng không chắc chắn.
Bọn họ quá hiểu Thạch Hạo, cho nên lúc này rất hoài nghi tên này chính là hắn, mỗi cử chỉ lời nói đều rất giống.
"Nếu tên khốn đó là hắn thì lúc này đang làm bộ làm tịch, bản thân đã tu ra ba luồng tiên khí rồi thì còn sợ đối phương sao?"
Hai người thầm oán trách, cảm thấy nếu tên đó là Thạch Hạo thì quá đáng ghét, điển hình của việc giả heo ăn thịt hổ.
"Không thể giữ lại, phải giết!" Lục Đà quyết đoán nói với Thạch Hạo.
Những người khác đều lộ vẻ đồng ý, nếu giữ lại thì tựa như nuôi hổ bên cạnh, người bình thường thì ai có thể chế phục được hắn, dù cho người đó có tu ra ba luồng tiên khí cũng rất khó.
Bốn thiếu nữ kia hét lớn, mặt mày tái xanh.
"Các ngươi không được gây tổn hại cho Mạc sư huynh, đã nói lời thì phải giữ lấy lời! Hắn rất trọng lời hứa nên đã chấp nhận đi theo, vậy thì sao lại có thể vô cớ giết được chứ?!"
"Không được phép ra tay!"
...
Thạch Hạo rất tự tin, dù sao cũng đã tu ra ba luồng tiên khí nên không sợ Mạc Đạo, vì lẽ đó không muốn giết chết người này.
"Tốt nhất vẫn nên giết!" Lúc này, ngay cả Yêu Nguyệt cũng lên tiếng nói ra lựa chọn của mình, cảm thấy không nên giữ lại mối họa lớn này.
Thạch Hạo không đồng ý, nói: "Dù sao cũng là người đã tu ra ba luồng tiên khí, nếu đã trở thành người đi theo của ta mà giết chết như vậy, ai sẽ bồi thường cho ta, không phải rất phí phạm ư?!"
Những người này không biết nói gì nữa, một tu sĩ chỉ mới tu ra hai luồng tiên khí, mặc dù là Luyện Thể giả nhưng nếu muốn điều khiển một Chí Tôn trẻ tuổi như thế kia thì dường như không biết tự lượng sức mình.
Dưới góc nhìn của bọn họ, lý do Mạc Đạo bại trận là do quá quân tử, không sử dụng tới luồng tiên khí thứ ba, nếu không thì ai có thể so tài? Chắc chắn sẽ không bị bắt giữ.
"Vẫn nên giết!" Yêu Nguyệt nói.
"Giết cũng được, nhưng ngươi phải bồi thường cho ta một cường giả trẻ tuổi đã tu ra ba luồng tiên khí!" Thạch Hạo liếc nhìn đánh giá nàng từ trên xuống dưới, tựa như đang đánh giá món ăn của chính mình vậy.
Yêu Nguyệt nhíu mày, tên khốn này quá láo xược, lại dùng ánh mắt bỉ ổi đê hèn đó nhìn nàng. Lúc này nàng nói: "Ngươi... cứ chờ hắn cắn trả đi!"
"Nên suy nghĩ cẩn thận, tốt nhất là giết!" Huyền Côn cũng tán thành.
"Làm việc cho ta không phải tốt hơn là giết chết hay sao?" Thạch Hạo vẫn phản đối, đồng thời lộ vẻ khác thường nhìn về phía Vương Hi, Lục Đà, rồi hỏi: "Ta từng nghe nói, Trường Sinh Thế Gia có một vài thủ đoạn tựa như huyết chú, đạo thề... có thể ràng buộc người hầu để bảo đảm hắn sẽ không làm phản, vậy các ngươi có không?"
"Chuyện này..." Những người này lắc đầu, các thủ đoạn đó rất phiền phức lại yêu tà, bọn họ cũng chưa từng nắm giữ, hơn nữa, mặc dù có trúng phải huyết chú cũng chưa chắc đã an toàn.
"Không cần phiền phức như thế, ta nói được thì làm được. Ta có một tòa Uẩn Hồn Tháp, ngươi có thể giữ lấy!" Mạc Đạo rất thẳng thắn.
Mi tâm của hắn nứt ra một khe hở, một tòa tháp nhỏ màu trắng bay ra, rơi vào trong tay Thạch Hạo.
Thạch Hạo rất giật mình, Mạc Đạo đã bị hạ cấm chế thế nhưng vẫn có thể khống chế pháp khí sao?
"Lúc này ta cũng chẳng còn sức chiến đấu nữa đâu mà lo, tòa tháp này rất đặc thù nên có thể đưa dấu vết nguyên thần của ta ra ngoài." Mạc Đạo thẫn thờ giải thích.
Bốn thiếu nữ đứng bên cạnh không ngừng khóc lóc.
Mà đối diện, những sinh linh dị vực lại giật bắn cả người, ai ai cũng há miệng trợn mắt lộ vẻ khác thường, cũng có nhiều người la lớn đừng nên làm thế.
"Không được, sao lại có thể giao dấu vết nguyên thần của ngươi cho hắn chứ? Đừng nên trở thành người hầu của hắn!"
Đến lúc này thì các học sinh của Thiên Thần Thư Viện đã hiểu và biết thứ đó là gì.
Uẩn Hồn Tháp, có thể nuôi dưỡng thần hồn, giúp nguyên thần lớn mạnh, cũng có thể giữ lấy một chút dấu vết nguyên thần và khống chế người đó.
Vật này là ma khí được lưu lại từ Kỷ Nguyên Tiên Cổ, nó rất yêu tà, là thứ hiếm thấy trên thế gian.
Đám người Vương Hi, Lục Đà, Yêu Nguyệt từng nghe qua loại bí bảo này, cho nên liền thay đổi sắc mặt, nhìn về phía Thạch Hạo cùng Mạc Đạo, ai nấy đều lộ vẻ phức tạp.
Một anh kiệt tuyệt thế lại bị thu phục như thế, gần như đi theo một tu sĩ chỉ mới tu ra hai luồng tiên khí?
"Ra tay!"
Từ xa, tất cả sinh linh dị vực đều nhào tới, bọn họ tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn thiên tài tuyệt thế của phe mình trở thành đầy tớ cho phe đối phương, nếu như Mạc Đạo bị dùng để đối phó ngược lại thì sẽ rất đáng sợ.
Thạch Hạo nhờ Vương Hi hỗ trợ kiểm tra Uẩn Hồn Tháp, sau khi xác định không có vấn đề gì thì mới hoàn toàn yên lòng.
Hắn mở cấm chế cho Mạc Đạo, rồi nói: "Ngươi tới giết hết đám địch kia cho ta!"
"Ta có thể xuất thủ bảo vệ an toàn cho ngươi, thế nhưng sẽ không giết hại người của thế giới ta, chỉ có thể bị động phòng ngự thôi!" Mạc Đạo nói, nếu không hắn thà chết còn hơn.
Nghe như vậy thì những người đối diện hơi chần chừ đôi chút, thế nhưng cũng chỉ là hơi chần chừ mà thôi, sau đó vẫn đồng loạt giết th��ng tới.
Một đợt hỗn chiến bắt đầu bạo phát!
Trước kia, sinh linh của hai thế giới đã từng quyết chiến với nhau, thế nhưng hiện tại sự kịch liệt lại càng tăng mạnh, việc Mạc Đạo bị bắt chính là mồi lửa kinh khủng nhất.
"Ra tay, giết chết bọn chúng!" Lục Đà quát lên.
Cuộc đại chiến đầy đáng sợ bùng phát, binh khí đấu binh khí, thiên tài đấu thiên tài, những người sở hữu ba luồng tiên khí cùng xông về một phía, triển khai sức chiến đấu mạnh mẽ nhất.
Chính xác, Mạc Đạo cũng khai chiến thế nhưng lại áp chế thực lực xuống.
Ngoài ra, còn có người tu ra ba luồng tiên khí lao thẳng về phía Thạch Hạo hòng giết hắn cho bằng được, cho nên đám Lục Đà, Yêu Nguyệt càng ung dung thong thả hơn nhiều.
"Mạc Đạo, ngăn cản bọn họ lại!" Thạch Hạo lên tiếng nhắc nhở.
Bảo thuật xung kích, pháp khí bay múa, nơi đây trở nên sáng rực, đại địa đều bị nhấn chìm, đất đá cháy đen, rất nhiều dãy núi ở nơi xa đều hóa thành tro bụi.
Một cuộc đại chiến khủng khiếp bắt đầu, dù cho sau này đã trôi qua rất nhiều năm và có người may mắn còn sống vẫn không thể nào quên được, vĩnh viễn khắc sâu trong lòng.
"Nạp mạng đi!" Có người giết thẳng về phía Thạch Hạo, rất muốn lấy mạng hắn.
Đặc biệt, một vị cường giả đã tu ra ba luồng tiên khí giáng lâm thế nhưng lại bị Mạc Đạo chặn đứng, cuộc chém giết rất kịch liệt.
"Ầm!"
Hư không nổ tung, một sinh vật kỳ dị giáng lâm, sức mạnh chấn động tựa như đại dương đầy mạnh mẽ.
"Haizzz!" Thạch Hạo thở dài một hơi, nói: "Xem ra phải liều mạng rồi, không thể không bày ra sức mạnh thật sự, phải đánh giết một tên sinh linh Chí Tôn nắm giữ ba luồng tiên khí thôi!"
Hắn đã quyết định, muốn đại khai sát giới tại nơi này.
Tất cả tinh túy dịch thuật trong chương này đều được truyen.free độc quyền gửi đến quý độc giả.